Tình Yêu Đến Muộn - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:43:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đó, lễ cưới diễn vô cùng rườm rà, quy củ chẳng kém gì một buổi nghênh hôn công chúa ngày xưa.
Sau khi xong phần đón dâu, cùng đến khách sạn nghi thức.
Lời thề và màn trao nhẫn cưới tất nhiên là thể thiếu.
Chiếc nhẫn cưới của Minh Ý Phó Thời Lễ mua trong một buổi đấu giá tại Sotheby’s đó — viên kim cương cam tám carat chế tác thành nhẫn, còn đôi khuyên tai cùng vòng tay thì dùng phần đá thừa thành. Ánh sáng cam ấm áp nắng vàng rực rỡ càng thêm long lanh ch.ói mắt.
Kết thúc nghi thức, đến lượt cô dâu chú rể nâng ly mời khách. Chiếc váy cưới chính quá nặng nề, nên xong lễ, Minh Ý liền trở về phòng khách sạn bộ lễ phục mời rượu mà cô chuẩn từ sớm. Đó là một chiếc sườn xám lụa màu đỏ rượu vang, kéo khoá phía lưng. kéo mãi, Minh Ý vẫn thể tự kéo lên .
Đang loay hoay nghĩ cách, định bụng gọi điện cho Tạ Vân Đường hoặc Khương Du, thì cửa phòng đột nhiên đẩy từ bên ngoài. Người thẻ phòng , ngoài cô , chỉ Tạ Vân Đường.
Nghe tiếng động, Minh Ý đầu . Vừa kéo khoá, cô : “Cậu tới đúng lúc quá, tớ đang định gọi cho đây. Mau giúp tớ một tay, cái khoá lưng kéo mãi lên .”
Lời dứt, bàn tay đang nắm khoá kéo bỗng khác giữ c.h.ặ.t. Mùi rượu quyện cùng hương tuyết tùng quen thuộc bất ngờ xộc thẳng mũi. Hơi thở nóng ấm từ phía phả xuống, giọng nam trầm thấp vang bên tai: “Phó Phu nhân giúp chuyện gì?”
Hơi thở nóng hổi lẫn mùi rượu phả sát bên tai khiến má Minh Ý nóng dần. Hàng mi cô khẽ run: “Anh chẳng đang ở tiếp khách , lên đây? Không ai kéo mời rượu ?”
Phó Thời Lễ cúi đầu, môi mỏng chạm nhẹ vành tai cô, giọng trầm thấp: “Anh mời .”
Nghe , Minh Ý ngạc nhiên, ngẩng đầu qua gương: “Nhanh thế tha cho ? Nghe cứ thấy thật thế nào .”
Phó Thời Lễ như đoán suy nghĩ trong lòng cô, vòng tay ôm lấy eo từ phía , thở nóng ấm phủ kín vành tai, giọng khàn khẽ : “Tất nhiên chẳng dễ thế. Anh để Kỳ Chu và Phó Trạch Ngôn ở đó .”
Nghe thế, Minh Ý bật khẽ, ngước mắt trong gương: “Anh chơi thế, lát nữa bọn họ tỉnh rượu chẳng tìm tính sổ ?”
Phó Thời Lễ đổi sắc, chỉ trầm thấp: “Tính toán gì, nếu thì em nghĩ cần phù rể để gì?”
Minh Ý lườm một cái: “Không hổ là .”
Anh đưa tay khẽ véo vành tai đỏ bừng của cô: “Hôm nay mệt ?”
Minh Ý khẽ lắc đầu: “Không mệt, chỉ là…”
Cô kịp hết, bế bổng ngang eo, sải bước hướng về phía giường.
Hiểu rõ dụng ý của , thở Minh Ý khựng , vội mở miệng: “Phó Thời Lễ, gì thế, còn khách đang đợi.”
Anh đặt cô xuống giường, kéo lỏng cà vạt, cúi đè xuống: “Kỳ Chu với Phó Trạch Ngôn lo tiếp khách , chúng xuống muộn một chút cũng chẳng .”
Nói , những nụ hôn nóng bỏng lập tức phủ xuống môi Minh Ý.
