Tình Yêu Đến Muộn - Chuong 80

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:17:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì phía Minh Ý tạm thời gặp chút trục trặc, thêm nữa việc xin chuyến bay tư nhân cũng mất thời gian, nên Minh Ý cố ý nhờ Thịnh An Ninh báo với bên chương trình. Thế là thời gian tập hợp vốn định chiều hôm ngày ghi hình dời thành buổi tối.

Bốn giờ chiều, Minh Ý và Phó Thời Lễ mới đến địa điểm hẹn.

Vì đây là một chương trình hẹn hò nên ê-kíp khung hình thật lãng mạn, đặc biệt chọn bối cảnh bên bờ biển. Ba ngày tới, khách mời sẽ ở tại khu biệt thự hướng biển sang trọng nhất Giang Thành. Mỗi phòng ngủ đều cửa sổ sát biển, kéo rèm là thấy ngay đại dương, mở cửa sổ là gió biển ùa .

Kỳ Chu và Khương Du mặt từ hôm qua, vì họ vốn đang ở Giang Thành. Hai đến sớm nhất, trong khi những khách mời khác vẫn đang dọn hành lý lầu. Lúc , Kỳ Chu và Khương Du đồ chống nắng, váy biển, ghế dài hóng gió.

Thấy Minh Ý và Phó Thời Lễ tới, họ mới bước gần.

Kỳ Chu: “Có chuyện gì , giờ mới đến? Ông còn bảo xin đường bay riêng cơ.”

Nhà họ Kỳ chút quan hệ với cục hàng , bằng cũng khó mà xin nhanh như thế.

Phó Thời Lễ: “Không , trong .”

Thấy , Kỳ Chu cũng hỏi thêm. Anh thuận tay nhận lấy một chiếc vali trong tay Phó Thời Lễ, dẫn họ : “Phòng ở tầng ba, tổng cộng bốn phòng, phòng hai ngay sát phòng chúng .”

Kỳ Chu và Khương Du đưa Minh Ý, Phó Thời Lễ tới tận phòng. Vừa bước , Minh Ý ngẩng đầu Phó Thời Lễ: “Quần áo để em dọn là , với Kỳ ảnh đế dạo quanh một vòng quen chỗ .”

Kỳ Chu mỉm : “Em dâu khách sáo , ngoài đời gọi Kỳ Chu là .”

Minh Ý gật đầu : “Vâng.”

Nghe , Phó Thời Lễ liền tỏ ý vui, mí mắt nhướng, ánh mắt hờ hững quét qua : “Cậu gọi ai là em dâu cơ?”

bối phận của cũng là dựa thực lực mới , thể dễ dàng để khác chiếm lợi.

Kỳ Chu nhướng mày, gì thêm, chỉ vòng tay khoác lấy vai Phó Thời Lễ lôi . Trước khi cửa còn dặn Khương Du ở với Minh Ý.

Hai đàn ông , Minh Ý và Khương Du nhanh ch.óng thiết. Trước họ từng đóng chung hai tháng trong một đoàn phim, đó còn kết bạn WeChat, coi như cũng quen . Chỉ là Phó Thời Lễ và Kỳ Chu ở đó, nhiều chuyện khó tiện .

Khương Du tính tình dễ gần, chẳng chút kiêu căng nào, Minh Ý thích cô. Trước khi đến đây, cô còn chuẩn sẵn quà cho Khương Du, là một bộ kem chống nắng mà cô vẫn dùng. Dù ở biển, tia cực tím ở đây thể coi thường.

Thấy , Khương Du sững: “Em cũng chuẩn quà cho chị á?”

Minh Ý cũng ngẩn : “Cái gì mà cũng?”

Hoàn hồn , Khương Du , giơ tay nhận lấy bộ chống nắng Minh Ý đưa: “Hôm qua chị với Kỳ Chu dạo phố, ngang qua cửa hàng TR. Bên đó mới hai dòng nước hoa sa mạc lấp lánh, thơm, chị tiện mua hai chai, vốn định tặng em đấy.”

Nghe xong, Minh Ý mỉm : “Thế thì trùng hợp thật.”

Khương Du cũng : “Không ngờ chúng nghĩ giống . Lát nữa dọn đồ xong chị về phòng lấy chai nước hoa cho em, mùi hương khá dễ chịu, chắc em sẽ thích.”

Minh Ý gật đầu: “Cảm ơn chị Khương Du.”

“Có gì .”

Nói , Khương Du giúp gấp quần áo bảo: “Hôm nay ê-kíp báo là hai em thể tới , chị hết hồn. Còn tưởng hai bỏ chương trình .”

Minh Ý treo đồ tủ thuận miệng đùa: “Sao mà tới , hợp đồng ký , tiền vi phạm hợp đồng ít!”

