Tình Yêu Đến Muộn - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:27:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian ở căn nhà nhỏ trôi qua nhanh, thoáng chốc đến gần hồi kết của buổi đầu tiên.

Buổi trưa, khi kết thúc ghi hình, xe của chương trình đưa về khách sạn đó.

Tối qua Thịnh An Ninh nhắn WeChat cho Minh Ý, rằng đặt vé máy bay chiều nay về Lệ Thành. Ngày mai, t.h.ả.m đỏ lễ trao giải Tinh Quang một suất bỏ trống, khéo để cô bổ sung. Giờ đây, Thịnh An Ninh thu dọn xong hành lý hai để trong khách sạn, chờ Minh Ý ở cửa.

Chỉ là, cùng ở cửa còn quản lý của Mạnh Trân Trân – Chu Hằng.

Thịnh An Ninh tuy quen Chu Hằng, nhưng vì quan hệ giữa Minh Ý và Mạnh Trân Trân nên bây giờ cũng thành nước lửa khó dung. Từ xa cái kiểu khinh khỉnh sắp tràn khỏi màn hình .

Có lẽ từ xa thấy hai đang cửa, lúc xuống xe, Mạnh Trân Trân cố ý chen gần, nhân cơ hội lấy hành lý, hạ giọng chỉ đủ hai thấy: “Cô cũng định tham gia lễ trao giải Tinh Quang ?”

Chưa đợi Minh Ý lên tiếng, Mạnh Trân Trân hừ lạnh một tiếng, giọng chua ngoa hết mức: “Không ngờ Phó tổng còn nâng đỡ cô đến thế cơ đấy.”

Nói xong, cô cố tình kéo mạnh vali , như thể thế là chiếm chút lợi thế .

Minh Ý chỉ trợn mắt bất lực. Cái tính “chó dại” của Mạnh Trân Trân dạo tăng cấp, cô trêu chọc gì cô ? Sao hễ gặp là cô phát điên?

Đang nghĩ, tay Minh Ý bỗng nhẹ bẫng, chiếc vali kịp kéo Thịnh An Ninh thuận tay nhấc xuống đất.

“Chị An Ninh.”

Thịnh An Ninh : “Chị cũng nhận tin, Mạnh Trân Trân cũng sẽ tham dự lễ trao giải Tinh Quang ngày mai.”

Nói , cô khẽ bĩu môi: “Chống lưng của cô cũng thật chịu khó, nửa năm nay lấy một tác phẩm, công ty chỉ hai suất mà vẫn nhường cho cô .”

Minh Ý nhún vai, chẳng mảy may bận tâm: “Kệ cô , em chỉ nước sông phạm nước giếng.”

“Lúc nãy cô gì với em đấy?”

“…”

Minh Ý nhớ : “Cô ngờ Phó Thời Lễ nâng đỡ em đến .”

Thịnh An Ninh: “…”

là thần kinh.”

Chiều tối, Minh Ý và Thịnh An Ninh đáp xuống Lệ Thành.

Kể cũng lạ, rõ ràng Thịnh An Ninh đặt cùng chuyến với Mạnh Trân Trân, nhưng máy bay họ chậm hai tiếng vì sửa linh kiện, kết quả lúc lấy hành lý chạm mặt.

Sân bay đông, tạp nham, tuy Mạnh Trân Trân thể gì, nhưng chỉ cần cái kiểu đời qua lăng kính đen, nghĩ ai cũng như – bất chấp thủ đoạn để leo lên – đủ khiến thấy chán ghét.

Minh Ý nán lâu. Lấy xong hành lý, cô và Thịnh An Ninh tách . Cô vẫn báo với Phó Thời Lễ chuyện về hôm nay, giờ tính tới công ty , cho bất ngờ.

Lên xe , Minh Ý định gửi WeChat cho để hỏi rảnh . Nhỡ giống , đang họp, cô sẽ chờ trong văn phòng, buồn c.h.ế.t .

Xoá xoá sửa sửa mãi, cuối cùng Minh Ý chỉ gửi một câu ngắn gọn:

[Phó tổng ăn trưa ?]

