Tình Yêu Đến Muộn - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:59:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì sáng nay dậy quá sớm, Minh Ý ngủ trưa một mạch đến tận bốn giờ chiều mới tỉnh.

Sau khi tỉnh dậy, cô cầm điện thoại lướt qua WeChat. Cuộc trò chuyện giữa cô và Phó Thời Lễ vẫn dừng ở tin nhắn cách đây ba tiếng: “Để em cảm nhận thử xem yêu em .”

Gần đây Phó Thời Lễ chẳng đắn gì mặt cô, hết tới khác trêu chọc. Cô cũng lười chẳng buồn đáp.

Chiều hôm đó, Minh Ý thư phòng luyện chữ một lúc. Đến chạng vạng, cô tự bếp cho một phần salad hoa quả để ăn tối. Dù gì thì camera vẫn còn bật, cô cũng giữ gìn chút hình tượng, gánh nặng của một nữ minh tinh ít nhiều vẫn tồn tại.

May mắn là cô còn salad hoa quả, nếu chờ đến mười một giờ đêm camera tự động tắt mới dám ăn, chắc cô đói gầy rộc. Nghĩ tới đây, Minh Ý thầm cảm ơn dì Lan. May mà dì chu đáo, từ gọt sẵn mấy loại hoa quả để trong hộp bảo quản mang cho cô. Lúc ăn, chỉ cần lấy từ tủ lạnh , cho lên đĩa bao nhiêu tùy thích, thêm chút sốt salad là xong.

Ăn xong, Minh Ý dựa sofa trong phòng khách tiểu thuyết, chẳng từ lúc nào ngủ quên mất.

Tỉnh dậy thì trời tối, trong phòng khách chỉ còn mấy dải đèn hẹn giờ sáng lên. Vì Minh Ý sợ bóng tối, nên đây Phó Thời Lễ đặc biệt dặn kiến trúc sư thiết kế hệ thống đèn tự động trong biệt thự.

Cô mơ màng mở mắt, ngẩng đầu đồng hồ treo tường, còn ba phút nữa là đến mười một giờ đêm.

Minh Ý chống tay sofa dậy, khẽ day day thái dương. Mấy hôm Phó Thời Lễ cho gần như rã rời, hai ngày nay mới thời gian nghỉ ngơi, cơ thể mệt lử.

Cứ tưởng hôm nay sẽ dài lê thê, nhưng nghĩ , hóa cũng trôi nhanh, cả một ngày chẳng mấy chốc cô ngủ vùi mà qua .

Thấy thời gian gần đến, Minh Ý dậy khỏi sofa, cúi đầu xem tin nhắn mới WeChat lên lầu.

Chân bước lên bậc thang, chuông cửa vang lên.

Cô khựng .

An ninh ở Tinh Lan Loan , kẻ chắc chắn lọt . Giờ Thịnh An Ninh và Tạ Vân Đường cũng sẽ sang, thì chỉ thể là một

Theo bản năng, cô ngẩng đầu đồng hồ. Kim phút đúng 12. Ngay lúc , cô tận mắt thấy đèn đỏ nhấp nháy camera vụt tắt.

Lúc , Minh Ý mới yên tâm mở cửa.

Cửa mở .

Người đàn ông trong bộ vest thẳng thớm ở cửa, nghiêng đầu cô, giọng trầm ấm: “Chào buổi tối, Phó phu nhân.”

Minh Ý lườm một cái, giọng nửa hờn dỗi: “Anh bớt giả bộ .”

Cô vẫn quên chuyện trêu chọc buổi chiều, cố tình chắn ngay cửa cho Phó Thời Lễ : “Sao đến bất ngờ thế ?”

Người đàn ông bật khẽ, ánh mắt hờ hững rơi gương mặt cô: “Không ?”

Minh Ý ngạc nhiên: “Nói gì cơ?”

Chưa dứt lời, Phó Thời Lễ vươn tay ôm eo cô, kéo cả lòng. Ngay đó, cúi đè xuống. Trong cơn xoay chuyển chao đảo, Minh Ý lờ mờ thấy tiếng khóa cửa bật chốt. Khi lấy ý thức, cô dồn tới sát bức tường phía .

“Không em yêu em ?”

Giọng đàn ông khàn khàn, trầm thấp mà trong trẻo, xen lẫn ý nhàn nhạt khiến khỏi nóng bừng tai.

Ngừng một chút, cúi đầu chậm rãi gần, thở nóng hổi quấn lấy . Thanh âm trầm thấp mang theo sự khàn đục lẫn chút quyến luyến: “Vậy thì bây giờ, yêu một nhé?”

Minh Ý trêu đến đỏ bừng cả mặt. Giọng khàn trầm từng chút từng chút xuyên qua màng nhĩ, khiến tim cô cũng loạn nhịp.

chút lý trí còn sót khiến cô vội vàng đẩy : “Không , trong nhà còn camera.”

Tay siết lấy eo cô hề nhúc nhích: “Chẳng tắt ?”

