Tình Yêu Đến Muộn - Chương 73 - Hoàn chính văn
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:03:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm đó, tin tức Phó Thời Lễ vung ba mươi tỷ mua lâu đài cùng trang sức ở Anh để mừng sinh nhật Minh Ý lan nhanh khắp nơi, tốc độ leo thẳng lên hotsearch nhanh đến mức thể thấy bằng mắt thường.
Thậm chí, còn đăng cả video phóng viên nước ngoài phỏng vấn ngay cửa nhà đấu giá Sotheby’s tối qua, khiến phần bình luận sôi trào.
[Aaaa Phó tổng trai quá trời!!!]
[Cứu mạng, Phó tổng điên thật !!! Aaaa, ba mươi tỷ quà xin đó huhu.]
[Hu hu hu Phó tổng đúng là đàn ông cực phẩm, ba mươi tỷ quà xin , bán cũng đổi nổi chừng tiền.]
[Đừng là cô, ngay cả tất cả chúng đây đem bán cũng chẳng đủ ba mươi tỷ.]
[Hu hu hu đây chính là đãi ngộ công chúa , Phó tổng cưng chiều vợ quá mất!!!]
[Aaaa lâu đài!!! Hu hu hu Phó tổng thật sự coi Minh Ý như công chúa để chiều chuộng.]
[Tình yêu thần tiên, ghen tị quá mất.]
Bên , tối qua Minh Ý cùng Tạ Vân Đường đ.á.n.h Vương Giả Vinh Diệu đến nửa đêm, mãi ba giờ sáng mới ngủ, nên tận hai giờ chiều hôm mới thức dậy.
Cô cầm điện thoại mở , chỉ mấy tiếng đồng hồ online mà tất cả ứng dụng xã hội tin tức quét tràn, riêng thông báo Weibo hiện 99+, tính đến tin nhắn riêng và WeChat.
Thấy , Minh Ý khẽ cau mày.
Không chứ, cô chỉ ngủ một giấc mà chuyện gì nữa đây?
Nghĩ , cô lập tức bấm hotsearch.
Top 3 hiển thị rõ ràng:
#PhóThờiLễMinhÝLâuĐài
#QuàSinhNhậtTrờiGiá
#PhóThờiLễBaMươiTỷ
Minh Ý sững vài giây.
Sau đó mở mục hotsearch đầu tiên, lướt qua một lượt, cũng hiểu đại khái.
Trong lòng khỏi dấy lên chút vui mừng, dù đoán phần nào, nhưng cô vẫn nhịn mở thêm Weibo của Phó Thời Lễ để xác nhận.
Thấy dòng chữ “Sinh nhật vui vẻ, công chúa”, khoé môi Minh Ý bất giác cong nhẹ, cô ấn tấm hình đính kèm, chăm chú toà lâu đài chiếm trọn bốn mươi mẫu đất .
Con gái nào chẳng từng mơ công chúa, biến mơ ước thành thật, đương nhiên khiến cô thấy hạnh phúc.
Đóng ảnh , Minh Ý tiếp tục xem phần bình luận bên bài đăng .
Mười lăm tiếng trôi qua, bài vượt hơn vạn bình luận.
Cô lướt từ xuống, vài bình luận thả tim nhiều nhất.
[Aaaa cứu mạng, Phó tổng cưng chiều quá! Ai thể từ chối combo ba mươi tỷ kèm lâu đài cơ chứ!]
[Aaaa đây là tình yêu tuyệt mỹ!!!]
[E rằng đời cũng chỉ Phó tổng mới chịu chi ba mươi tỷ để dỗ vợ.]
[Aaaa ba mươi tỷ quà xin , đừng công chúa, ngay cả Nữ hoàng Anh chắc cũng tha thứ cho Phó tổng thôi!]
Đọc đến bình luận , Minh Ý bật thành tiếng.
Được thôi, thì vì ba mươi tỷ , tạm tha thứ cho một . lát nữa vẫn trực tiếp lời xin thì cô mới bỏ qua .
Cùng giường với , động tĩnh của Minh Ý khiến Tạ Vân Đường cũng tỉnh giấc: “Cậu dậy ? Không ngủ thêm ?”