Có lẽ vì men rượu, hôm nay hôn kịch liệt hơn hẳn. Môi cô tê rần, tranh thủ một thoáng đổi , cô đưa tay đẩy , thở dốc: “Không , thật sự , còn bao nhiêu , chúng biến mất lâu thế nào cũng lộ. Hơn nữa, Tạ Vân Đường còn thẻ phòng, nhỡ đang giữa chừng thì chẳng mất mặt c.h.ế.t !”
Nghe thế, Phó Thời Lễ áp sát tai cô, bật khẽ: “Yên tâm, ai .”
Anh dừng một chút thấp giọng: “Hơn nữa, ai là định đến cùng?”
Minh Ý khựng : “Không ? Vậy …”
Lời còn dang dở chặn bằng một nụ hôn sâu. Hơi thở phảng phất mùi rượu vang phủ lên da mặt, giọng trầm chậm: “Nhiều ngày gặp, Phó phu nhân nhớ ?”
Minh Ý ngửa đầu, hứng chịu từng nụ hôn dồn dập của . Có lẽ vì men rượu, hôn càng lúc càng mạnh, chỉ một chốc khiến cô gần như thở nổi.
Dường như nhận điều đó, dần chậm , những cái hôn về càng thêm triền miên dịu dàng.
Bên ngoài tiếng ồn ào, còn trong phòng, họ lặng lẽ trao một nụ hôn thật dài, đến tận lúc rời vẫn còn vương vấn.
Đôi mắt Minh Ý phủ một tầng sương mỏng, cô mím môi: “Chúng vẫn xuống thôi, dù đây cũng là đám cưới của , mất tích lâu quá liệu ?”
Phó Thời Lễ cúi mắt cô, dừng vài giây khẽ : “Có gì chứ, hôm nay em là cô dâu, em là lớn nhất, ai dám gì?”
Anh dịu dàng cọ cọ lòng bàn tay cô: “Yên tâm, sắp xếp tiếp khách , còn Phó Trạch Ngôn ở đó nữa, thoả cả thôi.”
Minh Ý gật đầu: “Vậy thì .”
Nói xong, cô dậy, cúi đầu chiếc sườn xám vò đến nhăn nhúm, ánh mắt ai oán : “Tất cả tại , váy của em nhăn nheo thế , còn thể thống gì nữa.”
Phó Thời Lễ cúi mắt, ánh lướt xuống cô, dừng vài giây ngẩng lên, mỉm: “Vừa bảo em cởi , em chịu, giờ trách ?”
Minh Ý giận đến đỏ bừng cả mặt, cố nén một lúc mới thốt một câu: “Vô liêm sỉ!”
Anh chẳng giận, ngược còn , nghiêng đầu cô, nhướng mày hưởng trọn lời mắng.
Sườn xám mặc nổi nữa, Minh Ý đành sang bộ khác. May mắn cô chuẩn nhiều, nếu mất mặt. Trong lòng thầm nhủ thể để mặc Phó Thời Lễ trêu chọc như nữa, cuối cùng chịu thiệt cũng chỉ cô.
Nghĩ đến đó, Minh Ý càng bực, liếc một cái. Rõ ràng hai đều lăn lộn giường, váy cô thì nhàu nát chẳng còn hình dáng, còn vẫn chỉnh tề bảnh bao, chỉ vài nếp gấp lờ mờ áo sơ mi, như thể đè cô hôn tới tấp chẳng .
Thu ánh mắt, Minh Ý buồn để ý , tự tìm một chiếc váy khác dễ mặc, khỏi cần giúp, tránh để dịp chiếm tiện nghi.
Thay đồ xong, cô khoác tay Phó Thời Lễ cùng xuống sảnh.
Trong hội trường, khách khứa rộn ràng nâng cốc. Phó Trạch Ngôn và Kỳ Chu tận tâm Phó Thời Lễ tiếp đãi khách phía nhà họ Phó, còn bên nhà họ Diệp thì Diệp Sâm, Diệp Trác cùng Tạ Vân Đường phụ giúp.
Thấy Minh Ý và Phó Thời Lễ xuất hiện, Phó Trạch Ngôn như tìm cứu tinh: “Anh, em cố hết sức , phần còn tự lo .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-90.html.]
