Tình Yêu Đến Muộn - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:04:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng Bảy, Lệ Thành chính thức bước mùa hè. Đặc biệt là dạo gần đây, nhiệt độ tăng cao đến mức quá đáng, mấy ngày liền đều ba mươi độ. Vừa bước khỏi cửa như nắng thiêu đến chín .

Cũng may gần đây Minh Ý lịch trình gì, chứ thì với cái nóng hơn ba mươi độ thế , nếu phim trong trường chắc cô cũng ngột ngạt đến phát ngất.

 

Từ khi thành tập hai của 《Chào đón cuộc sống mới》, lịch trình nửa đầu năm của Minh Ý xem như tạm khép . Nếu nhận 《Tẫn Tiên》, lẽ thời gian Thịnh An Ninh sẽ sắp cho cô vài hợp đồng quảng cáo. Dù thì tình cảnh hiện giờ cũng khác nhiều, mang danh “vợ Phó tổng” thêm cả “công chúa nhỏ nhà họ Diệp”, ngay cả khi thương hiệu quốc tế tìm đến mời đại diện cũng chẳng gì lạ.

Chỉ là hiện tại cô nhận 《Tẫn Tiên》—một đại IP, đại chế tác, mà tổng đạo diễn chính là Trần Văn Hạo, sáu năm từng tạo nên cơn sốt với bộ tiên hiệp đình đám 《Minh Nguyệt Như Sương》.

Đạo diễn Trần hiện là gương mặt nổi tiếng nhất trong giới điện ảnh nội địa. Sáu năm , chỉ với một 《Minh Nguyệt Như Sương》, tên tuổi ông vang danh khắp nơi. Các diễn viên góp mặt trong bộ phim , đến giờ cũng đều nhờ đó mà chỗ vững chắc trong giới giải trí.

Trong làng giải trí, bao chen chúc, bằng hợp tác với đạo diễn Trần. Vậy mà chính ông chủ động liên hệ, mời Minh Ý tham gia 《Tẫn Tiên》—quả thực là chiếc bánh từ trời rơi xuống. Thế nên Thịnh An Ninh giúp cô từ chối hết những dự án khác, để Minh Ý hai tháng chuyên tâm ở nhà nghiên cứu kịch bản.

 

“Cô chủ, trời dạo nóng quá, ăn ít nho ướp lạnh cho mát .”

Nói , dì Lan bưng một đĩa nho ướp lạnh đặt xuống bàn mặt Minh Ý.

Nghe , Minh Ý ngẩng đầu : “Cảm ơn dì Lan. Trời nóng thế dì cũng đừng bận rộn nhiều, trưa nay cháu ăn nốt chỗ cháo đậu xanh còn từ sáng là .”

“Vâng, cô chủ. Có việc gì cứ gọi , phiền cô kịch bản nữa.”

Minh Ý gật đầu: “Dạ, dì nghỉ .”

Mấy hôm nay trời quá oi, Minh Ý tự nhốt trong phòng ngủ tầng . Thường khi thức dậy, ăn sáng xong, cô sẽ chọn ở sofa phòng khách tầng để kịch bản. Vừa rộng rãi thoáng mát, trái cây dì Lan mang tới, chẳng còn gì dễ chịu hơn.

Cô đặt kịch bản xuống, đưa tay lấy một quả nho bỏ miệng. Cái lạnh mát thấm đầu lưỡi, hương vị ngọt lịm của nước nho hòa quyện cùng như xua phần nào nóng oi bức. Sảng khoái tả xiết.

Minh Ý định lấy thêm quả thứ hai thì chuông cửa và chuông điện thoại đồng loạt vang lên.

Cô cúi xuống điện thoại.

[Tạ Vân Đường: Mở cửa cho tớ.]

Thấy , Minh Ý mở cửa. Nhìn thấy Tạ Vân Đường mặc váy hai dây khoác thêm áo chống nắng ngoài, cô ngẩn : “Sao đột nhiên qua đây?”

“Cho tớ nhanh , ngoài nóng c.h.ế.t, như lửa đốt .”

