Tình Yêu Đến Muộn - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:45:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe chuyện xong, tối hôm đó dì Lan liền mua cho Minh Ý một que thử thai, còn dặn dò cô kỹ hướng dẫn và lưu ý những điểm cần thiết khi xét nghiệm.

Sáng hôm , việc đầu tiên Minh Ý khi tỉnh dậy chính là cầm que thử mà dì Lan mua cho hôm qua nhà vệ sinh kiểm tra. Một phút , hai vạch đỏ hiện rõ ràng.

Kết quả quá hiển nhiên.

Minh Ý sững sờ chằm chằm hai vạch đỏ que thử, bàn tay theo bản năng đặt lên bụng.

Cô… thật sự m.a.n.g t.h.a.i

Trưa hôm đó Phó Thời Lễ về. Minh Ý rõ là tình cờ về đúng lúc, vốn dĩ thể m.a.n.g t.h.a.i nên cố ý trở về sớm, nhưng hiểu , cô nghiêng nhiều về khả năng thứ hai hơn.

Việc đầu tiên Phó Thời Lễ khi về chính là đưa Minh Ý tới bệnh viện kiểm tra. Dù trong lòng chắc tám, chín phần, nhưng quá trình chờ đợi kết quả vẫn là một thử thách dài dằng dặc.

Có lẽ nhận sự bất an của cô, Phó Thời Lễ khẽ đặt tay lên mu bàn tay cô, ngón tay len giữa những kẽ tay đang đan c.h.ặ.t của cô, siết lấy lòng bàn tay ẩm, giọng trầm chậm rãi: “Đừng sợ.”

Minh Ý mím môi: “Em hẳn là sợ, chỉ là… khó tin.”

, trong tiềm thức cô luôn trưởng thành. Cả đời yêu chiều, cưng nựng, cô vẫn quen sống như một đứa trẻ chẳng cần lớn lên. Vậy mà bây giờ, với cô rằng cô sắp . Cô thật sự chắc thể đảm đương nổi vai trò .

từng ý định chuẩn , nhưng từ đám cưới, hai cũng chẳng hề dùng biện pháp phòng tránh nào. Đứa trẻ xuất hiện tuy ngoài dự liệu nhưng cũng trong lẽ thường tình.

So với Minh Ý, Phó Thời Lễ bình tĩnh hơn nhiều. Giọng trầm ấm: “Đã là lúc con đến, chứng tỏ con duyên với chúng . Đây là món quà ông trời ban tặng. Điều chúng cần chính là bảo vệ thật , chuẩn thật chu đáo để chào đón con đến với thế giới , ?”

Minh Ý gật đầu, khẽ cong môi. Không hiểu vì , xong, cảm giác bất an trong lòng cô dần dần lắng xuống. Cô ngẩng đầu : “Anh thích con trai con gái?”

Phó Thời Lễ cụp mắt: “Chỉ cần là con của chúng , đều thích.”

Nghe , Minh Ý bật khẽ. Còn kịp thêm gì, một y tá cầm kết quả bước tới: “Chúc mừng Phó, chúc mừng cô, em bé hai tuần , khoẻ mạnh.”

Sau đó, y tá dặn dò thêm những điều phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cần chú ý, những món cần kiêng kỵ…

Bởi trong bụng em bé, Minh Ý lập tức cả hai bên gia đình coi như nhân vật trung tâm để bảo vệ. Sau khi tan , Phó Thời Lễ gần như rời nửa bước. Về , khi bụng cô lớn dần, khó khăn, dứt khoát đến công ty nữa, đem hết công việc về nhà xử lý. Để thể trông cô lúc, thậm chí thư phòng, mà bê thẳng laptop cùng chồng tài liệu phòng ngủ. Thỉnh thoảng cuộc họp tham gia, cũng chỉ sắp xếp lúc Minh Ý ngủ. Lúc đó, sẽ lặng lẽ cầm máy tính sang phòng bên cạnh, nhưng cửa phòng luôn để mở, để hễ Minh Ý gọi một tiếng là thấy ngay.

Vì m.a.n.g t.h.a.i nên gần đây Minh Ý càng buồn ngủ. Ban ngày chợp mắt, buổi tối cũng đến mười giờ kêu mệt. Mỗi như , Phó Thời Lễ đều gác công việc, dỗ cô ngủ, đợi cô say giấc mới lặng lẽ xử lý nốt.