Minh Ý mím môi: “Ngày mai tám giờ sáng bật.”

“Trước tám giờ .”

Anh mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t cô lòng, cúi đầu vùi mặt hõm cổ, nhẹ nhàng cọ sát, giọng khàn khàn thì thầm: “Anh hứa.”

“…”

Minh Ý khẽ ngập ngừng: “Thế… thôi.”

Không chống đỡ nổi sự dịu dàng mãnh liệt , cuối cùng Minh Ý cũng để bước .

Quần áo rơi vương vãi từ cửa đến phòng khách. Minh Ý ép sát tấm bình phong, hôn đến nỗi thở nổi.

Cảm giác tiếp tục tiến thêm một bước, cô theo phản xạ giữ lấy bàn tay đang lấn tới của : “Đợi … đừng… đừng ở đây, camera.”

Anh ghì sát bên tai, thở dồn dập: “Không tắt ?”

Minh Ý mím c.h.ặ.t môi: “… vẫn thấy kỳ kỳ… Chúng lên phòng ngủ …”

“Được.”

Người đàn ông khẽ trầm thấp, vòng tay ôm ngang eo cô, bước dài hướng xuống phòng ngủ tầng một: “Nghe lời Phó phu nhân .”

Nhìn , Minh Ý vô thức đưa tay quàng cổ : “Sao lên tầng ?”

Phó Thời Lễ: “Tầng một tiện hơn.”

Chẳng bao lâu, Minh Ý cũng hiểu “tiện hơn” là ý gì.

……

Bốn giờ sáng, ánh bình minh nhẹ nhàng, trời dần ló dạng.

Minh Ý dựa lưng cửa kính, một chân nâng lên, đôi tay vòng quanh cổ Phó Thời Lễ, cả đong đưa, lơ lửng tay .

Cho đến khi chân cô bắt đầu run rẩy, gần như vững, Phó Thời Lễ mới ôm cô lên giường.

Lưng cô áp sát giường, nửa lơ lửng, các ngón chân khẽ co . Chưa kịp gì, mùi hương tuyết phủ trùm xua hết lời .

Không bao lâu, căn phòng dần sáng hẳn, Minh Ý cảm thấy mềm nhũn, mắt nặng trĩu, đầu óc mơ màng, chẳng bao lâu .

Khi cô tỉnh dậy, là một giờ chiều.

Minh Ý mơ màng mở mắt, định với tay lấy điện thoại bên cạnh, nào ngờ chạm một tấm lưng vững chắc.

Giây tiếp theo, cô bừng tỉnh, mở mắt chạm ngay một khuôn mặt nam thần phóng đại mắt, Minh Ý sợ hãi bật dậy khỏi giường ngay lập tức.

Nhìn đàn ông □□ mặt, những hình ảnh hổ tối qua bất ngờ ùa về trong đầu.

Minh Ý nghiến răng, hít sâu một , đưa tay chỉ vô liêm sỉ mặt: “Anh… còn ở đây?”

Phó Thời Lễ như hiểu, đưa tay nắm lấy ngón tay cô, nhàn nhạt: “Vậy nên ở hả, Phó phu nhân?”

Minh Ý há hốc mắt : “Hôm qua chẳng tám giờ sáng hôm nay ?”

“Tám giờ?”

Phó Thời Lễ nhướn mày: “Hôm qua phục vụ một đến hơn bốn giờ sáng, tám giờ đuổi , em là chủ nợ ?”

Nói , từ tốn dậy, lấy áo sơ mi bên cạnh khoác lên : “Một giấc ngủ dậy quên hết ?”

Minh Ý như dẫm lên đuôi: “Phó Thời Lễ!!! Mặt mũi còn nữa ?!!”

“Hôm qua em còn gọi là chồng mà?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-70.html.]

Anh nhàn nhạt, rõ ràng thèm để tâm.

“!!!”

Minh Ý cúi đầu, nghiến răng nén giận, cô camera trong phòng khách thu âm , cố hạ giọng: “Nói , đến khi nào mới chịu ?”

Phòng khách đầy camera, cô thể để Phó Thời Lễ ở trong phòng ngủ suốt cả ngày chứ?

Nghe , Phó Thời Lễ hạ mắt cô thản nhiên, dừng vài giây, áp sát cô xuống giường: “Làm thêm nữa ?”

Minh Ý trợn mắt : “Không thể nào, đừng hòng nghĩ tới!!!”

Phó Thời Lễ nhẹ , hôn lên môi cô: “Chỉ trêu em thôi, gọi một tiếng chồng thử ?”

Ở phía khác, nhóm nhân viên bí mật phỏng vấn đến cổng biệt thự.

Vì tập hai của chương trình phát sóng chính thức thứ Hai, để tăng sức hút, đạo diễn suy nghĩ cả đêm mới nghĩ ý tưởng phỏng vấn bất ngờ, dùng hình thức livestream để đảm bảo tính thực tế.

