Tình Yêu Đến Muộn - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:57:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơi thở Minh Ý bỗng nghẹn .
Nhiệt nóng vờn quanh tai như nhấn chìm cô.
Giọng đàn ông trầm khàn, mang theo thở kìm nén: “Em qua đây gì?”
Lưng Minh Ý dán c.h.ặ.t tường, vì hổ mà chỉ dám cúi đầu, dám . Một lúc , cô mới khẽ : “Em đến để xin .”
Phó Thời Lễ chậm rãi hạ mí mắt, ánh lướt qua khuôn mặt đỏ bừng của cô từ tốn hạ xuống. Vài giây , nâng tay, khẽ nâng cằm cô, buộc cô ngước mắt lên thẳng .
Đôi mắt dừng nơi gương mặt vài giây, khóe môi nhếch lên một nụ thoáng qua, giọng khàn khàn: “Mặc thế để xin ? Ai bày cho em?”
Trái tim Minh Ý đập loạn, trong đầu bất giác vọng lời Tạ Vân Đường chiều nay.
Cô do dự thoáng chốc, bỗng siết c.h.ặ.t quyết tâm, đưa hai tay vòng qua cổ , cả mềm nhũn tựa như xương treo vai , giọng mềm đến khó tin: “Em sai .”
Khám phá thêm
Nội thất phòng tắm
Giỏ quà tặng
Khi Gió Nổi Lên
KHI GIÓ NỔI LÊN
Cơ thể Phó Thời Lễ thoáng cứng , dọc sống lưng như luồng điện chạy qua.
Mà con gái đang quấn c.h.ặ.t lấy giống hệt một yêu tinh nhỏ đang khẽ khàng châm lửa: “Em thật sự , sẽ bao giờ coi như công cụ để lợi dụng nữa, thật đấy.”
“Anh bật lửa, nhưng cũng thể đốt cháy tim em.”
……
Nào ngờ, lúc đốt cháy là .
Yết hầu Phó Thời Lễ trượt lên xuống, tay siết c.h.ặ.t: “Em xuống .”
Minh Ý chớp mắt: “Thế hết giận ?”
Cảm nhận nơi nào đó đang căng c.h.ặ.t, Phó Thời Lễ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, khẽ thở dài, như thể chịu thua: “Xuống .”
Thế nhưng, cô gái trong lòng chẳng sợ, còn ôm c.h.ặ.t hơn, thể áp sát : “Không, trừ khi giận em nữa, nếu em nhất quyết xuống.”
Sự mềm mại n.g.ự.c khiến lông mày Phó Thời Lễ nhíu c.h.ặ.t, trong n.g.ự.c như thứ gì sắp bùng nổ.
Anh cúi mắt, tầm từ đỉnh đầu cô dần trượt xuống. Hai bả vai mảnh mai, xương bướm như đôi cánh đang rung động bay. Thắt lưng mảnh dẻ một vòng tay ôm. Qua lớp ren mỏng và tấm voan trong suốt, lờ mờ thấy đường cong ẩn hiện. Càng xuống …
Anh theo bản năng nhắm mắt .
Đạp đổ lý trí c.h.ế.t tiệt.
Bàn tay siết c.h.ặ.t eo cô, kéo sát lòng, giọng trầm đục, gằn từng chữ: “Em cái giá của việc tự lao vòng tay là gì ? Hửm?”
Minh Ý hiểu rõ đang ám chỉ điều gì. Thực , ngay từ khi đến đây, cô chuẩn sẵn sàng.
“Chẳng … đều hợp pháp …”
Cô hề lùi bước, thở nóng hổi phả tai .
Câu giống như chạm đến công tắc trong Phó Thời Lễ. Anh lập tức bế bổng cô lên, sải bước ném xuống giường, cúi đè xuống.
Môi lưỡi quấn lấy , va chạm đến mức dứt.
Đó là bão tố cuồng nhiệt, mà là sự dịu dàng khắc cốt, mang theo ý vỗ về sâu sắc.
Rất lâu , Phó Thời Lễ mới ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên tia nặng trĩu d.ụ.c vọng, gắt gao dừng nơi gương mặt cô.
“Anh hỏi em nữa.” Giọng khàn đến gần như đứt : “Em đang gì ?”
“Biết.”
Nhịp tim Minh Ý dồn dập, thở cũng gấp gáp hơn. Cô ngước gương mặt khiến trái tim loạn nhịp , lấy một chút do dự, ngược còn chủ động giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy .
Chỉ một thoáng , bóng trùm lên, mùi hương băng tuyết quen thuộc bao phủ quanh cô. Không còn là nụ hôn dịu dàng , , hôn dữ dội, cuồng nhiệt, càn quét từng chút, như thể kìm nổi chờ đợi, khát khao từ lâu, bất ngờ đến choáng ngợp.
Lớp vải Minh Ý vốn mỏng manh, qua va chạm kịch liệt, cô thậm chí thấy vài tiếng rách toạc.
Hơi thở gấp gáp của phả tai, Minh Ý cũng cảm nhận rõ chiếc váy ngủ vén cao, đôi tất đen chẳng kéo rách từ khi nào.