Đêm , Minh Ý thấy khó chịu, rúc rích chui lòng . Phó Thời Lễ giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy cô, giọng trầm trêu chọc dịu dàng: “Giờ thì sợ gì em nữa ?”

Trước đây, phần nhiều đều là chủ động, hiếm khi cô tỏ như thế .

Minh Ý mím môi, khẽ : “Đương nhiên sợ.”

Nói , cô xoa nhẹ bụng : “Trong em đang mang con của , em tin cũng chẳng dám .”

Nghe , Phó Thời Lễ khẽ , bàn tay chậm rãi đè lên mu bàn tay cô đang đặt bụng, giọng khàn trầm: “Biết cả cách mượn oai hùm ?”

“Không!” Minh Ý đáp: “Em gọi là mượn oai hùm.”

“Thế thì là gì?”

“Đây gọi là quý nhờ con.”

Ngày dự sinh của Minh Ý là tháng Ba. Vì đây là đứa con đầu, còn là chắt đầu tiên của nhà họ Phó, nên ông cụ Phó coi trọng vô cùng. Tuổi cao nhưng vẫn nhờ quen giới thiệu, tìm bằng đội ngũ chuyên gia giỏi nhất trong nước. Giữa tháng Hai, ông sắp xếp để Minh Ý nhập viện, chăm sóc 24/24.

Thực tế chứng minh quyết định của ông cụ đúng. Ngày thứ hai Minh Ý ở viện, ăn xong thì vỡ ối. Đêm mười giờ hôm , cô thuận lợi sinh một bé gái.

Hôm đó, Phó Thời Lễ gạt hết công việc, ở ngoài phòng sinh suốt. Ông cụ Phó tin cũng lập tức mặt. Diệp Sâm và Diệp Thư Thành nhận tin cũng vội vàng chạy tới, chỉ Diệp Trác vì đang ở xa nên kịp về. Cả gia đình ngoài cửa phòng sinh chờ đợi suốt ba tiếng. Mãi đến khi cánh cửa mở , một nữ y tá bế em bé : “Chúc mừng, tròn con vuông.”

Mọi việc hạ màn, Phó Thời Lễ mới khẽ thở phào, giọng ôn nhu hỏi: “Vợ thế nào , giờ thể gặp cô ?”

“Anh Phó khoan . Sản phụ sinh xong, hiện khá mệt. Lát nữa chúng sẽ đưa cô về phòng bệnh, gia đình thể chờ ở đó.”

Nói , y tá ôm bé trở .

Ông cụ và ông Diệp thêm chắt gái, ngoại tôn nữ, vui mừng đến mức khép miệng: “Đã , chúng cứ theo lời y tá, về phòng bệnh chờ thôi.”

, đúng, về đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-93.html.]

Phó Thời Lễ thì nhúc nhích: “Bố, ông, hai cứ . Con ở chờ Minh Ý.”

Nói xong, ngẩng đầu liếc Diệp Sâm. Anh gật đầu hiểu ý, đưa hai cụ xuống lầu nghỉ ngơi. Dù hai ông tuổi cao, chờ suốt ba tiếng cũng nên nghỉ ngơi.

Mười lăm phút , cửa phòng sinh mở. Phó Thời Lễ bước nhanh tới, siết c.h.ặ.t t.a.y Minh Ý.

Nhìn dáng vẻ cô lúc , mắt bất giác đỏ hoe. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cô, giọng khàn khàn mang chút run rẩy: “Vất vả , công chúa của .”

Sau sinh, Minh Ý hồi phục . Ông cụ Phó và Diệp Thư Thành phiên cho đưa d.ư.ợ.c liệu bồi bổ. Dì Lan thì mỗi ngày ba bữa chế biến đủ món tẩm bổ cho cô. Một tháng trôi qua, Minh Ý rõ ràng đầy đặn hơn hẳn.

Tên của bé là do Minh Ý đặt: Phó Thanh Chỉ, “Thanh Chỉ” mang ý nghĩa thuần khiết, tươi .

Bé Thanh Chỉ quả thực phụ mong mỏi, đầy tháng làn da trắng hồng, gương mặt thừa hưởng trọn vẹn những nét nhất của cả Minh Ý lẫn Phó Thời Lễ. Đặc biệt là đôi mắt tròn long lanh, lông mi bẩm sinh cong v.út, khoé miệng còn hai lúm đồng tiền xinh xắn. Mỗi khi , chẳng khác nào tan chảy trái tim đối diện. Bé nhanh ch.óng trở thành bảo bối cưng của cả hai gia đình.

