Tình Yêu Đến Muộn - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:22:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , đúng bảy giờ, Minh Ý tiếng chuông báo thức gọi dậy.
Cô mơ màng mở mắt, đưa tay với lấy chiếc điện thoại tủ đầu giường để tắt chuông.
Hôm qua từ chín giờ loạn đến tận mười một rưỡi, may mà Phó Thời Lễ còn nhớ sáng nay chương trình, nếu chắc hành cho tới tận khuya.
Minh Ý vô thức cử động một chút, ngoài phần eo mỏi thì gì khó chịu, ít nhất cũng đỡ hơn mấy —mỗi sáng tỉnh dậy, cả nửa như xe tải cán qua, đầu gối còn bầm tím vì va đập.
Cô khẽ mím môi, tính thì Phó Thời Lễ cũng còn coi như chút lương tâm.
Nghĩ tới đây, Minh Ý bỗng giật tỉnh hẳn, ôm chăn trở một vòng.
Chẳng lẽ cô Phó Thời Lễ “tẩy não” tới mức , hu hu… Thế tính là Phó Thời Lễ “cpu” trong khoản ?
Ý nghĩ lóe lên, tim cô bất giác run rẩy.
Hôm qua Phó Thời Lễ mạnh mẽ tới mức , mà cô quên mất—hình như đang m.a.n.g t.h.a.i thì chuyện đó, đúng ?
sáng nay tỉnh dậy cơ thể cô cũng chẳng thấy khó chịu gì, hai ngày nay cũng còn buồn nôn, chắc chỉ là tự mìnmình dọa thôi.
Đang nghĩ ngợi, từ phòng tắm vang một tiếng “cạch”.
Minh Ý ngẩng đầu về phía đó.
Phó Thời Lễ mặc áo sơ mi trắng quần đen, tựa ở cửa, ánh mắt lười nhác rơi xuống gương mặt cô: “Dậy ?”
Nhớ chuyện tối qua, Minh Ý chẳng còn hứng để chuyện với . Người gì mà nhỏ nhen, cô chẳng chỉ mấy “từ ngữ” thôi , đáng để hành hạ cô từng ? Với , những gì cô cũng quá lộ liễu chứ?
Trong lúc cô còn đang phân tâm, Phó Thời Lễ sải bước đến, cúi xuống cô từ cao: “Anh ồn khiến em tỉnh ? Vẫn còn sớm, em thể ngủ thêm chút nữa.”
Minh Ý mím môi, ngẩng đầu liếc : “Không ngủ nữa, sáng nay còn chương trình.”
Nghe , Phó Thời Lễ cúi đồng hồ tay, giọng dịu hẳn: “Ừ, cũng .”
Minh Ý hừ khẽ, hất chăn: “Anh tránh , em xuống giường.”
Tuy nhân cơ hội phát cáu, nhưng ai bảo là do cô. Thêm nữa, hôm qua Phó Thời Lễ cũng coi như nương tay, thôi thì coi như bỏ qua.
Nửa tiếng , Minh Ý rửa mặt chải đầu xong còn tiện tay trang điểm full makeup. Dù hôm nay cũng là ngày cuối, nhất định lên hình thật xinh .
Trang điểm xong, cô lục tủ chọn một chiếc áo croptop cạp cao với một chiếc quần short, đồ còn lấy kem chống nắng bôi khắp chỗ da hở. Dù hôm nay ngoài trời, cô tuyệt đối buổi chiều soi gương thấy đen ba tông.
Bôi xong, Minh Ý sang Phó Thời Lễ: “Anh bôi chút ?”
Phó Thời Lễ ngẩng mắt: “Cái gì?”
Minh Ý giơ tuýp kem trong tay: “Chống nắng chứ còn gì, hôm nay ngoài trời.”
“Em bôi cho ?”
Minh Ý lườm , hừ nhẹ: “Anh mơ thật.”
Nói thôi, cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn bôi giúp , hai mới sóng vai xuống lầu. Dù , Minh Ý là con mê nhan sắc nặng, cũng chịu nổi cảnh Phó Thời Lễ chiều nay về đen mấy tông.
Chương trình thông báo tập hợp lúc chín giờ, nhưng mới tám giờ bốn mươi, mặt đông đủ. Như thường lệ, Minh Ý và Phó Thời Lễ cạnh Khương Du và Kỳ Chu.
Minh Ý cất tiếng: “Hôm nay ai cũng đến sớm thế?”
Nghe , Kỷ Tư Tư mỉm tiếp lời: “Ngày cuối mà, ai cũng tích cực hơn.”
Minh Ý khẽ: “Ba ngày trôi qua nhanh thật, mới đó đến hôm cuối.”