Ngay khoảnh khắc Phó Trạch Ngôn bước gần, Minh Ý liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, so với Phó Thời Lễ còn nặng hơn nhiều, trông dáng vẻ chắc hẳn uống ít.
Thấy , Minh Ý vội bảo đưa Phó Trạch Ngôn lên lầu nghỉ ngơi. Còn thì cùng Phó Thời Lễ kính rượu các bậc trưởng bối trong nhà họ Phó.
Thân phận của Phó Thời Lễ ở đây hề tầm thường, ngay cả trong hôn lễ, cũng sẽ ai dám ép uống quá nhiều. Anh chỉ cùng Minh Ý kính vài vị trưởng bối trực hệ trong nhà, còn họ hàng bên nhánh khác thì chỉ gặp mặt chào hỏi, coi như lấy lễ.
Kính rượu xong bên trưởng bối họ Phó, Minh Ý và Phó Thời Lễ cùng về phía nhà họ Diệp. Vì Diệp Sâm thể uống rượu, nên hôm nay Diệp Trác chuốc khá nhiều. Huống hồ, cả năm đều bay khắp nơi, hiếm khi xuất hiện trong những buổi tụ họp gia đình. Đám chú bác nhà họ Diệp khó khăn lắm mới thấy mặt, tất nhiên kéo uống thêm vài chén cho thoả.
Ở thế hệ Diệp Thư Thành còn một cả và một em út, khi phân gia năm đó thì hai đều định cư ở nước ngoài. Trong chị em nhà họ Diệp xưa nay từng chuyện vì tranh giành gia sản mà đấu đá ngấm ngầm. Hơn nữa, hai từ nhỏ nước ngoài du học, mỗi đều tự gây dựng sự nghiệp, việc kinh doanh ở nước ngoài cũng vô cùng phát đạt. Trong nước, công ty nhà họ Diệp do Diệp Thư Thành và Diệp Sâm quản lý ngày càng quy củ, nề nếp, vì thế chẳng bao giờ xảy cảnh em vì tranh gia sản mà đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy. Bình thường họ ít qua , cũng là vì hôn sự của Minh Ý mà mới tụ tập đông đủ.
Minh Ý nâng ly rượu, khoác tay Phó Thời Lễ, duyên dáng bước tới: “Bác cả, chú hai.”
Nghe tiếng, hai đàn ông trông trạc tuổi với Diệp Thư Thành đồng loạt ngẩng lên: “Cháu gái lớn lên đổi nhiều thật, mấy năm gặp, Minh Ý càng ngày càng xinh .”
“ thế. Anh còn nhớ cuối cùng gặp con bé là khi nước ngoài, khi đó nó mới học tiểu học, còn ở nhà suốt ngày cãi với Diệp Trác cơ mà, giờ thành cô dâu mới !”
Minh Ý khẽ , nâng ly: “Bác cả, chú hai đừng trêu con nữa. Cảm ơn hai bớt thời gian đến dự hôn lễ của cháu, cháu xin kính.”
“Khách sáo gì, gọi là cháu gái, thì đám cưới của cháu, chúng là chú bác thể đến?”
Kính xong bàn , Minh Ý và Phó Thời Lễ tiếp tục sang bàn khác. Đi một vòng, Minh Ý rõ ràng chút chịu nổi, khi tiệc tan Phó Thời Lễ dìu lên lầu nghỉ.
Đây là đầu tiên Minh Ý uống nhiều như , mơ mơ màng màng chỉ nhớ loáng thoáng cảnh Phó Thời Lễ bế trở về phòng tầng khách sạn, đó liền ngủ , chẳng còn gì. Đến khi cô tỉnh , khách khứa trong đại sảnh từ lâu giải tán, mà bản cũng đưa từ khách sạn về giường trong biệt thự.
Nếu ngoài cửa sổ thấy bóng đêm dày đặc, Minh Ý còn tưởng đang hoa mắt.
Cô tỉnh bao lâu, Phó Thời Lễ khoác áo choàng tắm từ phòng tắm : “Tỉnh ?”
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đàn ông đó, áo choàng lụa xanh sẫm buộc lỏng, thắt lưng hờ hững, vạt áo chữ V sâu để lộ bờ n.g.ự.c rắn rỏi, thấp thoáng kéo dài xuống còn thấy cả đường cơ bụng và vệt hằn mơ hồ của cơ hông.
