Tình Yêu Đến Muộn - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:56:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối chín giờ, lễ trao giải Tinh Quang kết thúc, mà Minh Ý vẫn chút gì về những chuyện xảy Weibo.

Khi về, cô mới Thịnh An Ninh kéo sang một bên, giọng đầy kích động kể cho cô hết thăng trầm chỉ trong một tiếng đồng hồ qua, cùng chuyện chính tên Minh Ý giờ đang bảng tìm kiếm nóng của Weibo.

Nghe xong, Minh Ý khẽ rũ mắt, khóe môi cong lên một nụ nhàn nhạt. Cô vốn sớm muộn gì cũng sẽ chuyện, chỉ ngờ nhanh đến thế, càng ngờ Tạ Vân Đường đích mặt giúp cô chứng.

Thịnh An Ninh càng càng hứng khởi: “Không chỉ , chị cho em , bây giờ một nhóm nhỏ bắt đầu ghép cặp tình chị em của em với tiểu thư nhà họ Tạ đấy.”

“? Cái cũng ghép ?”

Nghe , Minh Ý – vốn dĩ là thẳng nữ – lập tức loạng choạng, vội đưa tay bám lấy cánh tay Thịnh An Ninh mới giữ thăng bằng.

Thấy thế, Thịnh An Ninh lo lắng ngẩng lên cô: “Em thế?”

Nói , cô cúi đầu liếc đôi giày cao gót tám phân chân Minh Ý: “Có giày cao quá nên lâu mỏi ?”

Minh Ý xua tay: “Không , .”

Thấy Minh Ý vẫn , Thịnh An Ninh hào hứng tiếp lời: “Bây giờ Weibo đang đoán già đoán non về phận của em. Cái status của Diana tối nay chẳng khác nào sấm giữa trời quang, cho Mạnh Trân Trân – thứ tâm cơ dội cho tơi tả, fan của cô cũng im bặt nhiều. Chứ lúc đầu, đám fan cứng của Mạnh Trân Trân là kêu gào dữ nhất, chị dùng nick phụ đấu võ mồm với bọn họ cả chục phút liền.”

 

Minh Ý: “……”

Thịnh An Ninh: “Chỉ là việc suôn sẻ đến mức ngoài dự đoán của chị, liệu biến nhỉ?”

Minh Ý trầm ngâm vài giây, đó đưa câu trả lời chắc nịch: “Không ạ.”

Có Dianan và Tạ Vân Đường trực tiếp mặt, chuyện GL đạo nhái coi như đóng đinh. Còn chiếc lễ phục của cô… đa phần cũng là trò của Mạnh Trân Trân, chỉ là hiện giờ bằng chứng. tối nay, xem như cô tự gặt lấy trái đắng, e rằng trong một thời gian ngắn sẽ khó thoát khỏi sự công kích của các tài khoản marketing.

Đang trò chuyện, cả hai đến cửa xoay. Vừa trong sảnh mất kha khá thời gian, nên lúc ngoài nhân viên, gần như còn vị khách nào khác.

Bước cửa xoay, Minh Ý liền thấy chiếc Bentley đen dừng cách đó xa, và dáng đàn ông trong bộ vest thẳng thớm đang chờ xe.

Phó Thời Lễ đến đây bất ngờ thế ?

Khóe môi Minh Ý khẽ cong, chợt nhớ một năm , cô và Thịnh An Ninh tham dự một sự kiện, khi về cũng thấy xe của Phó Thời Lễ dừng cửa. cảm xúc lúc so với bây giờ khác biệt.

Trong ánh sáng mờ ảo, đàn ông xe, ánh mắt chạm mắt cô giữa trung.

Bốn mắt giao .

Trong lòng Minh Ý bỗng dấy lên một tầng ngọt ngào khó tả.

Đây mới thực sự là cảm giác bất ngờ.

Thấy cảnh , Thịnh An Ninh đầy ẩn ý, nháy mắt với cô: “Chồng em đến thì chị tiễn nữa nhé, đây, bye bye.”

Minh Ý khẽ gật đầu: “Ừm, chị đường cẩn thận.”

“Không , em yên tâm.”

Đợi Thịnh An Ninh lên xe rời , Minh Ý mới xách váy bước về phía Phó Thời Lễ.

Hệt như trong ảnh, hôm nay trang điểm của Minh Ý khác hẳn khi, tinh tế mà thanh nhã. Chiếc đầm lụa trắng tinh khôi, thiết kế đuôi cá ôm sát tôn lên trọn vẹn dáng uyển chuyển, bước càng thêm mềm mại, kiêu sa.

Ánh mắt dừng cô, theo dáng vẻ yêu kiều từng bước tiến gần.

Khi Minh Ý đến mặt, ngẩng đầu lên : “Sao đến đây?”

Phó Thời Lễ cúi mắt, giọng trầm thấp mà dịu dàng: “Anh đến đón vợ về nhà.”

