Tình Yêu Đến Muộn - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:04:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thời Lễ ngẩng mắt, ánh dừng gương mặt rạng rỡ yêu kiều vài giây, đó khẽ bật : “Xem hôm nay tâm trạng Phó phu nhân khá .”
Minh Ý khẽ hừ một tiếng, nhún eo, bước đôi giày cao gót sáu phân tới: “ là tâm trạng khá .”
Nói xong, cô bỗng nhớ tới đoạn trò chuyện của hai cô thư ký ngoài cửa lúc nãy.
Khoé môi cô cong cong, giọng thản nhiên: “Vừa thư ký ngoài cửa khen em đấy.”
Phó Thời Lễ nhướng mày: “Khen gì?”
Minh Ý ngẩng đầu, hàng mi khẽ chớp: “Khen em xinh , còn bảo lấy em là phúc phận của .”
Nghe , Phó Thời Lễ bật : “Em chắc chứ? Nửa câu tự em thêm đấy chứ?”
Minh Ý: “……”
Lộ liễu đến thế ?
Sắc mặt cô thoáng ngượng, hừ nhẹ, mím môi : “Không ! Còn bảo Phó tổng thưởng thức, vợ tiên nữ ở nhà mà ngày nào cũng tăng ca đến tận khuya. Nếu là họ thì về sớm từ lâu .”
Ánh mắt Phó Thời Lễ đổi, môi mỏng hờ hững bật bốn chữ: “Không thưởng thức?”
Hàng mi Minh Ý khẽ run, trả lời.
Cô cúi xuống, ngón tay trắng mảnh khẽ nâng cằm , tầm mắt chậm rãi dừng gương mặt điển trai , như thể đang thả mồi câu, thở ấm nóng giao hoà, cố ý chậm rãi: “Vậy hôm nay, Phó tổng mấy giờ tan ?”
Phó Thời Lễ cụp mắt, ánh dọc theo ngón tay nhỏ nhắn trượt dần xuống, cuối cùng dừng ở cổ tay thon gọn đang đeo vòng ruby đỏ rực.
Ánh mắt tối .
Trong đầu bất giác hiện lên cảnh tượng cổ tay mảnh mai ép đưa lên quá đầu, mê loạn đến mức nào.
Dừng một thoáng, đàn ông ngẩng đầu, chậm rãi thẳng gương mặt kiều diễm mắt.
Anh đưa tay, khẽ giữ lấy cổ tay trắng nõn, đầu ngón tay cọ nhẹ lên phần da mẫn cảm bên trong. Trong đôi mắt sâu thẳm cuộn lên sắc d.ụ.c nồng đậm, giọng trầm thấp khàn khàn: “Minh Ý, đừng đùa với lửa.”
Nghe , tim Minh Ý khựng . Còn kịp phản ứng, cổ tay siết c.h.ặ.t, nhẹ nhàng kéo một cái, cả cô liền ngã thẳng lòng .
Đến lúc định thần , cô Phó Thời Lễ ôm gọn trong n.g.ự.c, bàn tay đặt nơi lưng cô đang dần trượt xuống chỗ nguy hiểm.
Tim Minh Ý đập dồn dập, sự bối rối xen lẫn hổ nhanh ch.óng trào dâng, cô theo bản năng ấn c.h.ặ.t bàn tay đang loạn .
Nghiến răng lườm : “Anh gì thế! Đây là văn phòng đấy!”
Phó Thời Lễ cúi mắt: “Văn phòng thì ?”
“?”
Minh Ý lắp bắp: “Anh… thể mấy chuyện ở văn phòng, nhỡ thì ?”
Cô liếc , lí nhí: “Anh hổ, nhưng em còn giữ mặt mũi chứ!”
“Yên tâm.”
Phó Thời Lễ cúi sát, thở nóng bỏng phả bên tai cô: “Không ai dám tự tiện bước .”
Nói , còn cố tình khẽ c.ắ.n vành tai cô.
Minh Ý mím môi thật c.h.ặ.t, nửa tê rần bởi động tác . Còn kịp mở miệng, bàn tay từ lưng cô vòng phía . Cái áo ngắn cạp cao càng khiến dễ dàng chiếm lĩnh, lòng bàn tay lập tức phủ trọn nơi mềm mại.
“Thả lỏng một chút.” Giọng trầm thấp, chậm rãi, mang theo sức mê hoặc.
