Tình Yêu Đến Muộn - Chuong 67

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:57:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì bỗng nhiên phát hiện biến thành “công cụ phục vụ diễn xuất”, Phó Thời Lễ tức đến mức bỏ cả bữa sáng, khoác áo ngoài thẳng tới công ty tăng ca.

Hai vốn lên kế hoạch dành cho một buổi sáng ngọt ngào, nay coi như tan thành mây khói. Minh Ý cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, vốn dĩ món cháo trứng bắc thảo thịt bằm là món cô thích nhất, mà hôm nay uống nửa bát thấy nhạt thếch, chẳng mùi vị gì.

Cô chỉ ăn qua loa lót , dậy khỏi bàn. Ăn xong, Minh Ý phòng ngủ, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy nên thành thật xin Phó Thời Lễ, dù cũng là do cô.

Nghĩ thông suốt điểm , cô lập tức xuống giường, phòng đồ chọn một bộ quần áo khác thẳng đến nhà Tạ Vân Đường. Từ khi ở bên Phó Thời Lễ, hai vẫn luôn ngọt ngào hòa thuận, đây là đầu tiên cô chọc giận. Đại tiểu thư vốn từng dỗ dành ai, đành tới tìm Tạ Vân Đường nghĩ cách.

Đến nơi thì Tạ Vân Đường mới dậy, đang loay hoay đặt đồ ăn sáng app. Thấy , Minh Ý vội lấy phần đồ ăn sáng gói mang từ nhà qua, cầu tất cung, dĩ nhiên tiên điều một chút.

Trên bàn ăn bày đủ món: tiểu long bao, cháo trứng bắc thảo thịt băm, còn cả bánh trứng sữa. Tạ Vân Đường ngẩng đầu cô, ngạc nhiên đến tin nổi: “Hôm nay mặt trời mọc đằng tây ?”

Minh Ý híp mắt, đẩy đĩa bánh trứng sữa về phía cô : “Ăn thử , tớ chắc ngủ dậy kịp ăn gì. Trước khi qua đây tớ còn đặc biệt nhờ dì Lan mới đấy.”

Tạ Vân Đường nửa tin nửa ngờ, cúi đầu c.ắ.n thử một miếng. Hương vị sữa lan tỏa trong miệng, đúng là món cô thích nhất. Lần đầu tiên ăn bánh trứng dì Lan ở nhà Minh Ý, cô khen ngon hết lời.

Ăn thêm mấy miếng, Tạ Vân Đường đặt đũa xuống, ngẩng đầu: “Nói , chuyện gì nhờ đúng ?”

Khám phá thêm

Nội thất phòng tắm

Giỏ quà tặng

Khi Gió Nổi Lên

KHI GIÓ NỔI LÊN

Với hiểu của cô về Minh Ý thì từ nhỏ đến lớn, đại tiểu thư đời nào vô cớ lấy lòng ai. Nhìn mức độ lấy lòng hôm nay, chắc chắn là chuyện khó giải quyết.

Minh Ý , khẽ chớp mắt: “Hay ăn ? Ăn xong chúng .”

“Không cần.”

Tạ Vân Đường thẳng thừng từ chối: “Cậu vẫn nên thì hơn. Nhìn cái bộ dạng của , tớ nuốt cũng chẳng trôi.”

Nghe , Minh Ý mím môi: “Được thôi, tớ .”

Tạ Vân Đường gật đầu: “Nói .”

“……”

Do dự một lúc lâu, Minh Ý mới chậm rãi mở miệng: “Hình như tớ chọc Phó Thời Lễ nổi giận .”

“?”

Tạ Vân Đường khó hiểu: “Trước chẳng ngày nào cũng tức giận ?”

“……”

Minh Ý: “Lần khác.”

Cô khẽ thở dài: “Đây là đầu tiên kể từ khi chúng tớ ở bên thực sự nổi giận với tớ. Cậu , tức đến mức gọi thẳng cả tên tớ.”

“……”

Tạ Vân Đường múc thêm thìa cháo đưa lên môi, trêu: “Thế bình thường tức thì gọi là gì?”

“Không tức thì đều gọi tớ là ‘Phó phu nhân’ hoặc bảo…”

Nói đến nửa chừng, Minh Ý mới chợt tỉnh, cau mày cô: “Mà điều đó quan trọng lắm ?”

“…… Khụ khụ.”

