Tình Yêu Đến Muộn - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:47:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân Đường cũng chẳng nhớ nổi cuối cùng rời quán bar trong cảnh ngượng ngập thế nào. Chỉ nhớ vì ly đồ uống Diệp Sâm đưa, cô xem như thành nhiệm vụ “đại mạo hiểm”. Mấy ở bàn cũng thêm gì, buổi tụ tập hôm đó còn kết thúc, cô sớm tìm cớ rời .
Cô vẫn nghĩ chạm mặt hôm nay chỉ là tình cờ, chẳng ngờ nhanh đến gặp .
Lần thứ hai gặp là buổi chiều hai ngày . Khi Tạ Vân Đường đang xử lý tranh chấp trong studio, Diệp Sâm xuất hiện đúng lúc đôi bên giằng co lối thoát.
Cô thể thừa nhận, Diệp Sâm là một đàn ông hảo. Không chỉ hảo trong mắt phụ nữ, mà còn giống như một hảo.
Là “em gái” mà cô lớn lên từ nhỏ, Diệp Sâm chỉ mất đến ba phút giải quyết xong vấn đề của cô.
Ngay đó, đàn ông hảo từ ngoại hình, học thức cho tới phong độ , liền trở thành đối tượng mấy cô gái trẻ trong studio hết lòng ngưỡng mộ.
Chờ đến khi Diệp Sâm rời , mấy liền vây lấy Tạ Vân Đường, tò mò hỏi trai trai là ai, quan hệ thế nào với cô. Cảnh ngượng ngập trong quán bar hôm vẫn còn tan, thêm từ bé cô chút sợ Diệp Sâm, thế là thuận miệng đáp lấy lệ: “Anh hàng xóm.”
Có câu trả lời , mấy đồng nghiệp nữ càng sôi nổi hơn, cả buổi chiều đều nhỏ to hỏi xin cách liên lạc của Diệp Sâm. Đến tối, lúc bàn chuyện tiệc mừng công, họ còn xúi cô gọi điện, mời đến cùng tham gia.
“Đường Đường, tối nay mừng công, gọi cả tới ?”
“Thì cái trai sáng nay giúp bọn đó.”
Nghe , cô mới nhận họ đang tới Diệp Sâm.
“ boss, gọi tới , cùng tụ tập vui vẻ một chút. Hơn nữa hôm nay còn giúp bọn chuyện lớn thế cơ mà, mời ăn một bữa cũng thôi.”
Tạ Vân Đường mím môi. Cái cảnh ngượng ngập ở quán bar hôm nọ còn hết, cô chẳng gặp Diệp Sâm. Vậy mà giờ đồng nghiệp còn bảo cô mời tới dự tiệc chung?
Cô ngập ngừng: “Anh tớ chắc công tác thôi, phần nhiều rảnh ăn cùng . Hơn nữa bình thường bận, khi giờ cũng về nước cũng nên.”
Nghe cô thế, hai cô gái thoáng chốc thất vọng, nhưng vẫn kiên trì: “Ôi chao, Đường Đường, thử gọi điện xem , nhỡ vẫn , rảnh?”
“ đấy, coi như thỏa lòng bọn tớ – hội độc khao khát ngắm trai chất lượng cao !”
Tạ Vân Đường: “…”
Cô vốn định từ chối thẳng, nhưng chịu nổi sự “tha thiết mời mọc” của cả đám, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng gọi điện cho Diệp Sâm.
Ai ngờ thật sự đồng ý.
Mà tối hôm đó, cũng chính là khởi đầu cho đoạn duyên phận mơ hồ .
Vì đều là nam nữ tuổi ngoài hai mươi, ham vui, nên chỗ tổ chức mừng công ngoài dự đoán – chính là quán bar Tạ Vân Đường từng .
Thực tối hôm , nhiều chuyện Tạ Vân Đường đều nhớ rõ. Chỉ nhớ rằng Diệp Sâm đến đúng giờ, mà muộn tới tận hai tiếng. Khi bước quán bar, cô say khướt chẳng còn trời đất.