Minh Ý c.ắ.n răng, đôi mắt phủ sương, trừng một cái. Ở nơi thế , bảo cô thả lỏng thế nào ?
Thấy , Phó Thời Lễ khẽ , một tay giữ vai cô, tay còn móc đầu gối, bế bổng cô lên đặt xuống bàn việc, ý đồ quá rõ ràng.
Nghĩ đến ở thư phòng Tinh Lan Loan, Minh Ý hoảng hốt: “Đợi… đừng… , ở đây thì thể…”
Phó Thời Lễ đưa tay kéo lỏng cà vạt, áp sát xuống, giọng khàn đặc: “Tại ?”
“Cứng quá…”
Minh Ý c.ắ.n môi, khẽ : “Bàn cứng, sẽ in vết. Tối còn về nhà cũ nữa.”
Lần trong thư phòng Tinh Lan Loan, lưng và đùi cô bầm tím, mấy ngày mới hết.
Nghe , ánh mắt Phó Thời Lễ càng thêm u tối.
Trầm mặc giây lát, như chợt nhớ điều gì, cúi đầu hôn mạnh một cái lên môi cô, lập tức bế cô lên, sải bước về phía phòng nghỉ.
“Được, trong.”
Nói , bật trầm thấp: “Lần , đích đưa em tham quan.”
“……”
Khi Minh Ý và Phó Thời Lễ bước khỏi phòng nghỉ, là một tiếng .
Minh Ý giày vò đến mức mắt phủ sương, khoé môi đỏ ửng, rõ ràng chịu trận nhẹ. Ngược , Phó Thời Lễ vẫn giữ nguyên vẻ chỉn chu, kiềm chế như thường, khác với “tên cặn bã” khi nãy còn ép cô gọi là “”.
Lúc , Minh Ý mỏi rã rời, chân tay mềm nhũn, chỉ còn đôi tay còn chút sức. Cô vớ lấy hộp giấy vuông bên cạnh, nghiến răng ném về phía : “Phó Thời Lễ! Anh ngoại tình hả? Sao văn phòng sẵn mấy thứ !”
Ban đầu cô còn tính vin cớ mang bảo hộ mà từ chối . Nào ngờ trong ngăn kéo phòng nghỉ của hẳn một ngăn đầy… bao!
Mất cái cớ nhất, Minh Ý đành để mặc gì thì .
Nghe , Phó Thời Lễ chậm rãi thắt cà vạt, hờ hững nhấc mắt cô:
“Phó phu nhân hiểu lầm .”
Ngừng một chút, khóe môi khẽ cong lên: “Những thứ đó, đều là chuẩn riêng cho em.”
Nói , ánh mắt nhàn nhạt dừng gương mặt cô, giọng điệu ung dung: “Tất nhiên, nếu em thích thì thể bảo đổi nhãn hiệu khác.”
Minh Ý: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-76.html.]
Thật sự cần thiết.
Mãi đến lúc Phó Thời Lễ tan , gương mặt Minh Ý vẫn còn vương đỏ ửng.
Ra khỏi văn phòng, cô cố tình cúi thấp đầu, sợ khác manh mối. những lúc càng che giấu càng thể che giấu nổi.
Chuyện bà chủ ghé thăm chiều nay truyền khắp công ty. Bình thường đến giờ tan ca lập tức thu dọn về, hôm nay để tận mắt bà chủ, ai nấy đều nán .
[Ố ồ, đông đủ cả nhỉ?]
[Bao giờ bà chủ xuống thế, chờ dài cổ đây.]
[Trên tầng cao ? Tổng giám đốc với phu nhân ? Chẳng lẽ phu nhân đích đến đón mà Phó tổng còn nán tăng ca?]
[Chưa thấy, nhưng chắc cũng sắp . Giờ đúng lúc chấm công, gấp gì?]
[Mọi đoán xem, hai họ trong văn phòng một tiếng gì nhỉ?]
[Làm việc chứ còn gì.]
[Xì, trong văn phòng còn thể nhiều việc khác nữa đấy.]
Câu thả , khí trong group chat lập tức lệch hướng. Đây vốn là nhóm riêng, Phó Thời Lễ, nên chuyện tám nhảm đều tuôn ở đây.
Ngay lúc cả nhóm đang bàn tán sôi nổi—
[Thư ký Trương Văn: Tổng giám đốc và phu nhân !!]
[Mọi :!!!!]
Cùng lúc đó, trong thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, Minh Ý mệt rã rời dựa vách, lười chẳng thèm chuyện với Phó Thời Lễ.