Biết Minh Ý đùa, Khương Du bật . Dù gì cô cũng tình hình nhà Minh Ý từ Kỳ Chu, cộng thêm chồng cô là tổng giám đốc tập đoàn Phó thị, bỏ ba mươi tỷ mua lâu đài dỗ vợ vui còn , thể quan tâm đến chút tiền vi phạm bảy con .

Khương Du: “Ban đầu chị cũng lo, Kỳ Chu bảo chồng em xin đường bay riêng lúc đó chị mới yên tâm.”

“Haiz.”

Nhắc đến chuyện , Minh Ý ngượng, cảm thấy khoa trương: “Thật cũng chẳng gì, chỉ là sáng nay dày em khó chịu, cứ buồn nôn mãi. Với em còn say máy bay, nên Phó Thời Lễ mới xin đường bay riêng.”

Nói đến đây, chẳng hiểu dày Minh Ý bỗng cuộn trào, cô vội vàng chạy nhà vệ sinh. trong bụng cũng chẳng còn gì, mấy thìa cháo buổi sáng tiêu hết từ lâu.

Thấy , Khương Du nhanh ch.óng đưa cho cô chai nước khoáng và giấy ăn.

Đợi Minh Ý nôn xong, Khương Du mới cẩn thận hỏi: “Tháng em kinh nguyệt ?”

Minh Ý lắc đầu: “Chưa, em trễ gần một tuần .”

Nghe xong, trong lòng Khương Du cơ bản đoán .

Cô dừng giây lát, mở miệng: “Có khi nào em m.a.n.g t.h.a.i ?”

Minh Ý sững .

Bảy giờ tối, ê-kíp cố ý chờ đến khi sắp xếp thỏa mới thông báo lịch ba ngày tới.

Ngoài phòng ngủ, bộ biệt thự đều lắp camera từ , gồm cả hành lang tầng hai, ba, cùng phòng khách tầng một. Camera còn chức năng thu âm.

Làm để đảm bảo tính chân thực cho chương trình. Ê-kíp sẽ phát trực tiếp những gì ghi , mà qua xử lý dựng , để đoạn ngoại truyện phát ở cuối mỗi tập.

“Ngày đầu tiên, nhiệm vụ sẵn trong thẻ bàn, thể xem kỹ, rõ thì cứ hỏi.”

Nhiệm vụ ngày đầu hai phần:

Nhiệm vụ một: Nam nữ khách mời tự tay bữa sáng cho đối phương, để đối phương nếm thử và nhận xét.

Nhiệm vụ hai: Chia nhóm chơi trò “Thử thách ăn ý” và “Trò chơi PK”.

Minh Ý cúi đầu liếc qua, cơ bản hiểu rõ dụng ý của chương trình.

Đạo diễn: “Quy trình và thời gian đều ghi chi tiết thẻ nhiệm vụ. Nếu vấn đề gì, hôm nay tạm kết thúc ở đây. Tối nay nghỉ ngơi sớm, mai sáng bắt đầu ghi hình. Hy vọng ba ngày tới sẽ vui vẻ lãng mạn.”

Sáng hôm , bảy giờ.

Minh Ý cố tình đặt báo thức, dù hôm nay cũng là ngày đầu tiên, thể ngủ dậy muộn .

Cô lơ mơ mở mắt, dậy giường thì đúng lúc Phó Thời Lễ từ phòng tắm bước .

Phó Thời Lễ: “Tỉnh ?”

Minh Ý đưa tay dụi nhẹ đôi mắt còn ngái ngủ, chậm chạp gật đầu: “Ừ, tỉnh . Anh dậy từ khi nào thế?”

Phó Thời Lễ sải bước gần: “Sớm hơn em nửa tiếng.”

Minh Ý vẫn còn ngái ngủ. Cô vốn khó đổi chỗ , thêm nữa từ tối qua cứ mãi nghĩ đến lời Khương Du , ôm chăn trở tới tận rạng sáng mới .

Thấy Phó Thời Lễ gần, theo bản năng cô khẽ ngả , nhắm mắt bổ nhào lòng , còn dụi dụi vài cái.

Phó Thời Lễ theo phản xạ bước lên, vững vàng đón lấy, ôm c.h.ặ.t cô trong lòng. Cảm nhận động tác của cô, khoé môi khẽ cong, giọng dịu dàng hiếm thấy: “Sâu lười vẫn tỉnh hẳn ?”

Minh Ý mắc nhiều “bệnh công chúa”, nhưng duy nhất điểm : tính bực dọc buổi sáng. Người khác tỉnh ngủ thường dễ gắt gỏng, còn Minh Ý thì chỉ thích rúc trong lòng nũng.

Mấy giây , cái đầu nhỏ trong n.g.ự.c mới khẽ gật gật.

Phó Thời Lễ đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô, giọng cưng chiều: “Vậy ngủ thêm chút nữa nhé? Dù tổ chương trình cũng chẳng quy định ai , đợi xong bữa sáng gọi em dậy.”