Bị Minh Ý phát hiện, Tạ Vân Đường khẽ ho hai tiếng, đặt thìa xuống, nghiêm túc : “Thế kể xem gì khiến Phó Thời Lễ giận, tớ mới nghĩ cách giúp .”

Minh Ý mím môi: “Chuyện tớ Giang Thành đóng phim, đúng chứ? Lúc tớ còn kể với rằng Phó Thời Lễ cũng công tác ở đó. Hôm đó chúng chơi game, nhắc đến, còn nhớ ?”

Tạ Vân Đường gật đầu: “Nhớ.”

“Cậu cũng đây quan hệ giữa tớ và chẳng gì, bình thường tránh thì tránh, mười ngày nửa tháng chẳng gặp mặt. đó tớ bí cảm xúc, diễn mãi đạt, mà nhân vật trong phim một thanh mai trúc mã. Để tìm cảm giác, tớ mới tìm Phó Thời Lễ nhờ giúp.”

Ngừng một chút, cô tiếp tục: “ Phó Thời Lễ hề …”

Nói tới đây, Tạ Vân Đường mới hiểu : “Tức là coi như công cụ, mà chẳng hề ?”

“……”

Một lời trúng tim đen.

Minh Ý: “Có thể coi là .”

Tạ Vân Đường: “Rồi nữa?”

“Rồi sáng nay hiểu bật tivi, tình cờ đúng ngay đoạn tớ tập thoại với lúc …”

Minh Ý thở dài: “Thế là phát hiện , hóa lúc đó tớ hẳn ở cùng , mà chỉ coi như để luyện thoại. Thế nên mới giận dữ như …”

Tạ Vân Đường liếc cô một cái, nhịn : “Đặt ai vị trí mà chẳng giận, đừng Phó Thời Lễ, ngay cả tớ cũng tức.”

“……”

Minh Ý thở dài: “Tớ cũng chứ. Vấn đề bây giờ là thế nào để bù đắp.”

Tạ Vân Đường: “Dỗ . Rõ ràng cảm thấy tổn thương lòng tự tôn . Cậu mua quà, vài lời ngon ngọt dỗ dành, thì dùng chút gối đầu thì thầm, đàn ông mà, ở giường chắc chắn sẽ tính toán chi li nữa .”

“……”

Theo kinh nghiệm “rèn luyện” bên Phó Thời Lễ bấy lâu, Minh Ý nhanh ch.óng hiểu ngụ ý của Tạ Vân Đường.

Vài giây , Minh Ý : “Sao càng càng mờ ám thế.”

Tạ Vân Đường nhướng mày: “Vợ chồng với tí mờ ám thì ? Ủ ấm hương tình chẳng để .”

Minh Ý với vẻ khó tin: “Đừng bảo với tớ là đến giờ với Phó Thời Lễ vẫn chỉ chăn chuyện thôi nhé?”

“……”

Minh Ý: “Không đến mức thế, nhưng cũng …”

“Chưa cái gì?”

Tạ Vân Đường: “Chưa tới bước cuối cùng?”

Minh Ý gật đầu.

“……”

Tạ Vân Đường: “Vậy bây giờ tới bước nào ?”

“……”

Má Minh Ý đỏ bừng, ngay cả với bạn nhất, cô cũng chẳng thể nào mở miệng kể những chuyện mờ ám .

Một lúc lâu , cô mới ngượng ngập đỏ mặt, lấp lửng: “Cậu cứ coi như ngoài bước cuối cùng thì… tất cả đều .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-67.html.]

Nào ngờ, “ngoài bước cuối cùng” của Minh Ý, với “ngoài bước cuối cùng” của Tạ Vân Đường, vốn chẳng cùng một chuyện.

Nghe , ánh mắt Tạ Vân Đường khẽ nhuốm ý trêu chọc, cô nhướng mày, vẻ mặt như thể: cần giải thích, tớ hiểu hết.

“Thế thì càng dễ xử lý.”

“Đợi tối về nhà, mặc tất đen lên lòng , chỉ cần lên thuyền của , là lên giường tiên nữ của , thì chắc chắn chẳng còn tâm trí mà giận nữa. Lúc dịu dàng thủ thỉ bên gối, tớ tin dỗ nổi .”

Trước nay Minh Ý từng tin mấy chiêu trò của Tạ Vân Đường, nhưng chuyện quá đặc biệt, cô bán tín bán nghi ngẩng đầu lên: “Thật ?”