Lúc , đạo diễn thực hiện xong phỏng vấn bất ngờ với các khách mời khác, cùng nhóm nhân viên chương trình cửa nhà Minh Ý.

MC ống kính: “Tiếp theo là nữ khách mời cuối cùng, nhà cô Minh Ý !”

Hôm qua mạng thông tin Minh Ý ngủ trong phòng công chúa, lúc các bình luận trực tiếp đều sôi sục, một rừng háo hức xem phòng công chúa.

Nhìn , hai nhân viên khác nhỏ giọng: “Nghe nhà cô Minh Ý là phòng công chúa, thật nhỉ?”

“Chắc chắn là thật , hôm qua còn tận mắt thấy, căn hộ màu hồng, đúng kiểu tâm hồn thiếu nữ.”

“Thật , cũng phấn khích quá mất!”

“Đừng là bạn, cũng là thứ hai đến, vẫn phấn khích chịu nổi!!”

“Đi nhanh nhanh, đạo diễn sắp gõ cửa .”

Ở cửa, đạo diễn ấp ủ một lúc mới đưa tay bấm chuông.

Cùng lúc đó, Minh Ý ép đến mức thở khó khăn bởi nụ hôn, mạnh mẽ đẩy Phó Thời Lễ: “Có… bấm chuông!”

Người đàn ông hít nhẹ: “Anh mở?”

“Không !” Minh Ý chặn : “Bên ngoài camera!”

Phó Thời Lễ đưa tay, khẽ nắm lòng bàn tay cô như để an ủi: “Yên tâm, sáng nay tắt .”

Minh Ý: !!!

Nói xong, Phó Thời Lễ dậy, mặc quần ngoài, nhanh ch.óng cài cúc áo sơ mi, khi rời còn : “Suy nghĩ về những gì nhé.”

“Gọi một tiếng chồng, lát nữa sẽ ngay.”

Nói xong, Phó Thời Lễ bước khỏi phòng.

……

Ở một bên, nhân viên ở cửa thấy chẳng ai mở, định bấm nữa thì “cạch” một tiếng, cửa lớn từ bên trong mở .

mở cửa họ trông đợi, mà là——

Một đàn ông!

Một đàn ông điển trai!!

Một đàn ông điển trai nhưng quần áo xộc xệch!!!

Người đàn ông ở cửa dáng cao thẳng, cổ áo sơ mi xô lệch, còn lộ một góc vết son môi, mái tóc trán rối, như mới tỉnh dậy, khác hẳn vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm thường ngày.

Nhìn đàn ông cửa áo sơ mi lộn xộn, đạo diễn sững , đó đầu óc như ù .

Gõ nhầm cửa ?

Chưa hết, còn gõ nhầm cửa nhà “Diêm Vương”?

Hơn nữa, trông trong phòng đang xảy chuyện thể tả…

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Phó Thời Lễ, đạo diễn sợ đến dựng cả gai ốc, lập tức dẫn lùi : “Xin Phó tổng, hình như chúng nhầm nhà .”

Ngay khi đoàn định , đàn ông mắt chậm rãi liếc mắt sang: “Không nhầm .”

Ngay đó, từ trong phòng ngủ vọng giọng phụ nữ lười biếng: “Chồng , ai đấy?”

Phó Thời Lễ liếc cửa, thản nhiên khẽ: “Không gì, đến thu tiền điện mà.”

Tiếp theo, vọng phòng: “Áo sơ mi của bẩn , em lấy giúp cái khác.”

….

Cả nhóm nhân viên ngoài cửa, lo sợ bất lực, tiến cũng , lùi cũng chẳng xong, vô tình đột nhập bí mật hào môn , liệu còn giữ công việc .

Đang lo lắng thì trong phòng vang lên tiếng bước chân.

Minh Ý mặc bộ pyjama lụa màu hồng nhạt từ hướng phòng ngủ, tay cầm một chiếc sơ mi trắng nhăn.

Cô nũng nịu: “Em sơ mi của , chỉ còn cái tối qua em mặc, —”

Đi đến cửa phòng khách, giọng Minh Ý bỗng ngừng .

Cùng lúc, các nhân viên ở cửa cũng hít một lạnh.

“Ngọc nữ” mà Phó Thời Lễ cưng chiều trong căn biệt thự vàng , hóa là Minh Ý?!!!!

Đối diện với mấy gương mặt xa lạ, và chiếc camera bên cạnh, Minh Ý như sét đ.á.n.h, c.h.ế.t chân tại chỗ.

Minh Ý: ……

Đạo diễn: ……

Nhân viên: !!!!!!

Còn kẻ gây tất cả chuyện thì vẫn bình tĩnh ở cửa, nghiêng đầu, nửa nửa , khẽ nhấc cằm gọi cô: “Vợ ơi, sơ mi ?”

Không khí lập tức im bặt.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Chiếc sơ mi bay thẳng mặt Phó Thời Lễ, “bịch” một tiếng, cửa phòng đóng sầm .

Minh Ý: Sơ mi cái m* !!!!!!

Loading...