Tình Yêu Đến Muộn - Chương 89
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:43:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày hôn lễ, lượt đến Bali.
Thực Minh Ý cùng Phó Thời Lễ và những phụ trách chuẩn hôn lễ sang cả tuần. Hôm nay mới là ngày bạn bè, mời tham dự lượt nhận phòng ở khách sạn.
Theo lệ, ngày cưới ba hôm, cô dâu chú rể gặp mặt. Thế nên, cho dù Minh Ý đến sớm, phần lớn thời gian cô chỉ ngủ bù trong căn phòng hướng biển, hoặc cùng Tạ Vân Đường và Khương Du bãi biển hóng gió.
Toàn bộ hôn lễ từ đầu đến cuối đều do Phó Thời Lễ đích lo liệu, cô chẳng bận tâm chút nào. Ngoại trừ hôm đầu tiên gặp một , những ngày cô thấy bóng dáng nữa.
Khó khăn lắm mới đợi đến ngày cưới, từ tờ mờ sáng Minh Ý Tạ Vân Đường lôi dậy trang điểm. Mãi cho tới khi ấn bàn trang điểm, cả cô vẫn còn lơ mơ ngái ngủ.
Vì hôm nay dậy sớm, tối qua Minh Ý cố tình ngâm trong bồn ngủ từ sớm. lúc xuống giường, hiểu là do hồi hộp phấn khích, hoặc cả hai, mà cô cứ trở mãi, đến tận hơn một giờ sáng mới chập chờn .
Có điều, báo thức đặt lúc bốn giờ, bốn giờ rưỡi Tạ Vân Đường lôi khỏi chăn, tính cô ngủ đến bốn tiếng, bảo còn tinh thần mới lạ.
Bốn giờ sáng, cả biệt thự đèn đuốc sáng rực.
Hôm nay là ê-kíp tạo hình mà Minh Ý đặc biệt mời từ quốc tế, giá thành xa xỉ, chi tiết từ đầu tới chân đều thiết kế riêng, chuẩn kỹ lưỡng cho cô.
Chiếc váy cưới chính đặt từ nửa năm , thiết kế thủ công của Ý, phong cách Baroque hiện đại, thế giới độc nhất vô nhị. Kiểu dáng mô phỏng cung đình với phần ren nổi, vai trễ, toát lên khí chất công chúa quý tộc trung cổ. Đuôi váy gắn tổng cộng một nghìn ba trăm mười bốn viên kim cương, ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ.
Cả chiếc váy mất nửa năm thành, tốn kém đến 1,2 tỷ tệ.
Vậy mà khi váy xong, Minh Ý vẫn còn buồn ngủ ríu cả mắt.
Thấy thế, Khương Du liền lấy một cốc Americano đá mang tới. Dù hôm nay là ngày trọng đại, lỡ cô dâu gục xuống thì hỏng hết.
Minh Ý cắm ống hút uống liền hai ngụm lớn, vị đắng lạnh lan cổ họng khiến cơn buồn ngủ tan phần nào. Cô ngẩng đầu mỉm :
“Cảm ơn chị Khương Du.”
Khương Du hôm nay cũng là một trong hai phù dâu. Bạn bè thật sự của Minh Ý nhiều, trong giới tiểu thư danh môn đa phần chỉ là bạn xã giao, chẳng ai đủ để phù dâu. Từ bé đến lớn, cô thể gọi là bạn chỉ Tạ Vân Đường, nay thêm Khương Du nữa.
“Không cần khách sáo, ngày cưới vốn dĩ vất vả hơn thường ngày, qua hôm nay là xong hết.”
Minh Ý hỏi: “Ngày chị lấy Kỳ Chu, chị cũng dậy sớm thế ?”
Khương Du khẽ gật đầu, nhớ giây phút năm . Dù qua nhiều năm, nhưng từng chi tiết nhỏ cô vẫn nhớ như in.
Có lẽ vì từng trải qua, Khương Du hiểu rõ quy trình. Lúc còn bận bịu bên ngoài, cô kéo Tạ Vân Đường cùng trốn phòng mang chút đồ ăn cho Minh Ý. Ba đóng cửa, ăn với .
Minh Ý ăn thở phào: “Từ sáng tới giờ em đói lả , may hai chị, thì em sợ lát nữa ngất ngay giữa lễ mất.”
Tạ Vân Đường cũng phụ họa: “Em cũng , tối qua chẳng ăn mấy. Biết hôm nay mệt thế thì em ăn nhiều hơn.”
Nói , cô liếc Minh Ý váy cưới ôm c.h.ặ.t, nhịn bật :
“Chẳng trách chỉ cưới một . Nếu cưới cưới , trải qua mấy thủ tục chắc bào mòn cả sức lực.”
Khương Du bật . Cô cùng Kỳ Chu kết hôn ba năm, tất nhiên để bụng những lời trẻ con .
Minh Ý đưa cho cô một miếng bánh đậu xanh: “Chị Khương Du, chị cũng ăn , dậy sớm thế chắc cũng đói .”
Khương Du , đón lấy. Rồi liếc đồng hồ: “Chúng ăn nhanh lên, mười phút nữa đoàn rước dâu sẽ tới.”