Ngay đó, nóng lạnh đan xen khiến cô run rẩy, ngay cả đầu ngón chân cũng căng cứng.
Cô cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của Phó Thời Lễ.
“Được ?” Giọng trầm khàn khẽ hỏi bên tai.
“Đèn…”
Cô giọng nghẹn ngào: “Tắt đèn …”
Phó Thời Lễ khẽ bật trầm thấp. Ngay đó, ánh sáng trong phòng vụt tắt, chỉ còn chiếc đèn ngủ vàng dịu bên đầu giường, đủ để thấy lờ mờ trong bóng tối.
Trong màn đêm, Minh Ý lờ mờ thấy tiếng bao bì xé.
Rồi nhanh, ngoài tiếng thở dốc nặng nề bên tai, cô chẳng còn thấy gì khác.
Cổ tay mảnh khảnh giữ c.h.ặ.t, ép ngược lên đỉnh đầu.
Khi phá vỡ rào cản , Phó Thời Lễ còn chút kiềm chế, khác với vẻ điềm đạm thường ngày. Anh giống như con sói đói lâu ngày bất ngờ nếm mồi, còn cô, chỉ thể hóa thành chú cừu nhỏ c.ắ.n nuốt từng chút một.
Trong tầm mắt , Minh Ý mỏng manh như một b.úp bê sứ.
Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu .
Rất nghiền nát cô thành từng mảnh.
……
Trong cơn mê man, ấn tượng cuối cùng của Minh Ý là cả ngâm trong bồn tắm, bên tai dường như ai đó đang chuyện với cô. cô mệt quá, gắng gượng lắm mới hé mắt, còn kịp rõ mặt là ai thì mí mắt nặng nề sụp xuống.
Mãi cho đến khi ngoài trời hửng sáng, ngọn đèn ngủ tủ đầu giường mới một ngón tay thon dài ấn tắt.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-68.html.]
Ngày hôm , Minh Ý tỉnh dậy trong phòng của Phó Thời Lễ.
Cô mơ mơ màng màng mở mắt, theo thói quen định với tay lấy điện thoại xem giờ. cánh tay động, như tháo dỡ lắp , xương cốt đau ê ẩm, nhất là đôi chân, như thể xe tải nghiền qua, đau đến mức gần như nhấc nổi.
Cho đến khi một nơi nào đó cơ thể truyền đến cảm giác khác thường, ý thức của Minh Ý mới dần về, ký ức đêm qua cũng ùn ùn kéo đến.
Thấy những vết hằn còn sót da, gương mặt cô bất giác đỏ bừng.
Ngẩng đầu quanh, cả căn phòng ngổn ngang, quần áo lót ném ở góc giường, hai chiếc gối ôm vốn để ngay ngắn giường giờ rơi xuống đất, còn vương cả vài mảnh vải đen.
Dưới sàn vắt vẻo một đống vải đen, hẳn là váy ngủ của cô. Phần váy lẽ mượt mà giờ nhăn nhúm, ren và voan tinh xảo xé tơi tả, mảnh vụn rơi vãi khắp nơi, như đang nhắc nhở cô về chuyện điên rồ xảy đêm qua.
“……”
Cứu mạng.
Có lẽ vì tối qua tiêu hao quá nhiều thể lực, lúc bụng cô réo ùng ục.
Cô với lấy điện thoại thoáng qua, một giờ chiều.
“……”
Bảo đói đến .
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân từ xa tới gần. Ngay khi tay nắm cửa ấn xuống, Minh Ý theo bản năng chui tọt trong chăn.
Cô còn mặt mũi nào gặp nữa…
Cửa mở , Phó Thời Lễ liền bắt gặp một ngón chân thò kịp rụt .
Khóe môi khẽ cong, tiện tay khép cửa, bưng bát mì thanh đạm nấu bước .
Ánh mắt dừng vài giây chỗ chăn phồng lên giường, đó thẳng tới, đặt bát mì lên tủ đầu giường, mặc cho hương thơm từ từ lan tỏa.
Cùng lúc , Minh Ý bụng đói cồn cào, nhưng vẫn cố gắng giả vờ ngủ, chỉ là kìm mà lén nuốt nước bọt.
Một lát , ánh mắt Phó Thời Lễ rơi xuống khuôn mặt cô, rõ ràng thấy đôi mắt mí khép c.h.ặ.t đang đảo qua đảo vì căng thẳng.
Anh khẽ nhướn mày, giọng trầm thấp mà dịu dàng: “Em định giả vờ đến bao giờ, hửm? Chẳng lẽ định nữa?”
Nói , bàn tay đặt xuống cô, cách qua lớp chăn: “Hôm qua chẳng em gan lắm ?”
Lời dứt, Minh Ý như con mèo dẫm trúng đuôi, lập tức giả vờ nữa, theo phản xạ hất tay , mở bừng mắt, trừng trừng , chỉ còn thiếu nước lao lên c.ắ.n một cái.
Phó Thời Lễ khẽ , tiếng thấp trầm dịu dàng đến lạ: “Tỉnh ? Đói bụng ?”