Nghe , Minh Ý đầu: “Tớ tỉnh , xin nhé. Tớ ngủ nữa, về nhà đây.”
“Về nhà?”
Tạ Vân Đường chống nửa dậy, mắt ngái ngủ ngước cô: “Không ở vài hôm ?”
Minh Ý mặc quần áo xong: “Không ở nữa, tớ về xem ba mươi tỷ của .”
Tạ Vân Đường: “?”
“Ba mươi tỷ gì cơ?”
Minh Ý mỉm , chỉ bảo: “Cậu ngủ tiếp , đợi tỉnh tớ kể. Giờ tớ về , yên tâm , tớ sẽ khoá cửa cho.”
“Bye bye~”
Nửa tiếng , Minh Ý về đến Tây Ngọc Nhạc Đình, việc đầu tiên là hỏi Dì Lan xem Phó Thời Lễ về , kết quả là—.
Minh Ý: “?”
Sao vẫn về?
Rõ ràng đường về, cô tra chuyến bay, bình thường quá cảnh thì mười tiếng là tới.
Giờ hơn ba giờ chiều, lý nào đến?
Hay là xuống máy bay liền chạy thẳng đến công ty?
Nghĩ đến đây, Minh Ý khẽ bĩu môi. Muốn liều mạng chắc?
Vì tối qua cô chặn WeChat của Phó Thời Lễ, nên giờ tin nhắn nào từ , thứ duy nhất chỉ là cái @ Weibo.
Nghĩ tới chuyện đó, cô bực . Cô chỉ chặn WeChat chứ chặn điện thoại , gọi?
Chẳng lẽ… Phó Thời Lễ đến giờ vẫn nhận chặn?
Suy tính , Minh Ý quyết định cứ “lấy tĩnh chế động”, chờ về tính.
Lên lầu, để đón chào ba mươi tỷ của , Minh Ý còn đặc biệt tắm rửa, chăm chút kỹ càng. Trong phòng tắm cô ngâm gần hai tiếng, kỳ cọ đến khi thơm tho sạch sẽ mới chịu bước .
Ra ngoài, Minh Ý giường mở bộ phim đang theo dõi xem liền mấy tập, mải mê đến quên cả giờ giấc.
Mãi đến tám giờ tối, Dì Lan mới lên gõ cửa.
“Cô chủ, trợ lý Tần đến , là chủ sai qua đón.”
Nghe , Minh Ý nhíu mày: “Bây giờ ?”
“Vâng, ngay bây giờ. Trợ lý Tần đang chờ lầu, là chủ căn dặn, đưa cô đến Tinh Lan Loan.”
Cái gì thế , thần thần bí bí? Chẳng lẽ Phó Thời Lễ mang hết đồ đến Tinh Lan Loan ?
Nếu , Minh Ý cũng chần chừ, cô ngay chiếc váy tweed đen mới mua hôm qua, phối thêm áo khoác cùng tông để hợp khí trời đêm, vui vẻ ngoài đón ba mươi tỷ của .
Ba mươi phút , xe dừng cổng Tinh Lan Loan.
Trước khi xuống xe, Minh Ý thử hỏi Tần Xuyên: “Phó Thời Lễ chuẩn cho bất ngờ gì thế?”
Tần Xuyên ngập ngừng: “Phu nhân, lát nữa là sẽ thôi.”
“……”
Minh Ý: “Được .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-73-hoan-chinh-van.html.]
Xuống xe, Minh Ý vẫn hết băn khoăn, nhịn hỏi thêm một câu: “Phó tổng nhờ gì với ?”
Tần Xuyên lắc đầu.
Minh Ý: “Được .”
Nhìn thấy Minh Ý bước biệt thự, Tần Xuyên mới yên tâm lái xe , đồng thời cúi đầu gửi cho Phó Thời Lễ một tin nhắn WeChat.
——
Minh Ý biệt thự, đèn tầng một và tầng hai đều sáng.
Cô tìm hết mấy căn phòng tầng một mà vẫn thấy Phó Thời Lễ, đó liền bước lên tầng hai.