Dừng một lát, cô hỏi tiếp: “ hôm nay thẻ nhiệm vụ?”
Khương Du đáp: “Em thấy tối qua bên phía nhà sản xuất nhắn tin trong nhóm ?”
Minh Ý: “…”
Tối qua ăn cơm xong Phó Thời Lễ kéo “vật lộn” tới nửa đêm, lấy thời gian thông báo nhóm nữa.
Cô khẽ hắng giọng: “Hôm qua em ngủ sớm.”
Kỷ Tư Tư lấy khuỷu tay huých Lê Duệ, thì thào: “Anh xem chị Minh Ý chăm sóc sức khỏe kìa.”
Lê Duệ hờ hững nhấc mí mắt liếc cô một cái, cả toát vẻ đào hoa: “Bọn cũng chăm sóc sức khỏe mà?”
Nghe , Kỷ Tư Tư nghĩ tới cái gì, mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Thấy thế, Minh Ý vội vàng chuyển đề tài: “Chị Khương Du, hôm qua bên sản xuất gì thế?”
Khương Du: “Họ bảo hôm nay hoạt động đặc biệt, đợi đạo diễn đến phân công trực tiếp.”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền, dứt lời, tổ chương trình mặt.
Nhiệm vụ hôm nay cũng khá đơn giản, vẫn là bốc thăm, nhưng so với hai ngày thì thoải mái hơn. Chỉ cần trong thời gian quy định thành nhiệm vụ là coi như qua, còn thứ hạng cuối cùng sẽ dựa tốc độ thành của từng nhóm.
Đạo diễn phổ biến luật xong thì bắt đầu bốc thăm. Trước giờ vẫn theo thứ tự A-B-C-D, nhưng hôm nay đổi thành từ , Minh Ý là đầu tiên. Cô bốc trúng địa điểm: khu vui chơi.
Ba nhóm còn cũng bốc các địa điểm khác , hầu hết đều là chỗ giải trí, chỉ điều chỗ của Minh Ý thì nhàn nhã hơn hẳn.
Xong phần bốc thăm, mỗi nhóm nhận thẻ nhiệm vụ riêng. Có nhiệm vụ cần cả hai phối hợp, cũng nhiệm vụ độc lập, nhưng nhiệm vụ độc lập thì tiết lộ với ai, càng thể nhờ khác giúp, luôn phim theo giám sát. Một khi phát hiện gian lận, sẽ hủy kết quả cả nhóm.
Nhận nhiệm vụ xong, chia bốn hướng tới điểm .
Khu vui chơi cách biệt thự khá xa, Minh Ý và Phó Thời Lễ xe hai tiếng mới tới nơi, xuống xe là trưa.
Hôm nay cuối tuần, khách trong khu vui chơi đông. Phó Thời Lễ lấy bản đồ ở cổng, xem vị trí theo Minh Ý trong.
“Muốn chơi cái gì ?”
Dù từ bé tới giờ Minh Ý khu vui chơi bao , nhưng cùng Phó Thời Lễ, cô vẫn thấy mới mẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-83.html.]
Cô dừng một chút: “Đi tàu lượn siêu tốc . Anh sợ độ cao ?”
Phó Thời Lễ lắc đầu: “Không sợ độ cao.”
“Thế thì quá, tàu lượn siêu tốc , chơi tháp rơi tự do, đó tàu lắc, thấy thế nào?”
Minh Ý nắm tay Phó Thời Lễ, về phía tàu lượn siêu tốc. Có lẽ tâm trạng đang vui nên giọng cũng trở nên phấn khởi hơn hẳn.
Nghe , Phó Thời Lễ khựng , môi mấp máy khẽ đáp: “Được.”
Minh Ý thêm vài bước, chẳng hiểu sực nhớ điều gì, cô ngẩng đầu: “Phó Thời Lễ.”
“Sao thế?”
Lúc ánh mắt Phó Thời Lễ vẫn dừng tấm bản đồ trong tay.
Minh Ý: “Anh thấy em bây giờ giống một con ch.ó dẫn đường ?”
“Hả?”
Phó Thời Lễ chau mày, ngẩng mắt sang. Dừng vài giây, như thể hiểu gì đó, chậm rãi gấp bản đồ, ánh mắt nửa nửa cô: “Tổn hại tám trăm chỉ để chọc một nghìn, cũng ranh thật đấy.”
Thấy , Minh Ý bật , thu tầm mắt: “Em bằng lòng.”
Phó Thời Lễ khẽ , trở tay nắm c.h.ặ.t lấy lòng bàn tay cô: “Được thôi, nào. Muốn chơi gì , ch.ó dẫn đường nhỏ?”
