Tình Yêu Đến Muộn - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:44:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ ngờ Phó Thời Lễ thể những lời trắng trợn như thế, Minh Ý mất mấy giây mới hồn .
Má cô khẽ ửng hồng, ngẩng đầu với vẻ tin nổi, trách khẽ: “Giữa ban ngày ban mặt mà linh tinh gì thế, sợ khác thấy ?”
Sắc mặt Phó Thời Lễ vẫn bình thản, nghiêng đầu cô vài giây, chậm rãi bật : “Được, thì để dành, tối .”
Minh Ý: “?”
Ngập ngừng một chút, Minh Ý thu ánh mắt . Người đàn ông càng ngày càng đắn, cô chẳng buồn đôi co, thôi thì ăn no cái .
Cô cúi đầu c.ắ.n thêm một miếng bánh khoai tây chiên. Lửa và dầu đều vặn, lớp vỏ ngoài vàng ruộm giòn tan, ngon đúng kiểu cô thích. Minh Ý gắp một miếng bỏ đĩa của Phó Thời Lễ: “Anh nếm thử , bánh khoai tây ngon lắm, hương vị cũng gần giống dì Lan .”
Phó Thời Lễ cúi mắt chiếc bánh trong đĩa, gắp một miếng ăn thử, đó đưa đ.á.n.h giá khách quan: “Cũng khá đấy.”
Nghe , Minh Ý : “ !”
Anh gật đầu: “Xem chọn đúng thật. Đầu bếp ở đây hợp khẩu vị em thế , rảnh chúng thể thường xuyên đến.”
Minh Ý gật đầu: “ nếu chúng at thường xuyên tới đây, công ty của ?”
“Đợi lúc công ty bớt bận cũng .” Phó Thời Lễ uống một ngụm sữa đậu nành, thong thả : “Hoặc em thể đưa Tạ Vân Đường cùng sang, coi như nghỉ dưỡng. Ở đây vẫn khiến yên tâm hơn khách sạn.”
Nghe , Minh Ý gật đầu: “Ừm, cũng đúng.”
Ăn sáng xong, quản gia Joel dẫn Minh Ý và Phó Thời Lễ tham quan lâu đài cổ. Lâu đài bốn tầng, tầng một là phòng khách, phòng ăn và bếp; tầng hai một nửa là khu nghỉ ngơi, nửa là khu giải trí; tầng ba là phòng ngủ, phòng chính lẫn phòng phụ cộng lớn nhỏ hơn ba mươi gian; tầng bốn là khu vui chơi, rạp chiếu phim trong nhà, bể bơi, phòng tập thể hình… Từ cửa sổ tầng bốn xuống là khu vườn rộng, trồng kín hoa hồng, gió thoảng qua còn mang theo mùi hương dìu dịu.
Minh Ý bên cửa sổ tầng bốn, ngạc nhiên biển hoa hồng mắt: “Sao cả một vườn hồng lớn thế ?”
Phó Thời Lễ ôn tồn: “Trước đây cho gieo ít hạt giống hoa hồng. Vừa giờ đúng mùa nở.”
Nghe , khoé môi Minh Ý khẽ cong lên.
Tuy từ nhỏ đến lớn từng thiếu thốn điều gì, nhưng lẽ bản tính phụ nữ, gì ai thích hoa hồng. Cô cũng chẳng ngoại lệ, huống chi đây là cả một biển hoa.
Cô ngẩng đầu Phó Thời Lễ. Từ góc của cô, dáng cao lớn thẳng tắp, áo sơ mi đen cởi hờ mấy khuy cùng, cổ áo mở rộng, yết hầu gồ lên gợi cảm mê hoặc. Lên nữa là đường viền hàm rắn rỏi và gương mặt tuấn tú sáng sủa.
Không thể thừa nhận, đàn ông trời sinh một gương mặt trời phú, chỉ cần yên ở đó cũng đủ khiến tim khác loạn nhịp.
“Thích ?” Giọng trầm khàn, mát lạnh vang ngay bên tai cô.
“Cái gì cơ?” Minh Ý hồn, rõ.
Phó Thời Lễ kiên nhẫn lặp : “Biển hoa hồng , em thích ?”
Làn gió mang theo hương hoa hồng thổi từ ngoài cửa sổ. Minh Ý khẽ mỉm , ngẩng đầu đối diện ánh mắt , nhẹ nhàng gật đầu: “Rất thích.”
–
Những ngày vô ưu vô lo bao giờ cũng ngắn ngủi. Minh Ý và Phó Thời Lễ ở Anh một tuần cuối tháng trở về Lệ Thành.
Có lẽ vì kỳ nghỉ trăng mật trôi qua quá nhanh, giờ Lệ Thành, khi công việc chẳng bao nhiêu, ngày tháng bỗng trở nên dài lê thê. Buổi sáng Minh Ý dậy ăn xong, hoặc về phòng ngủ bù, hoặc sofa phòng khách xem nốt những bộ phim đây đóng máy kịp theo dõi. Thường thì tuỳ thuộc cô đêm ngủ lúc mấy giờ, và tâm trạng buổi tối của Phó Thời Lễ.