Bình thường bé Thanh Chỉ vốn cưng chiều hết mực. Ngay khi chào đời, cụ Phó gửi tới ít quà: nào là khoá trường mệnh, vòng vàng vòng bạc. Diệp Thư Thành với tư cách ông ngoại cũng chẳng kém cạnh, tặng đủ loại. Chưa kể đến các chú bác, mợ, dì nhỏ… quà chất đầy chẳng để cho hết.

Đến cả Phó Thời Lễ, vốn ngày thường nghiêm khắc ít , tối nào cũng việc đến tận khuya, từ khi bé Thanh Chỉ đời đổi hẳn. Mỗi ngày đều tan đúng giờ, việc đầu tiên khi về nhà chính là phòng trẻ chơi với con nửa tiếng. Thỉnh thoảng bắt gặp bé đang ngủ, sẽ tranh thủ thư phòng xử lý công việc, xong xuôi liền phòng trẻ ngay. Điều khiến Minh Ý ít thấy chạnh lòng.

Tối hôm đó, dỗ bé Thanh Chỉ ngủ xong, Minh Ý và Phó Thời Lễ như thường lệ tắt đèn xuống. Minh Ý trằn trọc mãi ngủ nổi.

Thấy , Phó Thời Lễ siết c.h.ặ.t vòng tay ôm cô hơn, giọng khẽ vang bên tai: “Không ngủ ?”

Minh Ý khẽ giãy giụa, c.ắ.n môi nhỏ giọng: “Không cần lo.”

Nghe thế, Phó Thời Lễ mở mắt, dịu dàng hỏi: “Sao thế, hả?”

Anh từng phụ nữ sinh dễ rơi trầm cảm, vì từ khi Minh Ý sinh bé Thanh Chỉ, luôn đặc biệt quan tâm tới cảm xúc của cô.

Minh Ý đáp. Phó Thời Lễ càng thấy bất an, xoay cô , để hai mặt đối mặt, nhẹ giọng hỏi: “Anh gì khiến em buồn ?”

Minh Ý mím môi, ngập ngừng thật lâu, cuối cùng gật đầu lắc đầu.

Chính cô cũng thấy buồn . Lớn từng ghen tỵ với con gái . Chuyện mất mặt thế , cho .

Thấy , Phó Thời Lễ bật khẽ, giọng mềm mỏng đầy cưng chiều: “Vừa gật lắc nghĩa là thế nào?”

Minh Ý lí nhí: “Ừm… chính là…”

Phó Thời Lễ: “Là cái gì?”

Dừng một nhịp, Minh Ý nghiến răng, liền một : “Từ lúc con , chỉ để ý đến con thôi. Mỗi ngày đều tan đúng giờ, về nhà việc đầu tiên cũng là tìm con. Trước tan , tìm tiên là em. Với , giờ ngày nào cũng đúng giờ, chẳng bao giờ tăng ca, cũng từng phá lệ vì em.”

Cô càng càng loạn: “Tóm , bây giờ chỉ quan tâm con gái. Về nhà liền tìm con, chẳng thèm để ý đến em. Người vẫn bảo con gái là tình kiếp của cha. Anh , công chúa nhỏ nên chẳng cần đại công chúa nữa !”

“Phó Thời Lễ, thật , còn yêu em nữa đúng !”

Phù——

Cuối cùng cũng hết, thật là sảng khoái.

Nói xong, Minh Ý mới bừng tỉnh, phát hiện bầu khí từ lúc nào im phăng phắc.

“……”

Cứu với. Vừa cái gì ?

Đầu óc Minh Ý lúc trống rỗng, thậm chí còn chẳng nhớ nổi lộn xộn những gì, chỉ đại khái đoán . Nghĩ tới thì hổ c.h.ế.t mất, cô dứt khoát nhắm tịt mắt, giả vờ như từng gì hết.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

lúc Minh Ý còn đang nghĩ nên chữa câu nào , hương tuyết tùng quen thuộc tràn ngập quanh . Trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm sáng rực của Phó Thời Lễ khiến tim cô đập dồn dập.

Minh Ý bỗng nín thở, cố vẻ bình tĩnh: “Anh… định gì?”

Ánh mắt Phó Thời Lễ dừng gương mặt cô, chằm chằm vài giây, khẽ bật . Giọng trầm thấp, mang chút khàn khàn, hỏi ngược : “Không em bảo yêu em nữa ?”

Lời dứt, thở nóng rực phủ xuống: “Vậy thì bây giờ… yêu em một .”

Loading...