[Phó Thời Lễ: Chưa.]

[Phó Thời Lễ: Sao ?]

Phản hồi nhanh thế?

Minh Ý ngẩn , chẳng nghĩa là bận ? Ít nhất đang họp.

Hoàn hồn , cô cúi đầu nhắn: [Không gì, em hỏi thôi.]

Trong phòng tiếp khách, Phó Thời Lễ cúi mắt dòng chữ màn hình, khẽ nhướng mày, ngón tay gõ nhẹ.

[Phó Thời Lễ: Nhớ ?]

Từ vô tình “bỏ b.o.m” Minh Ý, Phó Thời Lễ dù họp cũng mang theo điện thoại, để chắc rằng khi cô cần, sẽ trả lời ngay.

Rất nhanh, điện thoại bàn sáng.

[Minh Ý: Bớt tự luyến .]

[Phó Thời Lễ: Thật ?]

[Minh Ý: Thật.]

[Phó Thời Lễ: nhớ em .]

Nhìn dòng chữ trong khung chat, tai Minh Ý bất giác nóng bừng.

trả lời nữa, mắt dừng toà nhà Tập đoàn Phó Thị ngay phía .

Xuống xe, Minh Ý gọi cho Tần Xuyên, còn dặn kỹ đừng để Phó Thời Lễ cô sang.

Tần Xuyên nhận lời, chẳng bao lâu xuống đón.

Lần , Minh Ý quen đường, thẳng thang máy chuyên dụng của tổng tài. Khi cửa thang khép, cô mới hờ hững hỏi: “Phó tổng các đang gì thế?”

Tần Xuyên: “Phó tổng đang ở phòng tiếp khách.”

“Phòng tiếp khách?”

Nghe , Tần Xuyên gật đầu: “Vâng, thưa phu nhân. Hôm nay một bản hợp đồng cần Phó tổng trực tiếp tham dự.”

“Bàn công việc mà còn trả lời nhanh thế ?” Minh Ý lẩm bẩm.

Không lâu , thang máy tới tầng cao nhất. Minh Ý quen lối, bước , về hướng phòng tổng giám đốc: “Phó tổng bên đó còn bao lâu nữa?”

Tần Xuyên: “Chắc cũng nhanh thôi.”

Minh Ý gật đầu: “Ừm.”

Trước khi đẩy cửa, cô còn dặn thêm: “À, ah tuyệt đối đừng để Phó tổng sang đây.”

Tần Xuyên khẽ cúi, kính cẩn: “Phu nhân cứ yên tâm.”

Minh Ý gật đầu, kéo vali .

Lần tới vội, thêm quan hệ khi còn gượng gạo, cô dịp kỹ văn phòng Phó Thời Lễ. Hôm nay mới , trong phòng việc còn một phòng nghỉ nhỏ, chỉ là cửa giấu bức tranh, thường ngày khó để ý.

Cô rón rén đưa tay đẩy cửa, tim đập thình thịch, cứ như sắp mở một thế giới mới.

Kết quả, bên trong chẳng gì lạ, chỉ một chiếc giường đơn và một giá treo quần áo nhỏ, đó treo âu phục, sơ mi của Phó Thời Lễ.

Minh Ý định lùi thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân, từ xa gần. Có lẽ vì đột ngột bước lãnh địa của khác mà trong lòng chột , cô theo bản năng đưa tay khép cánh cửa phòng nghỉ , giả vờ như từng chuyện gì, giấu ở trong đó.

Bên , Phó Thời Lễ bước văn phòng, thấy chiếc vali nhỏ đặt sofa. Nghĩ đến dáng vẻ thôi của Tần Xuyên khi nãy, cộng thêm tin nhắn bất ngờ Minh Ý gửi, dễ dàng đoán chủ nhân chiếc vali là ai.

Tính ngày tháng, cũng đến lúc về .

Anh nguyên chỗ, ánh mắt đảo quanh. Văn phòng rộng lớn, gần như chẳng nơi nào để trốn, trừ phi…

Ánh mắt rơi về phía trong cùng, nơi treo bức thư pháp lệch .