Hôm nay, Minh Ý ăn sáng xong, như thường lệ sofa xem tivi.
Trước mặt là đĩa hoa quả dì Lan rửa sạch, cherry đúng mùa, quả nào quả nấy căng mọng ngọt lịm, Phó Thời Lễ cho chuyển thẳng bằng đường hàng về. Gần đây khẩu vị cô , gần như chỉ dựa trái cây để ăn qua bữa.
Không do trời ngày càng lạnh , dạo Minh Ý rõ ràng cảm thấy cơ thể mệt mỏi, lúc nào cũng lờ đờ, ăn uống chẳng thấy ngon, gì cũng thiếu hứng thú.
Ban đầu cô còn nghĩ do Phó Thời Lễ tối nào cũng kéo cô quấn quýt đến kiệt sức, nhưng mấy hôm nay công tác, vẫn vắng nhà, tình trạng chẳng khác gì. Không rõ sáng nay ăn trúng thứ gì hợp, lúc dày từng cơn cuộn lên khó chịu.
Nghĩ , Minh Ý đưa tay lấy một quả cherry lớn căng mọng cho miệng. Vị chua ngọt tràn xuống cổ họng, cảm giác cồn cào trong bụng cũng vơi phần nào. Cô liền ăn thêm vài quả nữa, dày mới dịu xuống.
Một lát , Minh Ý chống tay dậy, ngoảnh ngoài. Sáng nay Lệ Thành rơi trận tuyết đầu tiên của năm, tuyết phủ mặt đất một lớp mỏng. Dù nhiệt độ lạnh khiến cô ngoài, nhưng tuyết vốn hiếm, chẳng sẽ chờ đến bao giờ.
Minh Ý dậy, cầm điện thoại nhắn tin cho Tạ Vân Đường. Gần đây studio của cô cũng coi như bước guồng định, thời gian rảnh cũng nhiều hơn, mà để rủ dạo phố thì đầu tiên Minh Ý nghĩ đến chính là cô.
Ăn thêm vài quả cherry, cô mới nhận hồi âm: [Được thôi, hôm nay tớ cũng rảnh. Nghe nhà hàng mà đây chúng đến món mới, dạo phố xong thì ghé thử luôn.]
[Minh Ý: Vậy nửa tiếng nữa gặp nhé?]
[Tạ Vân Đường: Không vấn đề. Nửa tiếng nữa tớ qua đón cửa nhà. À đúng , hôm nay lạnh hơn, nhớ mặc ấm .]
[Minh Ý: Ừ.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-92.html.]
Thoát khỏi WeChat, Minh Ý tiện tay mở dự báo thời tiết xem qua. Nhiệt độ cảm nhận hiện tại là âm bốn độ, thấp nhất gần âm mười độ, bảo sáng nay tuyết rơi.
Minh Ý vốn là kiểu mùa đông sợ lạnh, mùa hè sợ nóng. Với cô, mùa dễ chịu nhất trong năm chỉ mùa xuân. Chỉ tiếc mùa xuân ở Lệ Thành quá ngắn, kịp tận hưởng thì bước sang cái nóng gay gắt.
Nửa tiếng , Tạ Vân Đường đúng hẹn đến Tây Ngọc Nhạc Đình. Minh Ý loay hoay chọn đồ mất khá nhiều thời gian, lúc còn kịp trang điểm xong. Khi dì Lan đưa Tạ Vân Đường , Minh Ý đang kẻ eyeliner.
“Cô chủ, cô Tạ đến .”
Minh Ý ngẩng lên, từ gương trang điểm bắt gặp ánh mắt phía : “Cảm ơn dì Lan.”
Dì Lan : “Không gì. Hôm nay cô chủ và cô Tạ ăn gì, để chuẩn .”
Minh Ý còn kịp đáp thì Tạ Vân Đường : “Cháu ăn gà xào ớt và canh sườn ngô của dì.”
“Được, thế xuống chuẩn ngay. sẽ thêm sườn xào chua ngọt và bò nhúng nước.”
Tạ Vân Đường: “Cảm ơn dì Lan.”
Đợi dì Lan Minh Ý mới sang: “Không là định ăn món mới ở nhà hàng ?”
Tạ Vân Đường thả lỏng xuống sofa: “Món mới thì lúc nào cũng thể ăn, nhưng tay nghề của dì Lan thì chẳng lúc nào cũng ăn .”
Minh Ý: “Thế chẳng hôm nay tớ trang điểm uổng công ?”
Tạ Vân Đường ngẩng lên liếc cô một cái: “Không uổng. Đi dạo phố vẫn , dạo xong về ăn tối, gì .”
Nghe , Minh Ý gật đầu: “Ừ, cũng đúng.”
