Tình Yêu Đến Muộn - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:04:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ tối qua “vận động” mạnh hơn bình thường, Minh Ý ngủ liền một mạch đến tận trưa hôm mới tỉnh.
Trong lòng vẫn canh cánh chuyện ba mươi tỷ, việc đầu tiên khi rửa mặt xong là cô tìm Phó Thời Lễ.
Dù bình thường phần lớn thời gian vẫn ở Tây Ngọc Nhạc Đình, nhưng Phó Thời Lễ cũng quên thiết kế riêng cho một phòng việc ở Tinh Lan Loan, ở tầng ba.
Đây là đầu tiên Minh Ý bước thư phòng ở tầng ba từ khi dọn đến Tinh Lan Loan nhiều ngày nay. Bài trí cũng chẳng khác gì ở Tây Ngọc Nhạc Đình, đều là phong cách tối giản với ba gam màu đen – trắng – xám. Nếu vì ngoài cánh cửa , bức tường vẫn là màu hồng phấn ngọt ngào thì cô nghĩ rằng mở cửa sẽ ngược Tây Ngọc Nhạc Đình mất .
Nghe thấy tiếng động, Phó Thời Lễ khẽ ngẩng mắt, ánh hờ hững lia tới: “Tỉnh ?”
Minh Ý ở cửa, khẽ gật đầu: “Anh đang bận ?”
Phó Thời Lễ đặt tập tài liệu trong tay xuống. Đây là mấy thứ mang về từ chuyến công tác, sáng nay rảnh rỗi nên mới lôi xử lý cho bớt thời gian. Dù cũng gấp, mai đến công ty xem tiếp cũng .
Anh ngẩng mắt: “Sao em ?”
Minh Ý lướt qua căn phòng, tỏ vẻ ghét bỏ: “Phòng việc của với phòng công chúa của em chẳng ăn nhập gì cả, bước đây cứ cảm giác về Tây Ngọc Nhạc Đình. Em ngoài còn thể công chúa thêm mấy phút.”
“Ở Tây Ngọc Nhạc Đình em cũng là công chúa mà.”
Giọng đàn ông trầm thấp, lạnh mát, vì quá khéo trong cách mà lọt tai Minh Ý thấy dễ lạ thường.
Khóe môi cô khẽ cong, tuy lòng hưởng thụ nhưng vẫn bước : “Anh quên lời hôm qua đấy chứ?”
Phó Thời Lễ nhướng mày: “Câu nào?”
Minh Ý: “?”
Anh ngẩng mắt, chậm rãi, nghiêm trang mà những câu chẳng hổ là gì: “Là câu bảo em kêu to hơn, là câu bảo em gọi là chồng?”
Minh Ý xong, gương mặt “roẹt” một cái đỏ bừng. Khuôn mặt nhỏ kiêu ngạo thoáng hiện vài phần giận dỗi, cô ngẩng đầu lườm một cái thật dữ: “Phó Thời Lễ! Giữa ban ngày ban mặt mà ngượng ?!”
Phó Thời Lễ nghiêng đầu, vẻ thản nhiên đón nhận: “Thế em câu nào?”
Minh Ý tức đến mức chẳng buồn quanh co nữa: “Ba mươi tỷ! Ba mươi tỷ của em!”
“À—”
Anh như chợt hiểu : “Hóa là câu , thế thì em đây .”
“Em .”
Minh Ý khó chịu liếc một cái. Nếu nghĩ đến ba mươi tỷ , chắc cô lưng bỏ ngay . Dạo Phó Thời Lễ đúng là đằng chân lân đằng đầu.
Anh thấy thế, chậm rãi thu ánh mắt : “Em thì đưa cho em kiểu gì?”
Nghe , Minh Ý ngẩn . Chẳng lẽ ba mươi tỷ của cô ở trong thư phòng ? Cũng đúng, dù cũng là ba mươi tỷ, thể tùy tiện để ngoài phòng khách .
Nghĩ , cô mím môi, giả vờ thản nhiên bước : “Anh dậy từ mấy giờ thế?”
Phó Thời Lễ: “Hơn tám giờ.”
