Tình Yêu Đến Muộn - Chương 94
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:46:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi bé Thanh Chỉ tròn một tuổi, Minh Ý bàn với gia đình chuyện việc. Dù giới giải trí cũng là sự nghiệp của cô, đó vì chuẩn đám cưới và sinh con mà lỡ mất hai năm. Phải rằng với một nữ diễn viên đang trong thời kỳ sự nghiệp thăng tiến, hai năm quý giá đến nhường nào. Vòng trong giới đổi nhanh, nếu hai năm tác phẩm mới mắt, thể sẽ khán giả quên lãng.
Về chuyện Minh Ý tái xuất, Phó Thời Lễ ý kiến gì. Cô gì đều ủng hộ. Chỉ là bên Diệp Thư Thành chút bất mãn, đại khái cũng chỉ là bé Thanh Chỉ còn quá nhỏ, cần ở bên chăm sóc các kiểu.
Minh Ý để tai. Dù trong thời gian nghỉ ngơi đây cô lúc nào cũng ngoan ngoãn chăm thai, chăm con, nhưng trong xương tủy vốn bướng bỉnh, chẳng đổi . Ban đầu cô định ngoài mặt lời nhưng trong lòng thì theo ý , song nghĩ nghĩ , nếu thế đến lúc chẳng tránh cãi với bố. Cô giờ cũng là , cũng gương cho con. Chẳng lẽ Thanh Chỉ nhớ về tuổi thơ chỉ cảnh với ông ngoại suốt ngày cãi ?
Không chút nào.
Nghĩ thông suốt, ngay tối hôm đó Minh Ý chui lòng Phó Thời Lễ nũng, ngắn gọn kể chuyện một .
Anh vòng một tay giữ c.h.ặ.t eo cô, nhàn nhạt trêu: “Giờ em mới nhớ đến chồng ?”
Minh Ý dụi trong n.g.ự.c , giọng mềm mại: “Anh xem, giúp em nào~”
Phó Thời Lễ bật : “Sao em chắc chắn sẽ thuyết phục bố vợ?”
Minh Ý khẽ “chẹp” một tiếng: “Từ nhỏ bố em coi như con trai ruột, em thấy ông từ chối chuyện gì bao giờ. Anh xin giúp em thì chắc chắn tác dụng.”
Nghe thế, Phó Thời Lễ khẽ hừ một tiếng, đầu ngón tay yên phận, cố tình véo nhẹ eo cô: “Vậy em nhờ Diệp Sâm giúp xin hộ?”
“Anh Sâm ?” Minh Ý mím môi: “Thôi bỏ . Giờ lo cho còn xong, còn tâm trí quản chuyện của em. Em tự điều, nên gây thêm phiền phức.”
Phó Thời Lễ hỏi: “Anh ?”
“Chắc cãi với Tạ Vân Đường .”
Nói đến đây, Minh Ý khẽ lắc đầu: “Dù thì giữa hai cũng nhiều mâu thuẫn, thể giải thích chỉ bằng dăm ba câu.”
Phó Thời Lễ nhướng mày, lên tiếng.
Đang dở, Minh Ý chợt nhận điều gì, liền tiếp: “Đừng đ.á.n.h trống lảng. Anh , giúp em hả~”
Khi nũng, giọng cô ngọt lịm, mang theo sự kiêu ngạo trẻ con đặc trưng, âm cuối cong cong như mật chảy tim, mà Phó Thời Lễ khó cưỡng.
Anh dừng , cúi xuống, nhẹ nhàng chạm lên vành tai cô, giọng trầm thấp quyến luyến: “Còn xem Phó phu nhân thành ý .”
Trái tim Minh Ý khẽ run, cơ thể theo bản năng căng cứng. Theo cô hiểu về Phó Thời Lễ, tức là sắp…
“Phó phu nhân, thả lỏng chút nào, hmm?”
Chưa kịp phản ứng, phía tai liền truyền đến nóng ẩm ướt. Giọng đàn ông khàn khàn vang lên, cùng lúc đó những nụ hôn ướt át dày đặc rơi xuống tai cô, cảm giác quen thuộc ập đến khiến run rẩy.
Tuần Phó Thời Lễ công tác suốt một tuần, thêm nữa dạo bé Thanh Chỉ lớn hơn, càng thích quấn lấy . Mỗi tối dỗ ngủ tốn ít sức lực. Tính , cô và Phó Thời Lễ cũng khá lâu “thời gian riêng”.
Mà quen thuộc cơ thể đến thế, tránh khỏi đôi chút nhung nhớ.
Hàng mi Minh Ý khẽ run, cô vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ , ngửa đầu chủ động hôn lên môi .
Rồi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Khi Minh Ý lấy ý thức, cả như bay lơ lửng giữa mây, chênh vênh sắp ngã, chỉ thể bám c.h.ặ.t lấy bờ vai Phó Thời Lễ mới giữ chút thăng bằng để đón lấy cơn cuồng phong tiếp theo.
