Tình Yêu Đến Muộn - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:25:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng nam trầm thấp, quyến rũ, theo thở ấm nóng khẽ rơi bên tai Minh Ý.

Tai cô dần nóng lên, tim đập loạn xạ, nhưng vẫn quên tính sổ với . Cô nghiêng đầu, khẽ hừ một tiếng: “Cả ngày trả lời tin nhắn của em, nhớ gì?”

Nghe , Phó Thời Lễ bật khẽ: “Giận ?”

Minh Ý mặt , thèm , miệng cứng rắn: “Em chẳng rảnh mà giận ! Anh ở nhà mấy hôm nay, em vui c.h.ế.t !”

Phó Thời Lễ nhướng mày, khóe môi khẽ cong, ý mơ hồ: “Thế ?”

Vừa , ngón tay khẽ lướt qua lòng bàn tay cô, giọng trầm thấp mà dịu dàng: “Đi chơi ?”

Cảm giác chạm nhẹ mơ hồ khiến nửa cô tê rần, run lên từng đợt. Phó Thời Lễ giam c.h.ặ.t trong vòng tay, hai cánh tay giữ c.h.ặ.t, thể nhúc nhích.

Cô nghiến răng: “Không liên quan đến !”

Cái đồ c.h.ế.t tiệt cả ngày thèm trả lời tin nhắn đành, về nhà chẳng câu t.ử tế, nãy còn cố tình trốn để dọa cô, giờ giở trò xa!

Tức c.h.ế.t mất thôi!

Thấy , Phó Thời Lễ cúi mắt, động tác từ trêu chọc chuyển thành nhẹ nhàng bóp tay cô như đang dỗ dành.

Anh cúi đầu, giọng trầm mềm: “Anh sai , đừng giận nữa, ?”

Minh Ý ngẩng lên một cái, hồi lâu mới nghiến giọng: “Nói xin là xong ?!”

Phó Thời Lễ khẽ : “Tất nhiên là . Anh còn quà cho em.”

Nghe , tâm trạng Minh Ý mới dịu đôi chút, cô liếc sang: “Quà gì?”

“Lát nữa sẽ cho em .”

Nói , cúi đầu, thở ấm nóng khẽ phả lên mặt cô: “Vậy… Phó phu nhân, rốt cuộc nhớ ?”

Giọng trầm ấm, khẽ khàng, khiến tai cô nóng bừng.

Minh Ý mím môi, do dự vài giây khẽ gật đầu.

Thấy , Phó Thời Lễ bật trầm thấp. Ngón tay khẽ chạm cằm cô, nâng lên thật chậm.

Minh Ý thuận theo lực tay , ngước mắt , má nóng bừng, hô hấp cũng vô thức chậm : “Anh… định gì…”

Phó Thời Lễ cúi mắt, ánh rơi gương mặt cô, thở nặng dần, chậm rãi áp sát.

Mùi tuyết sương thanh mát bao trùm lấy cô, Minh Ý khẽ run hàng mi. Dù đầu gần gũi đến thế, nhưng tim vẫn vô cớ đập nhanh.

Anh cúi xuống, môi gần sát môi cô, giọng khàn xen thở: “Muốn hôn em.”

Lời dứt, hương tuyết sương mát lạnh cùng nụ hôn nóng bỏng phủ xuống môi cô.

Nụ hôn dịu dàng, quấn quýt, lưu luyến rời.

Bàn tay rộng lớn của khẽ vuốt má cô, chậm rãi vén sợi tóc tai. Khi làn tóc lướt qua vành tai, cô theo phản xạ né , nhưng ngay lập tức giữ c.h.ặ.t cằm để đón nhận nụ hôn sâu hơn.

Nụ hôn kéo dài lâu, đến mức gần như còn để trao đổi, họ mới chậm rãi tách .

Má cô đỏ bừng vì hôn, vội đưa tay gỡ phần tóc vén, thả xuống để che gương mặt nóng rực.

Thấy , Phó Thời Lễ khẽ : “Che gì chứ?”

Có lẽ vì hôn xong, giọng khàn khàn, mang theo sức hút khó cưỡng.

Minh Ý mím môi, im lặng .

Một lát , ánh mắt Phó Thời Lễ dừng đôi môi đỏ của cô, khẽ: “Xem hiệu quả buổi huấn luyện của cũng tệ.”

Hiểu rõ ý , Minh Ý trừng mắt: “Là em thông minh bẩm sinh!”