“Anh mới là ch.ó dẫn đường .”
Khóe môi Phó Thời Lễ cong lên: “Không em tự ví von ?”
Minh Ý: “Em thì , thì .”
Phó Thời Lễ bật mũi: “Cũng khá ngang ngược đấy.”
……
Hai đấu khẩu về phía tàu lượn siêu tốc. Có lẽ đến giờ cơm trưa nên hàng chờ đông như Phó Thời Lễ tưởng.
Chưa đầy mười lăm phút đến lượt họ.
Nhà họ Phó vốn gia giáo nghiêm khắc, thêm đó, môi trường trưởng thành của Phó Thời Lễ đặc biệt. Từ nhỏ, ông cụ Phó luôn xem là thừa kế để bồi dưỡng, tự nhiên cũng sẽ dẫn đến công viên trò chơi.
Minh Ý cố ý chọn vị trí ở hàng giữa, so với hàng đầu cuối thì lực tác động nhỏ hơn, an hơn nhiều. Dù thì Phó Thời Lễ miệng sợ độ cao, nhưng ai đang cố tỏ mạnh mẽ .
Ngồi định xong, Minh Ý tháo dây chun cổ tay, buộc tóc thành b.úi gọn, cẩn thận kiểm tra dây an của và Phó Thời Lễ. Với mấy trò chơi , an vẫn là quan trọng nhất.
Tàu lượn từ từ chuyển động.
Minh Ý nghiêng đầu sang Phó Thời Lễ vẫn điềm tĩnh như núi, hào phóng chìa tay : “Nếu sợ thì cứ nắm tay em.”
Phó Thời Lễ liếc cô một cái, gì, im lặng nắm lấy.
Thế nhưng, năm phút .
Minh Ý, vốn tỏ vẻ đầy tự tin, gào đến lạc giọng tàu lượn, suýt chút nữa thủng màng nhĩ của .
“……”
Khi xuống, Minh Ý bệt xuống ghế, hai chân mềm nhũn. Phó Thời Lễ thì nửa quỳ mặt, vặn nắp chai nước khoáng đưa cho cô, giọng điệu nhàn nhã, ánh mắt như như , tựa hồ đang : “Chỉ thôi ?”
Minh Ý ngẩng lên trừng một cái, đáp lời, chỉ đưa tay nhận lấy chai nước, ngửa đầu uống hai ngụm. Trong dày như cuộn sóng. Ai ngờ tàu lượn ở công viên là loại thẳng , tốc độ nhanh đến mức cô hồn vía lên mây.
Uống xong, Phó Thời Lễ vặn nắp chai hỏi: “Đói ?”
“Có một chút.”
Nếu là năm phút , Minh Ý chắc chắn còn cố đói. uống chút nước thấy dễ chịu hơn, thêm nữa từ sáng tới giờ ăn gì, giờ quả thật đói.
Phó Thời Lễ: “Muốn ăn gì?”
“Vừa nãy lúc mua nước, em thấy gần đây một nhà hàng.”
Phó Thời Lễ khựng một chút: “ đồ ăn trong khu du lịch thì em đừng kỳ vọng nhiều quá.”
“Cũng .”
Minh Ý thể hiểu, dù thì ở khu du lịch mà, bình thường thôi.
“Ừ.” Phó Thời Lễ dậy: “Đi nào.”
Minh Ý vẫn im, ngẩng đầu lên , nhỏ giọng: “Em nổi nữa.”
Phó Thời Lễ cúi mắt: “Sao? Định nũng ?”
Minh Ý bĩu môi. Cô thừa nhận là dọa đến mức chân mềm nhũn, bèn bừa: “Chân em mỏi nổi, ai bảo hôm qua…”
Nói đến đây, cô chợt sực nhớ, giọng nghẹn giữa chừng.
Không khí thoáng trầm xuống.
Vài giây , Phó Thời Lễ hờ hững ngẩng mí mắt, ánh như như khóa c.h.ặ.t lấy cô: “Nói tiếp , nữa?”
Nói , chậm rãi cúi xuống. Trong đôi mắt đen như mực phản chiếu bóng hình cô, ánh nóng rực dần ép sát, cuối cùng dừng ở cách đầy ba tấc.
Làn nóng phả lên mặt, tim Minh Ý bất giác đập loạn một nhịp.
Ánh nắng mùa hạ rực rỡ chiếu xuống những nếp gấp của chiếc sơ mi trắng thẳng thớm, trong mắt vương đầy ánh sáng li ti, khóe môi cong cong nửa nửa .
Ngừng hai giây, giọng trầm thấp chậm rãi cất lên: “Hôm qua, gì em thế?”