Tình Yêu Đến Muộn - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:44:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hôn lễ kết thúc, Minh Ý và Phó Thời Lễ cùng trở về nước ngay, mà ở Bali nghỉ dưỡng vài ngày, trực tiếp từ Bali bay sang Anh hưởng tuần trăng mật. Dù hôn lễ, điều mà Minh Ý luôn mong ngóng chính là toà lâu đài của .

Từ khi nghiệp đại học bước chân giới giải trí, Minh Ý từng một kỳ nghỉ đúng nghĩa. Lần cuối cùng cô nước ngoài nghỉ dưỡng hình như là mùa đông năm hai đại học. Khi , Tạ Vân Đường một tháng nghỉ, khi Minh Ý thi xong kỳ cuối liền về nhà mà xách hành lý cùng tấm vé máy bay, bay thẳng sang Maldives hội ngộ với Tạ Vân Đường đến hai ngày, cùng tận hưởng nửa tháng trời nắng vàng, sóng biển và cát trắng.

Cái giá trả là khi về nước, Minh Ý đen hẳn ba tông.

Kể từ đó, mỗi khi biển, cô luôn chuẩn nửa vali đầy các loại kem chống nắng, từ chống nắng hoá học cho tới vật lý, thứ gì cũng . Lần cũng ngoại lệ.

Cho dù chuẩn đủ loại chống nắng, mỗi từ ngoài về, việc đầu tiên Minh Ý vẫn là soi gương, xem sạm da .

Chiều hôm , khi lặn biển về, dù mệt rã rời, nhưng giày , Minh Ý lập tức chạy soi gương, chỉ để chắc chắn xem rám nắng .

Thấy , Phó Thời Lễ dựa bên cửa, dáng vẻ lo lắng của cô mà bật thành tiếng.

Nghe thấy tiếng , Minh Ý ngẩng lên, khuôn mặt vì nắng gió mà ửng đỏ thoáng hiện vẻ vui, cô : “Anh cái gì?”

Phó Thời Lễ ngước mắt, ánh thản nhiên rơi lên mặt cô: “Anh chơi ban nãy chơi vui tới nỗi chẳng nhớ đến chuyện rám nắng .”

Minh Ý nhíu mày, cái Phó Thời Lễ thật đúng là chọc trúng chỗ đau. Đang lúc vui vẻ thì cô nhớ nổi chuyện . Cô ngẩng lên, ánh mắt chút ấm ức: “Trước đó ngoài cũng sẽ đưa em lặn.”

Hại cô bôi kem chống nắng như công dã tràng, từ nước lên, cô còn thấy tia cực tím như đang xẻ da băm thịt .

Nghe , Phó Thời Lễ khẽ : “Thế em chơi vẫn vui .”

Minh Ý mím môi, để ý tới , tiếp tục soi kỹ da gương.

Phải công nhận, lặn biển quả thật thú vị. Nhất là khi lặn xuống vùng nước sâu, cô bắt gặp cả đàn cá bơi ngang qua. Khi những con cá vờn quanh, cô bỗng cảm giác như chính cũng là một chú cá tự do tung tăng trong biển cả.

Sau dịp, cô nhất định lặn thường xuyên. Từ nhỏ tới lớn, cô vốn năng khiếu thể thao, chẳng mấy môn khiến cô yêu thích. Lặn biển xem như là môn đầu tiên.

Đang nghĩ ngợi, lúc Minh Ý để ý, Phó Thời Lễ tới lưng từ lúc nào. Đến khi cô hồn, cảm nhận ấm quen thuộc phủ xuống từ phía . Cô ngẩng đầu, Phó Thời Lễ đưa tay ôm lấy cô từ lưng, dịu giọng an ủi: “Yên tâm, rám nắng .”

Minh Ý liếc hình ảnh trong gương, nghi ngờ ngẩng đầu : “Thật ?”

“Đương nhiên là thật.” Phó Thời Lễ : “Anh bao giờ lừa em ?”

Minh Ý mím môi: “Được , tin thêm nữa.”

Phó Thời Lễ cong nhẹ khóe môi: “Chín giờ sáng mai chuyến bay sang Anh, tối nay ngủ sớm một chút nhé?”

Nghe , Minh Ý xoay thẳng : “Câu nên tự với thì đúng hơn.”

Có trời mới mấy ngày qua cô Phó Thời Lễ hành đến mức nào. Đêm tân hôn thì cần , nhưng cô thật sự hiểu một thể nhiều sức lực đến . Cùng là sáng sớm dậy chuẩn , cô còn chợp mắt mấy tiếng mà vẫn mệt bã , trong khi thì như chẳng hề hấn gì, trông khí thế , bảo cưới thêm nữa e rằng cũng thành vấn đề. Hôm đó trời sáng rõ , cô vẫn chợp mắt.