Ngừng chốc lát, đưa tay khóa cửa văn phòng, từng bước một về hướng phòng nghỉ.

Cùng lúc , tiếng bước chân ngoài cửa ngày một gần, tim Minh Ý đập thình thịch.

Nếu lát nữa Phó Thời Lễ hỏi cô vì trốn trong phòng nghỉ, cô thế nào?

Hay là bây giờ mở cửa xông , hét một tiếng “surprise”?

Hình như… cũng . E là Phó Thời Lễ sẽ nghĩ cô vấn đề mất.

Ngay giây , tay nắm cửa xoay nhẹ, cánh cửa đẩy từ bên ngoài. Không gian hẹp, Minh Ý còn chỗ để trốn.

Ánh mắt chạm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-64.html.]

Minh Ý khựng , ngượng ngập giơ tay lên: “Hi~”

Không khí lặng mấy giây.

Có lẽ tiếng “hi~” cho sượng, Phó Thời Lễ yên, một lúc mới cất giọng nhạt nhẽo: “Phó phu nhân giải thích với ?”

Minh Ý vội thu tay về, chỉ hận thể đào một cái hố chui xuống. Biết thế chẳng bày trò bất ngờ, giờ thì , bất ngờ biến thành kinh hãi.

“Nếu… nếu em em chỉ đơn thuần tham quan văn phòng của , tin ?”

Nghe , Phó Thời Lễ nhướng mày: “Tham quan mà tham quan thẳng phòng nghỉ của luôn ?”

“…”

Minh Ý: “Chỉ là… ngoài ý thôi.”

“Thật ?”

Phó Thời Lễ rũ mắt, từng bước áp sát: “Ngoài ý trở về Lệ Thành mà báo , ngoài ý thông đồng với Tần Xuyên, ngoài ý bước phòng nghỉ của ?”

Vừa , đưa tay ôm eo cô kéo sát n.g.ự.c: “Phó phu nhân, những thứ ‘ngoài ý ’ của em nhiều quá ? Hửm?”

“…”

Thôi , Phó Thời Lễ vốn là chấp nhặt, viện bừa lý do cũng chẳng thể lừa .

Đầu óc Minh Ý xoay nhanh mấy vòng mà vẫn chẳng nghĩ cái cớ nào đủ hợp lý, bèn liều lĩnh: “Được , em thật . Ban đầu em chỉ tạo cho một bất ngờ thôi mà.”

Phó Thời Lễ nhướng mày: “Thật ?”

“Thật mà.”

Đầu ngón tay khẽ vuốt ve bên hông cô, giọng trầm khàn: “Thế chạy đây?”

“Thì… tò mò, xem thử?”

Phó Thời Lễ: “Xem gì?”

Bị trêu đến ngứa ngáy, Minh Ý rút tay , cố sức đè c.h.ặ.t bàn tay đang loạn bên hông , ngẩng đầu trừng : “Xem nhân lúc em vắng mà giấu ai trong , ?”

Phó Thời Lễ bật khẽ, cúi đầu chậm rãi ghé sát, thở nóng ấm lướt qua tai cô: “Bây giờ em thấy đấy.”

Ngừng một chút, giọng trầm thấp khàn khàn: “Trên đời , duy nhất giấu… chỉ em.”

Tim Minh Ý lỡ mất một nhịp.

Cái thế? Chẳng bọn họ đang cãi ?

Còn kịp định thần, nóng phả bên tai, theo là nụ hôn ẩm ướt khẽ rơi lên vành tai. Giọng trầm ấm, da diết của chảy thẳng tai cô: “Phó phu nhân, chồng em nhớ em lắm.”

Nghe , lòng Minh Ý như mềm một mảnh, vành tai nóng bừng: “Thật… thật ?”

“Thật.”

Vừa dứt lời, Phó Thời Lễ cầm tay cô đặt xuống một nơi, khẽ : “Không chỉ nhớ em, mà nơi … còn nhớ nhiều hơn.”

