Tình Yêu Đến Muộn - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:30:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Ý trở Lệ Thành một ngày thì “dì cả” vốn chậm gần nửa tháng mới chịu ghé thăm.
Lo lắng thấp thỏm mấy hôm liền, đến lúc thật sự đến, cô chẳng nên vui buồn. Hôm khi Khương Du đưa giả thuyết đó, trong lòng cô thoáng chốc còn dấy lên đôi chút hân hoan. Bởi cô luôn cảm thấy, mang trong một sinh mệnh mới là một chuyện vô cùng vĩ đại, huống hồ đó là con của cô và Phó Thời Lễ.
Chỉ là, cơn đau quặn bụng ập tới khiến cô chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi thêm gì khác.
Minh Ý vốn thể chất hàn lạnh, từ đầu tiên đến kỳ đau đến mức lăn lộn khắp giường. Sau , bà Minh từng đưa cô khám Đông y, uống một thời gian t.h.u.ố.c Bắc để điều hòa. vì t.h.u.ố.c quá đắng, cô cũng chẳng kiên trì bao lâu, phần nhiều là lén đem tưới chậu hoa.
Lần thêm việc kinh nguyệt chậm gần nửa tháng, giờ đây càng khiến cô đau tới mức thể thẳng. lúc miếng b.ăn.g v.ệ si.nh cũng dùng hết, hôm loay hoay với chuyện chương trình thực tế, cô quên bảo dì Lan mua thêm. Giờ kệ chỉ còn vài miếng lót nhỏ, chẳng ăn thua gì.
Lúc , Phó Thời Lễ ngoài cửa gõ hai tiếng: “Minh Ý?”
“Vâng.” Cô khẽ đáp, giọng nhỏ: “Em tới tháng , mà trong nhà hết b.ăn.g v.ệ si.nh mất , thể nhờ dì Lan mua giúp em ?”
Từ nhỏ đến giờ đây là đầu tiên cô gặp tình huống như thế . Dù sớm cùng Phó Thời Lễ mật đến mức chẳng còn gì giấu giếm, nhưng giờ phút vẫn thấy ngượng ngập yên.
Trái , Phó Thời Lễ chẳng nghĩ ngợi vòng vo nhiều như cô. Ngập ngừng một thoáng, mở miệng: “Dì Lan đang chuẩn bữa sáng. Em dùng loại nào, mua cho.”
“……”
Đã hổ c.h.ế.t , còn bắt cô rõ nhãn hiệu. Lúc Minh Ý chỉ hận thể đào hố chui xuống.
Cố nhịn nửa ngày, mặt mũi đỏ bừng, cuối cùng cô gượng một câu: “Loại nào cũng .”
Ngoài cửa, hề e dè: “Ừm, em chờ mấy phút.”
Trong lúc Phó Thời Lễ mua, Minh Ý bồn cầu lướt vài video ngắn. Chưa bao lâu , ngoài cửa vang lên tiếng gõ: “Minh Ý. Anh nhé?”
Nhanh ?
Cô còn kịp phản ứng thì đẩy cửa bước .
Mặt Minh Ý đỏ ửng, vội thu điện thoại, đưa tay che : “Em còn cho phép, ?”
Có lẽ vì hổ tức giận, giọng cô gắt gỏng hẳn.
Phó Thời Lễ hờ hững liếc gương mặt đang thoáng ửng hồng của cô, rút từ trong túi một gói băng vệ sinh, lấy một miếng đưa cho cô: “Xấu hổ ?”
Nói , xé bao giấy ướt, đưa thêm cho cô, ánh mắt thong thả rời : “Trên em chỗ nào thấy? Bây giờ thấy ngại chẳng là muộn ?”
Minh Ý đang định bùng nổ, cúi đầu thì thấy đúng nhãn hiệu dùng, ngọn lửa trong lòng vô thức tắt bớt.
Cô im lặng, cúi xuống xé bao. Bất chợt nhớ điều gì, Minh Ý nhíu mày, ngẩng lên: “Sao còn ?”
Anh nhướng mày cô mấy giây, khẽ cong môi: “Được, .”
Trước khi , còn quên giả vờ nghiêm giọng: “Dùng xong thì vứt bỏ, đồ lương tâm.”
Minh Ý: “???”
Đến khi cô lề mề xong, rửa mặt xong bước thì mười lăm phút trôi qua.
Lúc mở cửa , Phó Thời Lễ còn trong phòng ngủ nữa. bàn ghế sofa đặt một bát nước đường đỏ còn bốc nóng, bên cạnh là một bát cháo thịt băm trứng bắc thảo, thêm bốn chiếc bánh xíu mại nhân ba loại.
Thấy , khoé môi Minh Ý vô thức cong lên.