Ngẩn vài giây, Minh Ý mới dời ánh mắt, trong đầu nghĩ gì, đột nhiên khô khốc hỏi: “Bây giờ là mấy giờ ?”
Phó Thời Lễ thoáng sững , cúi mắt liếc điện thoại: “Vừa hơn chín rưỡi.”
“Ồ.” Minh Ý khẽ đáp.
Thấy thế, Phó Thời Lễ bước đến gần, lòng bàn tay ấm áp chạm nhẹ trán cô: “Em tỉnh rượu ?”
Nhắc đến chuyện , Minh Ý ngượng. Trước nay cô ít khi uống, hôm nay là nhiều nhất trong nhiều năm. Cô nhớ hình như cũng uống bao nhiêu, mà đầu bắt đầu choáng. Nếu nhầm, lúc cuối cùng hẳn là Phó Thời Lễ bế cô lên phòng trong ánh của bao .
Nghĩ tới đây, mặt Minh Ý bất giác đỏ bừng. Cô khẽ mím môi, nhỏ giọng :
“Em tỉnh .”
Nói xong, nhịn lẩm bẩm: “Rõ ràng em uống nhiều, say nhỉ?”
Phó Thời Lễ mỉm , đưa tay xoa nhẹ tóc cô, giọng trầm ấm: “Chỉ thôi. Nếu em thích, chúng sẽ uống nữa.”
Minh Ý gật đầu.
Phó Thời Lễ hỏi: “Ngủ lâu thế , đói ? Anh chút đồ ăn nhé?”
Minh Ý lắc đầu: “Không đói, em tắm, mùi rượu khó chịu quá.”
“Được, em , nước trong bồn chuẩn sẵn .”
Minh Ý nũng nịu : “Cảm ơn chồng.”
Phó Thời Lễ dịu dàng đáp: “Mau , gì thì gọi .”
Cô gật gật đầu, khi rời còn quên “chụt” một cái lên mặt , coi như phần thưởng.
Minh Ý , Phó Thời Lễ liền ga giường cô , sợ công chúa tí nữa tắm xong chê còn mùi rượu.
Bên , Minh Ý cởi chiếc váy nồng nặc mùi rượu cầm tay , mùi khó chịu nhăn nhúm chẳng , mà chất vải thể là phẳng, xem khó mà mặc . Một ngày mất liền hai bộ váy đắt đỏ, cô xót hết cả ruột, nhất là cả hai đều mới mua và hôm nay mới mặc đầu. Vứt thì tiếc thật.
Do dự một hồi, Minh Ý đặt váy lên kệ trong phòng tắm, đó bước bồn.
Không rõ Phó Thời Lễ đoán lúc nào cô sẽ tỉnh, nhưng nước pha vặn, ngâm xuống thấy thoải mái vô cùng.
Khi làn nước ấm dần bao lấy cơ thể, sự mệt mỏi suốt ngày dài mới tan . Minh Ý vén tóc, thả lỏng tựa đầu thành bồn. Quả thật chẳng gì sảng khoái bằng một bồn nước nóng.
Cô khép mắt, bất giác nhớ tới những ngày thơ bé luôn đối chọi với Phó Thời Lễ. Khi đó, cô nào thể ngờ một ngày sẽ vui vẻ trở thành cô dâu của . Những chuyện qua lượt hiện về như cuốn phim tua chậm, khóe môi cô kìm khẽ cong lên.
Một tiếng , Minh Ý mới từ bồn tắm bước .
Nước nóng xua tan hết mệt nhọc, ngâm cả tiếng đồng hồ, cô thấy tinh thần sảng khoái, còn hứng thú đầy đủ quy trình dưỡng da buổi tối mới ngoài.
Vừa mở cửa phòng tắm, thấy Phó Thời Lễ ngay cửa.
Minh Ý giật , bật thốt: “Anh đây gì—”
Chưa kịp hết, cả cô vòng tay ôm ngang. Theo bản năng, cô vội quàng tay ôm cổ : “Phó Thời Lễ, gì ?”
Anh trả lời mà sải bước phòng ngủ, đặt cô xuống giường, cúi đè lên: “Đến lúc động phòng , Phó Phu nhân.”