Tình Yêu Đến Muộn - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:27:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Ý sững , dường như kịp hiểu: “Cái gì?”

Phó Thời Lễ ung dung xoay màn hình điện thoại về phía cô, đặt mặt, nghiêng đầu cô, giọng trầm thấp mà bình thản lặp : “Diệp Yến cp là thật.”

“……”

Nhìn rõ hàng chữ màn hình, Minh Ý chỉ hận thể đào ngay cái hố mà chui xuống. Không gì khó xử hơn tình cảnh lúc .

“Ừm… cái , em thể giải thích.”

Sắc mặt Phó Thời Lễ thoáng trầm xuống, ánh mắt vẫn bất động dừng gương mặt cô, im lặng, như đang chờ đợi lời tiếp theo.

Thấy , Minh Ý vội vàng giải thích: “Là thế , Diệp Yến cp là tên ghép của nam phụ và nữ phụ trong bộ phim em . Vì phim đang hot nên fan CP mới cuồng nhiệt thôi…”

Ngừng một chút, cô dè dặt bổ sung: “Em cũng chỉ tới mới Chu Dạng cũng tham gia chương trình . Chẳng lẽ chỉ vì chuyện mà hủy hợp đồng? Khoản tiền bồi thường lớn lắm đấy.”

Nghe , Phó Thời Lễ khẽ nâng mắt, ánh chậm rãi trượt từ gương mặt cô xuống, cuối cùng dừng bàn tay đang giữ c.h.ặ.t.

Anh vài giây, đó khẽ bật thấp giọng: “Nếu nhớ nhầm, chiếc nhẫn kim cương tay Phó Phu nhân đây trị giá tám mươi triệu.”

Ngừng một thoáng, ánh mắt rơi xuống gương mặt Minh Ý, thản nhiên cất tiếng: “Hơn nữa, hình như đây vẫn đến mức trả nổi tiền vi phạm hợp đồng cho vợ.”

 

Ý trong lời, là mỉa mai cái cớ vụng về cô đưa .

Minh Ý: “……”

Hôm nay cứ thích chấp nhặt thế chứ.

Một lát , Minh Ý mím môi, dứt khoát: “Được , em . Thế xem ?”

Nũng nịu bộ tịch vốn là sở trường của cô.

Thấy , khóe môi Phó Thời Lễ khẽ cong, nụ nhàn nhạt: “Vậy thì dễ thôi.”

Giọng đàn ông trầm thấp, lạnh lùng: “Chúng công khai luôn , Phó Phu nhân thấy ?”

“Không !”

Minh Ý chẳng kịp nghĩ ngợi phản bác ngay: “Trước đây rõ là hôn nhân bí mật ! Anh nuốt lời!”

Phó Thời Lễ nhướn mày, dáng vẻ vẫn thư thái nhàn nhã: “Trước còn gọi là vợ chồng plastic cơ mà.”

“……”

Minh Ý: “Cũng ! Em hứa với bố , trừ phi thấy ông đuổi em khỏi nhà.”

“Thế thì .” Phó Thời Lễ bật khẽ: “Anh nuôi em.”

“……”

Minh Ý đảo mắt: “Ai thèm nuôi.”

“Dù thì em mặc kệ, khi em giành ảnh hậu thì đừng mơ công khai.”

Nghe , Phó Thời Lễ nhướn mày: “Thật ?”

Minh Ý gật đầu, giọng kiên định khác thường: “Thật!”

Một lát , Phó Thời Lễ chậm rãi: “Không công khai cũng .”

Minh Ý còn kịp mừng thì bổ sung: “ một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Phó Thời Lễ cúi đầu, từ tốn nghiêng sát gần, thở nóng ấm phủ lên mặt cô.

Vài giây , giọng nam trầm thấp vang lên, chậm rãi từng chữ: “Không ở quá gần đàn ông khác, sẽ ghen.”

Nghe xong, tim Minh Ý bỗng hụt mất một nhịp.

Anh gì?

Ghen ư?

nhầm chứ? Phó Thời Lễ thật sự sẽ ghen??

Sực tỉnh, khóe môi Minh Ý nhịn cong lên, ánh mắt sáng rực ý . Cô vòng tay khẽ ôm cổ : “Anh gì, nữa .”

Phó Thời Lễ cô vài giây, thấy dáng vẻ vui sướng khôn xiết của cô, bỗng cũng chiều theo.

Giọng trầm thấp, một tay siết c.h.ặ.t eo cô: “Anh , em ở gần đàn ông khác, để khác đồn thổi, sẽ ghen.”

Cảm nhận sức lực nơi vòng eo, tim Minh Ý lỡ mất một nhịp, trong lòng dâng lên cảm giác hồi hộp xen lẫn phấn khích.

