Tình Yêu Đến Muộn - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:25:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Phó Thời Lễ sang thành phố bên công tác. Minh Ý ở nhà một cũng thấy chán, liền thu dọn đồ đạc sang tìm Tạ Vân Đường chơi.
Dạo gần đây, công việc ở studio của Tạ Vân Đường gần như đấy, chỉ chờ nhân viên đầy đủ là thể chính thức khai trương. Mấy hôm nay, cô vẫn ở nhà vẽ bản thiết kế cho Minh Ý. Minh Ý ở đó, gì cần bàn bạc thì trao đổi trực tiếp, khỏi gọi điện. Bởi nếu chỉ qua điện thoại mà thấy bản vẽ, e là Minh Ý cũng khó góp nhiều ý kiến.
Minh Ý ở nhà Tạ Vân Đường bốn ngày, đúng lúc bản thiết kế cũng xong. Ngày cuối cùng, cô một buổi chụp quảng cáo. Sáng hơn chín giờ, Thịnh An Ninh tới đón.
Khi Minh Ý , Tạ Vân Đường vẫn thức. Đến trưa, khi Minh Ý chụp nửa buổi, mới nhận tin nhắn WeChat của cô.
[Tạ Vân Đường: Cậu ngoài ?]
[Minh Ý: Sáng nay tớ buổi chụp quảng cáo, hôm qua quên mất với . Lúc tớ , còn đang ngủ nên tớ gọi.]
[Tạ Vân Đường: Thế bên mấy giờ thì xong? Cậu ăn trưa ? Nếu thì đợi chụp xong cùng ăn.]
Minh Ý cúi đầu đồng hồ, ngẩng lên hỏi Thịnh An Ninh: “Chị An Ninh, còn mấy sản phẩm nữa?”
Thịnh An Ninh đáp: “Còn hai món.”
Minh Ý gật đầu, nhẩm tính thời gian sáng nay: “Hai món chắc tầm một tiếng rưỡi là xong nhỉ?”
Đó là ước lượng chậm nhất, thực tế buổi sáng cô chụp ba món chỉ mất một tiếng.
Cô vốn cảm giác ống kính , lên hình , hầu hết đều một là đạt. Các nhiếp ảnh gia từng hợp tác đều hết lời khen ngợi.
Thịnh An Ninh nghĩ vài giây gật đầu: “Ừ, chắc . Nhanh thì một tiếng là xong.”
“Vâng.”
Thịnh An Ninh ngẩng lên: “Chiều em việc gì ?”
Minh Ý giơ điện thoại: “Bạn rủ em ăn.”
Nghe , Thịnh An Ninh trêu: “Ôi, chồng ở nhà là sướng nhỉ. Chồng em em đêm về ?”
Nhắc tới Phó Thời Lễ, Minh Ý hừ khẽ một tiếng đầy bất mãn, cúi đầu gõ chữ: “Chị thế chứ, ở nhà cũng chẳng cản em chơi. Em lấy chứ bán cho .”
Cái đồ đáng ghét chẳng hiểu cả ngày nay thèm trả lời WeChat của cô. Cô quyết , nếu Phó Thời Lễ xin , cô sẽ mặc kệ .
Thấy vẻ mặt hờn duyên của Minh Ý, trông y như một cô vợ nhỏ đang nũng, Thịnh An Ninh chỉ mỉm .
Nói xong, Minh Ý nhắn cho Tạ Vân Đường giờ dự kiến sẽ xong việc, đối phương đáp nhanh.
[Tạ Vân Đường: Cậu gửi vị trí cho tớ, tớ đặt bàn xong qua đón luôn.]
[Minh Ý: Chu đáo thế?]
[Tạ Vân Đường: Lời là ? Lần nào chẳng chu đáo.]
[Minh Ý: [vị trí]]
[Minh Ý: Hôn hôn/ Hôn hôn/ Hôn hôn/]
[Tạ Vân Đường: Ừ, một tiếng nữa gặp.]
Đặt điện thoại xuống, Minh Ý cầm ly cà phê Thịnh An Ninh mua, nhấp một ngụm. Vừa đặt xuống thì cửa phòng trang điểm đẩy , một nhân viên đeo thẻ công tác thò đầu , lễ phép : “Cô Minh, bên nhiếp ảnh gia chuẩn gần xong, cô bên ạ?”
Minh Ý đầu , giọng nhẹ nhàng: “ bên lúc nào cũng thể bắt đầu.”
Nhân viên gật đầu, mở hẳn cửa: “Vậy mời cô theo .”