Suốt một tiếng đồng hồ, gần như chân cô chạm đất. Cuối cùng, đôi chân run rẩy còn nổi, Phó Thời Lễ mới thương tình bế cô đặt lên sofa.
Anh trêu: “Nhanh chịu nổi ?”
Minh Ý thở hổn hển lườm , nhanh ch.óng vòng tay ôm lấy vai: “Thế đủ thành ý ?”
Phó Thời Lễ khẽ , đó mạnh mẽ cúi xuống, thở nóng bỏng phủ kín tai: “Vẫn đủ .”
Ba giờ sáng, Minh Ý mệt đến mức mở nổi mắt.
Dù bước từ phòng tắm, nhưng đáy mắt cô vẫn còn mờ sương, môi đỏ mọng, cả dáng vẻ như bắt nạt.
Nhìn sắc trời dần hửng sáng, Minh Ý gắng chịu cơn mệt mỏi, yếu ớt đá nhẹ chân : “Phó tổng, giờ thấy em đủ thành ý ?”
Nghe , Phó Thời Lễ khẽ , kéo cô lòng, giọng trầm ấm: “Phó phu nhân quả thật thành ý.”
–
Có sự giúp đỡ của Phó Thời Lễ, Minh Ý thuận lợi showbiz.
Trong nhà cũng thuê thêm chuyên chăm bé Thanh Chỉ, nhưng vì chuyện của Minh Ý hồi nhỏ, thêm bản là một “ông bố mê con gái”, Phó Thời Lễ yên tâm, chỉ vài ngày cho nghỉ hết.
Thế , bộ nhân viên Tập đoàn Phó thị đều thấy một cảnh từng : vị tổng tài trong ấn tượng lúc nào cũng quyết liệt, nghiêm khắc, giờ sáng nào cũng đưa con gái cùng.
[Ôi trời, tổng tài phát điên ?]
[Mẹ ơi, thật hiếm , Phó tổng mà cũng lúc dịu dàng, cưng chiều thế ???]
[Cứu với, thấy rợn hết cả da gà, vẫn thích Phó tổng lúc mắng hơn…]
[Trời ạ, tiểu công chúa đáng yêu quá, trắng nõn trắng nà, đáng yêu c.h.ế.t mất!]
[ thế, nếu cô con gái dễ thương thế , cũng ngày nào cũng đưa !]
[Chuẩn luôn, mà cô con gái xinh xắn thế thì cũng sẽ cưng chiều đến tận trời!]
[Phó tổng và vợ đều là những , con gái của họ chắc chắn còn xinh hơn nữa!]
……
Ngay trong ngày hôm đó, chuyện Tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị bế con leo thẳng lên hot search.
Bình luận chia ba phần: một phần ba khen bé Thanh Chỉ đáng yêu, một phần ba ghen tị với vận khí của Minh Ý, còn thì hò hét rằng Phó Thời Lễ bế con trông càng soái hơn!
Trên phim trường, Minh Ý phần bình luận Weibo, một ngụm nước uống suýt thì sặc c.h.ế.t.
Phó Thời Lễ mang cả con gái ?? Sao cô chẳng gì hết??
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-94.html.]
Chẳng ở nhà chuyên trách trông nom ?
“Không ngờ chồng em còn là ông bố siêu bỉm sữa, mà cũng bế con theo.”
Thịnh An Ninh ghen tị trêu.
Minh Ý vẫn hiểu hết nhưng nghĩ kỹ thì cũng đoán , chắc là yên tâm giao con cho ngoài.
Cô đặt cốc nước xuống, mỉm đáp: “Em cũng chẳng ngờ Phó Thời Lễ thành ông bố cuồng con gái thế .”
Thịnh An Ninh chỉ , thêm.
Buổi đó tiến triển thuận lợi, bốn giờ chiều Minh Ý đúng giờ thu máy.
Việc đầu tiên cô khi xong việc chính là đến Tập đoàn Phó thị, cô tận mắt xem cái cuồng công việc trông con ở công ty thì sẽ thành bộ dạng gì.
khi một đường suôn sẻ thẳng lên tầng cao nhất, mắt Minh Ý là cảnh tượng .
Bé Thanh Chỉ trong xe nôi, ôm đầy đồ chơi nhỏ xinh. Xung quanh xe là cả vòng nữ thư ký phòng Tổng giám đốc, mỗi tay đều cầm một món đồ chơi chọc bé , khiến bé vui đến khanh khách.
Minh Ý mà trong thoáng chốc chẳng phản ứng .
Chưa kịp mở miệng, hành lang vang lên một giọng lạnh lùng: “Các cô đang gì đấy?”
Nói , Phó Thời Lễ sải bước đến, một cái ôm liền bế con gái lòng, cứ như thể sợ khác tranh mất con .