Nghe , Minh Ý tránh sang một bên để bạn , khép cửa hỏi: “Chẳng sang nước ngoài giải quyết việc bên studio , nhanh thế về?”

Tạ Vân Đường dép trong nhà thả phịch xuống sofa: “Đừng nhắc nữa, dây dưa mãi mới xử lý xong. May mà Diệp—”

Nói đến đây, chẳng hiểu nghĩ đến cái gì, giọng cô bỗng khựng .

Minh Ý rõ, ngẩng đầu : “May mà gì cơ?”

“À, gì.”

Tạ Vân Đường xua tay, bâng quơ lảng sang chuyện khác: “Dù cũng xong , quá trình thì chẳng còn quan trọng nữa.”

“Ồ, cũng .”

Minh Ý gật nhẹ, cũng nghĩ nhiều. Cô tiện tay lấy một quả nho đưa cho bạn: “Ăn thử , dì Lan mang từ tủ lạnh, vẫn còn mát đấy.”

Tạ Vân Đường đưa tay nhận lấy, chợt nhớ gì đó, liền Minh Ý bằng ánh mắt đầy ẩn ý, còn nháy mắt trêu chọc: “Lần tớ nước ngoài thu hoạch bất ngờ nhé.”

Minh Ý: “Thu hoạch gì?”

“Chuyện tình yêu của ai còn lan tận nước ngoài cơ.”

“?”

Minh Ý: “Ý là gì?”

Tạ Vân Đường ăn nho thong thả : “Thì chuyện chồng bỏ ba mươi tỷ trong buổi đấu giá Sotheby’s để mua lâu đài .”

Minh Ý: “……”

“Cậu , mấy cô bé trong studio của tớ khi tớ quen , thi chạy đến hỏi cái vụ ba mươi tỷ thật .”

Minh Ý: “……”

“Người nước ngoài cũng hóng hớt thế cơ …”

Nghe , Tạ Vân Đường khẽ tặc lưỡi: “Hóng hớt thì chẳng phân biệt c.h.ủ.n.g t.ộ.c nhé.”

Minh Ý: “Ờ… cũng đúng.”

“Thế trả lời họ thế nào?”

Tạ Vân Đường: “Thì thật thôi.”

“……”

Tạ Vân Đường: “ thật đấy, Phó Thời Lễ đối xử với thật, một đêm mà ném ba mươi tỷ, mua là mua.”

Minh Ý mím môi, trong lòng khỏi dâng chút kiêu ngạo ngầm. Còn kịp lên tiếng thì Tạ Vân Đường bồi thêm một câu: “Có điều, với kiểu tiêu hoang như , chắc cũng chỉ Phó Thời Lễ mới nuôi nổi thôi.”

“……”

Minh Ý: “Cái gì mà tiêu hoang? Đã gọi là ‘chị em tiêu hoang’ thì cũng chẳng hơn tớ là bao.”

Tạ Vân Đường: “……”

Chuyện “chị em tiêu hoang” cũng gốc tích của nó.

Thời cấp ba, Minh Ý và Tạ Vân Đường cùng học ở một ngôi trường tư nổi tiếng bậc nhất Lệ Thành, học phí mỗi năm lên đến hàng trăm nghìn. Học sinh thể trường tư thục đều thuộc diện con nhà giàu , vì thế những cuộc so bì ngấm ngầm giữa bọn họ cũng là chuyện thể tránh khỏi.

Là hai đóa hoa song sinh của trường, việc sáng tối về đều siêu xe đưa đón, mỗi tháng tiêu vặt sáu con cũng chỉ là chuyện thường. Quá lắm là Minh Ý chỉ trong nửa tháng tiêu đến tám con ; còn Tạ Vân Đường thì hề kém cạnh, nước ngoài xem show diễn thôi mà quẹt nổ mấy cái thẻ.

lúc hai gia đình tụ tập cùng , Diệp Trác lỡ miệng, bèn đặt cho hai họ cái biệt danh “chị em phá của”.

Minh Ý : “Làm như tháng nào tớ cũng tiêu ba chục tỷ bằng. Gần đây tớ tiết kiệm lắm đấy nhé?”