Chẳng lẽ là…

kết hôn một thời gian nhưng giữa họ cùng lắm cũng chỉ dừng ở hôn và ôm. Ngay cả khi ngủ chung giường, Phó Thời Lễ cũng từng quá giới hạn.

Chẳng vẫn , đàn ông khi ghen thì tính chiếm hữu đặc biệt mạnh mẽ ?

Chỉ tiếc nơi khách sạn sang trọng năm , mà chỉ là một nhà trọ nhỏ xập xệ. Để cô thành chuyện trọng đại của đời ở đây, quả thật … khó chấp nhận.

Nghĩ kỹ , nếu là Phó Thời Lễ, dường như cũng khó để tiếp nhận.

Ý nghĩ thoáng qua, thở Minh Ý trở nên gấp gáp. Cô ngẩng đôi mắt long lanh ánh nước, ngón tay mảnh mai quấn lên cà vạt , dáng vẻ quyến rũ mê hoặc: “Vậy Phó tổng ghen thì gì?”

Ánh mắt Phó Thời Lễ thoáng u tối, giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay nghịch ngợm của cô, bật lạnh: “Muốn phong sát hết bọn họ.”

“……”

Một tiếng , Phó Thời Lễ mới từ phòng tắm .

Khi , Minh Ý đang ngoan ngoãn quỳ giường, thấy bước liền đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu mỉm vẫy tay, giọng ngọt ngào như tẩm mật: “Anh Thời Lễ, tắm xong ~”

Bước chân Phó Thời Lễ khựng , mắt khẽ cụp xuống, nhanh ch.óng lấy vẻ bình thản, về phía cô: “Còn ngủ?”

Ngẩng đầu , đôi mắt hạnh ngây thơ mờ sương của Minh Ý như ngấn đầy làn nước xuân: “Em chờ đấy~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-63.html.]

Nghe , sống lưng Phó Thời Lễ bỗng cứng .

Nói thật, việc Minh Ý đột nhiên dùng giọng điệu ngọt ngào như thế khiến Phó Thời Lễ nhất thời chút quen, dù thì đây mỗi cô gọi bằng giọng , gần như đều là đang ý đồ .

Hoàn hồn , Phó Thời Lễ cúi xuống, tiện tay đặt chiếc khăn đang lau tóc sang một bên, hờ hững đáp: “ lúc lắm, chúng tiếp tục tính nốt món nợ khi nãy còn xong.”

“……”

Nghe , cánh tay Minh Ý thăm dò đưa liền khựng giữa trung, tiến mà rút cũng chẳng xong, vô cùng lúng túng.

Phó Thời Lễ cầm lấy điện thoại tủ đầu giường, mở WeChat, tìm đến liên hệ ghim cùng gửi qua một ký hiệu.

Quả nhiên xuất hiện dấu chấm than đỏ như dự đoán. Phó Thời Lễ nhướng mày: “Động tác cũng nhanh đấy.”

Minh Ý mím môi, trong lòng thầm reo hò. Cô ngay là khi tắm xong , Phó Thời Lễ thế nào cũng sẽ tính sổ vụ cô cho danh sách đen. May mà cô kịp cho khỏi danh sách đó, nếu thì giờ chẳng sẽ hạch tội cô kiểu gì nữa!

Nghĩ đến đây, Minh Ý bỗng nhớ điều gì, ngẩng đầu sang: “Em còn hỏi , tự dưng tới đây?”

“Còn nữa, kiểu gì ? Em nhớ tầng hệ thống kiểm soát an ninh ở cửa mà?”

Phó Thời Lễ hờ hững ngước mắt: “Anh gặp em, một cái cửa bé tí thì ngăn nổi chắc?”

“……”

Tim Minh Ý lỡ mất một nhịp. Trời ơi, từ bao giờ mấy lời thế!

Cô khẽ điều chỉnh cảm xúc, nhớ tới chuyện chính: “Thế ai phát hiện đấy chứ?”

Người đàn ông nhướng mí mắt, hờ hững thốt một chữ: “Không.”

“Thế thì , thế thì .” Minh Ý thở phào: “Miễn là ai thấy là .”

Thấy , Phó Thời Lễ cau mày chằm chằm cô mấy giây: “Em sợ gì? Anh là thể gặp em là thể gặp?”

“……”

Biết nghĩ nhiều, Minh Ý kiên nhẫn giải thích: “Đương nhiên . Chẳng em mới với còn gì. Hơn nữa đây mạng còn từng tin đồn chúng quan hệ mờ ám. Nếu chẳng may ai thấy, thì với và hình ảnh của tập đoàn Phó thị đều chút nào, đúng ?”

Lý do kéo cũng xa thật.