Những ngày còn “tăng đô” hơn, chẳng vì hiệu ứng nghi thức “tuần trăng mật” , Minh Ý cảm nhận rõ Phó Thời Lễ ngày càng thoả mãn, vốn nhiệt tình chuyện , nay càng thêm mệt mỏi.

Có lẽ vì lời than thở của Minh Ý, đêm hôm đó Phó Thời Lễ hiếm hoi ngoan ngoãn, để cô một giấc ngủ yên bình.

Sáng hôm , hai đồng hồ báo thức gọi dậy, thu dọn hành lý lên đường sang Anh.

Trải qua chuyến bay dài hai mươi mốt tiếng, đến Scotland thì là một giờ sáng theo giờ địa phương.

Sau khi tất thủ tục nhận Brechin Castle, Phó Thời Lễ lập tức giao cho giám đốc chi nhánh bên Anh thuê đội quản gia nhất để lo bộ việc trong lâu đài. Dù hai phần lớn thời gian vẫn ở trong nước, một năm chỉ ghé đôi nghỉ dưỡng. Ngày thường cũng quản lý và vệ sinh.

Trước khi tới, Phó Thời Lễ báo với quản gia lâu đài về hiệu chuyến bay cùng giờ hạ cánh. Bởi , khi bước khỏi sân bay, xe của quản gia chờ sẵn ngay cửa.

“Phó tổng, phu nhân.”

Thấy Phó Thời Lễ và Minh Ý, quản gia tên George lễ phép tiến lên chào hỏi, thuận tay đón lấy hành lý từ tay Minh Ý.

Nghe , Minh Ý ngạc nhiên: “Anh là Trung Quốc?”

Phó Thời Lễ kiên nhẫn giải thích: “Ông George là Anh gốc Hoa.”

Minh Ý chớp mắt: “À, thì .”

Vừa về phía xe, cô hỏi: “Ông từng gặp chúng , chúng chính là ông đón?”

George khẽ gật đầu, giọng ôn hoà: “Trước đó trợ lý Tần đưa xem ảnh của ngài và phu nhân. Hơn nữa ở Scotland Hoa nhiều, diện mạo hai nổi bật đến , nhận cũng khó.”

Nghe , khoé môi Minh Ý nhếch lên. Mấy lời khen khéo chạm đúng tâm ý cô, suy cho cùng thì ai mà chẳng thích tán dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-91.html.]

Sau chuyến bay dài hơn hai mươi tiếng, Minh Ý mỏi nhừ, đến nơi liền còn tâm trí tham quan gì nữa mà thẳng lên phòng ngủ chính tầng ba nghỉ ngơi.

Sáng hôm tỉnh dậy, bên cạnh sớm ai, hiển nhiên Phó Thời Lễ dậy từ lâu.

Hôm qua mới xuống máy bay nên cô mệt quá, giờ mới tinh thần ngắm kỹ nội thất trong phòng. Đây là phong cách châu Âu điển hình, từ bài trí đến màu sắc đều đúng gu cổ điển mà cô yêu thích. Viền vàng trắng lấp lánh, bộ ga giường hồng phấn kiểu công chúa, hoà hợp với tông màu khu vực nghỉ ngoài ban công.

Ngắm nghía một lúc, Minh Ý rời giường, bước phòng tắm rửa mặt.

Tường phòng tắm lát đá cẩm thạch trắng vân vàng, bồn rửa tay cũng bằng đá cẩm thạch trắng, phong cách châu Âu tràn ngập. Vật dụng cá nhân thường dùng của cô ở đây đủ cả, tất cả đều còn nguyên tem niêm phong. Rõ ràng Phó Thời Lễ dặn chuẩn sẵn theo đúng thói quen và sở thích của cô.

Đang lúc cô rửa mặt, cửa phòng vang lên tiếng động, Phó Thời Lễ đẩy cửa bước . Thấy giường trống , tầm mắt rơi ngay về phía cửa phòng tắm vẫn sáng đèn.

Còn đợi bước tới, cửa phòng tắm mở từ bên trong. Minh Ý mặc chiếc váy ngủ dây ren màu trắng tinh, phần cổ áo là thiết kế ren khoét chữ V sâu, để lộ xương quai xanh thẳng tắp. Kéo xuống phía , tà váy ren trắng vặn dừng đầu gối một tấc, để lộ đôi chân trắng nõn thon dài.

Phó Thời Lễ khựng một thoáng, lấy tinh thần, giọng trầm thấp: “Ngủ dậy .”

Minh Ý gật đầu, từ trong phòng bước : “Sao dậy sớm thế?”

Trước khi rửa mặt, cô xem giờ, mới hơn chín rưỡi một chút.

Phó Thời Lễ: “Sáng nay cuộc họp video, sợ ồn đ.á.n.h thức em nên ngoài.”