Giống như nhận ý đồ của , còn đợi ngón tay chạm tới, Minh Ý như điện giật, giật rụt tay về, mặt đỏ bừng, trừng mắt : “Anh… … giữa ban ngày ban mặt định giở trò lưu manh gì !”

Phó Thời Lễ liền cụp mắt xuống, ánh chậm rãi dừng gương mặt cô mấy giây, thong thả chỉnh : “Có cần nhắc một nữa cho Phó phu nhân rằng, chúng kết hôn ?”

Lời dứt, còn để Minh Ý kịp phản bác, hương tuyết tùng dày đặc cùng nụ hôn nóng bỏng ập thẳng về phía cô.

Không thể , học bá đúng là học gì cũng nhanh. Vài thực chiến ngắn ngủi, kỹ thuật hôn của Phó Thời Lễ tuy đến mức thuần thục lão luyện, nhưng so với tiến bộ rõ rệt. Ít nhất trong cảm nhận của Minh Ý, bằng hôn đến choáng váng, đến mức mãi đến khi cả đè lên chiếc giường đơn trong phòng nghỉ mới kịp hồn.

Đôi mắt mờ nước của Minh Ý mở to, theo bản năng cô đưa tay đẩy , nhưng ngay giây bàn tay giữ c.h.ặ.t, còn dẫn dắt chậm rãi áp xuống.

Cô nghẹn ngào vùng vẫy: “Đừng… đây là văn phòng…”

Hơi thở đàn ông trầm xuống, động tác tay hề dừng : “Yên tâm, sẽ ai .”

Phòng nghỉ vòi nước, Minh Ý Phó Thời Lễ bế ngoài, đặt lên bồn rửa tay trong văn phòng để rửa.

Minh Ý nghiến răng nghiến lợi: “Phó Thời Lễ, là cún !”

Phó Thời Lễ cũng quả thật bắt nạt cô quá, nên ngoan ngoãn để mặc cô c.h.ử.i. nhớ dư vị ban nãy, hiếm khi đáp một tiếng: “Ừ.”

Trong giọng mơ hồ còn mang theo chút ý thoả mãn: “Cún của em.”

“…”

Ngày hôm , đêm hội Tinh Quang diễn đúng hẹn.

Minh Ý từ sớm Thịnh An Ninh đón thử lễ phục và tạo hình. Dù hôm nay chỉ là kèm, nhưng suất tham gia Tinh Quang mỗi năm đều cực kỳ giới hạn, gần như là những ngôi lớn trong giới. Mỗi công ty nhiều nhất cũng chỉ hai, ba chỗ. Với vị trí hiện tại của Minh Ý vốn dĩ cơ hội, nhưng do chỉ định từ bất ngờ trẹo chân hôm qua, Thịnh An Ninh kịp thời giành lấy suất cho cô.

Có thể chen chân lên t.h.ả.m đỏ Tinh Quang tất nhiên là chuyện . Cho dù chỉ nền thì cũng còn hơn xuất hiện. Huống hồ, gần đây nhờ chương trình [Chào đón cuộc sống mới], độ hot của Minh Ý vẫn duy trì định; thêm đó, bộ phim mới cũng nhận về phản hồi tích cực, kéo theo danh tiếng cá nhân của cô cũng tăng lên rõ rệt.

Trong phòng trang điểm, Minh Ý ngẩng đầu phối hợp để chuyên viên make-up việc, khẽ xoa cổ tay .

Lúc , Thịnh An Ninh xách một bộ lễ phục gửi tới, vội vã bước : “Chờ mãi, cuối cùng lễ phục cũng mang đến .”

“Cỡ chị bảo thiết kế sửa đúng theo đo của em . Lát nữa em thử, nếu thì chị tính cách khác.”

Nói , cô treo lễ phục lên giá, đầu liếc Minh Ý: “Cổ tay em thoải mái ? Thấy từ nãy em cứ xoa mãi. Có cần chị lấy ít đá về chườm ?”