Minh Ý: “…”
Quả là lợi hại, hôm qua còn giày vò đến tận ba giờ sáng mới ngủ, mà tám giờ dậy . Không hổ là .
Dù bất ngờ, nhưng cô quên chuyện chính. Đi đến bên cạnh , Minh Ý hỏi: “Ba mươi tỷ của em ?”
Vừa dứt lời, cổ tay bỗng lạnh buốt, tiếp đó là một lực kéo mạnh. Đợi đến khi Minh Ý kịp phản ứng, cả vòng tay ôm gọn.
Cô cau mày ngẩng đầu: “Anh gì ?”
“Em vội gì?” Phó Thời Lễ cúi mắt: “Chỉ là ba mươi tỷ thôi, chạy mất .”
Minh Ý chớp mắt.
Nói cũng đúng.
Cô đưa tay khẽ đẩy n.g.ự.c : “Thế thì thả em , em đói , em ăn cơm.”
Phó Thời Lễ cúi đầu, thở nóng bỏng phả gương mặt thanh tú của cô.
Nhận tín hiệu nguy hiểm, Minh Ý giật , bản năng lùi về : “Đợi… đợi , em đói, em ăn cái gì đó.”
Anh cúi mắt, giọng trầm khàn, đầy ám chỉ: “Đói ?”
Ngừng một nhịp, ánh chậm rãi rút , bàn tay thuận tiện siết khẽ lòng bàn tay cô, ẩn dụ — , là minh bạch quá mức.
Anh ghé sát bên tai cô, giọng khàn khàn: “Giờ cho em ăn no.”
!
Đồng t.ử Minh Ý chợt co . Từ khi cô và Phó Thời Lễ trở nên gần gũi hơn, cứ như bật công tắc nào đó, hận thể đem những lời từng suốt mấy năm nay, dồn hết để thì thầm bên tai cô.
“Khoan .” Minh Ý vội: “Tự nhiên em đói nữa…”
“Không đói nữa?”
Anh khẽ : “Được, đói. Em cho ăn no cũng .”
Minh Ý: “?”
Chưa kịp phản bác, bàn tay ai đó yên phận luồn trong áo ngủ, bắt đầu loạn.
Gương mặt Minh Ý lập tức đỏ bừng, lan tới tận vành tai.
Cô giơ tay giữ c.h.ặ.t bàn tay đang quấy rối, hung hăng trừng : “Anh bỏ tay ngay!”
Anh cúi mắt, bật khẽ: “Em giữ c.h.ặ.t thế , bỏ ?”
“…”
Minh Ý theo bản năng buông tay, nhưng ngay giây , cả bàn tay phủ kín lên. Bên tai cô đồng thời truyền đến thở nóng hổi, khiến nửa bên tê dại.
“Phó Thời… ưm…”
Hơi thở bỏng rát phủ lên mặt, hương bạc hà lạnh mát ập đến. Chưa kịp hết câu lấy nụ hôn chặn .
Trong chuyện , Phó Thời Lễ vốn luôn kiên nhẫn. Nụ hôn dịu dàng, quấn quýt, day dứt dứt.
Qua một lúc, thở của Minh Ý bắt đầu rối loạn, trong mắt cũng phủ lên một tầng nước. Theo thói quen, cô lùi , nhưng não phản ứng nhanh hơn cơ thể, nhắc nhở rằng phía chính là bàn việc. Minh Ý gần như chắc chắn lưng sẽ va mạnh mép bàn, thế nhưng cơn đau dự đoán hề ập đến, đó là một bàn tay ấm áp đỡ lấy.
Cô còn kịp xúc động, bàn tay chặn lưng bắt đầu chậm rãi trượt xuống, mang theo ý đồ xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-74.html.]
Nhận điều đó, trong lòng Minh Ý lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, thở vốn rối loạn vì nụ hôn của cũng ép dồn nén. Cô vội vàng đưa tay đẩy n.g.ự.c : “Đừng… đừng ở đây… về phòng ngủ …”
“Về phòng ngủ gì?”
Phó Thời Lễ mỉm : “Ở đây chẳng .”
Anh ngừng một nhịp, còn trơ trẽn bổ sung thêm: “Chưa thử bao giờ ở thư phòng.”