Vừa lên đến nơi, mơ hồ thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Phó Thời Lễ đang tắm?
Minh Ý nghi ngờ, đưa tay đẩy cửa, ngờ bước một cánh tay mạnh mẽ kéo , còn kịp phản ứng, cả ép c.h.ặ.t lên cánh cửa.
Minh Ý theo bản năng khẽ kêu lên, tim cũng đập loạn nhịp.
Phó Thời Lễ khoác hờ chiếc áo choàng tắm, vạt áo mở rộng lộ bờ n.g.ự.c rắn chắc, những giọt nước kịp lau khô từ cơ bụng hảo chậm rãi trượt xuống.
Nhìn trần trụi của , gương mặt Minh Ý kìm ửng đỏ, cô né ánh mắt , khẽ ho một tiếng: “Anh… đang tắm ?”
Người đàn ông bật , thở dồn dập: “Tắm xong , em ?”
“À…”
Minh Ý đáp, nhanh ch.óng liếc một cái: “Thế trong phòng tắm vẫn còn tiếng nước chảy?”
Phó Thời Lễ cụp mắt, ánh thong thả lướt qua gò má cô: “Chút nữa sẽ cần dùng đến.”
Minh Ý mím môi, gì.
Thấy , Phó Thời Lễ mở lời: “Em xem Weibo ?”
Minh Ý gật đầu.
Phó Thời Lễ khẽ : “Thế trả lời ?”
Vừa , ngón tay thon dài của khẽ đùa nghịch lọn tóc của cô: “Vẫn còn giận , công chúa?”
Minh Ý mím môi, liếc một cái, gương mặt xinh xắn đầy kiêu hãnh.
Thấy thế, trong lòng Phó Thời Lễ liền hiểu rõ. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, giọng khàn khàn, dịu dàng: “Anh sai , công chúa thể vì hôm nay là sinh nhật mà tha thứ cho ?”
Minh Ý cố ghìm khóe môi nhếch lên: “Được thôi, coi như thấy xin cũng thành thật, em chấp nữa.”
Phó Thời Lễ cụp mắt, ánh dừng gương mặt cô: “Vậy… bao giờ em bỏ chặn ?”
Nghe , Minh Ý khẽ mím môi.
Thực đường tới đây cô bỏ chặn , nhưng để cho đắc ý, cô cố tình đáp: “Xem tâm trạng em thế nào, còn xem thể hiện nữa.”
Phó Thời Lễ nhướng mày: “Xem thể hiện?”
Anh dừng một nhịp, bật khẽ, cúi ôm lấy eo cô bế thẳng về phía giường, giọng trầm thấp đầy dụ hoặc: “Công chúa yên tâm, tối nay nhất định sẽ thể hiện thật .”
“???”
Minh Ý: “Anh gì thế?”
“Em ý đó… Ưm…”
Chưa kịp hết đôi môi chặn .
Nụ hôn ập đến cuồng nhiệt, nhưng rơi xuống vô cùng dịu dàng.
Trong khắc đổi , ghé sát tai cô thì thầm: “Còn từng thử chiếc giường công chúa của em .”
Vừa , khẽ nâng tay cô đặt lên dải đai áo choàng quanh hông, ngón tay nhẹ nhàng móc .
Giọng khàn khàn quấn quýt bên tai cô, chậm rãi mê hoặc: “Cởi cho , công chúa.”
Tim Minh Ý run lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo một cái, chiếc áo choàng dày rơi ngay xuống đất.
lúc , hương tuyết tùng lạnh lẽo một nữa cuồn cuộn ùa đến, bao phủ lấy cô.
Chỉ đến khi cảm nhận cái lạnh, Minh Ý mới tỉnh táo thêm đôi chút, nhưng lúc cô sớm còn mảnh vải che .
Cô chợt nhớ điều gì, mạnh mẽ đẩy Phó Thời Lễ : “Ba mươi tỷ của em , em chẳng thấy cả?”
Phó Thời Lễ cụp mắt cô một cái, bất ngờ hỏi: “Phó phu nhân nhớ ?”
Minh Ý: “?”