Động tác tay của Minh Ý khựng . Nhắc tới chuyện tức chịu nổi. Tất cả đều tại Phó Thời Lễ hôm qua, cứ ngỡ qua một đêm sẽ đỡ, ai ngờ tới giờ cổ tay vẫn còn ê ẩm.

Cô thật sự chườm đá cho đỡ, nhưng Thịnh An Ninh chắc chắn sẽ hỏi vì một sự kiện quan trọng như thế mà thương ở tay. Chuyện , cô chẳng dám mở miệng.

Minh Ý lắc đầu: “Không chị, chỉ là vô tình va thôi.”

“Thật ?” Thịnh An Ninh bán tín bán nghi tay cô.

Minh Ý: “Yên tâm , em thật sự gì.”

“Vậy thì , chuyện gì nhớ với chị. Chị ngoài đây, Tổng giám đốc Từ cũng đến .”

Đêm hội Tinh Quang khác với Danh kịch thịnh điển, khách mời chỉ giới giải trí mà còn nhiều nhân vật quyền thế từ các lĩnh vực khác . Nói trắng , tại Tinh Quang, các minh tinh chẳng qua cũng chỉ như vật trang trí.

cho dù là bình hoa, mấy suất của mỗi công ty vẫn là thứ mà ai cũng tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, bởi đến tham dự đêm hội tối nay đều địa vị hề tầm thường, thậm chí vượt qua cả ranh giới giai tầng.

“Cô Minh Ý, cô xem lớp trang điểm chỗ nào hài lòng hoặc chỉnh sửa ?”

Minh Ý ngẩng lên gương. Có lẽ vì để hợp với lễ phục tối nay, kiểu trang điểm hôm nay còn rực rỡ sắc sảo như những , khí thế tràn ngập, mà đó tinh tế hơn, thanh thoát hơn.

Cô thu tầm mắt, gật đầu: “Cứ thế , cần chỉnh sửa gì.”

“Vâng, cô cứ chuẩn , ngoài .”

Chuyên viên trang điểm , Minh Ý cúi đầu đồng hồ, thấy thời gian cũng khớp, liền cầm lễ phục bước phòng thử đồ.

Đây là đầu tiên Minh Ý mặc lễ phục cao cấp mượn. Trước vị trí của cô đủ, những thương hiệu cao cấp tiếng đều chẳng buồn để ý đến cô. Còn những bộ “cao cấp” thể mượn thực chất cũng chẳng đồ thật sự cao cấp. Hàng cao cấp thực sự khi mắt các phu nhân danh giá trong giới thượng lưu đặt mua hết sạch, thể đến tay giới giải trí.

Hôm nay, Thịnh An Ninh mượn cho cô một bộ lễ phục của GL. Nếu phân cấp trong giới xa xỉ, GL cao nhất cũng chỉ xếp nhóm vàng. Bình thường dạo phố Minh Ý còn lười .

còn cách nào khác, với vị trí hiện tại, cô chỉ thể mượn bộ . Còn nếu cô mặc đồ cao cấp thật, ngày mai tin đồn chắc chắn sẽ nổ tung khắp nơi.

Thay xong, Minh Ý soi gương.

Thiết kế quây n.g.ự.c, phần váy kèm đuôi cá, đường eo nâng cao, tự nhiên kéo dài tỷ lệ cơ thể. Đuôi cá khéo léo tôn lên vòng eo và hông. Chất liệu lụa satin sáng bóng, phối hợp với làn da trắng mịn như tuyết của cô, càng nổi bật khí chất lạnh lùng, thanh nhã.

Minh Ý chút hờ hững xoay soi thêm mặt . Thật mấy thương hiệu lớn cũng chỉ quanh quẩn vài kiểu dáng, nhiều cũng chẳng còn cảm giác mới mẻ.

Đang nghĩ ngợi, ánh mắt Minh Ý bỗng khựng , cô chậm rãi tiến gần gương, như xác nhận điều gì.

Ngay đó, cô lập tức lễ phục , gọi điện cho Thịnh An Ninh:

“A lô, chị An Ninh, chị đang ở ? Hình như lễ phục của em động tay động chân .”

Loading...