Anh cúi đầu kỹ, kiểm tra xem con gì . Chỉ vệ sinh một lát, tiện nhờ thư ký ngoài cửa trông giúp hai phút, ngờ thấy cả đám vây quanh như thế !
Thấy , Minh Ý nhịn mà bật .
Từ lúc Phó Thời Lễ xuất hiện, mấy nữ thư ký lập tức đặt đồ chơi xuống, run run thành hàng, dám thở mạnh. Trong hành lang yên tĩnh, tiếng của Minh Ý càng rõ rệt.
Phó Thời Lễ thấy tiếng thì ngẩng đầu sang, vẻ lạnh lùng trong mắt lập tức tan , giọng cũng mềm bao nhiêu : “Sao em qua đây?”
Minh Ý mỉm , tự tin bước giày cao gót gần: “Hôm nay em xong sớm, Phó tổng lên hot search nên đặc biệt qua xem.”
Thấy Minh Ý đến, mấy thư ký chào một tiếng thức thời trở về bàn việc.
vẫn kìm thì thầm với :
[Cứu với, các cô thấy ? Lần đầu tiên trong đời Phó tổng chuyện dịu dàng thế , còn tưởng chỉ quát thôi chứ!]
[Hu hu, ngờ Phó tổng ở mặt vợ dịu dàng đến .]
[Trời ơi, ghen tị quá! Chị nhà đúng chuẩn nữ thần, giàu, ông chồng trai , con gái cũng xinh xắn thế , kiếp chắc cứu cả thế giới mất!]
……
Cánh cửa phòng việc khép , âm thanh đều chắn bên ngoài.
Phó Thời Lễ đặt con xe nôi, mỉm : “Hôm nay tan sớm thế?”
Minh Ý gật đầu: “Tiện đường qua đón Phó tổng với con gái về.”
Buổi chiều hôm đó, Minh Ý đón chồng và con gái tan . Cả nhà ba cùng xuất hiện, liền nhân viên công ty chụp đăng lên Weibo. Người đăng vốn chỉ than thở một chút, ngờ fan cp của Minh Ý và Phó Thời Lễ thấy, lập tức mang ảnh sang siêu thoại “Danh xứng với thực”. Rất nhanh, hàng loạt fan đổ xô sang like và share, chỉ trong vài giờ lượt tương tác vượt mốc năm vạn, chẳng mấy chốc lên hot search.
Đến tối, khi ăn cơm xong trở về phòng ngủ, Minh Ý mới sofa lướt Weibo thì thấy.
Lúc đó, cả nhà ba lên hot search từ lâu.
Bình luận chủ yếu đều là ghen tị và chúc phúc.
[Hu hu hu, đây chính là tình yêu thần tiên !!]
[Mọi ơi, chính thức nghiện cp !]
[Mọi mê tình yêu thần tiên, còn thì chỉ chăm chăm ba họ nhan sắc đỉnh cao thôi!]
[Chuẩn đấy, dù ảnh siêu nét nhưng vẫn thấy bé con xinh!]
[Đương nhiên , bố thế, con kém !]
[ mà cũng chắc, nhỡ di truyền thì !]
[ là nhân viên Phó thị, lấy đầu bảo đảm!! Tấm ảnh tuyệt đối chỉnh sửa gì, nhan sắc ngoài đời của bé còn đỉnh hơn gấp vạn !]
[ cũng thế!!! Trời lúc thấy tiểu công chúa ở công ty, sinh ngay một bé gái đến mức nào!]
[Hu hu hu, cũng !]
[Một nhà ba hạnh phúc quá!]
[Chuẩn luôn, hội độc ganh tị c.h.ế.t!]
[Nhất định mãi mãi hạnh phúc nhé!!!]
Minh Ý lướt thêm vài trang, gần như là lời chúc, thi thoảng một hai bình luận châm chọc cũng nhanh ch.óng dìm xuống.
Một lát , cô thoả mãn ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy Phó Thời Lễ đang rửa bình sữa chuẩn pha sữa cho Thanh Chỉ. Dù hai ăn tối, nhưng bé con thì .
Đợi Phó Thời Lễ rửa xong , Minh Ý dậy, đưa iPad tới mặt : “Anh xem , là chúc phúc cho nhà .”
Phó Thời Lễ pha sữa liếc xuống màn hình, thu về: “Cần gì họ ? Chúng tất nhiên sẽ mãi hạnh phúc.”
Nói xong, xoay bế con gái lên, dịu dàng cẩn thận đưa bình sữa cho con. Bé Thanh Chỉ uống sữa mong ngóng bấy lâu, bàn tay nhỏ mềm mại đặt lên mu bàn tay , tay thì nắm c.h.ặ.t ngón tay bố, như thể đang nũng.
Nhìn cảnh tượng mắt, khóe môi Minh Ý khẽ cong thành một nụ dịu dàng.
, họ nhất định sẽ mãi hạnh phúc.
Một nhà ba .
Sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế.