Tình Yêu Đến Muộn - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:00:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì Phó Thời Lễ cố tình bày trò lừa cô ngoài để chụp lén, Minh Ý giận dỗi mấy ngày liền thèm chuyện với . Mãi đến khi xong chương trình bảy ngày của kỳ thứ hai, cô mới trở về Tây Ngọc Nhạc Đình.
Vốn nghĩ rằng về đến nơi thể hành hạ Phó Thời Lễ một trận để xả cơn tức trong lòng, nào ngờ về tới Tây Ngọc Nhạc Đình mới công tác nước ngoài từ ba ngày , rõ khi nào mới về.
Lại sang WeChat của chẳng lấy một dấu chấm, dấu phẩy, Minh Ý càng tức hơn, lập tức kéo danh sách đen ngay góc màn hình. Không thèm nhắn tin cho cô , thì từ giờ đừng mơ còn cơ hội nhắn nữa!!
Thấy sắc mặt Minh Ý biến đổi liên tục, dì Lan nhận lấy hành lý, quan tâm hỏi: “Cô chủ, sắc mặt cô lắm, thấy khó chịu ở ?”
Minh Ý cất điện thoại, xua tay: “Không dì Lan, cháu lên lầu nhé.”
Dì Lan: “Vâng, cô lên nghỉ ngơi , bữa trưa sẽ xong ngay thôi.”
Minh Ý mỉm : “Cảm ơn dì Lan.”
Lên lầu, áo quần còn kịp , Minh Ý nhịn mà trút giận với Tạ Vân Đường.
[Minh Ý: Phó Thời Lễ cái đồ ch.ó c.h.ế.t aaaa!!]
[Minh Ý: Tức c.h.ế.t mất thôi, chọc tớ giận thì xin cũng thôi , thế mà chuyện công tác nước ngoài lớn như thế cũng thèm cho tớ, thậm chí đến một cái tin nhắn WeChat cũng chẳng !!!]
[Tạ Vân Đường: Bình tĩnh bình tĩnh!!]
[Tạ Vân Đường: Cậu về Tây Ngọc Nhạc Đình ?]
[Minh Ý: Ừ, về thì còn cái đồ cẩu nước ngoài từ hôm !!]
[Minh Ý: Tức c.h.ế.t !!!]
[Minh Ý: Ban đầu tớ còn định cho một bậc thang xuống, chỉ cần chịu xin tớ sẽ bỏ qua hết, nhưng bây giờ!!!!]
[Tạ Vân Đường: Được , bớt giận . Cậu xong show ?]
[Minh Ý: Ừ, xong .]
[Tạ Vân Đường: Thế thì quá, là ngoài dạo? Mai đúng dịp sinh nhật , nếu thấy cái gì thích thì tớ mua tặng luôn.]
Gần đây chuyện quá nhiều, nếu Tạ Vân Đường nhắc, suýt chút nữa Minh Ý quên mai là sinh nhật .
Suy nghĩ vài giây, cô cúi đầu nhắn : [Được, tớ cũng đang tiêu tiền cho sướng, thì hôm nay cứ quẹt thẻ của Phó Thời Lễ ~]
[Tạ Vân Đường: OK, nửa tiếng nữa tớ qua đón .]
[Minh Ý: Ừ. À , ăn trưa đúng ?]
[Tạ Vân Đường: Chưa, thế?]
[Minh Ý: Thế thì qua đây ăn luôn . Dì Lan chuẩn bữa trưa , lát nữa tớ nhờ dì Lan thêm hai món thích. Ăn xong chúng ngoài.]
[Tạ Vân Đường: Được đấy! Thế tớ sang ngay!! Tớ ăn gà xào cung bảo và sườn xào chua ngọt!!]
[Minh Ý: odk!]
Mười lăm phút , Tạ Vân Đường đến Tây Ngọc Nhạc Đình.
Bữa trưa hôm nay vô cùng thịnh soạn. Ngoài hai món mà Tạ Vân Đường đích gọi là gà xào cung bảo và sườn xào chua ngọt, dì Lan còn chuẩn thêm gà xào ớt, tôm xào rau và canh ngô sườn non.
Ăn bảy ngày liền hoa quả với rau xanh, thấy cả bàn đầy ắp, Minh Ý nuốt nước miếng ừng ực. Có trời mới một tuần qua cô sống khổ sở thế nào.
Tạ Vân Đường mới ăn một miếng nhịn nổi mà kêu lên: “Trời ơi, tay nghề của dì Lan cũng quá đỉnh !! Ngon c.h.ế.t mất thôi!!”
Minh Ý cũng phụ họa theo: “Hình như tay nghề của dì Lan ngày càng xuất sắc. Những ngày tớ nhớ điên cuồng món dì nấu luôn .”
Nghe , dì Lan hiền hòa mỉm : “Cô chủ và cô Tạ thích là . Nếu cô Tạ ăn gì thì cứ gọi điện với cô chủ, bất cứ lúc nào cũng thể qua ăn.”