Vốn dĩ t.ửu lượng của Tạ Vân Đường tệ. Biết Diệp Sâm sẽ đến, cô còn cố ý khống chế lượng rượu uống. Sau đó, cô chỉ chọn uống đồ uống bàn. Nào ngờ, thứ đó là loại rượu mới quán bar mắt, chỉ điều hương vị giống nước ngọt, nhưng thực chất nồng độ cao.
Đêm đó Tạ Vân Đường uống vài chai bia, mới ngà ngà chứ tới mức bất tỉnh. Thế mà chỉ một cốc “đồ uống”, cô thấy cả thế giới cuồng.
Đến sáng hôm , khi tỉnh dậy và thấy cùng Diệp Sâm cùng một chiếc giường, cả thế giới của cô như sụp đổ.
Cô thể nào chấp nhận nổi việc ngủ với trai của bạn .
Vì , phản ứng đầu tiên khi tỉnh dậy chính là bỏ chạy.
chạy một , chẳng thể chạy mãi. Cho dù Tạ Vân Đường rõ, đều là trưởng thành, thể xem như từng xảy chuyện gì, thì Diệp Sâm vẫn ngày ngày đúng giờ xuất hiện cửa nhà cô, khẳng định nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô.
Dưới sự theo đuổi quyết liệt của , cuối cùng cô vẫn thua cuộc.
Thử hỏi, ai thể kháng cự một đàn ông phong độ, nhã nhặn, kiên trì theo đuổi đến thế? Huống chi, chính là Diệp Sâm – CEO tập đoàn bất động sản Diệp thị, nhân vật dẫn đầu trong giới bất động sản hiện nay.
Họ một quãng thời gian yêu đương ngọt ngào, còn ngọt hơn bất kỳ mối tình nào đây của cô.
Tạ Vân Đường buộc thừa nhận, Diệp Sâm sức hút riêng biệt. Thứ sức hút liên quan đến ngoại hình gia thế, mà thuộc về “Diệp Sâm” – từ chính con .
Vẻ khuôn mẫu thì giống , nhưng tâm hồn thú vị thì hiếm .【1】
Mà Diệp Sâm, chính là tâm hồn thú vị nhất trong tất cả những cô từng gặp.
Họ từng cùng biển giẫm sóng, cùng tới công viên trò chơi, cùng rừng mưa nhiệt đới ôm trọn thiên nhiên. Họ cùng ăn cơm, ngủ chung, ôm , hôn , từng trải qua những điều mật nhất, cũng cùng sống quãng ngày tháng đẽ khó quên.
hiện thực phũ phàng. Họ đối diện với áp lực kết hôn, với ánh mắt mong chờ của gia đình. Cô thể với họ rằng kết hôn, cũng chẳng sinh con. Bóng ma tuổi thơ từ ruột bất hạnh, cùng với ngọt ngào mà Diệp Sâm mang , khiến cô giằng xé đau đớn. Cuộc cãi vã hôm trở thành sợi rơm cuối cùng bẻ gãy tất cả.
–
Tạ Vân Đường nhớ trong quán bar hôm thế nào, chỉ nhớ bản say khướt, rơi một giấc mơ dài. Mà trong giấc mơ, bộ đều là Diệp Sâm.
Sáng sớm hôm , Tạ Vân Đường tỉnh dậy trong phòng của . Chỉ là tối qua cô ngủ , chút mơ hồ, quên mất rốt cuộc về nhà bằng cách nào.
Rửa mặt xong, Tạ Vân Đường xuống lầu, cùng Minh Ý và bé Thanh Chỉ ăn sáng.
Hôm nay là cuối tuần, Minh Ý đến lớp. Lúc Tạ Vân Đường xuống, cô đang với bé Thanh Chỉ về giá trị dinh dưỡng của lòng đỏ trứng gà. Bé Thanh Chỉ giống tính Minh Ý, từ nhỏ kén ăn, lòng trắng trứng thì thích nhưng lòng đỏ thế nào cũng chịu ăn.