Phó Thời Lễ bật : “, đúng, Phó Phu nhân thông minh, học một .”

Minh Ý mặt , hừ nhẹ: “Đương nhiên !”

“Ừ.” Anh khẽ gật, mỉm , nhẹ nhàng bóp tay cô: “Vậy phiền Phó Phu nhân chăm chỉ luyện tập hơn nhé.”

Nghe , Minh Ý nhịn , giơ tay đ.á.n.h nhẹ n.g.ự.c : “Anh linh tinh gì thế!”

Cú đ.á.n.h với chẳng khác nào mèo con gãi ngứa, chẳng giống giận dỗi, như đang nũng nịu.

Khóe môi cong lên: “Đưa em tới một nơi.”

Minh Ý: “Nơi nào?”

“Chỗ nhận quà.”

Cô liếc , bán tín bán nghi: “Được thôi, nể tình quà, em bỏ qua .”

Phó Thời Lễ cúi : “Được.”

Nửa tiếng , chiếc Bentley đen dừng một căn biệt thự ba tầng ở Tinh Lan Loan.

Minh Ý đầu ngoài cửa sổ: “Anh đưa em đến đây gì? Không định tặng nhà cho em đấy chứ? Nhà ở Tinh Lan Loan tuy thật, nhưng em thiếu bất động sản.”

Câu là sự thật. Là tiểu công chúa duy nhất của nhà họ Diệp, từ sinh nhật mười tám tuổi, mỗi năm Diệp Thư Thành đều tặng Minh Ý một căn nhà. Vị trí, khu dân cư đều thuộc loại nhất ở Lệ Thành.

Chưa kể, Diệp Sâm và Diệp Trác đôi khi tặng gì cũng sẽ tặng nhà. So với chọn quà khác, tặng nhà nhanh gọn, mất công. Minh Ý thường xuyên bay tới nhiều thành phố để đóng phim, nên ngoài Lệ Thành, các thành phố khác Diệp Sâm cũng mua nhà để tiện cho cô ở trong thời gian .

Giờ trong tên Minh Ý cũng hơn chục căn nhà, chỉ là bình thường đều bỏ trống ai ở. Vì thế cũng thể cô kén chọn, chỉ là nhà thì cô thực sự thiếu mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-60.html.]

Phó Thời Lễ một tay tháo dây an , mở cửa xuống xe: “Rất nhanh thôi em sẽ .”

“Làm gì mà bí bí mật mật thế?”

Minh Ý nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, đó cũng tháo dây an , theo Phó Thời Lễ xuống xe.

Đến cửa biệt thự, Phó Thời Lễ khẽ hất cằm: “Mật mã giống ở nhà.”

Minh Ý nghi ngờ ngẩng lên , tuy định gì nhưng vẫn theo.

Nhập sáu chữ , “cạch” một tiếng, cửa tự động mở . Phó Thời Lễ , đưa tay kéo cửa giúp cô.

Khoảnh khắc cửa mở, đập mắt là một con gấu Brown to tướng ở sảnh, như đang chào đón chủ nhân trở về.

Tường sơn hồng với nhiều sắc độ khác , phòng khách bài trí theo phong cách châu Âu, từ sofa, tủ áo đến bàn đều mang hoa văn uốn lượn tinh xảo.

Minh Ý sững , đầy bất ngờ.

Thấy , Phó Thời Lễ khẽ cong khóe môi: “Muốn lên tầng xem ?”

Phòng ngủ ở tầng hai, thiết kế điển hình của phòng công chúa kiểu Pháp — tường hồng nhạt, rèm ren sáng màu, đầu giường chạm khắc hoa văn cổ điển, t.h.ả.m trải sàn họa tiết ô ca rô trắng hồng, cả gian mộng mơ tràn ngập thở thiếu nữ.

Món quà hôm nay của Phó Thời Lễ thể là chạm thẳng trái tim Minh Ý, thỏa mãn triệt để mơ mộng tuổi con gái. Ai mà thể từ chối một căn biệt thự bài trí thành phòng công chúa chứ!

“Thích ?” Giọng Phó Thời Lễ trầm khẽ vang lên.

Minh Ý gật mạnh hai cái, chân thành: “Rất thích!”

Phó Thời Lễ cụp mắt, giọng dịu dàng: “Vậy giờ Phó phu nhân còn giận ?”

Minh Ý cố ép khóe môi đang nhếch lên, khẽ mím môi: “Nể tình phòng công chúa, em bỏ qua.”