Ngập ngừng giây lát, Minh Ý lắc đầu, giọng ngái ngủ vang lên trong n.g.ự.c : “Không ngủ nữa, em xuống cùng .”

Phó Thời Lễ cúi mắt , giọng trầm thấp dịu dàng: “Được, đợi em cùng xuống.”

Ba mươi phút , Minh Ý rửa mặt xong còn tranh thủ trang điểm nhẹ, chiếc váy dài xanh nhạt cùng Phó Thời Lễ xuống nhà.

Dưới tầng, máy chỗ. Triệu Khiết và Lục Tư Thành xong, chuẩn lên lầu nghỉ. Cố Tư Tư thì đang bận rộn, còn Lê Duệ bên cạnh theo dõi.

Không lâu khi Minh Ý và Phó Thời Lễ xuống, Khương Du và Kỳ Chu cũng xuất hiện.

Chẳng mấy chốc, tổ của Lê Duệ và Cố Tư Tư cũng kết thúc, chỉ còn cặp Minh Ý – Phó Thời Lễ và Kỳ Chu – Khương Du.

Phó Thời Lễ vốn quen với Kỳ Chu, chẳng cần nhiều cũng tự nhiên đạt sự ăn ý, cả hai cùng bếp.

Lần , đề tài hot nhất chương trình chính là hai , tổ chương trình còn mừng thầm vì cảnh họ cùng khung hình.

Bên , Minh Ý và Khương Du sofa đối diện , bật , cùng dậy qua phụ giúp.

Vừa Minh Ý nhỏ giọng: “Ảnh đế Kỳ cũng nấu ăn ?”

Khương Du khẽ, đáp. Vài giây , dường như nhận điều gì đó, cô sững .

“Cũng…?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-80.html.]

Khương Du ngạc nhiên Minh Ý: “Phó tổng nấu ăn ?”

Minh Ý , gật đầu. Nhớ tới hương vị bát mì , cô bổ sung thêm: “Ngon lắm đó.”

Khương Du thì thu ánh mắt, lặng lẽ sang vị ảnh đế đầy cảm thông.

Rất nhanh, bữa sáng của Phó Thời Lễ và Kỳ Chu xong.

như Minh Ý đoán, Phó Thời Lễ nấu mì nước trong, thêm rau chân vịt, sợi mì nóng hổi, mặt xanh mướt lá rau, thấy mắt, ngửi thôi cũng chảy nước miếng.

Ngược , phần của Kỳ Chu thì chẳng khá khẩm gì.

Anh nấu cháo trắng, nhưng vẻ khê, màu ngả sẫm, trông như hun khói.

Hai Kỳ Chu và Khương Du chằm chằm bát cháo , ngơ ngác đối diện .

Một lúc , Khương Du cố nhịn, ống kính : “Nếu ăn xong mà nhập viện thì tính là t.a.i n.ạ.n lao động ?”

“Pfft—”

Minh Ý bật kìm .

Cô ngẩng lên Khương Du, thương cảm: “Hay là… chị thử nếm của em?”

Khương Du mỉm lắc tay: “Thôi, cần , hai .”

Minh Ý thêm, cúi xuống ăn vài miếng, lót trả lời câu hỏi của nhân viên, tiện thể còn khen ngợi món mì của Phó Thời Lễ.

Hoàn thành phần , cô bếp tiếp tục nhiệm vụ.

Tưởng chừng nấu nướng đơn giản, nhưng đến khi tủ lạnh đầy ắp nguyên liệu, Minh Ý lúng túng, chẳng bắt đầu từ .

Lần show, Dì Lan chỉ dạy cô salad hoa quả. ở đây rau, hoa quả, cô cũng biến tấu thành salad rau, song tìm mãi chẳng thấy sốt, đành bỏ cuộc.

Thời gian trôi từng phút, Minh Ý chợt thấy quả báo đến nhanh thật – mới Kỳ Chu xong, giờ tới lượt .

Do dự một hồi, cô quyết định đun nồi nước, bỏ nốt rau chân vịt Phó Thời Lễ còn thừa, thêm muối và bột gà nêm nếm, coi như nấu một nồi canh.

Nghĩ bụng, canh mì của Phó Thời Lễ ngon thế, na ná chắc cũng đến nỗi nào.

Mười phút , cô bưng một bát canh xanh sẫm, nổi lềnh bềnh lá rau.

Minh Ý: “…”

Nhân viên: “…”

Đang phân vân nên mang thì Phó Thời Lễ tới, lưng: “Xong ?”

Nói , cúi mắt bát canh tay cô.

Khựng một thoáng, bật khẽ, giọng trầm ấm: “Công chúa nấu cho t.h.u.ố.c phép thuật đấy ?”