Minh Ý ngửa nhẹ nửa , lưng dựa mép bàn, đôi môi mím c.h.ặ.t, trong mắt loang dần nước.
Một lúc , cô gắng sức đẩy , môi đỏ bừng, trừng mắt Phó Thời Lễ: “Anh thôi hả!”
Ngón tay khẽ chạm môi cô, giọng trầm thấp đầy quyến luyến: “Suỵt, ngoan nào, công chúa.”
Minh Ý nghiến răng, hằn học trừng . Nếu đang khống chế, cô thật sự tung một cú đá cho tỉnh .
Chỉ là, trong chuyện , Phó Thời Lễ xưa nay bao giờ đáng tin. Cuối cùng, Minh Ý vẫn thoát khỏi một ép c.h.ặ.t bàn việc mà mặc sức bắt nạt.
Đến tận một tiếng , thế giới mắt cô mới thôi chao đảo. Đôi chân rã rời, lưng cấn mép bàn đến đau nhức.
Chiếc áo ngủ lụa mềm lúc nhăn nhúm chẳng còn hình dáng, loang lổ cả dấu vết kịp khô. Bàn việc vốn ngăn nắp giờ thành một mớ hỗn loạn, giấy tờ rơi tứ tung.
Trái , Phó Thời Lễ vẫn áo quần chỉnh tề, thậm chí sơ mi cũng chẳng nhăn lấy một nếp, cứ như kẻ lấn át cô là .
Thấy , Minh Ý nghiến răng c.h.ử.i nhỏ: “Đồ đạo mạo giả dối.”
Người mắng chẳng hề bận tâm, chỉ nhàn nhạt liếc qua, chậm rãi cài chiếc cúc áo cuối cùng, nhấc chân về phía cửa.
“Anh định ?”
Minh Ý giận dữ, chẳng kiểu “xong việc là phủi tay bỏ mặc” đấy chứ? Đồ khốn định bỏ cô thế ?
Phó Thời Lễ nghiêng đầu: “Không em xem ba mươi tỷ của ?”
“?”
Minh Ý trừng mắt: “Em như thế thì xem kiểu gì?”
Đó là ba mươi tỷ cơ mà, đáng lẽ tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc chỉnh tề còn thắp hương cầu khấn cho long trọng.
Cô mở rộng hai tay: “Qua đây, bế em.”
Phó Thời Lễ bật khẽ, đó bước tới bế cô gọn trong vòng tay. Dù , cũng chẳng mấy khi công chúa nũng.
Vừa ôm khỏi thư phòng xuống lầu, hỏi: “Đói , ăn gì? Anh gọi mang đến.”
Nghe , Minh Ý nhịn trợn mắt. Một tiếng cô đói, khi chẳng thấy ân cần như bây giờ?
chiếm đủ tiện nghi, cô đương nhiên đòi bù đắp. Ngoài việc gọi mấy món đắt đỏ nhất của khách sạn năm , Minh Ý còn bắt Phó Thời Lễ hứa đích giúp cô tắm rửa đồ, trong lòng mới tạm thấy cân bằng.
Lúc Minh Ý từ phòng tắm bước , Phó Thời Lễ đặt “ba mươi tỷ” của cô ngay ngắn sofa.
Nhìn sáu chiếc hộp xếp hàng, tim cô đập thình thịch. Trước đó còn thấy tên kèm “ba mươi tỷ” leo lên hot search Weibo.
Cô lượt mở từng hộp. Ngoài những viên ngọc thạch quý hiếm, thứ khiến Minh Ý thích nhất là viên kim cương cam.
Cúi chiếc nhẫn kim cương hồng tay, thì , nhưng đeo hơn một năm nay cũng thấy chán. Giờ viên kim cương cam đúng lúc để đổi một chút.
Ngắm nghía xong, Minh Ý tỉ mỉ lấy từng món nữ trang trong hộp thưởng thức. Không thể phủ nhận, Phó Thời Lễ ngày càng cách lấy lòng cô. Lâu đài tuy thấy , nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy như trong mơ.
Đang mải mê, cửa mở, Phó Thời Lễ bước . Thấy nụ rạng rỡ mặt cô, hiểu ngay, chậm rãi tới: “Thích chứ?”
