Tình Yêu Đến Muộn - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:53:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , việc đầu tiên Minh Ý ngay khi mở mắt là với tay tìm điện thoại, xem hot search Weibo.
như Thịnh An Ninh , tên cô và Diệp Trác gỡ sạch khỏi hot search, đến cả từ khóa cũng còn tìm . Top 3 hot search vẫn là cái tên Khương Du và Kỳ Chu, một đêm trôi qua, độ nóng của couple “vũ trụ CP” vẫn hề hạ nhiệt.
Thấy hot search sạch bóng, Minh Ý khẽ thở phào một nhẹ nhõm.
Thoát khỏi Weibo, Minh Ý lật chăn bước xuống giường, phòng tắm rửa mặt.
Hôm qua ăn nhiều bánh kem quá, cô đợi đến tận hai giờ sáng cho tiêu bớt mới dám ngủ. Bây giờ mới hơn mười giờ sáng, tổng cộng chỉ ngủ tám tiếng. Nhìn gương, quầng thâm mắt vẫn còn nhàn nhạt.
“Hôm nay che quầng mắt .” Minh Ý lẩm bẩm khe khẽ.
Vừa , cô giơ tay lấy bàn chải, bóp kem đ.á.n.h răng lên. Loại kem màu hồng trong suốt, pha chút ánh bạc lấp lánh, hương đào nhè nhẹ, đúng gu thiếu nữ, Minh Ý cực kỳ thích, chỉ cần ngửi mùi thôi tâm trạng cũng lên ít.
Vừa bóp xong kem đ.á.n.h răng thì điện thoại reo lên.
Minh Ý đặt bàn chải xuống, đẩy cửa phòng tắm, giường lấy điện thoại.
“Alo? Chị An Ninh ạ?”
Giọng Thịnh An Ninh vang lên: “Biết trời sáng , chị còn tưởng em vẫn dậy cơ.”
Minh Ý bật : “Em tỉnh thôi, chuyện gì ?”
“Em còn nhớ hợp đồng đại diện cho thương hiệu mỹ phẩm nội địa ký mấy hôm ?”
Minh Ý đáp: “Nhớ ạ. Có vấn đề gì chị?”
“Bên thương hiệu gọi cho chị sáng nay, hỏi khi nào em rảnh để qua chụp hình. Chị xem lịch của em , tuần là đoàn phim ‘Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy ’, phần cảnh ở trường học diễn tại Giang Thành. Dù vai của em nhiều, nhưng một khi đoàn là ở mười ngày nửa tháng, về Lệ Thành ngay , nên chị sắp xếp trong tuần .”
“ bên họ lịch của nhiếp ảnh gia kín hết , chỉ còn trống chiều nay thôi. Chị gọi hỏi xem chiều nay em rảnh .”
Minh Ý : “Em rảnh.”
Dạo ngoài ăn với ngủ , cô chỉ ở nhà kịch bản. Vốn hôm nay còn định ngoài dạo shopping nhẹ nhàng một chút, mà ai ngờ tối qua xảy chuyện ầm ĩ như .
Tưởng hôm nay nhà nghiền ngẫm kịch bản, giờ Thịnh An Ninh gọi tới, ngoài còn , đúng là một công đôi việc.
Thịnh An Ninh: “Vậy , hai giờ chiều chị qua đón em.”
“Vâng.”
Vừa Minh Ý chợt nhớ , giờ cô đang sống cùng Phó Thời Lễ ở Tây Ngọc Nhạc Đình, liền dặn thêm: “Chị An Ninh, em còn ở căn hộ nhỏ trong trung tâm thành phố nữa, lát nữa chị qua thẳng Tây Ngọc Nhạc Đình đón em nhé.”
“Ok.” Thịnh An Ninh bật : “Có chồng đúng là khác thật, chuyển cái rụp từ căn hộ nhỏ sang biệt thự luôn.”
Tuy , nhưng căn hộ nhỏ Minh Ý ở cũng mấy vạn tệ một mét vuông chứ chẳng rẻ gì!