Giờ chắc tới công ty . Cô xuống lầu, ngay sofa, múc một thìa nước đường đỏ uống. Vị ngọt đặc trưng của mía lan tỏa trong khoang miệng, ấm chậm rãi trượt xuống cổ họng.
Không là tâm lý tác động , nhưng uống nửa bát, Minh Ý thật sự cảm thấy bớt đau hẳn.
Bụng đỡ hơn một chút, cô lướt Weibo thong thả ăn sáng.
Hôm nay phần bánh bao chiên là nhân ba loại và thịt heo bắp cải ngô – đúng hương vị cô thích nhất. Phần đáy bánh chiên vàng giòn, c.ắ.n một miếng liền tràn đầy nước sốt thơm lừng.
Đang ăn ngon lành, điện thoại bỗng vang lên một tiếng. Trên màn hình hiện thông báo WeChat mới từ Tạ Vân Đường.
[Tạ Vân Đường: Không bận gì, mấy hôm công tác xa.]
Minh Ý: ?
Nói cái gì trời?
Cô ngờ ngợ bấm , lịch sử trò chuyện mới nhớ , hôm qua về đến nhà, việc đầu tiên cô là thử thăm dò Tạ Vân Đường, hỏi cô dạo bận gì. Khi Tạ Vân Đường trả lời, giờ mới nhắn , mà cô cũng quên mất chuyện hỏi.
Ngừng một lát, Minh Ý cúi đầu gõ chữ.
[Minh Ý: Lại nước ngoài ? Lần chẳng chuyện bên xưởng xử lý xong ?]
[Tạ Vân Đường: Không, chỉ qua Giang Thành một chuyến.]
Thấy , Minh Ý càng tin chắc gặp ở công viên Giang Thành hôm nọ ai khác ngoài Tạ Vân Đường và Diệp Sâm.
[Minh Ý: Giang Thành , mấy hôm tớ cũng chương trình ở đó, hôm qua mới về. Biết cũng ở Giang Thành thì ở thêm vài ngày, còn thể chơi cùng .]
[Minh Ý: Nói với nhé, ở Giang Thành một công viên chủ đề cổ tích , chắc chắn sẽ thích. Hôm hình tớ .]
Bên , Tạ Vân Đường dòng chữ hiện màn hình, trong lòng bỗng chột . Lẽ nào trùng hợp thế?
Cô vội lấy điện thoại tra cứu công viên cổ tích ở Giang Thành. Thành phố rộng như , chẳng lẽ chỉ một nơi?
Thế nhưng, sự thật chứng minh, quả thực chỉ duy nhất một công viên chủ đề cổ tích.
Hơn nữa, thời gian Minh Ý cũng trùng đúng ngày cô cùng Diệp Sâm đến đó.
Tạ Vân Đường bỗng thấy lưng lạnh toát, trong lòng dấy lên chút hối hận. Cô chợt nghĩ, lẽ ngay từ đầu nên nhận lời với Diệp Sâm.
Cô bực bội vò tóc, đến giờ vẫn nghĩ với Minh Ý thế nào. Nếu lúc đầu chịu thẳng thắn thì còn đỡ, chứ bây giờ…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-85.html.]
Một lúc , Minh Ý mới nhận tin nhắn của Tạ Vân Đường: [Lần dịp cùng, giờ studio còn chút việc, tớ bận .]
[Minh Ý: Ừ.]
Thấy , Minh Ý cũng vạch trần. Dù thì còn nhiều cơ hội, sớm muộn gì cũng sẽ , đến lúc cứ để cô tìm hai tính sổ.
Vì tới kỳ nên bụng thoải mái, chiều hôm đó Minh Ý ngủ thêm một giấc.
Không mấy giờ, giữa lúc mơ màng, phía gáy bỗng truyền đến từng đợt nóng ấm dày đặc, bụng cũng một bàn tay ấm áp che chở. Từng luồng ấm nóng như nguồn nhiệt ngừng thấm .
Có lẽ vì nhận mùi hương quen thuộc, Minh Ý theo bản năng trở , rúc vòng tay phía .
Trong cơn mơ hồ, cô hé mí mắt. Chưa kịp rõ gương mặt mắt, mi mắt nặng trĩu sụp xuống, mang theo hương thơm thanh lạnh của tuyết sương bên cánh mũi, cô chìm sâu giấc ngủ.
Đến khi tỉnh dậy nữa, trời tối, trong phòng chỉ còn le lói ánh đèn ngủ vàng dịu.
Mỗi đến kỳ, Minh Ý vốn buồn ngủ. Một giấc dài trôi qua, mở mắt thì tám giờ tối.
Cô chống nửa dậy, theo thói quen đưa tay chạm gáy. Chẳng lẽ chỉ là mơ?