Tạ Vân Đường: “Đương nhiên, tớ bao giờ lừa .”

Suy nghĩ một hồi, Minh Ý mím môi như hạ quyết tâm: “Được , để tớ thử xem.”

Buổi chiều, khi ăn xong, Tạ Vân Đường liền đưa Minh Ý trung tâm thương mại chọn “chiến bào”.

Cả quãng đường, Minh Ý đỏ mặt , đỏ mặt về, trong siêu thị cũng dám ngẩng đầu, tất cả đều do Tạ Vân Đường chọn hộ. Cuối cùng, cô lựa cho Minh Ý vài món khá hợp.

Về đến Tây Ngọc Nhạc Đình, Minh Ý trốn ngay phòng, từng cái từng cái tháo bao gói . Nhìn đống vải vóc , mặt cô đỏ bừng như vỏ cua luộc, chẳng dám thẳng.

Những chiếc váy ren diêm dúa, tất đen tất trắng thì thôi , đằng còn cả đồng phục thủy thủ kiểu “tình thú” với đồ mèo con nữa. Cô dám mặc mấy thứ đó để gặp Phó Thời Lễ! Chắc chắn sẽ nghĩ lạc động Bàn Tơ, còn cô chính là yêu tinh ăn thịt Đường Tăng, lập tức túm cổ vứt ngoài mất.

“……”

Minh Ý lục lọi cả buổi trong đống vải vóc giường, cuối cùng chọn một bộ váy ngủ hai dây màu đen phong cách thuần khiết xen lẫn gợi cảm. Phía lưng là dây bắt chéo hở lưng, tinh khôi quyến rũ.

Để chắc ăn, cô còn kéo rèm , thử. Sau khi mặc xong, Minh Ý bước đến gương soi thử.

Chiếc váy , từ phần eo trở lên ngoài n.g.ự.c đều là ren xuyên thấu, từ eo trở xuống bằng lụa bóng, tà váy chỉ chạm đến giữa đùi, để lộ đôi chân dài trắng nõn. Phía là dây lưng bắt chéo, càng tăng thêm nét gợi cảm mơ hồ.

Minh Ý: “……”

Càng giống yêu nhền nhện hơn.

so với cả đống đồ giường, cộng còn chẳng nhiều vải bằng chiếc , thì bộ vẫn coi như bình thường nhất.

Nhìn gương, bản và nhớ đến chuyện tối nay, tim Minh Ý kìm mà đập dồn dập.

Buổi chiều, cô cứ mải nghĩ đến việc tối nay, định nhắn cho Phó Thời Lễ hỏi xem mấy giờ về. lo còn giận, nếu hỏi mà dứt khoát về nữa thì .

Đến bữa tối, dì Lan mới bảo cô, chiều nay Phó Thời Lễ gọi điện về, dặn chỉ chuẩn suất cơm cho một , tối về muộn.

Minh Ý: “Anh mấy giờ ạ?”

Dì Lan: “Không, chủ chỉ hôm nay tăng ca, về muộn một chút.”

Nghe , Minh Ý càng chẳng buồn ăn, cơm tối chỉ gắp qua loa vài miếng trở về phòng.

Về phòng, n.g.ự.c cô cứ như chặn một lớp bông, nghẹn , khó chịu tả nổi.

Sau tám giờ, cô cúi điện thoại, Phó Thời Lễ cả ngày nhắn lấy một câu. Có vẻ thật sự giận .

Tâm trạng Minh Ý trùng xuống, bỗng chốc hiểu những cặp tình nhân khi cãi , tâm tình đều ủ rũ đến .

giường, mở cửa sổ chat với Phó Thời Lễ, ngón tay gõ chậm rãi lên bàn phím, cân nhắc xóa, xóa , cả buổi mà gửi nổi một câu chỉnh.

lúc đó, ánh đèn nhà bất chợt lóe lên, chắc là xe về.

Rất nhanh đó, nhà vang lên tiếng khóa điện t.ử mở . Minh Ý nín thở, dám cử động, căng tai lắng động tĩnh bên , tim cô nhảy thình thịch như bật khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Không lâu , tiếng bước chân trầm vọng , hẳn là Phó Thời Lễ đang lên lầu.

Ngực Minh Ý càng thêm nghẹn, nhưng tim đập dồn dập, chờ mong thấp thỏm.

