Tình Yêu Đến Muộn - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:47:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

?

“Ý gì đây?”

Minh Ý sững — cô Phó Thời Lễ trêu chọc nữa ?

Hoàn hồn , Minh Ý hổ tức giận, theo phản xạ liền túm lấy chiếc gối ôm ghế sofa ném thẳng về phía : “Làm nên t.ử tế một chút !”

Hôm nay tên ? Cứ như nhập hồn, mấy câu chọc nghẹn họng.

Phó Thời Lễ giơ tay đỡ lấy chiếc gối nhẹ như , nghiêng đầu cô, kiêu ngạo nhướn mày, chẳng hề né tránh.

Còn quên thản nhiên đáp : “Chẳng em , vợ chồng hợp pháp đấy ?”

Minh Ý: “?”

Hóa cái đồ c.h.ế.t tiệt từ nãy đến giờ là chờ đúng câu của cô ?

Nghe , Minh Ý khoanh tay đáp trả: “Phó tổng để tâm đến lời như thế, lời ngủ ghế sofa ?”

Phó Thời Lễ vẫn dời mắt khỏi khuôn mặt cô, cô vài giây, môi mỏng khẽ mở, giọng điềm đạm vang lên: “Em từng thấy cặp vợ chồng hợp pháp nào bắt chồng ngủ ở sofa ?”

“……?”

Minh Ý: Có thể so sánh kiểu ?!!

Người là vợ chồng thật sự, còn họ… cùng lắm cũng chỉ là một cặp vợ chồng plastic!

Nghĩ đến đây, Minh Ý “hừ” nhẹ một tiếng, nhạt , giọng châm chọc: “Giờ thì Phó tổng nhớ chúng là vợ chồng hợp pháp ? Anh từng thấy cặp vợ chồng hợp pháp nào tám tháng gặp mặt một ?”

Nói xong, Minh Ý ngẩng đầu đồng hồ treo tường, thấy qua mười một giờ, cô lười đôi co tiếp với Phó Thời Lễ, bước thẳng về phía giường: “Đây là nhà , quyền quyết định! ngủ giường, ngủ sofa, nhé! Ai mà còn theo thì là ch.ó con đấy!”

Dứt lời, Minh Ý lập tức chạy vội về phía giường, lật chăn xuống, sợ rằng chỉ cần chậm một giây là Phó Thời Lễ sẽ xông lên giành giường với cô mất.

Nằm yên , cô vẫn quên với tay chỉ huy: “Phó tổng nhớ tắt đèn nhé, ngủ ngon!”

Nghe , Phó Thời Lễ yên tại chỗ, ánh mắt dừng nơi bóng lưng nhỏ nhắn đang cuộn thành cái kén như con tằm, khoé môi bất giác cong lên.

Sáng hôm , Minh Ý ánh nắng mặt trời tỉnh giấc.

Khí hậu Lệ Thành đặc biệt, dù là mùa đông, nếu nắng lên cao thì vẫn thể gay gắt khó chịu.

Tối qua mải cãi với Phó Thời Lễ, khi ngủ cô quên kiểm tra xem kéo rèm cửa , lúc ánh sáng len qua khe hở giữa hai lớp rèm, chiếu thẳng khiến cô tỉnh ngủ.

Minh Ý theo phản xạ đưa tay che mắt, cố gắng dậy.

Mở mắt , chiếc sofa đối diện trống , cả áo vest và cà vạt đặt ở đó từ tối qua cũng chẳng thấy nữa.

Phó Thời Lễ chắc hẳn dậy .

Lấy tinh thần, Minh Ý với tay lấy điện thoại tủ đầu giường, cúi đầu xem giờ, mười giờ rưỡi sáng.

“Bảo nắng ch.ói chang thế.” Minh Ý lẩm bẩm nhỏ giọng.

thói quen tỉnh dậy sẽ mở WeChat xem tin mới. lúc chạm màn hình, một tin nhắn bật lên ngay đầu.

[Thịnh An Ninh: Dậy đấy?]

[Thịnh An Ninh: Dậy thì chiều đến công ty ký hợp đồng nhé.]

[Thịnh An Ninh: [hình ảnh]]

Minh Ý mở bức ảnh cuối cùng xem — là hợp đồng đại diện thương hiệu mỹ phẩm nhắc đến hôm qua ở công ty.

[Minh Ý: Em dậy , chiều mấy giờ thế?]

[Thịnh An Ninh: Ba giờ nhé, chị sẽ báo bên đối tác ba rưỡi ký.]

[Minh Ý: OK, thành vấn đề.]

[Thịnh An Ninh: Có cần chị qua đón ?]

“……”

Thấy tin nhắn , Minh Ý thoáng hổ.

thì… kỹ năng lái xe của cô đúng là kém thật…

mà hôm nay thì , dù cô cũng “tài xế miễn phí” như Phó Thời Lễ, dùng thì phí quá.