Hôm nay Minh Ý chụp quảng cáo cho một thương hiệu mỹ phẩm nội địa nổi lên trong năm qua. Gần đây, phong cách Trung Hoa đang thịnh hành, nên mẫu mới nhất của sweet thiết kế theo kiểu , từ bao bì đến màu sắc đều tinh tế.
Để hợp với thiết kế bao bì, nhãn hàng chuẩn cho Minh Ý một bộ sườn xám màu nguyệt bạch mang phong cách truyền thống. Vốn dĩ da cô trắng, nay mặc bộ càng như tỏa sáng, khí chất nổi bật, làn da như băng tuyết, ánh mắt dịu dàng như nước. Nhất là chiếc vòng tay ở cổ tay, bông sơn trắng muốt nở rộ, khiến cô trông như một nàng tiên vướng bụi trần.
Nửa buổi chụp diễn suôn sẻ, đúng một giờ chiều là kết thúc.
Trên đường về phòng đồ, Minh Ý vô tình nghiêng đầu, khóe mắt liếc thấy chiếc siêu xe màu hồng phấn đỗ lầu, nhận là xe của Tạ Vân Đường.
Cũng nhanh phết.
Vừa nghĩ, cô về phía phòng đồ cúi đầu nhắn: [Tớ xong , thấy đang nhà. Để tớ đồ xuống.]
Đối phương đáp ngay: [OK, vội, cứ từ từ .]
Minh Ý lướt mắt qua tin nhắn, tắt màn hình, đẩy cửa bước phòng trang điểm.
Thịnh An Ninh theo , còn khóa cửa.
“Bạn em đến đón ?”
Minh Ý xuống gương, gỡ tóc đáp: “Vâng, tới .”
Cô hỏi: “Chiều chị rảnh ? Không bận thì ăn cùng bọn em.”
“Chị cảm ơn, nhưng thôi. Chiều chị về công ty họp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-59.html.]
“À đúng .” Nói tới đây, Thịnh An Ninh chợt nhớ : “Tuần Giang Thành show, dạo em ngủ sớm một chút, kẻo lên hình . Đừng thức khuya nữa nhé?”
Minh Ý soi gương, mới nhận mấy hôm nay ở nhà Tạ Vân Đường chơi quá, ngủ cũng muộn hơn. Nếu Thịnh An Ninh nhắc, cô còn để ý, mắt quầng thâm nhẹ, dù rõ lắm.
Cô gật đầu: “Vâng, em . Chắc tại mấy hôm nay ở chỗ Tạ Vân Đường chơi quá nên ngủ muộn.”
Thịnh An Ninh cô: “Chị nhắc đấy. Lúc mà lên hình thì đừng tìm chị .”
Biết Thịnh An Ninh là vì cho , Minh Ý tháo sợi dây chuyền trang trí cổ, đặt lên bàn trang điểm, ngẩng đầu mỉm với chị: “Em , chị An Ninh. Chị yên tâm, nhất định em sẽ ghi nhớ lời chị .”
Thịnh An Ninh liếc cô một cái, khẽ hừ: “Hy vọng là thế.”
Minh Ý dậy: “Vậy em quần áo đây.”
“Đi , chị chờ ở ngoài, lát nữa cùng .”
Chiếc sườn xám kéo khóa ở bên hông, một cũng thể . Sau khi đổi sang đồ của , Minh Ý cùng Thịnh An Ninh xuống lầu, đến tầng một thì hai mới tách .
Gặp Tạ Vân Đường, Minh Ý thản nhiên luôn ghế phụ chiếc siêu xe màu hồng của cô . Từ năm Minh Ý mười tám tuổi, nghiệp cấp ba, cô và Tạ Vân Đường mua chiếc xe đầu tiên của , hai ngầm một quy ước — ghế phụ chỉ dành cho đối phương . Coi như là minh chứng cho tình bạn và vị trí đặc biệt của trong lòng .
Chỉ điều, tay lái của Minh Ý quá tệ, nhiều năm nay Tạ Vân Đường mới xe của cô đúng một mà nghi ngờ cuộc đời, gần như nào chơi cũng là cô chu đáo đưa đón Minh Ý.
Nhà hàng Tạ Vân Đường đặt là quán Tứ Xuyên mà hồi học hai thường ăn. Lý do họ trở thành bạn , ngoài tình cảm từ nhỏ lớn lên cùng , còn một phần quan trọng là cả hai đều mê đồ cay.
Hai con trai nhà họ Diệp đều giống Diệp Thư Thành, ăn cay, chỉ riêng Minh Ý giống ruột mất — một mê cay chính hiệu.