Khóe môi Minh Ý cong thành nụ : “Cảm ơn Phó .”

“Vinh hạnh của .”

Nói , Phó Thời Lễ giơ tay mực lịch thiệp mở cửa xe cho cô. Đợi Minh Ý ghế, mới vòng sang bên mở cửa lên xe.

Cài dây an xong, chiếc xe chậm rãi lăn bánh.

“Hôm nay trợ lý Tần cùng ?”

Nghe , Phó Thời Lễ ngạc nhiên, nhưng vẫn dịu giọng đáp: “Tần Xuyên hôm nay việc, xin nghỉ về sớm.”

“À.”

Phó Thời Lễ: “Hoạt động hôm nay diễn thuận lợi chứ?”

Minh Ý nghĩ ngợi mấy giây: “Có chút sự cố nhỏ, nhưng đó cũng tạm .”

Ngừng một lát, cô nhớ đến lời Thịnh An Ninh, khẽ thăm dò: “Chuyện tối nay… là giúp ?”

Phó Thời Lễ nhướng mày, ngón tay gõ nhè nhẹ vô-lăng: “Em đang đến chuyện nào?”

“Dianan.”

Nghe , Phó Thời Lễ khẽ , nghiêng đầu liếc cô một cái: “Xem Phó phu nhân thông minh thật.”

Minh Ý khẽ hừ một tiếng: “Đương nhiên !”

“Mặc dù em vấn đề của váy Mạnh Trân Trân, chắc sẽ xảy chuyện đó, nhưng em tính đúng thời điểm thì đợi đến tối nay, khi ảnh và dư luận dấy lên, Dianan mới cơ hội thấy.”

Phó Thời Lễ hỏi: “Vậy nếu cô thấy thì ?”

Minh Ý thản nhiên đáp: “Nếu thấy, em sẽ bảo Tạ Vân Đường nhắc cô thôi!”

Tạ Vân Đường và Dianan là bạn , nếu thì cô cũng cơ hội mua đồng thời ba bộ váy giới hạn cầu.

Nói xong, Minh Ý mỉm đầu : “ hôm nay cũng cảm ơn giúp, nếu chuyện cũng chẳng giải quyết nhanh như .”

Phó Thời Lễ liếc cô bằng mắt đầy cưng chiều, khóe môi khẽ cong như nhưng cũng như , dừng vài giây, liếc sang đèn đỏ phía , từ từ cho xe dừng .

Sau đó, thong thả ngẩng đầu Minh Ý: “Chỉ cảm ơn suông thôi ?”

Giọng trầm, đầy lưu luyến.

Minh Ý mà tai bắt đầu nóng ran.

Không gần đây học quá nhiều “kiến thức mới” , bản năng cô nghĩ đến hai Phó Thời Lễ dẫn cô những việc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-66.html.]

Má Minh Ý bừng đỏ một cái, tức hổ, nghiến răng, trừng mắt : “Anh đừng mơ!”

Nghe , Phó Thời Lễ nghiêng đầu cô vài giây một cách thong thả, từ tốn mở miệng: “Anh em ?”

Ngừng một chút, ánh mắt dừng mặt cô, môi khẽ nhếch, nhướn mày cô: “Hay là… em nghĩ ?”

Minh Ý: “…”

C.h.ế.t tiệt, bày trò .

Phó Thời Lễ cũng chỉ đùa cô thôi, tối hôm đó xảy chuyện gì đáng kể, họ vẫn ôm ngủ như bình thường.

Ngày hôm là cuối tuần, Phó Thời Lễ hiếm khi tăng ca, nên cùng Minh Ý ngủ thêm một chút, đến hơn chín giờ sáng mới dậy.

Khi Minh Ý tỉnh dậy, Phó Thời Lễ mặc chỉnh tề, ghế sofa trong phòng ngủ, hai chân bắt chéo, cúi xuống tin tức tài chính mới nhất hôm nay.

Người đàn ông sofa mặc áo sơ mi đen, phong thái thư thái, hai chân bắt chéo, quần tối màu kéo lên, lộ cổ chân trắng, khuỷu tay chống lên đùi, tay cầm máy tính bảng, sống mũi cao còn đeo kính viền bạc, cuốn hút lạnh lùng, đúng phong thái của một doanh nhân tinh .

Minh Ý vài giây.

Người đàn ông như cảm nhận , khẽ nhấc mí mắt, ánh trầm lặng vô tình hướng về cô.

“Tỉnh ?”

Anh đặt máy tính bảng lên sofa, thong thả thả chân xuống, lên bước về phía cô.

Minh Ý gối, khẽ ngáp gật đầu: “Anh dậy lâu ?”

Phó Thời Lễ cúi xuống cạnh cô: “Cũng lâu, ngủ thêm một chút cùng em thôi.”