Minh Ý chẳng thèm để ý, mặt sang chỗ khác, cố tình cho sắc mặt .
Đáng ghét! Phó Thời Lễ c.h.ế.t tiệt!!! Biết thừa là cô đói mà còn cố tình mang mì đến trêu tức!!!
Phó Thời Lễ đoán mớ tâm tư nhỏ nhặt , thấy cô như , chau mày.
Rõ ràng tối qua vẫn , sáng lạnh nhạt với ?
Chẳng lẽ… cô hài lòng với biểu hiện tối qua của ?
Anh cũng là đầu, đương nhiên còn vụng về, nhưng thể học, thể tiến bộ mà.
Ngừng vài giây, Phó Thời Lễ cẩn thận dò hỏi: “Hay là em ngủ đủ, ngủ thêm?”
Minh Ý lắc đầu.
“Vậy là đói? Hay là ăn mì?”
Cô vẫn lắc đầu.
Phó Thời Lễ ngừng một chút, giọng càng thêm dè dặt: “Vậy… là em hài lòng với ?”
Hỏi xoáy hỏi vặn!
Anh rõ ràng cô giả vờ ngủ, còn cố tình trêu chọc. Bảo cô hài lòng với thì đúng là chuyện lạ đời!!
Nghe , Minh Ý suy nghĩ vài giây, mạnh mẽ gật đầu.
Phó Thời Lễ trong lòng chùng xuống.
Anh trầm ngâm một lúc, mới sắp xếp câu chữ, dịu giọng : “Anh , đầu tiên mang đến cho em thể , hứa sẽ chịu khó học thêm về phương diện , cố gắng để em trải nghiệm nhất…”
Minh Ý: “?”
Anh đang cái gì , cô chẳng hiểu gì cả?
Suy nghĩ hai giây, cô bỗng nhận điều gì đó, vội vàng mở miệng cắt ngang: “Khoan ——”
“Ừm?” Phó Thời Lễ sang: “Sao thế?”
Minh Ý hiểu lầm ý .
Cô im lặng vài giây, giọng khàn khàn vì tối qua gọi quá nhiều, cố gắng giải thích: “Em… em ý đó!”
Phó Thời Lễ khựng : “Vậy em ý gì?”
“Em…”
Má Minh Ý thoáng ửng hồng: “Em là đang hài lòng chuyện cố tình mang đồ ăn dụ em, chứ chuyện đó…”
Nghe , Phó Thời Lễ lập tức hiểu . Chỉ cần cô bất mãn với ở phương diện , trong lòng mới thật sự yên tâm.
Lấy tinh thần, cong môi nhạt: “Thế thì thể hiểu là công chúa của hài lòng với biểu hiện của hôm qua, đúng ?”
Mặt Minh Ý đỏ bừng trong nháy mắt.
Cứu với… chuyện thế mà cũng dám hỏi !!
Ngập ngừng một lúc, Phó Thời Lễ kìm : “Vẫn còn đau ?”
“…”
Anh định hỏi đến bao giờ nữa đây.
Minh Ý vội trùm kín trong chăn, chỉ khẽ gật đầu hai cái.
Nhìn , trong lòng Phó Thời Lễ dấy lên sự tự trách xen lẫn xót xa, đưa tay khẽ xoa mái đầu cô, giọng dịu dàng an ủi: “Xin , sẽ nhẹ hơn.”
Ngừng một nhịp, hạ giọng dỗ dành: “Anh mua t.h.u.ố.c, đợi em ăn xong mì, bôi t.h.u.ố.c cho em nhé?”
Không cần nghĩ, Minh Ý lập tức lắc đầu từ chối.
Đùa , cô hổ đến c.h.ế.t , mà còn để giúp bôi t.h.u.ố.c ở chỗ đó? Có mà thà đ.â.m đầu c.h.ế.t còn dễ chịu hơn!
Cô chui trong chăn, ậm ừ: “Em tự .”
Có lẽ đoán suy nghĩ trong lòng cô, Phó Thời Lễ dịu giọng trấn an: “Vị trí em tự . Với … hôm qua chúng như thế . Từ giờ trở , chính là mật nhất với em, mặt , em vĩnh viễn cần ngại, ?”
“…”
Một lúc , Minh Ý mới khẽ gật đầu.
“Vậy giờ ăn chút gì , ăn xong sẽ giúp em bôi t.h.u.ố.c?”
“Ừm.”
Minh Ý gật đầu, chậm rãi chui khỏi chăn.
Thấy , Phó Thời Lễ bật khẽ, đó đưa tay chuẩn lấy bát mì để tủ đầu giường cho cô.
Còn kịp chạm bát, cánh tay một bàn tay nhỏ nhắn phủ lên.
Anh cúi mắt: “Sao thế?”
Minh Ý mím nhẹ môi: “Anh vẫn còn giận em ?”
Nghe , trái tim Phó Thời Lễ mềm đến mức còn hình dáng, giọng trầm thấp, chứa đầy tình cảm, câu trả lời giống như một lời hứa.
“Phó Thời Lễ sẽ bao giờ thật sự giận Minh Ý.”