Nghĩ , Minh Ý cúi đầu trả lời tin nhắn.

[Minh Ý: Không cần , em để ông chồng Plastic thuận đường đưa đến là qwq]

[Thịnh An Ninh: OK]

Sau khi gửi xong tin nhắn cho Thịnh An Ninh, Minh Ý thoát khỏi khung trò chuyện, vòng bạn bè lướt vài tin, bấm thích một vài bài đăng của những quen mới bỏ điện thoại xuống, xuống giường phòng tắm rửa mặt.

Rửa mặt xong, Minh Ý ngoài, trang điểm qua loa, chuẩn xong thì lúc là 12 giờ trưa, tính toán cũng gần đến giờ ăn trưa, Minh Ý mới xuống lầu.

Mở cửa ngoài, xuống nửa cầu thang, Minh Ý thấy một tiếng khiến tim cô như ngừng đập —

“Anh cả ? Con còn định bám xe cơ!”

Diệp Thư Thành: “Chẳng con xe , chị con đang nghỉ ở lầu, nhỏ chút .”

Nghe , Diệp Trác liền nhặt một chiếc gối ôm sofa ôm lòng, vẻ mặt đầy thách thức: “Minh Ý về ? Mấy giờ mà còn ngủ, bố quản chị !”

“?”

Minh Ý xong câu , giận đến mức nhịn nổi. Thằng nhóc đúng là kiểu “ba ngày đ.á.n.h thì nhà nó lên nóc”!

Chưa đợi Diệp Thư Thành gì, Minh Ý lên tiếng: “Dù chị ngủ đến chiều thì cũng là chị của , tới lượt dạy bảo !”

Diệp Trác thấy , ngẩng đầu lên .

Chỉ thấy Minh Ý đang mặc một bộ sườn xám gấm màu trắng ngà, lộ đôi chân thon dài, cổ đeo dây chuyền ngọc trai, tóc dài nhẹ nhàng uốn xoăn, buộc lơi một bên, trông như bước từ trong tranh.

Diệp Trác ngẩn một chút, thu ánh , giọng lười biếng: “Ôi, chị gái tiên nữ của em đây , hôm nay thời gian xuống trần thế ?”

Miệng gọi là “chị gái tiên nữ”, còn với vẻ mặt khiêu khích như , Minh Ý càng càng cảm thấy khó chịu.

Minh Ý hừ một tiếng, sang Diệp Thư Thành, thèm để ý tới Diệp Trác. Cô cãi với thằng nhóc , lớn , mà cứ léo nhéo mãi thì .

đầu, tựa tay vịn của cầu thang, từ từ xuống lầu: “Bố, trai và Phó Thời Lễ ? Sao thấy họ?”

Diệp Thư Thành: “Anh con và Phó Thời Lễ việc ở công ty, sáng sớm .”

“À, cũng .” Minh Ý: “Ban nãy con còn định nhờ Phó Thời Lễ cho con nhờ xe về công ty!”

Diệp Thư Thành: “ cũng trùng hợp, chiều nay tiểu Trác cũng , con thể cùng nó.”

Nghe , kịp để Minh Ý từ chối, Diệp Trác lên tiếng: “Không ! Con thể cho chị cùng .”

“?”

Cái tính khí của ch.ó thể truyền nhiễm ?

Trên đời chỉ mỗi Minh Ý là ghét khác, chứ đến lượt khác ghét cô!

Bây giờ là ? Mọi thứ đều như thể đang ghét bỏ cô ?

Quá đáng!

Nghĩ , Minh Ý lạnh lùng : “Cậu nghĩ chị ? Tài xế như trình kém lắm.”

Có thể do di truyền, Minh Ý và Diệp Trác là chị em cùng một sinh , về nhiều mặt thì , nhưng về khoản lái xe thì đúng là thể khen nổi. Năm thứ hai đại học, Diệp Trác lái xe về nhà ăn cơm, đường chỉ nửa tiếng mà lái đến tận một tiếng mới đến, cả nhà phen cả tháng.

Nghe Minh Ý , Diệp Trác như chạm đúng điểm yếu chí mạng, giọng ngắt quãng: “Chị vẫn giữ tính khí như , còn bệnh công chúa, chẳng hiểu Phó Thời Lễ thể đồng ý cưới chị.”

Khám phá thêm

Khi Gió Nổi Lên

KHI GIÓ NỔI LÊN

Nội thất phòng tắm

Minh Ý nóng m.á.u: “Ranh con , ai đấy! Nói một nữa thử xem?”

Lúc Minh Ý mới nhớ , Diệp Trác từ nhỏ thích chạy theo Phó Thời Lễ, suốt ngày gọi Phó Thời Lễ là “ Phó Thời Lễ”, chẳng bỏ bùa gì !