Nghe thấy tiếng động, Minh Ý ngẩng đầu lên : “Cậu dậy sớm thế? Tớ còn tưởng sẽ ngủ đến tận chiều, nãy còn bảo dì Lan để bữa sáng của lò vi sóng cơ, giờ thì xem cần nữa .”
Tạ Vân Đường mỉm : “Hôm qua tớ về nhà kiểu gì ?”
Minh Ý: “Tối qua uống nhiều quá, tớ gọi điện thì là bạn máy, thế là tớ qua đón về.”
Nghe , Tạ Vân Đường gật đầu, trong lòng mới yên tâm.
Không lâu , dì Lan cũng mang bữa sáng của Tạ Vân Đường đặt lên bàn. Trong phòng ăn, chỉ còn tiếng va chạm của d.a.o nĩa.
Một lát , Minh Ý : “Vừa nãy tớ gọi điện cho tớ.”
Động tác của Tạ Vân Đường khựng : “Ừ, gì thế?”
Minh Ý mím môi: “Anh tớ bảo mấy hôm nữa xong việc sẽ đích sang Anh một chuyến.”
Nói đến đây, Minh Ý dừng một chút: “Tớ nghĩ hai nên chuyện với một , dù cứ trốn tránh mãi cũng chẳng giải quyết gì, ?”
Tạ Vân Đường khẽ gật: “Tớ . Anh rõ khi nào sang ?”
“Không cụ thể.” Minh Ý: “Chỉ bảo là mấy hôm nữa xong việc sẽ qua.”
Hẳn là sợ rõ ngày, Tạ Vân Đường sẽ vội rời để tránh mặt .
Tạ Vân Đường gật đầu: “Ừ, tớ .”
Cô cũng thấy thể kéo dài thêm nữa. Cứ thế cũng chẳng ý nghĩa gì.
Thực để thành tình cảnh , chỉ bởi cô kiên quyết theo đuổi chủ nghĩa độc , còn Diệp Sâm là truyền thống. Anh là cả, gánh vác cả nhà họ Diệp vai. Nếu vì cô, lẽ sớm chọn một tiểu thư môn đăng hộ đối, một gia đình hạnh phúc trọn vẹn.
Nói cho cùng, là cô lỡ dở Diệp Sâm.
Mà một khi cả hai đều chịu nhượng bộ, tiếp tục kéo dài thì chỉ lãng phí thời gian của , cũng khiến hai bên gia đình khó xử. Thay vì thế, chi bằng dừng trong yên ấm.
Nghĩ đến đây, sống mũi Tạ Vân Đường bỗng cay xè.
Dù khi xưa công khai quan hệ với Diệp Sâm cũng là vì sợ ngày sẽ đến. con vốn vẫn ôm một chút hy vọng mong manh. Lúc công khai, cô từng nghĩ, nhỡ , nhỡ sẽ đối diện với ngày thì ?
giờ ngày đến thật, cô vẫn tránh cảm giác buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-96.html.]
Buồn chỉ vì một mối tình kết thúc trong lặng lẽ, mà còn vì quan hệ giữa hai gia đình lẽ cũng sẽ dừng ở đây.
Dù , cô và Diệp Sâm thể cả đời về nhà, cũng chẳng thể tránh mặt mãi. Rồi cũng sẽ lúc gặp . Nếu Diệp Sâm cưới vợ sinh con, mà vợ chuyện cũ của họ, chắc chắn cũng sẽ khó chịu. Rốt cuộc chẳng phụ nữ nào bạn gái cũ của chồng cứ Tết đến lễ về xuất hiện, thậm chí còn cùng ăn chung một mâm.
Đến lúc , quan hệ giữa chỉ càng thêm gượng gạo.
Đã quyết định xong, Tạ Vân Đường ăn sáng ngoài đến xưởng việc như thường lệ.