Minh Ý gật đầu: “Thích.”
Cô ngập ngừng, mím nhẹ môi: “Nể tình thành khẩn xin như thế, phỏng vấn em sẽ bỏ qua cho .”
Nói , cô đưa tay: “Chúng bắt tay hòa !”
Phó Thời Lễ bật , phối hợp đặt tay lên bàn tay trắng nõn của cô: “Cảm ơn công chúa.”
Trên Weibo, chuyện “ba mươi tỷ” rầm rộ suốt cả tuần mới dần hạ nhiệt. Những ai cần công khai cũng công khai, ngoài lời chúc phúc và ngưỡng mộ, dân mạng chẳng còn gì để . Đôi ba kẻ châm chọc giễu cợt cũng lập tức dư luận dập cho im re. Sau đó, cuộc sống trở về quỹ đạo.
Cuối tháng, Thịnh An Ninh nhận cho Minh Ý một dự án mới — bộ phim tiên hiệp chuyển thể từ đại IP tên Tẫn Tiên. Đây vốn là sở trường của Minh Ý. Khó khăn lắm cô mới chuyển sang dòng phim khác, ban đầu Thịnh An Ninh định để cô với thể loại . tin dự án đầu tư tới 1,3 tỷ, mời Minh Ý đóng nữ chính, cân nhắc một hồi vẫn đồng ý.
“Tẫn Tiên” khai máy hai tháng, nên kế hoạch cưới hỏi đành lùi . Tính đến khi xong cũng cuối tháng Mười. Thêm một tháng nữa là mùa tuyết rơi, mà Lệ Thành mùa đông lạnh, sức khỏe Minh Ý yếu, sợ rét. Hai bên gia đình bàn bạc quyết định dời lễ cưới sang năm , chờ đến mùa xuân ấm áp.
Dạo Minh Ý hầu như lịch trình, ngày ngày chỉ ở nhà kịch bản Tẫn Tiên, hoặc shopping cùng Tạ Vân Đường, cuộc sống nhàn nhã vô cùng. Chỉ điều bất tiện duy nhất là tối nào cũng Phó Thời Lễ lôi “vận động” đến tận khuya, mệt rã rời.
Một tối, như thường lệ, tăng ca về kéo cô “tập luyện”. Sau đó ôm cô phòng tắm tắm rửa.
Minh Ý mệt đến mềm nhũn, tựa bồn, thậm chí ngón tay cũng lười động.
Hơi nước bốc lên mờ mịt. Đôi mắt sáng của cô như phủ một làn sương mỏng, trong đáy mắt vẫn còn vương giọt lệ khô vì bắt nạt.
Dáng vẻ yếu ớt khiến chỉ cúi xuống, tiếp tục chèn ép.
Ánh mắt Phó Thời Lễ tối , bàn tay nắm cổ chân cô cũng siết c.h.ặ.t hơn.
Cảm giác , Minh Ý khẽ nhíu mày, lười nhác đưa chân đạp nhẹ n.g.ự.c .
Bị bất ngờ, Phó Thời Lễ khựng , chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng gương mặt đỏ bừng của cô, nửa nửa : “Xem em vẫn còn sức, là thêm nữa?”
Minh Ý tỉnh táo ngay lập tức, rụt chân về nhanh như chớp, cảnh giác : “Anh đừng mà mơ!”
Phó Thời Lễ bật : “Trêu em thôi, sợ gì chứ?”
“……”
Một lát, Minh Ý bỗng nhớ gì đó, ngẩng đầu: “ , mang cái đó ?”
Anh ngẩng mắt: “Cái gì?”
Minh Ý nhíu mày: “Thì cái đó! … Cái bao nhỏ …”
Phó Thời Lễ dùng khăn lau tóc cho cô : “Không. Vợ chồng hợp pháp cần gì dùng cái đó?”
Minh Ý chớp mắt, thấy cũng lý.
Khoan, đúng.
Cô thốt lên: “Nhỡ em m.a.n.g t.h.a.i thì ?”
Phó Thời Lễ nghiêng đầu cô, giọng bình thản: “Thì sinh thôi. lúc còn thiếu một thừa kế.”
Minh Ý: “……”