“Đủ !”

Diệp Thư Thành cắt ngang lời hai : “Nhìn hai đứa xem, chị chị, em em!”

“Còn ai nữa thì về nhà mà chép trăm quy tắc gia đình!”

Minh Ý tức giận liếc một cái mới im lặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-6.html.]

Diệp Trác cũng chịu thua, hừ một tiếng, nhưng vì Diệp Thư Thành vẫn còn ở đó, đành im lặng thêm lời nào.

Minh Ý cũng cảm thấy buồn , rốt cuộc thì cãi với Phó Thời Lễ nhưng gặp cái bản của Phó Thời Lễ?

là oan gia!

Lấy bình tĩnh, Minh Ý phòng ăn, cô còn việc quan trọng trong buổi chiều, thể lãng phí thời gian ở đây.

Đi đến cửa phòng ăn, Minh Ý chợt nhớ gì đó, dừng bước chân , đầu về phía phòng khách: “Diệp Trác.”

Diệp Trác ngẩng đầu lên: “Gì?”

Minh Ý mỉm như thiên thần, giọng dịu dàng, tủm tỉm : “Trên thế giới Ultraman .”

Diệp Trác: “?”

Nói xong, Minh Ý bước phòng ăn, đếm thầm: 3, 2, 1 —

Ngay đó.

Sau lưng vang lên tiếng hét giận dữ của Diệp Trác: “Minh Ý!!!!”

Chắc hẳn là sợ cô và Diệp Trác sẽ gây sự dọc đường, khi ăn trưa xong, Diệp Thư Thành đặc biệt sai chú Chu lái xe đưa họ .

Trong xe, Minh Ý và Diệp Trác xe, mỗi một chỗ, chẳng ai thèm để ý đến ai, chỉ Diệp Trác thỉnh thoảng đầu liếc Minh Ý.

Đây thứ ba Minh Ý phát hiện Diệp Trác lén cô suốt chuyến .

Diệp Trác hành động khác thường như , Minh Ý đương nhiên hiểu .

Cái thằng em trai , tuy bình thường ngoài ít , thậm chí còn mấy mạng ca ngợi là “vẻ lạnh lùng” nhưng mà, là chị ruột cùng sinh , những suy nghĩ ngây thơ của Diệp Trác, Minh Ý từ lâu thấu tỏ.

Khi Diệp Trác thứ tư liếc cô, Minh Ý ngẩng đầu qua: “Làm gì?”

Diệp Trác vội vã , mím môi, gì.

Chưa đầy hai giây , , vẻ mặt như ức h.i.ế.p: “Em quan tâm , mau rút câu lúc trưa !”

“Phụt——”

Minh Ý khúc khích trong lòng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt kiêu ngạo, trả lời một cách đầy tự hào: “Chị !”

“Không !” Diệp Trác sốt ruột: “Chị mau rút câu đó !!!”

Minh Ý trong lòng vui như hoa nở, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng, cô Diệp Trác một lúc lâu mới hắng giọng : “Nếu chị rút câu , cũng .”

Diệp Trác ngẩng lên, vẻ mặt như dồn ép, cúi đầu uể oải: “Nói , chị gì?”

Minh Ý nhướng mày: “Cũng chẳng gì, chỉ cần ba câu ‘Minh Ý chị là nhất thế gian’ thôi.”

Nói xong, Minh Ý tươi : “Nói xong, chị sẽ cân nhắc việc rút câu lúc trưa.”

Diệp Trác mặt mày vui: “Sao ba ?”

Minh Ý: “Bởi vì chuyện quan trọng ba !”

“……”

Sau đó, Diệp Trác miễn cưỡng ba :

“Minh Ý, chị là nhất thế gian.”

“Minh Ý, chị là nhất thế gian.”

“Minh Ý, chị là nhất thế gian.”

Nói xong, Diệp Trác ngẩng đầu lên, thấy Minh Ý đang tựa ghế xe, mặt đầy vẻ đắc chí và kiêu ngạo .

“……”

Diệp Trác nghiến răng nghiến lợi: “Được !”

Minh Ý nhẹ nhàng tắt máy ghi âm, gật đầu: “Được , tấm lòng thành của , chị sẽ rút câu lúc trưa.”

Nói xong, Minh Ý vươn tay vỗ nhẹ lên đầu Diệp Trác, tươi : “Thế giới thật Ultraman, em trai ngốc.”

Diệp Trác giơ tay gạt tay cô , đôi mắt đào hoa nổi tiếng của giờ đây đầy vẻ tức giận và cam lòng: “Cút !”

Bên , chú Chu ghế lái hai giống như những đứa trẻ lớn, nhịn khẽ.

Chú Chu: “Cô chủ đến Tinh Nghệ truyền thông ?”

Minh Ý gật đầu: “ , chú cứ để cháu ở cổng Tinh Nghệ là .”