Tạ Vân Đường bật : “Thế tháng tiêu hết bao nhiêu?”

Nghe , Minh Ý chống cằm nghĩ ngợi một lúc: “Ừm… cộng hết thì chắc cũng đến mười triệu . Cậu thì ?”

“Tớ á——”

Còn kịp để Tạ Vân Đường hết, điện thoại Minh Ý reo.

Cô cúi xuống , khẽ : “Anh tớ gọi.”

“?”

Trong lòng Tạ Vân Đường khẽ run: “Anh Diệp Sâm?”

Minh Ý gật đầu, tiện tay bấm : “A lô, ?”

Rất nhanh, đầu dây bên vang lên giọng nam trầm thấp, trong trẻo: “Đang bận ?”

Minh Ý: “Không, em đang ở nhà xem kịch bản thôi. Sao thế ạ?”

“Mai sinh nhật bố, đừng quên về nhà.”

Minh Ý “hầy” một tiếng: “Em nhớ mà, quà sinh nhật cho bố em mua nửa tháng . Anh yên tâm, em quên .”

Nghe , Diệp Sâm mới yên lòng: “Năm nay Thời Lễ rảnh ?”

“Anh á.” Minh Ý đáp: “Chắc chắn thời gian, nào sinh nhật bố vắng mặt bao giờ , cứ yên tâm.”

“Thế thì . Mấy hôm về, bố còn nhắc hai đứa suốt. Nếu em với Thời Lễ cùng về, chắc ông sẽ vui.”

Minh Ý khẽ : “Em .”

Diệp Sâm dặn: “ , chuyện weibo bố cũng . Mai nếu bố nhắc đến, em nhớ thái độ mềm mỏng một chút. Dù đây ông đồng ý để em showbiz, nhưng mấy năm qua cũng suy nghĩ thoáng hơn nhiều . Bố lúc nào cũng để tâm đến em, nhân dịp em nên tranh thủ hòa giải với ông.”

Minh Ý mím môi: “Vâng, em hiểu , cứ yên tâm.”

“Không còn chuyện gì nữa, cúp đây.”

“Vâng, thế em cúp nhé.”

“Đợi .”

Động tác của Minh Ý khựng , cô hỏi: “Sao thế ạ?”

Ngập ngừng một lát, Diệp Sâm mới mở lời: “Dạo em liên lạc với Tạ Vân Đường ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-75.html.]

“Tạ Vân Đường á?”

Minh Ý vô thức ngẩng đầu, bắt gặp Tạ Vân Đường đối diện đang hốt hoảng hiệu cầu cứu. Cô khẽ nhíu mày: “Sao tự nhiên nhắc đến ?”

Diệp Sâm cụp mắt, yết hầu khẽ động: “Không gì, chỉ là đây studio của cô hợp tác với công ty , giờ trong dự án vẫn còn chút trục trặc.”

Minh Ý liếc sang Tạ Vân Đường một cái, đáp: “À, dạo em liên lạc với . Chỉ mấy hôm nước ngoài giải quyết việc của studio thôi.”

Ngừng giây lát, Minh Ý hỏi tiếp: “Anh cần gấp , nếu cần thì để em gửi mail cho giúp ?”

“Không cần, gấp.”

“Ừm.”

“Không còn gì , mai nhớ về sớm một chút.”

“Vâng, bye .”

Cúp máy xong, việc đầu tiên Minh Ý sang Tạ Vân Đường chất vấn: “Cậu thế, tự dưng tớ?”

Tạ Vân Đường mím môi: “Cũng… hẳn. Chỉ là tớ mới về, sợ kéo công ty bắt công thôi.”

Minh Ý bán tín bán nghi: “Thật đấy ?”

Tạ Vân Đường gật lia lịa: “Thật mà, còn lạ gì tớ. Tớ từ nhỏ sợ .”

Ánh mắt Minh Ý rời khỏi cô bạn. Dù mơ hồ thấy gì đó , nhưng chẳng nghĩ .

Sau vài giây chằm chằm, cô mới thu ánh mắt: “Thôi . tớ dự án hợp tác của studio với công ty vấn đề, tớ nghĩ nên sắp xếp qua đó một chuyến, tránh để xảy chuyện thật.”