“Vậy cảm ơn Phó phu nhân.”

Nói xong, Minh Ý vòng vòng trong phòng mấy lượt. Là con gái duy nhất nhà họ Diệp, từ nhỏ cô cưng chiều như công chúa, nhưng đây là đầu tiên tặng cô hẳn một căn biệt thự công chúa. Ngoài bất ngờ và cảm động, cô cũng thấy mới mẻ.

Minh Ý ở ban công xuống một cái, hỏi: “Thế em thể ở đây ?”

Phó Thời Lễ: “Đương nhiên, nhà là của em, em ở lúc nào thì ở.”

“Thế thì quá, tối nay em ngủ ở đây!”

Nghe , Phó Thời Lễ suy nghĩ vài giây, đó bước tới: “Cũng .”

Vừa , đưa tay nhẹ ôm eo cô, siết lòng: “ lúc ở đây ai, chúng cũng nên chút chuyện mà vợ chồng hợp pháp nên , em xem?”

Minh Ý: “…”

Thực sự là cần .

Tối hôm đó, Minh Ý và Phó Thời Lễ vẫn về ngủ ở Tinh Lan Loan. Có điều Minh Ý sẵn sàng, nên cũng vội, chỉ trêu chọc cô bằng lời.

Một tuần trôi qua nhanh, chớp mắt đến cuối tháng.

Ngày ba mươi, Thịnh An Ninh đặt vé chuyến bay sáng, nên Minh Ý dậy sớm, ăn sáng xong với Phó Thời Lễ để đưa sân bay, gặp Thịnh An Ninh.

Từ khi phòng công chúa, quan hệ của cô và Phó Thời Lễ tiến triển nhanh ch.óng, còn gượng gạo như , đôi lúc còn giống các cặp đôi mới yêu.

Biết cô tới Giang Thành ghi hình show ít nhất một tuần, tối hôm Phó Thời Lễ ôm hôn cô mãi, khiến sáng nay suýt nữa cô trễ chuyến.

Vào khu an ninh, Thịnh An Ninh nhịn trêu: “Có vẻ thời gian nghỉ phép , em với Phó tổng ngày càng quấn lấy nhỉ?”

Minh Ý đầu: “Rõ thế chị?”

“Quá rõ .” Thịnh An Ninh: “Em thấy lúc nãy cửa an ninh, ánh mắt lưu luyến của Phó tổng suýt kéo thành sợi .”

Minh Ý mím môi , gì.

Từ Lệ Thành đến Giang Thành bay mất ba tiếng, Minh Ý chợp mắt một lát là đến.

Xuống máy bay, Thịnh An Ninh lập tức liên hệ với nhân viên đón của chương trình, xác định vị trí mới lấy hành lý ký gửi.

Vì các khách mời đều đến cùng ngày, nên ê-kíp chia hai lượt — sáng và chiều — tùy theo giờ hạ cánh. Chương trình sáu khách mời, ba nam ba nữ, nhưng danh sách vẫn giữ bí mật, chắc tới khách sạn mới đủ.

Chuyến Lệ Thành – Giang Thành nhiều, Minh Ý chuyến sớm nhất nên cũng đến sớm nhất.

Ra cổng 3, Thịnh An Ninh liền thấy chiếc xe đưa đón của ê-kíp, đối chiếu biển dẫn Minh Ý tới.

Nhân viên chương trình nhiệt tình, thấy hai tới thì chủ động nhận hành lý, cho xe.

Minh Ý lễ phép cảm ơn, lên xe mới nhận camera trong xe bật.

sững , lập tức điều chỉnh nét mặt, cúi xuống nhắn WeChat cho Thịnh An Ninh, báo camera đang ghi.

Xem xong tin, Thịnh An Ninh cũng ngạc nhiên một chút, nhưng nhanh ch.óng lấy bình tĩnh.

Sau đó, nhân viên ghế chỉ trò chuyện đôi câu với Minh Ý im lặng.

Năm phút , đón họ ngoài cửa sổ : “Lại một nữ khách mời nữa tới.”

Minh Ý theo phản xạ ngẩng đầu.

Cửa bên trái nhanh ch.óng mở .

Nhìn thấy phụ nữ trang điểm đậm, đeo kính đen gọng to cửa, ánh mắt Minh Ý khựng .

Ngay đó, Mạnh Trân Trân tháo kính, tại chỗ cô, đầy ẩn ý: “Lâu gặp.”

Loading...