Minh Ý gật đầu, sang nhắc Tạ Vân Đường: “Lát nhớ đón bó hoa cưới nhé.”
“Bó hoa?”
Tạ Vân Đường ngẩn , rõ ràng quên mất, mấy giây mới phản ứng , lí nhí: “Em chẳng lấy chồng sớm thế .”
Minh Ý : “Phù dâu chỉ hai , chị Khương Du lấy chồng ba năm , thì là ai?
Hơn nữa, bó hoa cưới của tớ ai cũng đón.”
Tạ Vân Đường cãi , đành thỏa hiệp: “Được , tớ đón là chứ gì.”
Dù cũng chỉ là một nghi thức tượng trưng, đón hoa là nhất định cưới ngay.
Nghe , Minh Ý mới yên tâm, cùng Khương Du .
Rất nhanh, chú rể và đội phù rể tới nhà.
Phù rể bên Phó Thời Lễ là Phó Trạch Ngôn và Kỳ Chu. Ba họ lớn lên cùng , để hai phù rể quả thực quá thích hợp.
Đoàn xe rước dâu thể vô cùng hoành tráng: chín mươi chín chiếc siêu xe, dẫn đầu là chiếc Lamborghini bản giới hạn trong gara của Phó Thời Lễ, theo là Maybach, Bentley và vô xe sang khác.
Xe dừng ngay biệt thự, ba đàn ông lượt bước xuống, vest chỉnh tề.
Phó Thời Lễ mặc bộ vest trắng cao cấp, dáng cao lớn thẳng tắp, gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, sống mũi còn đeo cặp kính gọng bạc. Toàn toát lên vẻ lạnh lùng, cấm d.ụ.c.
Trước khi tới đây, lường việc “đón công chúa” chắc chắn sẽ gian nan. ngờ Tạ Vân Đường và Khương Du chuẩn chu đến thế, từ cánh cổng đầu tiên của biệt thự bày trận chặn .
Tới cửa, Khương Du chờ sẵn.
Phó Trạch Ngôn hì hì chào: “Chị dâu vất vả .”
Khương Du đáp: “Không vất vả.”
Ngay vòng đầu, Phó Trạch Ngôn thua. Cậu lùi , ghé tai Kỳ Chu thì thầm: “Anh, chị dâu từ bao giờ lợi hại thế, em chống nổi. Anh trận .”
Kỳ Chu: “?”
Mới thế mà chịu thua ?
Anh ngẩng đầu bà xã trong bộ lễ phục xanh nước biển đính đá, dáng kiêu sa ở cửa. Chưa kịp lên tiếng thì Khương Du lạnh lùng thẳng:
“Muốn cửa thì miễn bàn, trừ phi chịu phạt.”
Kỳ Chu: “……”
Còn kịp để mở miệng, Phó Thời Lễ bên cạnh khẽ cất lời:
“Kỳ Chu , sẵn sàng chịu phạt.”
Khương Du bật : “Vậy thì tiên ba mươi cái lên xuống nhé.”
Nói xong, cô nghiêng nhường một lối . Dù đây cũng chỉ là màn khó nhỏ, thử thách thật sự còn ở lầu. Tạ Vân Đường khó đối phó hơn cô nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-89.html.]
Thấy , Phó Thời Lễ khẽ gật đầu, ôm bó hoa trong tay cùng Phó Trạch Ngôn lên lầu.
Kỳ Chu nhấc chân định theo thì Khương Du chặn ngay cửa.
Anh vội : “Vợ ơi, thông cảm một chút , ?”
Khương Du liếc , nghiêm giọng: “Nghĩ nhỉ, xong thì .”
“Em nỡ lòng nào ?”
Đôi môi đỏ của Khương Du cong lên: “Vào trong sảnh mà , ở ngoài mất mặt lắm.”
Nghe , Kỳ Chu hớn hở: “Biết ngay vợ là nhất mà!”
ngờ, Khương Du cho trong để tha, mà là đích giám sát thành đủ ba mươi cái.
Chỉ là ba mươi cái lên xuống, đối với Kỳ Chu chỉ như trò trẻ con, mười phút là xong.
Dù đơn giản, nhưng vận động mạnh trong thời gian ngắn cũng khiến thở hổn hển.
Xong xuôi, Kỳ Chu nguyên chỗ, nghiêng đầu Khương Du, môi cong nhẹ: “Hài lòng , vợ?”
Khương Du mím môi , đưa mắt vài giây: “Hài lòng , chồng.”
Kỳ Chu nắm tay cô lên lầu, : “ là nên để em ít tiếp xúc với Minh Ý với Tạ Vân Đường thôi, họ dạy hư cả .”
Biết chỉ đùa, Khương Du hừ nhẹ, chẳng buồn đáp, lẳng lặng cùng.
Cứ tưởng lúc Phó Thời Lễ , ai ngờ khi họ lên đến nơi, Phó Thời Lễ và Phó Trạch Ngôn còn qua nổi cửa đầu tiên.
Kỳ Chu cau mày: “Sao vẫn ?”