Minh Ý đáp lời, chỉ : “Bye chị.”
“Bye, chị nốt việc . Hai giờ chị qua đón.”
“Vâng.”
Cúp máy, Minh Ý thời gian điện thoại – đúng mười giờ rưỡi. Cô tranh thủ sửa soạn ăn sáng, vẫn còn hai tiếng để trang điểm nhẹ nhàng một chút. Dù gì đến studio cũng chuyên viên trang điểm, cô chỉ cần đ.á.n.h lớp nền là đủ.
Rửa mặt xong, Minh Ý rời khỏi phòng ngủ. Vừa đẩy cửa ngửi thấy mùi đồ ăn từ nhà bay lên.
Cô vịn tay lan can cầu thang bước xuống, mỉm về phía bóng dáng bận rộn trong bếp: “Dì Lan, chào buổi sáng! Hôm nay dì nấu món gì mà thơm thế?”
Dù giờ tính là gần trưa , nhưng dày công chúa của Minh Ý cứ khi ngủ dậy là thích ăn gì đó thanh đạm, như sữa với sandwich, cháo thịt nạc bánh bao sữa trứng. Cô ăn đồ dầu mỡ nên dù là sáng trưa, bữa đầu tiên cô vẫn quen gọi là “bữa sáng”.
Nghe , dì Lan ngẩng đầu lên cô: “Cô chủ tỉnh , hôm nay món cháo hải sản cô thích, còn bánh bao sữa trứng nữa. Cả chủ đợi cô cả buổi sáng đấy.”
Cậu chủ?
Vừa cầu thang che khuất tầm , giờ Minh Ý xuống hẳn mới thấy trong phòng ăn còn thêm một . Dù chỉ là bóng lưng, cô cũng nhận ngay – là Phó Thời Lễ.
Người đàn ông mặc sơ mi đen trong phòng ăn, hai chiếc cúc cùng cài, cổ áo mở, cà vạt màu tối vắt lưng ghế. Ánh sáng chiếu khiến gương mặt nghiêng của càng thêm sắc lạnh, sống mũi cao nổi bật cặp kính gọng mới – tạo nên khí chất lạnh lùng mà thư sinh.
“ kiểu… văn nhã bại hoại.”
Minh Ý thu ánh , nhỏ giọng lầm bầm một câu.
Hình như thấy tiếng động, Phó Thời Lễ ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng mặt cô hai giây, như vô tình mà dời : “Dậy ?”
Minh Ý ngẩng đầu liếc một cái, chỉ kịp bắt khoảnh khắc ánh mắt rời . Cô “ừm” một tiếng, kéo ghế đối diện Phó Thời Lễ xuống, buột miệng hỏi: “Sao hôm nay ?”
“Ừm, hôm nay muộn.” Phó Thời Lễ ngước lên cô, nhàn nhạt đáp một câu.
Trạng thái hôm nay của Minh Ý , ảnh hưởng bởi chuyện hot search tối qua.
Thấy Phó Thời Lễ tập trung chiếc iPad mặt, Minh Ý cũng để ý lời , tự múc cho một bát cháo. Dù cũng chỉ hỏi cho , chuyện của Phó Thời Lễ bao giờ đến lượt cô lo.
Minh Ý cúi đầu múc một thìa cháo nuốt xuống, lập tức cảm thấy ấm lên, như ngũ tạng lục phủ đều sưởi ấm.
lúc , dì Lan mang bánh trứng mới xong . Cô đưa tay nhận lấy một cái, tiện miệng khen: “Dì Lan, tay nghề của dì càng ngày càng giỏi, hình như lâu cháu ăn cháo thịt nạc dì nấu, mấy hôm còn đang nhớ đến đây.”
Dì Lan mỉm : “Cô chủ thích là , trong bếp còn nước mật ong chủ dặn pha cho cô, mang ngay.”
Nghe , Minh Ý theo phản xạ ngẩng đầu đàn ông đang đối diện – Phó Thời Lễ.
Bất ngờ bắt gặp ánh mắt , cô khựng .