Hồi nhỏ, chiều nên thích ăn gì thì ăn, khiến dày chịu ít tổn thương. Sau cũng hồi phục phần nào, nhưng giới giải trí, ba bữa thất thường, thêm tính thích gì nấy, cuối cùng để bệnh đau dày. Giờ cô chỉ thỉnh thoảng thèm lắm mới ăn một bữa.
Lần gần nhất Minh Ý ăn ở quán Tứ Xuyên hai tháng , nên hôm nay cô thèm đến mức bụng sôi sùng sục khi món bưng .
Ăn xong, Minh Ý và Tạ Vân Đường lên tầng trung tâm thương mại dạo một vòng. Đầu xuân, Tạ Vân Đường mua một chiếc áo khoác.
Khi thử đồ, Tạ Vân Đường soi gương hỏi Minh Ý: “Màu ?”
Minh Ý ngẩng lên ngắm kỹ vài giây, gật đầu: “Đẹp đấy, nhưng tớ thấy bằng chiếc màu xanh nước biển nãy.”
“Ừ.” Tạ Vân Đường soi gương trái : “Tớ cũng thấy thế, lấy chiếc màu xanh nước biển .”
“À đúng , chồng bao giờ về?”
Nhắc đến chuyện , Minh Ý lập tức nổi cáu, bực bội : “Không , cái đồ c.h.ế.t tiệt từ tối qua trả lời tin nhắn của tớ .”
Thấy , Tạ Vân Đường nhịn mím môi , định trêu vài câu thì Minh Ý chặn : “Thôi thôi, đừng nhắc đến cái đồ c.h.ế.t tiệt . Đợi về tớ tính sổ.”
“Bọn sang cửa hàng phía xem , Lisa bảo mấy hôm nay sẽ hàng mới, gặp may.”
Tạ Vân Đường: “Được.”
Bên , xuống máy bay, Phó Thời Lễ hắt liên tiếp hai cái.
Tần Xuyên đưa hai tờ khăn giấy cho , quan tâm hỏi: “Anh về gấp quá nên lạnh ?”
Phó Thời Lễ lắc đầu, nhận lấy khăn giấy: “Không .”
Tần Xuyên thu ánh mắt: “Giờ chúng về công ty …”
Phó Thời Lễ: “Về nhà.”
Tần Xuyên lập tức hiểu ý. Chuyến công tác vốn định ở một tuần, nhưng Phó tổng mỗi ngày đều thêm đến khuya, ép khối lượng công việc xuống còn bốn ngày. Chắc là để sớm về gặp vợ.
“À đúng .” Phó Thời Lễ hỏi: “Mật mã khóa cửa ở biệt thự Tinh Lan Loan vẫn như chứ?”
“Vâng.”
“Bên đó xử lý xong ?”
Tần Xuyên: “Tất cả tất, thể dọn bất cứ lúc nào.”
“Được.” Phó Thời Lễ khẽ nhíu mày, “Dạo vợ động tĩnh gì ?”
Tần Xuyên cung kính đáp: “Hai hôm nay phu nhân vẫn ở nhà cô Tạ. Trước khi xuống máy bay nhận tin nhắn ngân hàng, giờ chắc phu nhân đang mua sắm.”
“Ừ.” Giọng Phó Thời Lễ trầm xuống: “Đi thôi.”
Khi Phó Thời Lễ về tới nhà thì trời chập choạng tối. Minh Ý vẫn về, Dì Lan xin nghỉ mấy hôm, trong nhà yên ắng. Anh đổi giày thì tiếng gót giày lộc cộc vang lên bên ngoài biệt thự.
Thay giày xong, vòng sang bên sảnh. Rất nhanh, tiếng Minh Ý nhập mật mã vang lên.
“Cạch” một tiếng, cửa mở.
Cúi đầu trả lời tin nhắn cho Tạ Vân Đường, Minh Ý đá đôi giày cao gót , nhà, nhận điều gì bất thường.
Vừa bước cửa, cô một lực mạnh kéo lòng. Chưa kịp rõ đối diện, cả thế giới cuồng. Cùng lúc, mùi hương lạnh mát của tuyết sương bất ngờ ùa khứu giác, khiến thần kinh đang căng thẳng lập tức buông lỏng.
Đứng vững , Minh Ý nhíu mày sang, bất ngờ: “Phó Thời Lễ? Anh về từ khi nào thế?”
Phó Thời Lễ trả lời, chỉ cụp mắt, ánh chậm rãi dừng gương mặt cô, giọng trầm ấm vấn vít: “Nhớ , Phó phu nhân?”