Tình Yêu Đến Muộn - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:31:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiệt độ ở Lệ Thành giữa tháng hạ xuống đôi chút, tối qua một trận mưa rả rích kéo dài nửa đêm, sáng nay mở cửa sổ, trong khí thoang thoảng mùi đất ẩm.

Hôm nay Minh Ý hiếm khi dậy sớm, mà công lao “quy” cả về phía Phó Thời Lễ.

Tối qua Phó Thời Lễ ngoài xã giao, uống ít rượu, mãi hơn mười giờ đêm mới trợ lý Tần đưa về. Về đến nhà cũng say đến còn tỉnh táo, nhờ trợ lý Tần giúp, Minh Ý mới thể dìu lên tầng.

Chỉ là, Phó Thời Lễ say đến bất tỉnh nhân sự, Minh Ý tuyệt đối thể để bước chân phòng ngủ chính nửa bước, dứt khoát bảo trợ lý Tần đưa sang căn phòng đối diện – vốn dĩ nay Phó Thời Lễ vẫn ở căn phòng phụ đó.

Dù căn phòng phụ bỏ trống khá lâu, nhưng ngày nào dì Lan cũng quét dọn, ga gối cũng mới, thể ngủ bất cứ lúc nào.

Không Phó Thời Lễ quấn lấy đến tận nửa đêm, tối qua Minh Ý ngủ vô cùng ngon giấc. Hơn nữa sáng hôm qua “dì cả” cũng hẳn, vì giấc ngủ càng dễ chịu hơn. Thế nên hôm nay cô mới thể dậy sớm thế .

Khi Minh Ý xuống nhà, dì Lan đang chuẩn bữa sáng trong bếp. Thấy cô xuống, dì ngạc nhiên: “Hôm nay cô chủ việc gì cần ngoài ?”

“Không ạ.” Minh Ý lắc đầu, xuống mỉm : “Tối qua cháu ngủ ngon, nên hôm nay tự nhiên dậy sớm thôi.”

Trong lời , ngoài mặt thì nhẹ nhàng, nhưng cũng ngầm nhắc đến Phó Thời Lễ.

Có điều Minh Ý tính sai , Phó Thời Lễ mặt ở phòng ăn.

Cô bước xuống mới thuận miệng hỏi: “Phó Thời Lễ hôm nay vẫn xuống ạ?”

Theo thói quen sinh hoạt, giờ lẽ trong phòng ăn, uống cà phê đen .

Nghe , dì Lan dịu giọng đáp: “Cậu chủ ngoài từ sớm , cô chủ ?”

“Ra ngoài từ sớm ạ?”

Minh Ý sững , lẽ vì bất ngờ nên giọng cũng cao hơn thường ngày.

“Vâng, từ sớm, hôm nay hình như còn sớm hơn khi nửa tiếng.”

Nghe thế, Minh Ý khẽ gật đầu, phần ngẫm nghĩ: “Đi sớm thế cơ .”

dậy sớm lắm , vốn nghĩ ít nhất cũng thể cùng ăn bữa sáng, coi như bù cho chuyện tối qua bắt ngủ ở phòng ngủ phụ. Không ngờ từ sớm, chẳng cho cô lấy một cơ hội.

Xem công toi .

Chỉ điều, hiểu rõ Phó Thời Lễ, Minh Ý liền đoán tám chín phần: sáng nay cố tình “ oai phủ đầu” với cô. Con thâm trầm như , chịu để chuyện trôi qua dễ dàng.

Không Phó Thời Lễ, bữa sáng với Minh Ý cũng chẳng còn ngon miệng. Cô chỉ ăn vài miếng cho lót lên phòng.

Đi đến nửa chừng, cô bỗng rẽ phòng phụ nơi tối qua Phó Thời Lễ ngủ.

Đẩy cửa bước , ga gối vẫn phẳng phiu, chăn cũng gấp gọn gàng, dường như tối qua chẳng ai ở đây.

cũng thôi, con Phó Thời Lễ xưa nay vốn . Kể cả khi hai cùng ngủ một giường, sáng phần giường bên lúc nào cũng ngay ngắn, chẳng hề lấy một nếp gấp.

Minh Ý lâu, chỉ đảo mắt qua , tiện tay đem quần áo bẩn của bỏ máy giặt.

Vừa trở phòng ngủ lâu, Minh Ý nhận cuộc gọi của Thịnh An Ninh: “Alô, chị An Ninh ạ?”

Thịnh An Ninh: “Dạo em vẫn ở Lệ Thành chứ?”

Minh Ý vắt chéo chân tựa lên sofa: “Vâng, em đang ở đây. Có chuyện gì thế chị?”

“Chị nhận tin, 《Tẫn Tiên》 sẽ khởi sớm hơn nửa tháng, cuối tháng bắt đầu. Em chuẩn , cuối tháng chắc chúng lên đường tới Giang Thành.”

Nghe , Minh Ý cau mày: “Sao gấp ạ?”