Phó Thời Lễ bật khẽ, một tay chống lên đệm phía , chậm rãi ngẩng mắt. Ánh hờ hững rơi gương mặt cô, yên lặng dừng vài giây, đưa tay, đầu ngón tay thong thả lướt theo đường nét khuôn mặt cô, giọng nhàn nhạt: “Chúng quan hệ mờ ám ?”

Minh Ý: “……”

Chuyện xảy tiếp theo, chính bản Minh Ý cũng chẳng hiểu . Có lẽ là Phó Thời Lễ dùng hành động để chứng minh cho cô thấy giữa họ “quan hệ mờ ám”, hoặc cũng thể là do cơn ghen của “ông cụ non” nổi lên.

Mặc dù Phó Thời Lễ mới hai mươi bảy tuổi, chẳng già.

Chỉ là, đến khi Minh Ý hồn trở , thì Phó Thời Lễ ép xuống giường, hôn đến mức choáng váng.

Cô khó khăn lắm mới tìm một kẽ hở, vội đưa tay đẩy xa: “Đợi !”

“Đợi gì?”

Đôi mắt đàn ông tối sẫm, thở rõ ràng nặng nề hơn nhiều, giọng cũng khàn hẳn .

“Cái đó…”

Minh Ý mím môi, dù thiết thế nhưng đôi khi cô vẫn cảm thấy ngượng ngùng. Ấp úng mãi, cô mới lắp bắp: “Cái đó… hình như chỗ nghỉ cách âm , hơn nữa…”

Phó Thời Lễ thấu hiểu, gương mặt đỏ bừng của cô, cố tình trêu chọc: “Hơn nữa gì?”

Minh Ý c.ắ.n môi, dứt khoát liều : “Hơn nữa chúng … cái đồ phòng tránh…”

Nghe xong, Phó Thời Lễ khẽ bật trầm thấp.

Anh cúi đầu, dịu dàng hôn nhẹ lên vành tai cô, giọng trầm ấm, vương vấn: “Hôm nay chúng .”

“Thế …”

Má Minh Ý nóng bừng, chẳng lẽ do cô nghĩ nhiều?

Còn kịp phản ứng, bàn tay Phó Thời Lễ bao lấy mu bàn tay cô, chậm rãi dẫn dắt xuống , dịu giọng dụ dỗ bên tai: “, thể dùng cách khác.”

Tim Minh Ý hẫng một nhịp thật mạnh.

Sự thật chứng minh, những ngoài mặt trông chỉnh tề, lịch thiệp như tinh , nhưng thực chất——

Gương mặt Minh Ý ngày càng nóng bừng, nhẹ bẫng như dẫm mây. Đầu ngón tay nóng rẫy, nửa như luồng điện chạy qua.

Phó Thời Lễ giữ lấy bàn tay còn của cô, nâng niu đặt lên n.g.ự.c như bảo vật, tay thì nhanh chậm dẫn dắt từng chút.

Minh Ý mơ mơ màng màng, cho đến khi sự ẩm ướt lành lạnh lan đầu ngón tay, cô mới bừng tỉnh.

Phó Thời Lễ ở phía , cả mang vẻ khoan khoái, thoải mái. Anh ôm lấy cô từ lưng, chậm rãi rửa tay cho cô.

“……”

Hôm nay Minh Ý cuối cùng cũng hiểu thế nào là “ nho nhã nhưng tâm chẳng trong sáng”.

Một giây còn giống như yêu ma kéo cô biển d.ụ.c vọng, giây thể bày dáng vẻ chín chắn, đường hoàng, tự tay rửa tay cho cô!!!

Hóa giờ, sự hiểu của cô về Phó Thời Lễ vẫn quá nông cạn!

“Được , rửa sạch , lau tay .”

Giọng nam trầm thấp, lạnh mát bên tai kéo cô về thực tại.

Minh Ý ngẩng đôi mắt còn phủ sương mờ, trong gương trừng một cái, cúi đầu cẩn thận đưa tay lên gần mũi ngửi.

Hương hoa lan chuông ngọt dịu của nước rửa tay lan tỏa, mát lành.

Thấy , Phó Thời Lễ lấy khăn bọc lấy bàn tay còn lơ lửng của cô, từng chút lau khô, dịu giọng an ủi: “Yên tâm, rửa kỹ nhiều , chắc chắn còn mùi.”

Không thì thôi, càng Minh Ý càng thấy tủi . Trước chỉ kể, nào ngờ chuyện

“Hu hu, tay em…”

“Bẩn !!!”

“Anh trả cho em đôi tay sạch sẽ cơ, hu hu hu.”

Nghe , khóe môi Phó Thời Lễ khẽ cong, từ trong gương liếc cô một cái, cúi đầu sát bên tai cô.

Giọng trầm thấp, vương vấn: “Chuyện mà vợ chồng thể , chỉ .”

Loading...