Phó Trạch Ngôn bất lực lắc đầu: “Tạ Vân Đường khó lắm, so với chị dâu Khương thì đúng là Bồ Tát.”
Kỳ Chu tin: “Nghiêm trọng thế ?”
Phó Trạch Ngôn nhạt: “Anh tự thử ?”
Kỳ Chu hỏi: “Vừa hai thử những cách gì?”
Phó Trạch Ngôn: “Cách gì cũng thử .”
Kỳ Chu: “Đã thử nhét bao lì xì ?”
Nghe , Phó Trạch Ngôn đáp: “Đừng bao lì xì, đến thẻ ngân hàng em cũng nhét hai cái , mà Tạ Vân Đường vẫn chẳng buồn mở cửa.”
Nói , Phó Trạch Ngôn sang cầu cứu: “Chị dâu, chị cao kiến gì ?”
Khương Du lắc đầu, tỏ ý bất lực.
Trầm ngâm một lát, Phó Thời Lễ đầu Phó Trạch Ngôn, giọng nhàn nhạt: “Chìa khoá xe.”
Phó Trạch Ngôn sững : “Hả? Chìa khoá xe nào cơ?”
“Lamborghini.”
Nghe , Phó Trạch Ngôn ngớ : “Trời đất, chứ? Anh cả điên ?”
Chiếc xe đó là bản giới hạn cầu, giá tám con !
Phó Thời Lễ nhíu mày: “Lắm lời.”
“Được , xe của thì quyết.”
Nói xong, Phó Trạch Ngôn đau lòng lấy chìa khoá chiếc Lamborghini đưa cho .
Nhận lấy, Phó Thời Lễ chẳng buồn , ném ngay xuống đất, dùng chân đá chìa khoá qua khe cửa.
Tạ Vân Đường thấy khẽ hít một , kìm đầu Minh Ý đang giường: “Chồng đúng là dám tay thật.”
Cô cúi xuống nhặt chìa khoá, xoay xoay vài giây trong tay. Chưa kịp kỹ, ngoài cửa vang lên tiếng Phó Trạch Ngôn thúc giục: “Cô ba, chắc chứ?”
Tạ Vân Đường đáp, nụ rạng rỡ, giọng ngân vang qua cánh cửa: “Phó tổng chịu chi thế cơ ? Xe tám con mà cũng tặng luôn ?”
Ngay đó, giọng đàn ông trầm thấp vọng : “Đương nhiên. Bây giờ mở cửa, chiều nay thủ tục sang tên sẽ xong.”
Khoé môi Tạ Vân Đường cong lên, ấn nắm cửa : “Phó tổng thật hào phóng.”
Mất mười lăm phút, cánh cửa cuối cùng cũng mở.
Tạ Vân Đường ngón tay khẽ khua chiếc chìa khoá, ngoái với Minh Ý: “Tớ cố hết sức đấy.”
Minh Ý mím môi, trừng cô một cái, như : Tớ còn lạ gì , đúng là đồ mê tiền!
Tạ Vân Đường bắt ánh mắt , đành nhún vai bất lực: “Không còn cách nào, chồng giỏi dùng chiêu ‘đường mật’ quá.”
Bao lì xì, thẻ ngân hàng, cuối cùng ngay cả chìa Lamborghini giới hạn cũng đưa cho cô. Nếu còn mở cửa thì chẳng khác nào cô điều.
Làm phù dâu thế đúng là xứng đáng thật.
Cửa mở, ùa . Đặc biệt Phó Trạch Ngôn còn luyến tiếc chiếc chìa khoá trong tay cô thêm mấy .
Nhờ “cú đòn” Lamborghini, Phó Thời Lễ cần mất công tìm giày cưới nữa, Tạ Vân Đường trực tiếp cung kính đưa đôi giày đến tay .
Nhìn bộ dạng như mua chuộc của cô, Minh Ý chỉ giận đến nghiến răng.
Chưa kịp phản ứng, mắt cá chân cô một bàn tay lạnh lẽo phủ lên. Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, cẩn thận đỡ lấy cổ chân, khẽ đặt đôi giày thuỷ tinh.
Động tác chậm rãi, nhẹ nhàng, như đang nâng niu một món đồ dễ vỡ.
Khi giày xỏ xong, Minh Ý mới hồn. Cô khẽ ngẩng cằm, gương mặt xinh thoáng chút kiêu ngạo: “Dễ dàng để thế , xem những bên cạnh em đều mua chuộc hết ?”
Chưa đợi Phó Thời Lễ trả lời, cô liền dùng mũi giày khẽ chạm đầu gối đang quỳ nửa bên: “Dễ dàng , liệu còn trân trọng em ?”
Lời dứt, bàn tay đàn ông siết nhẹ cổ chân trắng ngần của cô.
Anh bật trầm thấp, ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi hướng lên khuôn mặt cô. Trong đôi mắt sáng rõ phản chiếu bóng hình Minh Ý, lấp lánh tia sáng vụn.
Ngừng một chút, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng trầm ấm, da diết, trịnh trọng hứa hẹn: “Cả đời , chỉ công chúa sai bảo.”