Thịnh An Ninh: “Ừ, chị cũng ngờ. Ban đầu hẹn là giữa hoặc cuối tháng . Tin chị cũng mới nhận thôi.”

Minh Ý mím môi: “ đó em nhớ hình như là sẽ ở phim trường Lệ Thành mà? Sao chuyển sang Giang Thành ?”

Nghe thế, Thịnh An Ninh khẽ thở dài: “Phim trường Lệ Thành xây hơn mười năm, cơ sở vật chất theo kịp phim trường mới ở Giang Thành. Nghe dạo gần đây còn căn phòng sập, nên cả khu đang sửa chữa. Vừa mấy đoàn phim khác cũng buộc dời sang Giang Thành hết.”

Nói đến đây, Thịnh An Ninh như chợt nghĩ : “Chị đoán nguyên nhân 《Tẫn Tiên》 đột ngột khởi sớm chắc cũng vì chuyện .”

Việc sửa chữa phim trường thường mất vài tháng, mà vài tháng thì đủ để xong một bộ phim. Hơn nữa quanh đây chỉ hai nơi là Lệ Thành và Giang Thành phim trường cổ trang. Giờ Lệ Thành sửa chữa, các đoàn tất yếu đổ dồn về Giang Thành. Tiến độ phim tính toán kỹ càng, chẳng thể để chậm trễ, khi còn chấp nhận sớm chứ thể muộn hơn.

Nghe chị phân tích, Minh Ý cũng dần hiểu . Cô khẽ mím môi, đáp: “Vâng, em chị An Ninh. Thời gian em sẽ chuẩn kỹ.”

“À đúng , hợp đồng 《Tẫn Tiên》 hình như em đưa cho chị đúng ? Sáng nay chị tìm mãi thấy.”

Nghe , Minh Ý cố nhớ : “À… em nhớ , hình như em đưa cho chị thật.”

Lần ký xong hợp đồng, cô mang theo đến nhà Tạ Vân Đường. Để tránh hợp đồng nhăn trong túi, đến nơi cô lấy , đó lúc về quên cất .

Thịnh An Ninh: “Vậy hôm nay hoặc mai em rảnh thì đem qua cho chị nhé. Phim sắp khởi mà hợp đồng còn nộp .”

“Vâng, trùng hợp hôm nay em cũng rảnh, lát nữa em sẽ mang qua cho chị.”

“Ừ, thế nhé, chị còn cuộc họp, cúp máy .”

“Vâng, chị An Ninh tạm biệt.”

Cúp điện thoại, Minh Ý liền mở WeChat nhắn cho Tạ Vân Đường, hỏi cô ở nhà , vì lát nữa cô qua lấy hợp đồng.

Gửi xong, cô cũng chờ hồi âm, đặt điện thoại xuống bàn trang điểm, chuẩn trang điểm nhẹ. Dù chỉ ngoài một lát, cũng chỉnh tề, thể đầu bù tóc rối.

Trang điểm xong, cô phòng một chiếc váy dài trễ vai. Tiết trời hôm nay mặc váy là .

Mọi thứ xong, Minh Ý cầm điện thoại xem , khung chat vẫn chỉ tin nhắn cô gửi, Tạ Vân Đường trả lời.

Cô liếc qua giờ. Với hiểu bao năm về Tạ Vân Đường, giờ hoặc là cô đang ngủ quên ở nhà, hoặc là bận ở studio kịp xem điện thoại.

Không , cô vốn chìa khoá nhà Tạ Vân Đường. Ngày Tạ Vân Đường mới dọn về, cô đưa cho Minh Ý một chiếc, để ở nhà mãi dùng, nay cuối cùng cũng dịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-86.html.]

Ra khỏi nhà, Minh Ý gọi một chiếc xe chuyên tuyến, thẳng tiến đến căn hộ nhỏ của Tạ Vân Đường.

Dù là căn hộ nhỏ, nhưng diện tích cũng hơn hai trăm mét vuông, ngay khu thương mại đất vàng.

Xuống xe, Minh Ý trực tiếp thang máy lên tầng.

Đến cửa, cô nhanh điện thoại, trả lời tin nhắn.

Cô đưa tay gõ vài cái cửa, ai đáp. Một lúc , gõ thêm vài , thấy vẫn im lặng, Minh Ý mới lấy chìa khoá trong túi mở cửa .

Bước , Minh Ý liếc sơ qua kệ giày ở cửa, đôi giày cao gót mà Tạ Vân Đường thường mang , chắc là studio .

Dù cô và Tạ Vân Đường vốn luôn phân biệt “của của ”, ai cũng chìa khoá căn hộ của , nhưng đây vẫn là đầu tiên Minh Ý tự mở cửa khi Tạ Vân Đường nhà.

dừng lâu, giày bước thẳng phòng ngủ, thấy hợp đồng để tủ đầu giường phòng phụ từ , vẻ gần đây Tạ Vân Đường cũng , nếu chắc nhắc cô .

Khi Minh Ý thu xếp xong hợp đồng, định ngoài, bỗng tiếng cửa mở.

