Cho nên các thể hợp lắm!
Phan Học Ký tự nhiên hiểu ý tứ tiềm ẩn trong lời của , nhếch khóe miệng cay đắng : “ , lúc tìm đối tượng, gia đình chiếm ưu thế, nhưng thể đảm bảo, đợi kết hôn xong sẽ dọn ngoài ở.”
Mặc dù hiếu thảo, nhưng cũng ngu hiếu, cộng thêm chuyện của chị dâu cả, khiến càng thêm sợ hãi. Anh từng nghĩ tới, ruột của nhẫn tâm như , trong mắt , cho dù đến , dường như đều là điều hiển nhiên.
“Anh những lời với vô dụng.” Du Minh giật giật khóe miệng .
Anh cũng hiểu nổi, tại Phan Học Ký tìm để ngóng, dù hai bọn họ cũng thiết gì.
Phan Học Ký vội vàng gật đầu: “ hiểu hiểu, chỉ bày tỏ thái độ của , sẽ vì nhà mà ấm ức đối tượng .”
Du Minh: “… Anh còn đối tượng .”
Da mặt dày thế nhỉ!
“ chẳng ngóng một chút , nếu chúng cảm thấy hợp , lẽ sẽ thì .” Phan Học Ký gãi đầu ngượng ngùng .
Du Minh nghĩ đến chuyện hôm qua với đối tượng của , lặng lẽ ngẩng đầu trời, cảm thấy đối tượng của Phan Học Ký e là thể .
Anh thành thật : “Hôm qua đối tượng của đến tìm , là cô của bạn học cô giới thiệu cho cô một ở nhà máy vận tải chúng , nhờ cô giúp ngóng xem nam đồng chí con thế nào, hôm qua cho cô .”
Hết cách , ai bảo hai bên đều tìm đến hai bọn họ chứ.
Sắc mặt Phan Học Ký đổi, mang theo tia hy vọng cuối cùng hỏi: “Vậy thế nào?”
Du Minh: “Nói thật.”
Phan Học Ký lặng lẽ ôm mặt, một câu thật lắm, nhưng bây giờ đây? Nói còn ngu hiếu như nữa, lời cũng ai tin a.
Anh giãy giụa cuối: “Anh và đối tượng của thể tạm thời đừng cho nữ đồng chí , gặp mặt đối phương .”
Anh tự thú nhận!
Du Minh chút do dự : “Chuyện tính, lời đối tượng của .”
Thân là một đàn ông thật thà, trong một chuyện, cần suy nghĩ riêng, ngoan ngoãn lời là .
Nhìn Du Minh mặt chút do dự nào, trong mắt Phan Học Ký lóe lên một tia suy tư, hình như chút hiểu cách chung đụng với đối tượng …
“ vẫn gặp mặt nữ đồng chí một .” Anh vô cùng kiên định , tin rằng chỉ cần thành ý, biểu hiện , chắc chắn thể đối phương cảm động nhỉ?
Khóe miệng Du Minh giật giật, bất đắc dĩ : “Đây là chuyện gặp là gặp ?”
Đương nhiên là tác dụng , từ lúc phát hiện thích Sở Dao, ngày nào cũng nghĩ nếu cô là đối tượng của thì mấy, xem kìa, bây giờ cô chính là của !
Phan Học Ký mong mỏi : “Người em, giúp .”
Du Minh ghét bỏ: “Đừng gọi bừa, em như .”
Người thật thà như , thể em ngu hiếu biến thông như .
Phan Học Ký: “…”
Vì để một đối tượng, ghét bỏ cũng chuyện gì lớn.
Dưới sự bám riết buông của Phan Học Ký, Du Minh sống còn gì luyến tiếc đồng ý đưa gặp Sở Dao, dù chuyện cũng chủ , đối tượng nhà mới tính!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-bi-nu-trong-sinh-cuop-hon-toi-xoay-nguoi-ga-cho-nam-phu-that-tha/chuong-56-nhan-khong-lu-sang.html.]
“Sở Dao, hôm nay nghỉ, đến giúp một tay.” Lữ Sảng với cô, xắn tay áo lên.