Tạ Vân Đường rõ chuyện chẳng liên quan gì đến công ty, nhưng vẫn vội gật đầu lia lịa: “Ừ, tớ . Mai tớ nghỉ, sáng sớm hôm tớ sẽ đến.”

Minh Ý gật gù, tiện tay nhặt một quả nho ném cho cô: “Ăn , để lâu chảy nước mất ngon.”

“Ừ.”

Thấy Minh Ý nghi ngờ gì, Tạ Vân Đường mới khẽ thở phào một .

Vì hôm là sinh nhật của Diệp Thư Thành nên tối hôm Minh Ý bàn với Phó Thời Lễ, chờ tan thì cùng về nhà cũ của nhà họ Diệp, ăn cơm mừng sinh nhật với Diệp Thư Thành.

Có lẽ vì trong lòng vẫn để tâm nên hôm nay Minh Ý dậy sớm hơn hẳn. Ăn sáng cùng Phó Thời Lễ xong, đợi đến công ty, cô ở nhà xem kịch bản như thường lệ, đến giờ cơm trưa thành xong nhiệm vụ trong ngày.

Buổi chiều việc gì, Minh Ý tự trang điểm cho một lớp makeup trong veo như nước lọc. Dù cũng về nhà cũ gặp Diệp Thư Thành, nếu đ.á.n.h son phấn đậm quá thì thể nào cũng ông càm ràm, để khỏi lải nhải thì cô đành bỏ chút công sức lớp trang điểm .

Trang điểm xong, Minh Ý uốn nhẹ mái tóc. Hồi xong show, cô tranh thủ nhuộm tóc nâu thành màu đen. Để tránh cảm giác quá cứng nhắc, thợ tóc còn đặc biệt gợi ý một tông đen lạnh, gần như đen tuyền nhưng dịu mắt hơn.

Giờ đây, mái tóc dài xoăn nhẹ màu đen, kết hợp với lớp trang điểm trong trẻo, khiến Minh Ý trông chẳng khác nào đoá hoa trắng nhỏ bé, thanh khiết vướng bụi trần, đôi mắt hạnh càng thêm phần dịu dàng đáng thương.

Chuẩn xong, Minh Ý sang phòng đồ chọn một bộ váy trắng. Phần là áo ngắn tay phồng, cạp cao, thiết kế dáng blazer ngắn, lộ vòng eo nhỏ xíu; phần là váy ngắn trắng, độ dài chạm giữa đùi. Cả bộ trang phục tinh tế trẻ trung, khéo léo tôn lên tỉ lệ dáng hảo của cô.

Nghĩ bụng trang điểm , đồ thì thể để uổng công, Minh Ý quyết định xuất phát sớm hơn dự định một tiếng, đến đón Phó Thời Lễ tan , coi như cho một bất ngờ.

Tới toà nhà tập đoàn Phó thị, Minh Ý gọi cho trợ lý Tần , còn dặn thêm là tuyệt đối đừng tiết lộ với Phó Thời Lễ. Dù là bất ngờ thì thể .

Năm phút , Tần Xuyên mặt ở sảnh.

Khác với khi, Minh Ý cần khẩu trang mũ che chắn nữa, thể đường hoàng bước .

Cô chợt nhận , công khai dường như cũng cái lợi riêng, ít nhất trốn tránh lén lút nữa.

Khi Minh Ý cùng Tần Xuyên bước thang máy, group chat nội bộ của Phó thị ngay lập tức nhảy lên 99+.

[Aaaa ơi! Bà chủ tới !!!]

[Bà chủ? Bà chủ nào cơ?]

[? Nói gì thế, còn bà chủ nào nữa? Là Minh Ý chứ ai!]

[Aaaa cũng thấy!! Bà chủ xinh quá!! Quả nhiên là đại minh tinh, đôi chân , làn da , đúng là tuyệt sắc!!]

[Nhan sắc thần tiên!! thề hề quá, ngoài đời còn hơn TV gấp vạn !!]

[ chứng kiến , thật sự , kiểu thanh tao khí chất !!]