Cô giật , chẳng lẽ là trộm?

suy nghĩ tiếp theo lập tức khiến cô yên tâm: tòa nhà an ninh , đều cần thẻ, tầng bảo vệ 24/24, thể nào lạ lọt .

Ngoài cô , chỉ còn Tạ Vân Đường chìa khoá.

Vừa nghĩ , Minh Ý bước , định hỏi Tạ Vân Đường gần đây bận gì mà đến mức thèm trả lời WeChat, thì ngờ, đến cửa thấy cảnh tượng cực kỳ “kích thích”.

Người đàn ông mặc vest lịch lãm, cùng cô gái váy hai dây màu đỏ rượu, từ cửa hôn đến sofa, đường tóc buông xuống vai, vest đen rơi xuống sàn, tiếng thở dồn dập đan xen.

Hai bóng sofa quấn lấy .

Củi khô gặp lửa, chỉ cần chạm là bùng phát.

Một lúc , dù vợ khác, trải qua chuyện giữa các cặp đôi, Minh Ý vẫn chút “ dám ”.

Cô nhíu mắt, khẽ ho hai tiếng.

Cùng lúc, hai sofa như sét đ.á.n.h, sững tại chỗ.

Buổi chiều, khi khỏi nhà Tạ Vân Đường, Minh Ý cảm thấy mệt rã rời cả thể lẫn tinh thần.

Trong ký ức đây, trai cô luôn trưởng thành và điềm tĩnh, đây là đầu tiên cô thấy Diệp Sâm bối rối đến .

Dù cô vốn chuyện của họ, nhưng ngờ chỉ lấy hợp đồng gặp cảnh căng thẳng, kích thích đến thế.

Nhìn vẻ mặt trai lúc nãy, chắc cũng đầu chuyện .

Nghĩ đến đó, Minh Ý bỗng nhớ đến Phó Thời Lễ, khẽ khẩy, đàn ông mà, đều như .

Nhà Tạ Vân Đường ở trung tâm Lý Thành, cách Tinh Nghệ xa, Minh Ý vốn định bộ, nhưng nghĩ đến Phó Thời Lễ, cô vô thức tới tòa nhà Phó Thời Lễ.

định , một chiếc Bentley màu đen từ từ dừng mặt.

Minh Ý liếc biển , là xe của Phó Thời Lễ.

Cô vô thức ngẩng đầu.

Cùng lúc, kính cửa từ từ hạ xuống, lộ nửa gương mặt thanh tú.

Người đàn ông chậm rãi đầu, ánh mắt trong veo chạm cô: “Đi , đưa em .”

Giọng trầm, cho phép phản bác.

Minh Ý mím môi, đưa tay mở cửa , .

Ghế , trợ lý Tần lễ phép hỏi: “Cô ạ?”

Minh Ý: “Đến Tinh Nghệ truyền thông.”

Trợ lý Tần liếc gương chiếu hậu, thấy Phó Thời Lễ phản ứng, mới gật đầu: “Vâng, thưa cô.”

Xe từ từ đường chính, nhưng khí trong xe nặng nề.

Minh Ý chắc là vì chuyện tối qua, Phó Thời Lễ còn giận, bằng hôm nay rời sớm như .

Cô khẽ mím môi, ngoái Phó Thời Lễ một cái.

Người đàn ông, áo vest cài lỏng nửa cúc, hai chân bắt chéo tựa ghế , mắt khép như đang chợp mắt.

Khi Minh Ý định rút mắt , tấm vách ngăn giữa ghế từ từ nâng lên.

Người đàn ông vốn nửa nhắm mắt cũng chậm rãi mở, nghiêng đầu, ánh mắt dần rơi gương mặt cô.

Chạm ánh của , Minh Ý chột , khẽ mím môi, kiếm chuyện : “Dì Lan hôm nay sớm, giờ mới tới công ty?”

Phó Thời Lễ giọng điệu lạnh lùng: “Phó phu nhân bắt đầu quan tâm tới lịch trình của từ khi nào ?”

Nghe , Minh Ý “tặc lưỡi”: “Ai thèm quan tâm.”

Phó Thời Lễ tức giận, ánh mắt vẫn dán mặt cô, tay đặt lên cằm cô nâng nhẹ, chậm rãi mở miệng: “Chuyện tối qua, còn tính sổ với em, mà em bắt đầu giở giọng hờn dỗi với ? Hử?”

Minh Ý chột , mím môi, ngước : “Anh gì?”

Phó Thời Lễ khẽ hạ mắt, sâu mắt cô. Chốc lát, môi mỏng hé mở, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm môi cô: “Muốn gì? Em ?”

Minh Ý mím môi, rõ là vì chột chứng kiến cảnh kích thích ở nhà Tạ Vân Đường, vô thức một câu: “Được, đồng ý với .”

Nghe , khóe môi Phó Thời Lễ khẽ nhếch lên, một tay chậm rãi hạ xuống, nắm lấy tay cô, đầu ngón tay nhẹ chạm lòng bàn tay cô.

Giọng trầm, khàn: “Đây là em đó.”

Loading...