Minh Ý mím môi: “Vậy , thế giờ họp xong ?”

“Xong .” Phó Thời Lễ hỏi: “Đêm qua ngủ ngon ?”

Minh Ý gật đầu. Chăn ga, đệm gối ở đây mềm cứng , chẳng khác mấy so với ở trong nước. Thêm nữa hôm qua Phó Thời Lễ cũng điều, phiền cô, nên một giấc ngủ cô thấy thật sự thoải mái.

Khóe môi Phó Thời Lễ khẽ cong, đưa tay vén gọn mấy sợi tóc mai cho cô, dịu dàng hỏi: “Đói , bảo bếp chuẩn đồ ăn Trung .”

Nghe , Minh Ý bất giác mừng rỡ: “Nhà bếp ở đây cũng nấu món Trung ?”

Cô vốn là kiểu “bao t.ử Trung Quốc”, trời mới nửa tháng nay ở Bali ngày nào cũng ăn đồ Tây, cô ngán tới mức chỉ buồn nôn. Vài ngày nay, cô càng nhớ món ăn dì Lan nấu.

Lời dứt, Minh Ý thấy vài tiếng gõ cửa.

Phó Thời Lễ ngẩng mắt, theo phản xạ mở miệng: “Mời .”

Ngay đó, cửa phòng khẽ hé, quản gia – ông Joel – ngoài cung kính : “Thưa ngài Phó, thưa phu nhân, bữa sáng chuẩn xong, hai thể xuống bất cứ lúc nào.”

Phó Thời Lễ nghiêng đầu Minh Ý: “Ăn ngay bây giờ đợi một lát?”

Minh Ý: “Ăn luôn , đúng lúc em cũng đói .”

Nghe , quản gia khẽ gật đầu, cung kính lui ngoài.

Vài phút , Minh Ý cùng Phó Thời Lễ xuống tầng.

Diện tích phòng khách tầng một rộng hơn nhiều so với tưởng tượng của Minh Ý, bằng ba phòng khách tầng một ở Tây Ngọc Nhạc Đình. Trông thấy, cô kìm mà cảm thán: “Quả đúng là cổ lâu.”

Dưới nhà, quản gia Joel đang chờ sẵn ở đầu cầu thang tầng một để dẫn đường. Phòng khách quá rộng, nếu ông đưa , e là đầu tiên Minh Ý và Phó Thời Lễ tìm phòng ăn cũng tốn ít công sức.

Trong phòng ăn đặt một chiếc bàn dài năm mét, đủ chỗ cho ba mươi dùng bữa. Diện tích của phòng ăn cũng lớn đến mức vượt ngoài tưởng tượng của Minh Ý.

Cô và Phó Thời Lễ cạnh ở một phía bàn. Trên bàn bày một bữa sáng kiểu Trung vô cùng phong phú: sữa đậu nành, bánh khoai tây, cháo trứng bắc thảo thịt nạc, tiểu long bao… món nào cũng . Minh Ý ngạc nhiên: “Thật là phong phú quá.”

Quản gia Joel cung kính đáp: “Vì nắm rõ khẩu vị của ngài và phu nhân, nên đầu bếp chuẩn nhiều món một chút. Biết hai Lệ Thành, bếp còn đặc biệt chuẩn sữa đậu nành ngọt.”

Nghe , Minh Ý : “Mọi vất vả .”

Ngài Joel khẽ gật đầu: “Xin mời ngài Phó và phu nhân dùng bữa ngon miệng, xin phép ngoài. Nếu việc gì, xin cứ gọi bất cứ lúc nào.”

Minh Ý gật đầu.

Đợi ông rời , Minh Ý mới bắt đầu động đũa. Cô gắp một cái tiểu long bao, c.ắ.n một miếng, nhân tam tiên là loại cô thích, vỏ bánh mỏng, nước súp nhiều. Cháo trứng bắc thảo thịt nạc cũng hợp khẩu vị. Một bữa sáng quả thật thoả mãn bao nhiêu ngày thèm thuồng của Minh Ý.

Ăn nửa chừng, Minh Ý ngẩng đầu chiếc bàn dài năm mét, bỗng nảy ý nghĩ: “Bàn dài thế , cho dù chúng sinh mười đứa tám đứa con cũng đủ , thấy ?”

Phó Thời Lễ đáp, ánh mắt chợt thoáng tối .

Trong khi đó, Minh Ý vẫn hào hứng: “Sau mà chọc em vui, em sẽ phạt sang đầu bên ăn cơm. Bàn đủ dài, em thấy, cũng đỡ bực .”

Lời dứt, Phó Thời Lễ khẽ nâng mí mắt cô, hờ hững đáp: “Ừ, đủ thật. Cũng đủ để chúng … tình đó.”

Loading...