[ cũng thấy!! Đẹp đến mức nghẹt thở luôn, bảo Phó tổng chịu chi ba mươi tỷ mua lâu đài chỉ để dỗ dành bà xã!!]

[Hu hu hu hu tình yêu thần tiên đây !!]

[ tuyên bố, từ giờ chính thức là fan cp của Phó tổng và bà chủ!]

[ cũng thế!! Nhan sắc thế ship thì phí quá!]

Trong lúc đó, thang máy đang lên.

Minh Ý: “Hôm nay Phó tổng đang gì thế?”

Tần Xuyên: “Chắc là đang ở văn phòng xử lý giấy tờ.”

Nghe , Minh Ý gật gù: “Không đang họp đấy chứ?”

Cô vốn chẳng đến Phó thị mấy , mà nào đến cũng trúng lúc đang họp.

Tần Xuyên đáp: “Cô yên tâm, vì Phó tổng tối nay sẽ về nhà cùng cô, nên các cuộc họp đều dồn hết buổi sáng .”

Minh Ý khẽ mỉm , ngờ Phó Thời Lễ chu đáo đến .

Cũng đúng thôi, từ nhỏ Diệp Thư Thành coi Phó Thời Lễ như con ruột mà thương yêu. Lúc còn bé, cha mất sớm, dù ông nội Phó đối xử , nhưng tình cha tình vẫn là trống khó bù đắp.

Điều , ít nhiều khi còn sống, Diệp Thư Thành và bà Minh cũng bù đắp phần nào cho .

Đang mải suy nghĩ thì thang máy dừng ở tầng cao nhất.

“Đinh—”

Cửa mở , Minh Ý là bước , đôi giày cao gót sáu phân, thẳng đến văn phòng Phó Thời Lễ.

“Chào phu nhân.”

“Chào phu nhân.”

Mấy thư ký cửa văn phòng tổng giám đốc gặp Minh Ý vài , nhưng đây là đầu tiên thấy cô xuất hiện ở cửa. Dù đó họ hóng tin trong group, nhưng tận mắt thấy vẫn khỏi trầm trồ.

Quả thật, nhan sắc đỉnh cao ai cũng , càng lời đồn thổi mà .

Một thư ký nhỏ giọng: “Trời ơi, phu nhân xinh quá…”

thế, còn hơn TV! Khí chất quá đỉnh!!”

“Có vợ thế mà Phó tổng vẫn tăng ca đến tận khuya mỗi ngày! Nếu là thì ở nhà cả ngày còn đủ!”

“Pfft— lẽ đây chính là khác biệt giữa và Phó tổng.”

“Khác biệt gì cơ? Khác biệt giữa một tiêu ba mươi tỷ trong một đêm, còn một cả đời cũng kiếm nổi ba mươi tỷ.”

“…”

Có lẽ thấy tiếng bàn tán, Tần Xuyên cau mày đầu cảnh cáo: “Xong hết việc ?”

Hai thư ký lập tức im bặt.

Minh Ý vốn bận tâm, khi gần tới cửa phòng, cô còn sang dặn Tần Xuyên: “Anh cho Phó Thời Lễ tới đấy chứ?”

Tần Xuyên: “Phu nhân yên tâm, tuyệt đối .”

Minh Ý gật đầu: “Thế thì , tự , cứ việc .”

Tần Xuyên khẽ cúi đầu: “Vâng, nếu cần gì cứ gọi .”

Nói xong rời .

Đứng cửa văn phòng, Minh Ý dừng , đưa tay gõ khẽ.

Rất nhanh, giọng nam trầm thấp, lạnh mát vang lên từ bên trong: “Vào .”

Khoé môi Minh Ý cong nhẹ, đẩy cửa bước : “Phó tổng chăm chỉ thế?”

Phó Thời Lễ khựng động tác, ngẩng đầu lên, trong mắt ánh lên ý : “Sao bất ngờ đến thế , chẳng báo một tiếng?”

Minh Ý bước tới, đôi mắt cong cong, nụ rạng rỡ: “Em đến đón Phó tổng tan .”

Loading...