Đang nghĩ , cửa phòng từ bên ngoài đẩy mở. Người đàn ông mặc sơ mi đen nơi ngưỡng cửa, trong tay còn bưng một bát mì thanh đạm nấu xong.
Thấy Minh Ý tỉnh, đưa tay bật công tắc. Đèn trong phòng sáng lên tức khắc.
“Dậy ?”
Minh Ý mím môi gật nhẹ: “Anh về từ khi nào ?”
Phó Thời Lễ bước tới, đặt bát mì lên tủ đầu giường: “Lúc em đang ngủ.”
Nói , ánh mắt khẽ dừng nơi bụng của Minh Ý: “Còn đau ? Anh bảo dì Lan pha mật ong với nước đường đỏ, em uống cái nào?”
Minh Ý: “Mật ong .”
Cô vốn chẳng thích mùi vị của đường đỏ, lúc nào cũng thấy là lạ.
Phó Thời Lễ gật đầu: “Ừ, em ăn chút . Ăn xong xuống lấy mật ong cho.”
Minh Ý đáp một tiếng, vén chăn xuống giường: “Em rửa mặt cái , hôm nay ngủ kĩ quá, giờ đầu vẫn còn choáng.”
“Anh cùng em.” Phó Thời Lễ cũng dậy.
“Không cần .” Minh Ý: “Em tự . Anh giúp em mang mì sofa nhé, em lát nữa đó ăn.”
Phó Thời Lễ gật đầu: “Được.”
Vào phòng tắm, Minh Ý cúi rửa mặt bằng nước lạnh, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn đôi chút.
Không hiểu , cảnh tượng nửa tỉnh nửa mơ hiện về, cảm giác chân thực đến mức quá đỗi.
Sực tỉnh, Minh Ý rút một tờ khăn rửa mặt, khẽ vén tóc mai lau giọt nước. Khi ngẩng đầu gương, cô bất ngờ phát hiện ngay dái tai một vệt đỏ mờ nhạt, mơ hồ giống hệt dấu hôn.
Cô chau mày, soi kỹ thêm nữa. Chẳng lẽ mơ, ôm bụng cô sưởi ấm chính là Phó Thời Lễ?
Bước ngoài, Minh Ý thử thăm dò: “Anh về từ bao giờ thế?”
Ngồi sofa, Phó Thời Lễ ngẩng mắt: “Chẳng , lúc em đang ngủ.”
Minh Ý ngập ngừng một thoáng gần: “Vừa nãy em ngủ, ôm em ?”
Ánh mắt Phó Thời Lễ khựng gương mặt cô, chỉ khẽ nhướng mày.
Minh Ý vén tóc, nghiêng đầu, để lộ vết đỏ tai: “Tác phẩm của ?”
Thấy thế, Phó Thời Lễ bật khẽ: “Nhớ ? Anh còn tưởng ngủ say quá chẳng gì.”
Nghe , Minh Ý liếc một cái, trong lòng cuối cùng cũng thở phào. Nếu , cô còn tưởng mơ giấc mộng hoang đường nào đó.
Cô xuống: “Sao sớm, em lo lắng từ nãy tới giờ.”
“Lo gì cơ?”
Minh Ý cầm đũa, liếc đầy bực dọc: “Ngủ mơ thấy hôn , tỉnh dậy bên cạnh chẳng ai, mà cổ dấu vết. Đổi là , thấy sợ ?”
“Ngoài thì còn ai nữa?” Phó Thời Lễ hỏi ngược.
Minh Ý thèm đáp, cúi đầu ôm bát mì.
Ngủ mấy tiếng liền, bữa trưa ít ỏi tiêu hết từ lâu. Vừa nãy mới dậy thấy đói, nhưng giờ bụng kêu ùng ục.
Phó Thời Lễ hỏi: “Ngon ?”
Nghĩ tới chuyện vẫn còn ấm ức, Minh Ý cố ý đáp: “Bình thường thôi.”
Dù ngoài miệng cứng rắn, nhưng hành động chứng minh ngược . Cả bát mì cô ăn sạch sẽ, ngay cả nước cũng chẳng chừa bao nhiêu.
Không thể thừa nhận, tay nghề của Phó Thời Lễ thật sự .
Đặt đũa xuống, Minh Ý chợt bắt gặp ánh mắt đang nghiêng đầu , nửa nửa .
Cô chau mày: “Anh cái gì thế?”
Chưa kịp câu trả lời, thấy liếc sang chiếc bát trống bàn: “Bình thường thôi?”
Ngưng một nhịp, thong thả cất tiếng:
“Anh chẳng , từ khi nào Phó phu nhân dễ nuôi thế ?”