“…”

Mặt Minh Ý ửng hồng ngay tức thì, cô xoay , khẽ đẩy n.g.ự.c , lí nhí: “Anh linh tinh gì thế.”

Phó Thời Lễ đưa tay đón lấy bát canh, đặt lên quầy bar, tìm thìa trong tủ, bỏ bát.

Thấy vẻ sắp nếm thử, Minh Ý vội kéo nhẹ tay : “Hay là… để em nữa nhé?”

Nghe , Phó Thời Lễ chậm rãi đầu, trong mắt ánh lên nụ lấp lánh. Anh thong thả cô vài giây, nhướng mày hỏi: “Làm thì chắc chắn ngon hơn ?”

Minh Ý: “…”

“Không chắc…”

Phó Thời Lễ khẽ : “Thế thì quyết , chọn cái nhé.”

“……”

Minh Ý: “Ừm… cũng .”

Thấy Phó Thời Lễ múc một thìa canh chuẩn nếm thử, Minh Ý liếc về phía ống kính, lấy hết can đảm : “Không , cứ thật cũng .”

Động tác của Phó Thời Lễ khựng : “Thật chứ?”

Rõ ràng là mấy tin tưởng.

Minh Ý mím môi, gật mạnh đầu: “Đương nhiên , giữ lời!”

“Được.” Phó Thời Lễ khẽ , thu ánh mắt về.

Anh đưa thìa canh lên môi, cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ.

Thấy , Minh Ý lập tức hỏi: “Thế nào? Có ngon , ngon ?”

thì đây cũng là đầu tiên tiểu công chúa xuống bếp nấu canh, tuy trông chẳng bắt mắt cho lắm, nhưng trong lòng cô vẫn chút hy vọng, nhỡ … nhỡ ngon thì .

Sắc mặt Phó Thời Lễ khựng , cố nuốt ngụm canh xuống: “Hình như… mặn một chút.”

Minh Ý: “?”

Cái … cũng thẳng ?

Ánh mắt hai chạm .

Khoảnh khắc ngắn ngủi, Phó Thời Lễ như nhận tín hiệu gì đó.

Bản năng cầu sinh khiến lập tức chữa lời: “ dạo khẩu vị của vốn nặng, thích ăn mặn.”

Minh Ý mím môi, trong lòng mới thấy tạm chấp nhận.

Nhân viên phim cố nín , đến mức mặt đỏ bừng. Trước thấy Weibo đến “ba mươi tỷ” còn tưởng là chiêu trò, ngờ thật sự ngọt thế !!! Mê , mê .

Không lâu , Kỳ Chu kéo Khương Du góp vui.

Nhìn bát canh xanh thẫm đặt mặt Phó Thời Lễ, Kỳ Chu hạ giọng trêu: “Xem tay nghề nấu nướng của em dâu cũng chẳng hơn là mấy nhỉ.”

Nghe , Phó Thời Lễ nhíu mày, ngẩng mắt sang, chút nể tình mà vạch trần luôn: “Không ngon hơn cháo nấu khét ?”

Kỳ Chu: “?”

Bênh vợ quá đáng! Trọng sắc khinh bạn!!!

Ngập ngừng một thoáng, Kỳ Chu sang nhỏ giọng nũng nịu với Khương Du: “Vợ ơi, Phó nhị diss .”

Khương Du buồn bất đắc dĩ: “Thôi nào, , đừng chơi với họ nữa.”

Phó Thời Lễ liếc Kỳ Chu một cái, đó đầy chán ghét mà thu ánh mắt về, sợ lây dính cái gì.

Bên , Kỳ Chu chẳng buồn để ý tới hai cạnh, cũng mặc kệ ống kính máy , giọng thấp thấp mà nũng: “Vợ ơi, ăn mì gói phiên bản sang chảnh em nấu.”

Khương Du: “……”

“Được.”

……

Nhiệm vụ của Minh Ý và Phó Thời Lễ tạm thời coi như kết thúc. Hai bếp bóng đèn cho Kỳ Chu với Khương Du nữa, mà nắm tay vườn dạo.

Biệt thự ở ven biển, nhưng cách bờ cũng mấy trăm mét. lúc buổi trưa, nắng gắt, tia cực tím mạnh nhất, Minh Ý và Phó Thời Lễ biển mà trong góc râm của khu vườn, hóng mát ngắm cảnh biển.

Một lát , Minh Ý nhớ điều gì, bỗng nghiêng đầu: “Phó Thời Lễ.”

“Gì thế?”

Minh Ý: “Đợi về nhà , em sẽ nấu canh cho nhé.”

Lời dứt, khí chợt lặng xuống.

Hai giây .

Phó Thời Lễ hờ hững nâng mí mắt, ánh thẳng thắn mà hề né tránh: “Sao? Em còn định mưu sát chồng nữa ?”

Loading...