Không tối nay, Phó Thời Lễ sẽ như thường lệ thẳng phòng ngủ, là…

Đang nghĩ dở, tiếng bước chân bỗng khựng .

Tim Minh Ý chùng hẳn xuống.

, Phó Thời Lễ ngay ngoài cửa.

lúc cô còn đang do dự nên bước qua thì ngoài cửa vang lên tiếng chân, chỉ điều là tiếng bước chân rời .

Rất nhanh đó, Minh Ý thấy tiếng cửa phòng ngủ đối diện đóng mở.

“Cạch——”

Cửa phòng đối diện khóa .

Sống mũi Minh Ý bỗng cay xè, tủi dồn nén bất chợt ùa lên trong khoảnh khắc .

Hàng mi khẽ run run, rõ ràng là Phó Thời Lễ thực sự giận .

Một lúc , Minh Ý lau những giọt lệ nơi khóe mắt, nhớ lời Tạ Vân Đường chiều nay, trong lòng như bừng lên một ngọn lửa chiến ý nào đó.

Phó Thời Lễ dám lạnh nhạt với cô như thế!!!

Aaaaaaaa!!!

Cô bật dậy khỏi giường, lục trong túi đồ mang về từ chiều nay, lấy một bộ váy ngủ ren đen gợi cảm. Phần ngoài n.g.ự.c thì hầu như bộ đều là ren, vòng eo điểm bằng dải ren rộng năm phân kéo dài xuống tận gấu váy, phía là thiết kế hở lưng thắt nơ bướm. Kết hợp với đôi tất đen mà Tạ Vân Đường đặc biệt chọn cho cô, cả cô lúc chẳng khác nào một yêu tinh câu mất hồn phách của .

Chuẩn xong xuôi, Minh Ý hít sâu vài , tự nhủ trong lòng hết đến khác để lấy dũng khí, cuối cùng mới mạnh tay mở cửa bước . Dù thì giờ, điều cô khinh thường nhất chính là dùng sắc để lấy lòng khác.

Đi đến cửa phòng đối diện, Minh Ý hít vài thật sâu, cẩn thận đẩy cửa . Cô thò đầu , đảo mắt một vòng, thấy trong phòng Phó Thời Lễ mới yên tâm bước hẳn .

Đèn trong phòng tắm đang sáng, tiếng nước vẫn chảy, hẳn là đang tắm.

Minh Ý quanh, bất giác cảm thấy bộ dạng hiện tại của phần lạc lõng giữa căn phòng của Phó Thời Lễ, chợt hối hận vì bốc đồng mặc thứ sang đây.

lúc cô còn lưỡng lự nên về đồ thì cánh cửa phòng tắm bất ngờ mở .

Người đàn ông cởi trần, eo chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, những giọt nước kịp lau khô còn lăn dài từ n.g.ự.c xuống, trượt qua bụng rắn chắc, chảy xuống tận nơi thấp hơn.

Ánh mắt chạm .

Hơi thở Minh Ý nghẹn , mặt đỏ bừng trong khoảnh khắc.

Phó Thời Lễ thoáng sững , song nhanh, ánh phức tạp trong mắt lấn át sự ngạc nhiên ban đầu.

Khuôn mặt Minh Ý nóng bừng, tim đập loạn, đến mức ngón chân cũng co vì ngượng ngùng. Ánh mắt của Phó Thời Lễ giống như bóc tách từng lớp nơi cô.

Giây phút , cảm giác hổ khiến cô chỉ lập tức chạy ngoài, nhưng hai chân như đóng đinh, cử động nổi.

Ánh mắt Phó Thời Lễ dừng cô vài giây, dường như thấu mục đích của cô, trong mắt bất giác tối .

Giọng trầm khàn, lẫn chút ẩn ý: “Em chắc chắn quyến rũ ?”

Tim Minh Ý khựng , hàng mi khẽ run, còn kịp đáp thì cổ tay Phó Thời Lễ nắm c.h.ặ.t, mạnh mẽ kéo về phía . Cô loạng choạng mất thăng bằng, đến khi hồn thì mùi hương băng tuyết quen thuộc tràn ngập khắp nơi, còn bản thì áp sát, giam c.h.ặ.t trong vòng tay đầy áp lực .

Hơi thở nóng hổi từ đầu phả xuống, khiến vành tai cô bỏng rát.

Giọng trầm thấp, kiềm chế đến khản đặc: “Anh bao giờ là đắn.”

Loading...