Rất nhanh, con màn hình nhảy đến tầng một. Cô thẳng , chỉnh tư thế. Cửa mở, đôi giày cao gót vang từng nhịp thanh thoát, Phó Thời Lễ theo sát phía .
“Chào Phó tổng, chào phu nhân.”
“Chào Phó tổng, chào phu nhân.”
“Chào Phó tổng, chào phu nhân.”
…
Chỉ đoạn đường mấy chục mét từ thang máy cửa chính mà Minh Ý gật đầu chào mười . Đến thứ mười một, cô mới chợt thấy gì đó đúng.
Thậm chí còn một cô gái là fan của cô, xin chữ ký. Ai còn tưởng đây là buổi fan meeting.
“Aaaa, phu nhân xinh quá!!”
“Cứu với, đúng là tiên nữ! Đứng cạnh Phó tổng thật sự đôi quá trời!!”
“Nhan sắc , vóc dáng , khí chất … đúng chuẩn danh môn tiểu thư!!”
“Hu hu, nếu cưới một nàng tiên thế , cũng sẵn sàng bỏ ba mươi tỷ xây cho cô một tòa lâu đài!”
“Trước hết, ba mươi tỷ .”
“…”
Minh Ý: “…”
Hóa sảnh lớn hôm nay tụ tập đông là để xem cô?
“Hơn nữa, Phó tổng còn sủng vợ thế cơ! Câu ‘công chúa điện hạ’ Weibo mê c.h.ế.t mất!!”
Nói tới đây, cô gái hạ giọng thì thầm: “ , các thấy cổ công chúa đỏ đỏ , giống như muỗi đốt .”
“Ơ nhỉ, thì cũng để ý, công ty muỗi ?”
“Không rõ nữa, nhưng hè thì khó tránh. Mai báo bộ hậu cần xem .”
“……”
Minh Ý: Cứu với, mất mặt quá, còn chỗ chui .
Cô ngẩng lên lườm Phó Thời Lễ một cái sắc bén, vội vàng sải bước khỏi sảnh. Nếu thêm một câu nữa, lẽ cô sẽ đào hố chôn tại chỗ.
Trong vài tháng tới, chắc chắn cô sẽ bao giờ bén mảng tới công ty Phó Thời Lễ nữa. Thật quá mất mặt.
Vì chuyện , Minh Ý tức đến mức suốt dọc đường chẳng buồn với câu nào. Phó Thời Lễ cũng điều, ngoan ngoãn im lặng.
Đến khi xe chậm rãi chạy sân nhà cũ của nhà họ Diệp, mới khẽ :
“Vẫn còn giận ?”
Minh Ý hừ nhẹ một tiếng, thèm đáp.
Thấy , Phó Thời Lễ dừng xe, một tay tháo dây an , cúi gần.
Mùi hương tuyết tùng quen thuộc phả tới, Minh Ý theo phản xạ ngửa né, cảnh giác gương mặt kề sát: “Anh định gì? Đây là trong xe đấy!”
Nghe , Phó Thời Lễ khẽ bật trầm thấp, đưa tay tháo giúp cô dây an , giọng khàn khàn mà dịu mát: “Sợ gì, gì em ở đây.”
Ngừng một chút, hạ giọng mềm hơn: “Đừng giận nữa, ?”
Minh Ý khẽ ngẩng đầu liếc , c.ắ.n môi: “Không giận cũng , nhưng lát nữa trong, sắc mặt em mà hành động, hiểu ?”
Trong đầu cô vẫn còn nhớ như in năm ngoái Phó Thời Lễ mới trở về, cả hai về nhà cũ ăn cơm, Diệp Thư Thành nhất quyết giữ qua đêm, mà còn cố tình đối chọi với cô.
Phó Thời Lễ nhướng mày: “Anh, sắc mặt em?”
Minh Ý ngẩng lên: “Không ?”
Anh khẽ dừng, bật khẽ, giọng như nhận thua, dịu dàng đáp: “Được, tất cả đều công chúa chỉ huy.”
Lúc Minh Ý mới thu ánh mắt , ngẩng cằm kiêu hãnh, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ kiêu kỳ: “Thế thì , tạm coi như em miễn cưỡng tha cho .”
Nghe , ngón tay khẽ lướt qua lòng bàn tay cô, khóe môi cong nhẹ: “Cảm ơn công chúa.”