Lạ thật.
Sao cô từ bao giờ ? Vừa nãy chẳng còn đang chăm chú tin tài chính máy tính bảng ?
Lấy tinh thần, Minh Ý mới hỏi: “Anh dặn ?”
Phó Thời Lễ đặt máy tính bảng xuống, cúi đầu nhấp một ngụm cà phê đen: “Thuận miệng thôi, ăn .”
Nói xong, cúi đầu tiếp tục ăn, để ý gì đến cô nữa.
Minh Ý: “…”
Hình như cô chọc gì đến ?
Nghĩ , Minh Ý liếc một cái, thấy Phó Thời Lễ vẫn ngẩng đầu, cô mới thu ánh mắt.
Người cứ thấy giống như đang diễn Kinh kịch, chốc chốc đổi sắc mặt.
Phó Thời Lễ ăn nhanh, trong khi Minh Ý còn ăn hết một bát cháo thì xử lý xong cà phê và sandwich bàn.
Ăn xong, dậy lấy cà vạt phía , về phía cửa : “Anh .”
Không là với ai.
Mãi đến khi tiếng cửa lớn đóng , Minh Ý mới như sực tỉnh, ngẩng đầu cửa.
Phó Thời Lễ thế?
Từ lúc nào thêm cái tính chịu chuyện t.ử tế ?
Ăn một cũng chẳng gì thú vị, Minh Ý húp nốt cháo, chào dì Lan một tiếng thấy cũng gần đến giờ, bèn lên tầng định trang điểm nhẹ ngoài.
Lên đến phòng, cô lục lọi bàn trang điểm vài món còn dùng . Đồ trang điểm của cô quá nhiều, mỗi mua là mua nguyên bộ, khó dùng hết. Những thứ như kem nền son môi dễ hết hạn, mỗi dùng cô đều xem kỹ mới dám bôi lên mặt.
Vừa đ.á.n.h xong lớp nền, điện thoại bỗng hiện lên một tin nhắn, Minh Ý cúi xuống — là Thịnh An Ninh gửi đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-9.html.]
[Thịnh An Ninh: Chị đang qua đón em, lâu nhất là nửa tiếng nữa, em chuẩn .]
[Minh Ý: [ok chị]
Đặt điện thoại xuống, cô dùng chì kẻ mày tô nhẹ vài nét, tiện tay lấy thỏi son màu sữa bàn thoa lên môi, xoay xuống lầu.
Lúc Minh Ý chọn xong quần áo trong phòng đồ và bước thì xe của Thịnh An Ninh cũng dừng cửa. Ra ngoài đúng lúc gặp dì Lan từ bếp , cô chào một tiếng mới khỏi nhà.
Đến địa điểm chụp hình đúng hai giờ rưỡi chiều, còn ba mươi phút nữa mới bắt đầu buổi chụp chính thức.
Studio tầng ba một khu dân cư mở. Sau khi đỗ xe, Thịnh An Ninh và Minh Ý cùng lên lầu.
Hôm nay Minh Ý mặc khá đơn giản, quần tây ống suông màu cà phê kéo dài chạm đất, bên trong là áo len trắng lửng eo, để lộ vòng eo nhỏ nhắn, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác cùng tông. Phong cách thời trang tôn dáng thời thượng cộng thêm gương mặt xinh khiến cô thu hút trăm phần trăm ánh suốt cả đoạn đường.
Thịnh An Ninh báo với phụ trách thương hiệu, lên đến nơi, phụ trách đích đón họ.
“Chào cô Minh Ý, là fan cứng của cô đấy, cô thể gọi là Sara, hôm nay cô xinh quá.”
Người đến là một cô gái trẻ trung xinh xắn, trông như sinh viên mới trường, n.g.ự.c đeo bảng nhân viên, Minh Ý liếc thấy ghi: “Người phụ trách thương hiệu Phong Đường”.
Vì tầng ba nhiều studio, hôm nay gần như chật kín, ngớt, sợ nhầm lẫn nên nhân viên đều đeo bảng tên.