Nói xong, ngẩng mắt đồng hồ treo tường: “Mới hơn chín giờ, ngủ thêm ?”

Minh Ý lắc đầu, một tay chống dậy: “Không ngủ nữa.”

Phó Thời Lễ gật: “Được, em rửa mặt, chiều xem bữa sáng chuẩn thế nào. Sáng nay ăn gì? Anh sẽ bảo Dì Lan cho em.”

Minh Ý suy nghĩ một lát: “Cháo trứng bắc thảo thịt nạc , lâu ăn.”

“Được.”

Phó Thời Lễ : “Hôm nay lịch việc gì ?”

Minh Ý nghĩ : “Hình như , chị An Ninh bảo khi tập hai của [Chào đón cuộc sống mới] thì lịch, để em nghỉ ngơi.”

Nghe , Phó Thời Lễ gật: “Tập hai khi nào?”

Minh Ý: “Chắc là tuần tới, nhưng hình như Giang Thành, ở Lệ Thành.”

Phó Thời Lễ khẽ : “Thế thì hơn, tiện cho lúc nào cũng thể gặp em.”

Nghe , Minh Ý hổ trách, liếc : “Nói cứ như ở Giang Thành mấy chuyện đó ngăn .”

Phó Thời Lễ mỉm , gì thêm. Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, dừng gáy cô: “À, hôm qua về muộn quá, quên xin phần thưởng từ Phó phu nhân.”

Minh Ý ngẩng mắt: “Xin phần thưởng gì cơ?”

Nói xong, cô cảm thấy gì đó sai sai: “Anh , xin phần thưởng cái gì chứ?”

Phó Thời Lễ nhếch mày: “Hôm qua kéo em chuyện , cần thưởng một chút ?”

Nghe , mặt Minh Ý đỏ bừng, kìm liền giơ tay đ.á.n.h một cái: “Sáng sớm gì thế!”

Lời dứt, còn kịp phản ứng, Phó Thời Lễ nhanh ch.óng cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, như ve vuốt chớp nhoáng.

Hớp hồn mà còn táo bạo, đầy ẩn ý: “Vậy thì coi như là nụ hôn chào buổi sáng.”

Nói xong, Phó Thời Lễ dậy về phía cửa: “Anh xuống , Phó phu nhân tắm rửa xong nhớ xuống ăn sáng với chồng em nhé.”

Anh với tay mở cửa phòng, sải bước ngoài, còn quên đóng c.h.ặ.t cửa phòng.

Phó Thời Lễ khỏi một lúc, Minh Ý mới hồn. Sao mới sáng sớm ngày dám bất ngờ hôn cô chứ!!!

Cô còn kịp đ.á.n.h răng nữa, ôi trời, hôi c.h.ế.t .

Vì chuyện , cô tiểu thư giường rối rắm mãi mới chậm rãi xuống giường rửa mặt, chậm chạp hơn bình thường vài phút.

Khi Minh Ý xuống tới tầng , đúng chín giờ rưỡi, còn hết cầu thang ngửi thấy mùi thơm từ bếp bay . Ngay lập tức cô nhận , chắc chắn là mùi cháo thịt trứng bắc thảo . Tay nghề Dì Lan thật tuyệt, cháo của dì nấu còn ngon hơn cả, Minh Ý ăn qua nhiều cháo thịt trứng bắc thảo, nhưng chỉ Dì Lan là ngon nhất. Sau cô mới , Dì Lan ninh cháo bằng nồi đất, lửa nhỏ, nhờ mùi thơm hơn hẳn so với nồi thường.

Minh Ý chào Dì Lan: “Chào buổi sáng, Dì Lan.”

Dì Lan : “Cô chủ, chào buổi sáng.”

“Bữa sáng sắp xong , chủ đang đợi cô ở phòng khách đấy.”

Minh Ý gật đầu: “Vậy cháu qua gọi .”

Dứt lời, cô bỗng thấy một giọng thuộc về ngôi nhà vang lên. Cô bước xuống, càng càng thấy quen:“Cậu bật lửa ?”

“Vậy thắp sáng trái tim ?”

!!!!

Minh Ý giật tỉnh táo ngay lập tức.

Đây là…

Câu thoại trong bộ phim của cô!!!

Nghĩ tới đây, tim Minh Ý giật thót, nhanh chân bước tới phòng khách.

Phó Thời Lễ trong chiếc áo sơ mi đen giữa phòng khách, mày nhíu , im một chỗ.

Nghe tiếng động, Phó Thời Lễ đầu, gương mặt nghiêm nghị.

Ánh mắt chậm rãi rơi xuống gương mặt cô, cô vài giây, thấy cô hoảng hốt lúng túng, trong lòng chợt hiểu .

Một lát .

Đôi môi khẽ nhếch lên, vẽ nên nụ mỉa mai nhẹ, giọng lạnh: “Minh Ý, em giải thích với ?”

Loading...