Đôi mắt Tạ Vân Đường sáng rực: “Thật ạ!! Tuyệt quá! Cảm ơn dì Lan.”
Dì Lan: “Không gì, hai cô cứ từ từ ăn nhé, cần gì thì gọi .”
Minh Ý gật đầu: “Vâng, dì Lan nghỉ ngơi ạ.”
Dì Lan rời , Minh Ý và Tạ Vân Đường ăn trò chuyện, chẳng mấy chốc giải quyết quá nửa bàn thức ăn.
Buổi chiều, Minh Ý chào dì Lan một tiếng cùng Tạ Vân Đường dạo phố.
Dạo gần đây ở trung tâm Lệ thành khai trương một trung tâm thương mại cao cấp, cả mấy thương hiệu ngoại quốc. Trung tâm thương mại cũ hai bao nhiêu , liền lái xe thẳng đến trung tâm mới.
Tầng sáu là khu đồ nữ, các thương hiệu quần áo cao cấp và trang sức đều tập trung ở đây. Xác định rõ mục tiêu, Minh Ý kéo Tạ Vân Đường thẳng lên tầng sáu trung tâm thương mại.
Giống như các cửa hàng thương hiệu xa xỉ khác, những thương hiệu cao cấp ở đây cũng đều áp dụng chế độ thành viên. Minh Ý lôi Tạ Vân Đường dạo một vòng, quét sạch sáu cửa hàng mới mở, mua bao nhiêu váy áo và phụ kiện, chỉ nhớ tờ hóa đơn dài dằng dặc, dù thì tiền của cái gã đàn ông khốn kiếp tiêu thì uổng.
Mua xong quần áo, Minh Ý kéo Tạ Vân Đường sang khu trang sức, mua hai sợi dây chuyền kim cương và một chiếc vòng tay hồng ngọc.
Khi nhân viên quẹt thẻ, Minh Ý giơ tay ngắm nghía chiếc vòng hồng ngọc đeo: “Đẹp thì thật, chỉ là viên đá nhỏ.”
Nghe , Tạ Vân Đường bật : “Sao tớ từ bao giờ thích hồng ngọc thế?”
“Cái gì gọi là tớ thích hồng ngọc chứ.” Minh Ý , khẽ lắc cổ tay trắng ngần: “Chỉ cần là thứ lấp lánh thì tớ đều thích cả.”
Đang , nhân viên cầm thẻ đen : “Cô Minh thích hồng ngọc ạ?”
Minh Ý đưa tay nhận lấy thẻ, thuận miệng đáp: “Ừm.”
“Cửa hàng chúng về một bộ trang sức hồng ngọc, chất lượng cao, nếu cô Minh hứng thú, thể lấy cho cô xem.”
Nghe , Minh Ý gật đầu: “Được thôi.”
“Vậy xin cô chờ một lát.”
Không lâu , nhân viên mang đến một chiếc hộp, cẩn thận đặt lên quầy và mở .
Một bộ trang sức gồm bốn món: dây chuyền, nhẫn, vòng tay và hoa tai.
Minh Ý một cái ưng ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-72.html.]
Thấy , nhân viên liền giới thiệu: “Bộ trang sức đều chế tác từ hồng ngọc thiên nhiên nguyên chất, cô thể yên tâm.”
Minh Ý đưa tay lấy chiếc nhẫn, đeo lên, ngắm nghía vài giây dứt khoát quyết định: “Được, gói cả bộ cho .”
Nói xong, cô định đưa thẻ đen thì Tạ Vân Đường chặn , tiện tay đưa thẻ của cho nhân viên: “Quẹt cái .”
Minh Ý ngẩng mắt: “Sao ?”
Tạ Vân Đường: “Không sẽ tặng quà sinh nhật , tớ thấy bộ hồng ngọc hợp.”
Nghe , Minh Ý mím môi khẽ: “Vậy cũng , cuối cùng thì cũng gửi tiền nữa.”
Những năm vì Tạ Vân Đường học ở nước ngoài, sinh nhật Minh Ý cô chuyển khoản thẳng.
Để địa chỉ ở Tây Ngọc Nhạc Đình xong, Minh Ý cùng Tạ Vân Đường rời khỏi cửa hàng trang sức.
Buổi chiều dạo mệt, hai ghé quán lẩu gần đó, chơi bời đến tận hơn mười giờ tối mới cùng về căn hộ của Tạ Vân Đường.
Trong khi đó, tại Anh quốc, lúc là hai giờ chiều.
Tại nhà đấu giá Sotheby’s ở thủ đô London, khán phòng ồn ào náo nhiệt.
Ở hàng ghế đầu, đàn ông mặc bộ vest xám đậm, hai chân bắt chéo, cúi đầu xem danh mục các món đấu giá hôm nay.
Tuy mục đích chính của là món đồ cuối cùng, nhưng nếu đó thứ nào hứng thú, cũng ngại giá.
Trợ lý Tần phía , thấp giọng nhắc nhở: “Phó tổng, năm phút nữa phiên đấu giá sẽ bắt đầu.”