Dù ba năm cô chuyển phần lớn đơn hàng về trong nước, nhưng ở bên vẫn còn lác đác vài hợp đồng. Thêm nữa, tiếng tăm và nguồn khách hàng ban đầu đều tích lũy từ nước ngoài, nên dù trọng tâm công việc chuyển về nước, cô cũng thể đóng cửa .
Có lẽ vì tối qua say rượu, chẳng ngủ ngon, cả buổi sáng nay thái dương cô cứ đau nhói từng hồi.
Vì , nhân lúc nghỉ trưa, khi ăn xong cơm, Tạ Vân Đường hiệu t.h.u.ố.c ở con phố đối diện, mua một hộp t.h.u.ố.c giảm đau.
Hiệu t.h.u.ố.c chỉ cách xưởng một con đường, đoạn đường cô bao nhiêu , nhưng chẳng ngờ hôm nay gặp chuyện.
Bước khỏi hiệu t.h.u.ố.c, Tạ Vân Đường như thấy ở cửa tiệm cà phê đối diện một bóng dáng quen thuộc.
Người đó mặc bộ vest đen, dáng cao ráo, cổ tay là chiếc đồng hồ Rolex phản chiếu ánh sáng ch.ói lóa mặt trời. Bóng lưng mơ hồ trùng khớp với hình ảnh trong ký ức của cô.
Còn kịp kỹ, liền thấy từ quán cà phê bước một phụ nữ tóc vàng mắt xanh, mật khoác tay đàn ông .
Tim Tạ Vân Đường giật thót, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ khó tin.
Cô theo bản năng bước nhanh về phía . Dù lúc chỉ thấy bóng lưng, cô vẫn thể chắc chắn đàn ông bên đường là nghĩ đến .
Có lẽ vì quá vội, cũng lẽ vì trong mắt cô chỉ còn hai bóng phía đối diện, cảm xúc dồn dập hòa lẫn, khiến cô để ý đến dòng xe đường. Đến khi tiếng còi xe inh ỏi vang lên, chiếc xe cách cô đầy một mét.
Ngay khoảnh khắc , cả cơ thể cô như nhấc bổng lên trung.
Cũng trong giây phút đó, cô kịp thấy gương mặt đàn ông bên đường.
Là một ngoại quốc.
May mắn , là .
Khoảnh khắc , trong lòng cô nhẹ nhõm, thấy may mắn.
Cũng một đúng lúc, Tạ Vân Đường nghĩ đến Diệp Sâm.
Cô nghĩ, vì khi thấy đôi nam nữ ở phía bên đường những cảm xúc mơ hồ đến thế, vì vội vàng qua.
Rồi vì , thành như bây giờ.
Khoảnh khắc , Tạ Vân Đường nghĩ nhiều, nhiều.
Cuối cùng, cô chỉ thể tìm một đáp án: lẽ là vì yêu.
Vì cô yêu Diệp Sâm.
Cho nên, mới thể chỉ trong thoáng chốc mà rối loạn tâm trí.
Người thường , khi sinh mệnh dừng , mắt sẽ hiện lên những thước phim tua nhanh của cuộc đời.
Trước đây Tạ Vân Đường tin.
bây giờ, cô tin .
Ngay khoảnh khắc cơ thể hất văng lên trung vì cú va chạm với chiếc xe, mắt cô hiện duy nhất là Diệp Sâm.
Chỉ Diệp Sâm.
Khi thước phim kết thúc, trong đầu cô chợt trống rỗng, lập tức chìm bóng tối.
Vụ t.a.i n.ạ.n xe tuy quá nghiêm trọng, nhưng vì chấn thương ở đầu nên Tạ Vân Đường hôn mê suốt bốn ngày.
Diệp Sâm ngay trong ngày cô gặp nạn lập tức bay sang Anh bằng chuyên cơ riêng. Khi đến nơi thì là rạng sáng theo giờ địa phương, cùng còn cả Phó Thời Lễ.