Nói , cô lấy trong ngăn kéo bàn trang điểm một thỏi son bóng mới khui, màu đỏ cherry ánh gương, thoa lên môi là gương mặt lập tức trở nên kiêu sa, kiều diễm như đoá hoa rực rỡ.
Trang điểm xong, Minh Ý từ từ dậy: “Đi thôi.”
Trước khi cửa, cô còn đặc biệt dặn dò dì Lan: chiều nay dạo phố, buổi tối sẽ về ăn cơm.
Trong trung tâm thương mại ở Lệ Thành mới vài thương hiệu cao cấp khai trương, Minh Ý vốn định xem từ nhưng vì thời tiết cộng thêm studio của Tạ Vân Đường bận bịu, chẳng ai cùng nên đành bỏ qua. Nay hiếm khi ngoài , hai liền thẳng tới trung tâm đó.
Không may mắn, ngay sáng nay thương hiệu mà cả Minh Ý lẫn Tạ Vân Đường đều thích nhập một lô đồ mùa đông mới. Cả hai hút mắt bởi một chiếc áo khoác cashmere, chính là mẫu sàn diễn ở Milan năm nay. Minh Ý từng thấy tạp chí, hai màu: trắng và hồng. Chẳng cần thử, cô lập tức quyết định lấy cả hai, tặng luôn chiếc màu hồng cho Tạ Vân Đường.
Da cô trắng, vốn mê màu hồng, khoác chiếc áo lên thật sự vô cùng hợp.
Có lẽ vì chiếc áo khoác quá , nên đó dù ghé thêm vài thương hiệu khác cũng chẳng thấy món nào ưng ý. Chỉ lúc ngang qua cửa hàng phụ kiện, Minh Ý để ý một chiếc thắt lưng, cảm thấy hợp với Phó Thời Lễ nên tiện tay mua luôn.
Tiếp đó, hai sang khu trang sức, nhưng dạo qua vài cửa hàng cũng chẳng gì mới. Chỉ một nơi chiếc vòng ruby trông khá bắt mắt, nhưng kĩ thì đường nét tinh xảo bằng bộ ruby ở nhà, chất đá cũng bình thường, Minh Ý liếc qua bỏ xuống. Thứ chỉ thể đ.á.n.h lừa ngoài.
Chuyến cũng chẳng thu hoạch gì nhiều, hứng thú của Minh Ý giảm hẳn. Ra khỏi cửa hàng trang sức, cô liền kéo Tạ Vân Đường về Tây Ngọc Nhạc Đình. Thà về nhà còn hơn là cứ loanh quanh trong trung tâm.
Thấy , Tạ Vân Đường khởi động xe trêu: “Cậu thế? Trước đây shopping bốn, năm tiếng còn than lấy một câu, hôm nay tới ba tiếng mệt lả ?”
Minh Ý ghế phụ khẽ phẩy tay: “Đừng nhắc nữa, chắc là tớ già .”
Tạ Vân Đường mà .
Khi hai về tới Tây Ngọc Nhạc Đình, dì Lan chuẩn xong bữa tối. Vừa bước , Tạ Vân Đường hít hà: “Thơm quá, tay nghề của dì Lan càng ngày càng đỉnh, chỉ ngửi thôi cháu cũng thấy no .”
Dì Lan chọc đến buồn bất lực, thấy hai về thì mỉm : “Về đúng lúc lắm, hai cô rửa tay , canh sườn ngô sắp .”
Hai lời rửa tay. Còn bước phòng ăn, Minh Ý ngửi thấy hương thơm nồng nàn toả , lập tức cau mày. Cái cảm giác dày cuộn trào từ sáng ập tới.
Trên bàn những món cô vẫn thích, nhưng chẳng hiểu hôm nay một bàn thức ăn tinh xảo , cô chẳng thấy chút thèm ăn nào, trong bụng chỉ âm ỉ khó chịu.
Cô xuống, gắp một miếng sườn xào chua ngọt đĩa. Chưa kịp ăn, chỉ mới ngửi mùi vị thôi, dày chộn rộn.
Minh Ý khẽ che môi, để ảnh hưởng Tạ Vân Đường, cô lặng lẽ đặt đũa xuống: “Cậu ăn , tớ chẳng khẩu vị, lên nghỉ một lát.”
Nghe , Tạ Vân Đường buông đũa, sang: “Cậu thế, khó chịu ? Ra ngoài lạnh ?”
Minh Ý lắc đầu: “Không nữa, chắc do lạnh. mấy hôm nay tớ cứ thấy khó chịu, ăn ngon, suốt ngày mệt mỏi. Hôm nay dạo mấy tiếng, giờ càng mệt hơn.”
Ngừng một chút, Tạ Vân Đường buột miệng: “Có sắp đến kỳ ?”
Kỳ của hai vốn gần , những triệu chứng mà Minh Ý cô cũng gặp mấy ngày kỳ.
Minh Ý nghĩ vài giây: “Tháng … hình như trễ nửa tháng .”
Nghe , Tạ Vân Đường ngẩng lên: “Có khi nào m.a.n.g t.h.a.i ?”