Sở Dao trái , vẫy tay với cô : “Bận rộn gần xong , hai chúng chuyện một lát.”
Mắt Lữ Sảng lập tức sáng lên, lời cô thể hiểu, chính là ngóng rõ ràng chứ gì, cô vội vã chạy đến bên cạnh Sở Dao, mong mỏi cô.
Sở Dao trái , kéo cô về phía góc khuất, nhỏ giọng : “ ngóng rõ ràng , tên Phan Học Ký quả thực dáng dấp …”
“ mà, chút quá hiếu thảo, cũng dễ chung đụng.”
Nghe lời Sở Dao , vẻ mặt Lữ Sảng bình tĩnh, thậm chí còn tâm trạng : “ ngay cô sẽ giới thiệu cho nam đồng chí nào đặc biệt mà.”
Sở Dao: “???”
Xem trong chuyện còn uẩn khúc mà cô , nhưng đây là chuyện nhà , cô cũng gặng hỏi, chỉ : “Cậu tự quyết định xem gặp Phan Học Ký nữa .”
Lữ Sảng thở dài: “Có bà nội ở đó, gặp thì vẫn gặp, đến lúc đó cứ hợp là , dù kén chọn, danh tiếng sớm truyền xa .”
Sở Dao thương hại Lữ Sảng, mặc dù đồng chí Lữ Sảng chỉ vài câu, nhưng cô dường như thấy một vở kịch lớn trong câu .
Bắt gặp ánh mắt của cô, Lữ Sảng nhịn lên tiếng : “Cậu , bà nội là kỳ quặc đến mức nào, bà tự ba con trai một con gái, trọng nữ khinh nam, mà đến đời chúng , bà nội bắt đầu phát hiện điểm của cháu trai đích tôn, trọng nam khinh nữ, thật sự gì nữa.”
Nhìn Lữ Sảng tức giận phùng má, Sở Dao đành : “Ờ, bà nội là một tùy tâm sở d.ụ.c, sống thật phóng khoáng.”
Lữ Sảng lời của cô chọc : “Bà nội phóng khoáng, khổ là , cô và hợp , cho nên cô giới thiệu đối tượng cho , liền đối đầu với bà nội , chẳng nghĩ cứ gặp một là xong, đỡ để quá khó xử, dù vốn dĩ kén chọn mà.”
Sở Dao vạch trần cô : “Cậu chắc chắn vì đối phương dáng dấp nên mới bằng lòng gặp chứ?”
Lữ Sảng nhịn ha hả: “Cậu xem kìa, lời thật lòng.”
Sở Dao: “…”
Không lời thật lòng, mà là cô quá hiểu mê trai !
Cô suy nghĩ một chút vẫn : “Hay là đợi bận xong, đưa đến nhà máy vận tải dạo?”
Nói chừng thể tình cờ gặp Phan Học Ký đó!
Nghe hiểu ý trong lời của cô, mắt Lữ Sảng sáng lên, cô với Sở Dao: “Chị em , từ hôm nay trở , chính là chị em ruột của !”
Sở Dao: “… Cần đợi ở bên cạnh.”
Không cần thiết, cô cảm thấy con gái một cũng khá .
Lữ Sảng lớn tiếng đáp : “Không thành vấn đề.”
…
Phan Học Ký vẫy tay với Du Minh: “Du Minh, bên .”
Du Minh đang chuẩn nhà ăn khựng bước, vài câu với bên cạnh, đó gật đầu rời , Du Minh về phía Phan Học Ký: “Sao đến sớm ?”
Phan Học Ký lập tức : “Không sớm, giờ qua đó vặn kịp ăn cơm.”
Anh cũng thật sự hiểu nhân tình thế cố, giúp đỡ, hơn nữa nơi giúp đỡ là tiệm cơm quốc doanh, ngốc đến mức nào mới để ăn nhà ăn chứ.
Du Minh liếc Phan Học Ký một cái, trong mắt tràn đầy tò mò, rốt cuộc truyền danh tiếng ngu hiếu, cũng giống loại đó a.