Nghe , Phó Thời Lễ gật đầu: “Ừ, .”
Nói xong, cúi đầu chụp vài bức ảnh những món trông cũng tệ gửi cho Minh Ý chọn. Không ngờ tin gửi , bên liền hiện thêm một dòng chữ quen thuộc: “Tin nhắn gửi, nhưng đối phương từ chối nhận.”
Phó Thời Lễ khẽ nhíu mày, đưa tay ấn nhẹ giữa chân mày.
Thấy thế, trợ lý Tần dè dặt hỏi: “Có món nào phu nhân thích ?”
Phó Thời Lễ cụp mắt, ánh rơi dòng chữ , lặng lẽ trầm ngâm mấy giây.
Sau đó, đưa cuốn catalog trong tay cho Tần Xuyên: “Ngoài món đấu giá mục tiêu, những loại trang sức đá quý, đều giá mua .”
Nghe , Tần Xuyên thoáng sững , sợ nhầm hỏi nữa: “Ý là… mua hết ?”
“Ừ.”
Ngừng một lát, Tần Xuyên hỏi: “Là vì phu nhân đều thích ạ?”
“Không .”
Người đàn ông khẽ cụp mắt xuống, giọng trầm thấp: “Cô chặn , cô thích cái nào.”
Ý tứ ẩn trong lời chính là— vợ thích cái nào, nên đành mua hết.
Nghe , Tần Xuyên khỏi trợn tròn mắt.
Quả đúng là Phó tổng, phu nhân thích món nào liền thẳng tay vơ trọn, cúi đầu lướt qua sổ đấu giá thấy tổng cộng mười món, trừ món cuối cùng thì sáu món thuộc loại trang sức. Tính cả phần đội giá, thành thật mà cũng hai trăm triệu bảng Anh.
Cộng thêm món áp ch.ót , đêm nay ít nhất cũng chi bốn trăm triệu bảng, quy đổi sang tiền Trung Quốc thì hơn ba mươi tỷ.
Nghĩ tới đây, Tần Xuyên mồ hôi lạnh túa , thầm mong Phó tổng đừng dại mà chọc phu nhân nổi giận nữa. Lần là tám tỷ, ba mươi tỷ, chẳng còn kinh khủng hơn ?
Năm phút , buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Ngồi trong hội trường hôm nay đều là giới tài phiệt hoặc quyền quý. Chỉ trong hai mươi phút đầu, thấy đàn ông mang gương mặt Đông phương hàng ghế đầu liên tục giơ bảng, một gom trọn năm món trang sức.
Sau đó nhận , đó chính là Tổng giám đốc tập đoàn Phó thị—Phó Thời Lễ.
Từ còn ai dám tranh giá nữa. Đùa gì chứ, một vung tay mua năm món, đến thở cũng nghỉ, ai mà dây kẻ điên .
Mãi cho đến khi món đấu giá cuối cùng bắt đầu, bầu khí mới sôi nổi trở .
Món cuối là tòa lâu đài Brechin Castle, xây dựng nền cũ của pháo đài Hoàng gia Scotland, diện tích bốn mươi mẫu, kiến trúc tràn ngập phong cách cổ tích, mệnh danh là “tòa lâu đài bước từ Disney”.[1]
Giá khởi điểm: ba mươi triệu bảng Anh.
Cuối cùng, tòa lâu đài Phó Thời Lễ mua với giá hai trăm mười triệu bảng.
……
Buổi đấu giá kết thúc ba giờ rưỡi chiều giờ địa phương.
Trong khi đó, truyền thông sớm ngóng tin tức, ùn ùn chờ sẵn cửa phòng đấu giá, chỉ để tận mắt trông thấy đàn ông Trung Quốc trong hai tiếng vung gần bốn trăm triệu bảng.
Đến khi rõ là một soái ca Hoa, bọn họ càng phấn khích hơn: “Excuse me, are you a collector?”
Phó Thời Lễ nghiêng đầu, nhàn nhạt liếc ống kính, môi mỏng khẽ mở, dùng tiếng Trung đáp: “Không , là quà xin dành cho vợ .”
Nói dứt lời, dừng bước mà sải chân thẳng về phía chiếc xe thương vụ đang chờ bên đường. Anh đặt vé bay đêm nay, bốn mươi phút nữa cất cánh.
Anh về, gặp công chúa của .
Có phóng viên hiểu tiếng Trung lập tức dịch câu , phía liền náo động như vỡ chợ.
Ba mươi tỷ để tặng quà xin —đây mới đúng là cực phẩm chồng thế kỷ!!!
–
Cùng lúc đó.
giờ, theo giờ Bắc Kinh.
Weibo tick V của Tổng giám đốc tập đoàn Phó thị đăng dòng trạng thái thứ hai trong đời, kèm một bức ảnh.
Phó Thời Lễ V: Sinh nhật vui vẻ, công chúa @Minh Ý
Hình ảnh đính kèm: Hợp đồng mua bán lâu đài.