Minh Ý khẽ , đưa tay bắt nhẹ tay cô gái : “Cảm ơn nhé, cứ gọi chị là Minh Ý , em cũng xinh.”
Đôi mắt Sara lập tức sáng rỡ vì vui sướng: “Thật ạ? Cảm ơn chị Minh Ý.”
Minh Ý mỉm gật đầu.
Cô còn tưởng Sara gọi là fan chỉ để xã giao, ngờ là thật.
Sara mỉm nhường đường: “Chị Minh Ý, quản lý Thịnh, mời bên trong, bên trong phòng hóa trang riêng, chuyên viên trang điểm đến , cứ thẳng là .”
“Được.” Minh Ý gật đầu, , giày cao gót gõ từng nhịp lên sàn.
Đợi họ xa , mấy nhân viên đang lén quan sát mới nhỏ giọng bàn tán:
“Vừa nãy là minh tinh nào thế? Xinh thật, khí chất cũng đỉnh.”
“Xinh thật, gu ăn mặc cũng chất, nhưng cô đeo kính râm nên rõ mặt.”
“Ui dào, , lát nữa chụp hình là thấy thôi!”
“Ê, xem, lát nữa tớ xin chụp ảnh cùng thì cô đồng ý ?”
“Cậu còn chẳng cô là ai, chụp cái gì?”
“Thì chứ? Ai mà thích chụp hình với mỹ nữ!”
…
Trong phòng hóa trang.
Minh Ý gương liếc qua một lượt đồ trang điểm, đa phần đều là sản phẩm của Phong Đường.
Vì đ.á.n.h nền ở nhà nên phần trang điểm tiếp theo nhanh. Chuyên viên trang điểm mắt theo phong cách hôm nay, đơn giản tạo điểm sáng ở sống mũi tẩy son cũ, tô màu mới, tổng thể lớp trang điểm trông thanh lịch, tinh tế, Minh Ý ưng.
“Cô Minh Ý, da cô thật đấy, nghề bao nhiêu năm , đây là đầu thấy lớp trang điểm nhẹ nhàng như thế .”
Minh Ý mỉm gương: “Cảm ơn cô khen.”
“Trang phục của cô ở giá treo phía , còn việc gì nữa thì xin phép ngoài.”
Minh Ý: “Vâng, vất vả .”
Chuyên viên trang điểm lâu thì Thịnh An Ninh đẩy cửa bước : “Chuẩn đến ?”
Đang gương, Minh Ý : “Chị đến đúng lúc đấy, giúp em kéo khóa lưng với.”
Lúc nãy đồ trong phòng thử, kéo đến nửa chừng thì kẹt, cô còn nghĩ ngoài gương sẽ dễ hơn, ai ngờ vẫn .
Thấy , Thịnh An Ninh liền đóng cửa bước , đưa tay kéo nốt phần khóa lưng cô lên: “Xong .”
“Cuối cùng cũng xong .”
Minh Ý xoay , xoay cổ đưa tay xoa bả vai đang ê ẩm: “Giơ tay nãy giờ, mỏi c.h.ế.t .”
Lúc Thịnh An Ninh mới rõ cách ăn mặc của Minh Ý hôm nay, tuy nay cô luôn Minh Ý xinh , nhưng vẫn vẻ ngoài hôm nay của cô cho sững sờ.
Bởi vì “Phong Đường” hướng đến hình ảnh mang phong cách Trung Hoa cổ điển, nên trang phục chuẩn cho Minh Ý cũng là một bộ sườn xám mang đậm nét truyền thống. Màu trắng ngọc trai thêu hoa sơn , cổ tròn cổ điển kết hợp nút cài chữ nhất, tổng thể thanh nhã rõ ràng, tôn lên nét dịu dàng như thể bước từ bức họa.
Thịnh An Ninh Minh Ý một lúc, cẩn thận đ.á.n.h giá: “Xem chị chọn vai diễn cho em vẫn còn giới hạn. Sau chị nên nhận thêm mấy vai mặc sườn xám cho em, đảm bảo đến mức gây bão luôn.”