“Vâng.” Chú Chu hỏi tiếp: “Còn chủ nhỏ thì , ?”

Diệp Trác giơ tay sửa mái tóc Minh Ý rối: “Cũng thế, chú cứ để cháu xuống cổng Tinh Nghệ luôn, cháu chút việc gần đó.”

“Được.”

Hai mươi phút , xe dừng cổng Tinh Nghệ truyền thông. Minh Ý lấy kính râm từ trong túi đeo lên mặt, đó mở cửa bước xuống xe.

Cùng lúc đó, Diệp Trác từ ghế lái phụ cũng bước xuống xe, cũng kín mít khẩu trang, mũ và kính râm.

Minh Ý thấy , hỏi: “Hôm nay nắng to thế , che kín ?”

Diệp Trác: “Chị nổi tiếng, hiểu .”

Minh Ý: “……”

“Biến !”

Minh Ý đẩy cửa bước văn phòng của Thịnh An Ninh, cô đang bàn việc, đang gọi điện cho ai. Minh Ý liền xuống chiếc sofa trong văn phòng, lướt Weibo đợi cô .

Ban đầu tưởng rằng Thịnh An Ninh sẽ sớm kết thúc, nhưng khi lắng một lúc, Minh Ý mới nhận đang tham dự một cuộc họp qua điện thoại.

Cô cúi đầu đồng hồ, giờ mới hai rưỡi, thời gian vẫn còn sớm, chắc cuộc họp sẽ thể xong trong nửa tiếng. Minh Ý đành thoát Weibo, mở game “Vương Giả Vinh Diệu”, chơi game chờ đợi.

Khi Thịnh An Ninh cúp điện thoại và bước gần, cô thấy Minh Ý đang sofa, miệng lẩm bẩm:

“Ôi trời, AD lên , lên là thể ăn mạng !”

“Ôi, pháp sư thế! Không thấy rừng đối phương đang tới ! Đã báo tín hiệu , chú ý !”

Thịnh An Ninh cúi đầu , quả nhiên Minh Ý đang chơi game, chọn con tướng nào, chỉ thấy một nhân vật cầm giáo nhảy qua nhảy .

Minh Ý chơi game tập trung, để ý đến việc Thịnh An Ninh bước tới. Thịnh An Ninh cúi xuống cô, thấy Minh Ý hồi một mạng, phá vỡ con đường giữa của đối phương mới lên tiếng: 

“Lại đang chơi game ?”

Minh Ý lúc mới ngẩng đầu lên: “Chị xong cuộc điện thoại ?”

Thịnh An Ninh gật đầu: “Đến cũng sớm đấy, chị cứ nghĩ ba giờ em mới tới, nên sắp xếp một cuộc họp điện thoại .”

Minh Ý: “Hôm qua em về nhà ăn cơm, một đêm nên hôm nay mới đến sớm như .”

“À đúng , bên ‘Nhìn Thấy Pháo Hoa, Nhìn Thấy Em’ chị với nhà sản xuất , vai nữ hai chắc chắn là của em, cuối tháng khai máy, chuẩn .”

Minh Ý gật đầu: “Được, em , em cũng qua nguyên tác , khá là .”

Nói xong, Minh Ý cúi đầu thành tích trong game.

Thịnh An Ninh: “Vẫn là câu cũ, dù bộ phim chỉ là nữ hai—”

Chưa để Thịnh An Ninh hết câu, Minh Ý nhíu mày ngẩng đầu lên: “Cái gì ạ?”

Thịnh An Ninh: “?”

“Khả năng của Hàn Tín mà chọn phép ‘Tinh Tế’ ?”

Minh Ý xuống thành tích Hàn Tín 15/1/9 của , : “Quái vật ?”

“……”

Thịnh An Ninh im lặng: Chị thấy quái vật ở đây là em thì .

Ký xong hợp đồng đại diện cho hãng mỹ phẩm là bốn giờ chiều, rời khỏi Tinh Nghệ truyền thông, Minh Ý trực tiếp gọi xe về nhà.

Tối nay Phó Thời Lễ về nhà ăn cơm, Dì Lan món rau cải ngọt trần và sườn xào chua ngọt mà cô thích. Ăn xong, Minh Ý về phòng tắm một lúc giường lớn, lướt điện thoại.

Khi cô nhịn mà thầm cảm thán rằng thật tuyệt vì hôm nay ai tranh giường với , thì bỗng nhiên màn hình điện thoại xuất hiện một cuộc gọi thoại WeChat.

Là Thịnh An Ninh gọi đến.

Minh Ý thoáng qua ấn nút nhận cuộc gọi.

Cuộc gọi kết nối, bên ngay lập tức : “Minh Ý, cái tin nóng Weibo giữa em và Diệp Trác là ?!!”

Loading...