Bốn ngày , gần như bộ thời gian Diệp Sâm đều ở trong bệnh viện trông chừng cô. Ngoài những lúc vệ sinh tắm rửa, còn đều bên giường Tạ Vân Đường. Trong thời gian , Minh Ý và Phó Thời Lễ đến khuyên vài , nhưng Diệp Sâm vẫn kiên quyết ở cho đến khi Tạ Vân Đường tỉnh dậy. Minh Ý cũng đành bất lực, chỉ thể thuận theo.
Sáng ngày thứ tư, Tạ Vân Đường cuối cùng cũng mở mắt. Sau khi bác sĩ tiến hành kiểm tra diện và xác nhận vấn đề gì, Diệp Sâm mới phòng bệnh.
Có lẽ trải qua sinh t.ử, khi bốn mắt chạm , cả hai nhất thời nên mở miệng thế nào.
Một lúc lâu.
Tạ Vân Đường: “Em…”
Diệp Sâm: “Anh…”
Có lẽ ngờ đối phương sẽ cùng lúc lên tiếng, cả hai đều ngẩn .
Hoàn hồn , Tạ Vân Đường khẽ cong môi: “Anh .”
Hàng mi Diệp Sâm khẽ run. Theo phép lịch sự, hẳn nên hỏi tình hình cô , nhưng mấy ngày qua Tạ Vân Đường giường mê man bất tỉnh, nghĩ nhiều. Nếu vì hai cãi , cô cũng sẽ giận dỗi mà theo Minh Ý sang Anh, nếu đến đây, cũng sẽ gặp tai nạn.
So với chuyện kết hôn, điều quan trọng hơn là Tạ Vân Đường thể bình an, khỏe mạnh mà sống.
Quan trọng bao giờ là tờ giấy đăng ký kết hôn thể đường đường chính chính giữ cô ở bên , mà chính là con cô — một bằng xương bằng thịt, đang sống.
Một lúc lâu , Diệp Sâm khẽ mở miệng: “Chúng thể cần kết hôn. Em yêu đương, sẽ cùng em yêu đương cả đời.”
Nghe , ánh mắt Tạ Vân Đường khẽ dừng .
Cô bốn ngày qua Diệp Sâm trải qua những gì, càng chịu áp lực lớn đến mới thể thốt những lời .
quyết định của cô, thực ngay khoảnh khắc thước phim trong đầu khép sớm .
Nếu lúc đó cô thật sự c.h.ế.t , đời cô chẳng gì tiếc nuối: từ nhỏ đến lớn cơm ăn áo mặc đều là nhất, nền giáo d.ụ.c cô nhận cũng là ưu tú nhất. Khoảnh khắc , điều duy nhất khiến cô luyến tiếc chính là Diệp Sâm.
Diệp Sâm — từ đến nay luôn đáp ứng mong của cô.
Đã xác định là duy nhất, thì thêm một tờ giấy hôn thú để gia đình yên lòng, để bạn đời cảm giác an , thì ?
Nếu thể cho cô thêm một cơ hội, cô nghĩ, hẳn là… đồng ý.
Cô đồng ý kết hôn cùng Diệp Sâm.
Bất kể kết cục là , cô đều thử một .
Ngẩng đầu đàn ông mặt — thức trắng bốn đêm canh giữ, giờ đây khuôn mặt phần tiều tụy — Tạ Vân Đường khẽ lắc đầu.
Giọng ôn hòa: “Không cần, em nguyện ý lấy .”
Khoảnh khắc câu rơi xuống, cô rõ ràng thấy ánh mắt Diệp Sâm thoáng sững sờ.
Mãi một lúc mới kịp tiêu hóa lời , bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, thử dò hỏi nữa: “Em… gì?”
Tạ Vân Đường theo vạt áo gió thổi khẽ lay, mỉm : “Em , em nguyện ý… lấy .”
TOÀN VĂN HOÀN