Đương nhiên là nhớ , nếu thì cô xong vội vàng chạy về Tây Ngọc Nhạc Đình?
Chỉ là công chúa nhỏ kiêu ngạo, thể thẳng mặt .
“Nhớ chứ, nhớ?”
Động tác của Phó Thời Lễ dừng, giọng trầm thấp khẽ bên tai cô: “Là nhớ ba mươi tỷ, là nhớ ?”
“…”
Minh Ý chịu đựng sự cố ý trêu chọc của , đầu óc thoáng ngừng hoạt động một giây, bật thốt: “Em… em thể nhớ cả hai ?”
Phó Thời Lễ khẽ trầm thấp, thêm gì nữa.
Anh trực tiếp dùng mấy tiếng đó, bằng hành động thực tế để cho cô —rốt cuộc .
Sau đó, bế cô đặt xuống sofa. Chỉ điều, vì dám chọc giận Phó Thời Lễ, nên Minh Ý mất luôn quyền . Suốt mấy tiếng tiếp theo, cả cô như bay bổng, hai chân chẳng lấy một chạm đất.
Cũng coi như một bài học nhớ đời cho cô.
——Người đàn ông , giường tuyệt đối thể chọc .
Trước khi mất ý thức, trong đầu Minh Ý chỉ còn văng vẳng một câu như thế.
Kết thúc xong, Phó Thời Lễ ôm cô phòng tắm, tự tay giúp cô tẩy rửa sạch sẽ, bế trở về giường.
Lúc Minh Ý tỉnh táo hơn, chỉ là mềm nhũn còn chút sức lực, chỉ thể tựa lòng .
“Đói ? Anh bảo khách sạn mang ít đồ ăn lên nhé?”
Minh Ý khẽ lắc đầu. Giờ cô chẳng còn sức để ăn, chỉ ngủ.
“Vậy cũng , muộn , ngủ . Mai tỉnh dậy đưa em xem món quà ba mươi tỷ mà em ngày đêm mong nhớ.”
Anh khẽ ngừng một nhịp, tiếp: “Chỉ là tòa lâu đài thì em chỉ thể xem ảnh , còn thực tế thì để lúc chúng hưởng tuần trăng mật sẽ tận mắt thấy.”
“Tuần… trăng mật?”
Nghe , Minh Ý kìm ngẩng đầu .
“Ừ.”
Giọng trầm thấp dịu dàng: “Đã công khai , dự định năm nay sẽ tổ chức hôn lễ, cuối năm chúng sang Anh hưởng tuần trăng mật, em thấy thế nào?”
Nghe xong, Minh Ý khẽ chớp mắt.
Một năm , khi gả cho Phó Thời Lễ, cô chuẩn tâm lý cả đời sẽ chỉ là một đôi vợ chồng “plastic”, tự nhiên cũng từng dám mơ tới chuyện hôn lễ tuần trăng mật.
Thế nhưng bây giờ, Phó Thời Lễ chẳng những tặng cô tòa lâu đài để thành ước mơ, mà còn cưng chiều, nâng niu cô đến .
Trong sự cảm động và may mắn dâng đầy, hiểu trong đầu Minh Ý vụt qua một câu hỏi lạ lùng.
Cô ngẩng đầu thẳng , nghiêm túc : “Nếu khi đó, ông nội bảo lấy khác, em, thì cũng sẽ theo sắp xếp của gia đình ?”
——Cũng sẽ, giống như bây giờ, đối xử với đó như ư?
Minh Ý mím môi, sống mũi bỗng cay cay, vành mắt cũng khẽ ươn ướt.
Cô dám tưởng tượng, nếu Phó Thời Lễ tất cả những điều cho khác, thì bản sẽ cảm thấy thế nào.
“Lựa chọn của kỵ sĩ dĩ nhiên chỉ thuộc về công chúa.”
“Gì cơ?” Minh Ý kịp hiểu.
Người đàn ông nghiêng đầu, giọng trầm thấp dịu dàng:
“Ý là… lựa chọn của Phó Thời Lễ, vĩnh viễn chỉ Minh Ý.”
[Chính văn ]