“……”
Mười phút , công đoạn chụp hình sẵn sàng.
Minh Ý cầm tay món mỹ phẩm cần chụp quảng cáo, từng biểu cảm, từng ánh mắt đều đến hảo, thể chê .
“Rồi, biểu cảm tuyệt, chính là nó đấy, chụp thêm hai tấm nữa nhé.”
“Cô Minh Ý, nghiêng đầu thêm một chút nữa sẽ cảm giác hơn, đúng đúng , chính là cảm giác , cho một ánh mắt nào, .”
Nói xong, nhiếp ảnh gia bấm thêm mấy tấm: “Được , cô Minh Ý vất vả , nghỉ chút nhé trang phục tiếp theo.”
Minh Ý đặt hộp kem nền trong tay xuống, tạo dáng mười mấy phút liền, cổ tay cũng bắt đầu nhức mỏi. Cô xoay xoay cổ tay, bước xuống khỏi bục chụp hình.
Sara tới từ phía đối diện: “Chị Minh Ý vất vả , em bảo mua cà phê để trong phòng nghỉ đấy ạ, là loại iced americano mà chị thích nhất.”
Nghe , Minh Ý khỏi bất ngờ, xem cô fan cũng khá quan tâm đến cô, ngay cả chuyện cô thích uống gì cũng .
Minh Ý tươi qua: “Cảm ơn em vì cà phê nhé. Em chụp hình chung ký tên ?”
Sara bỗng nín thở, ngay đó kích động như ban ân huệ: “Thật sự ạ!!! Có phiền chị quá ?”
Minh Ý dịu dàng: “Tất nhiên là . Đợi lát nữa xong em qua phòng trang điểm tìm chị nhé.”
Sara vội gật đầu liên tục: “Vâng ạ!”
“Thế để chị ngoài hít thở chút, gần đây nhà vệ sinh ?”
Sara nhiệt tình đáp: “Có ạ, nhưng là nhà vệ sinh công cộng, cửa rẽ trái đến cuối hành lang là thấy ngay, chị cần em cùng ạ?”
Minh Ý: Cũng cần thiết lắm, cô thói quen cần cùng khi nhà vệ sinh.
Nghĩ , Minh Ý mỉm : “Không cần , em cứ lo việc của .”
Nói , cô lưng bước khỏi studio, gót giày cao gót gõ xuống nền tạo thành những tiếng lách cách nhẹ nhàng.
Nhà vệ sinh dễ tìm, từ studio rẽ một đoạn là tới, tuy là nơi công cộng nhưng dọn dẹp khá sạch sẽ.
Lúc chụp ảnh, vì giữ một tư thế quá lâu, Minh Ý một tật là nếu yên lâu quá thì lòng bàn tay sẽ đổ mồ hôi, mà cô cực ghét cảm giác ẩm ướt trong tay, nên nếu điều kiện thì luôn tìm chỗ rửa tay bằng nước mát.
Thế nhưng, khi nước chảy từ vòi thì cô thấy lưng vang lên một giọng quen thuộc đến mức đáng ghét.
“Có chắc phát cuồng vì trèo cao nhỉ? Một mặt thì quấn lấy Phó Thời Lễ, mặt khác dây dưa dứt với Diệp Trác. Một chân đạp hai thuyền như thế, sợ một ngày nào đó lật thuyền c.h.ế.t chìm ?”
Minh Ý khẽ nhíu mày, liền ngẩng đầu .
Mạnh Trân Trân với lớp trang điểm kỹ càng, môi đỏ rực rỡ, mái tóc xoăn sóng lớn buông lơi bên vai, đang tựa khung cửa phía cô, tay khoanh n.g.ự.c, ánh mắt khinh khỉnh cô.
Thấy , khóe môi Minh Ý khẽ nhếch lên, cô ngẩng đầu thẳng gương, né tránh, giọng điệu kiêu căng và ngạo mạn: “Sao thế? Ghen tỵ ?”