Tình Yêu Đến Muộn - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:24:00
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin nhắn gửi bao lâu, điện thoại của Kỳ Chu gọi tới.
Phó Thời Lễ cụp mắt liếc , đưa máy lên tai : “Có việc gì?”
Đầu dây bên , giọng Kỳ Chu lười nhác: “Theo đuổi ?”
Phó Thời Lễ khẽ nhíu mày: “Dạo rảnh quá ? Không theo chú nhỏ học quản lý công ty ?”
Nghe , Kỳ Chu ngả tựa sofa, khẽ “tch” một tiếng: “Lạnh nhạt thế gì, chỉ quan tâm chút đến chuyện tình cảm của em thôi mà.”
Phó Thời Lễ mặt biểu cảm: “Không phiền bận tâm.”
Thấy Phó Thời Lễ lạnh nhạt như , Kỳ Chu lập tức hiểu — tám phần là thành công , thì kiểu kiêu căng lạnh lùng thế .
Hoàn hồn , Kỳ Chu đưa đề tài về chuyện nãy: “Tối nay thật sự uống một ly ? Ngày mai đúng cuối tuần, còn thể thức trắng đêm chơi game, ngày mốt công ty .”
Trước đủ loại dụ dỗ của Kỳ Chu, Phó Thời Lễ vẫn lay chuyển: “Không , ở nhà ăn cơm với vợ.”
“…”
Dừng mấy giây, kịp để Kỳ Chu gì, Phó Thời Lễ khẽ hé môi, giọng nhàn nhạt qua điện thoại: “Đêm về nhà, chẳng giữ nam đức.”
“?”
Kỳ Chu: “ giữ nam đức thì liên quan gì tới , Phó Thời Lễ, bệnh ? Có vợ thì ghê gớm lắm hả?”
“Cậu gấp ?”
Ánh mắt Phó Thời Lễ tối , khoé môi hờ hững nhếch lên: “Không , cúp đây, vợ cho chơi với giữ nam đức.”
Kỳ Chu: “?”
Cúp máy xong, Phó Thời Lễ mở khung chat với Minh Ý, gõ xoá, sửa xoá, cả buổi cũng câu chỉnh, cuối cùng đành thôi.
Sau đó, món nợ cũng ghi luôn sổ của Kỳ Chu.
Chiều hôm đó, buổi chụp ảnh diễn hết sức thuận lợi, đầy bốn tiếng xong.
Minh Ý là tới cứu cánh, nên phía thương hiệu niềm nở, khâu trang điểm tạo hình cũng cố gắng đáp ứng yêu cầu của cô. Thêm đó, Minh Ý xinh ăn hình, hiệu quả chụp lý tưởng. Lúc kết thúc, phụ trách bên thương hiệu còn đặc biệt mang tặng cô một hộp nước ép hoa quả.
“Rất cảm ơn cô Minh Ý giúp đỡ hôm nay, đây là chút quà nhỏ của công ty, đều là nước ép nguyên chất phụ gia, mong cô chê.”
Minh Ý mỉm nhận lấy: “Cảm ơn, lúc chụp nếm thử , ngon.”
Nhân viên đáp: “Cô thích là , phiền cô nghỉ ngơi nữa.”
Minh Ý gật đầu.
Nhân viên rời khỏi phòng hoá trang, Thịnh An Ninh mới đưa tay nhận lấy hộp nước ép từ tay Minh Ý, đặt sang một bên.
Thịnh An Ninh: “Lát nữa chị đưa thẳng em về nhà nhé?”
Minh Ý tháo khuyên tai ngẩng mắt chị qua gương: “Vâng, về luôn ạ, em mệt, về ngủ một lát.”
Nghe , Thịnh An Ninh đầy ẩn ý: “Xem tối qua trận chiến khá kịch liệt ha!”
Minh Ý cau mày: “Chị linh tinh gì thế An Ninh!”
Nói xong, má cô mới chậm rãi ửng đỏ. Bình thường Thịnh An Ninh mấy câu , cô mất vài giây mới kịp phản ứng, hôm nay hiểu ngay lập tức.
“…”
Ôi trời, cô còn trong sáng nữa .
Thịnh An Ninh chỉ , chợt nhớ điều gì, lấy điện thoại trong túi đưa cho Minh Ý: “Vừa điện thoại em reo hai , hình như tìm.”
Bình thường lúc chụp, điện thoại của Minh Ý sẽ giao cho Thịnh An Ninh giữ.
Nghe , Minh Ý đặt khuyên tai xuống, nhận lấy điện thoại, cúi mắt thấy là Tạ Vân Đường.
[Tạ Vân Đường: Ảnh]
[Tạ Vân Đường: Xem bản thiết kế mới của tớ thế nào? Có kiểu thích ?]
Khi học đại học ở nước ngoài, Tạ Vân Đường là một nhà thiết kế trang sức khá tiếng, cũng xưởng riêng ở bên đó. Chỉ là gia đình trong nước , Tết cô cũng đang chuẩn mở xưởng trong nước.
Hình ảnh Tạ Vân Đường gửi là bộ bản vẽ thiết kế trang sức mới nhất của cô — một series gồm ba món: một sợi dây chuyền, một chiếc nhẫn, và một đôi khuyên tai.
Minh Ý phóng to ảnh, cúi đầu chăm chú ngắm từng chi tiết.
Phong cách thiết kế vẫn sang trọng tinh xảo, đặc trưng của Tạ Vân Đường, còn thêm yếu tố Trung Hoa, đúng là kiểu cô thích.
[Minh Ý: Rất , cũng đúng gu tớ. Là tặng tớ ?]
[Tạ Vân Đường: Yes! Coi như bù quà cưới cho .]
Hồi Minh Ý và Phó Thời Lễ kết hôn, Tạ Vân Đường còn đang học ở nước ngoài, về . Khi đó cô chỉ gửi một phong bao đỏ thật to, bảo quà để bù.
Gần đây, Tạ Vân Đường kiếm một viên ruby hảo hạng, định dùng quà cưới bù cho Minh Ý.
[Minh Ý: ? Tớ đùa thôi, thật sự tặng tớ ?]
[Tạ Vân Đường: Ừ, đây chẳng hứa với còn gì!]
[Minh Ý: Cảm ơn Đường Đường. đáng yêu/đáng yêu/đáng yêu/]
[Tạ Vân Đường: Chuyện nhỏ, thích thì tớ sẽ tiếp tục theo phong cách . Sau nếu chỗ nào cần hỏi ý , tớ sẽ gọi điện.]
[Minh Ý: ok.]
[Minh Ý: À đúng ! Có tin vui báo cho .]
[Tạ Vân Đường: Tin gì?]
[Minh Ý: Tớ và Phó Thời Lễ.]
[Tạ Vân Đường: !!!!!!]
[Tạ Vân Đường: Thành ?!!!]
[Minh Ý: Trả lời chính xác!]
[Tạ Vân Đường: Khi nào thế? Mau kể chi tiết cho tớ !!!]
[Minh Ý: Tối hôm qua…]
[Tạ Vân Đường: Tối qua chẳng còn cố tình tránh chồng mới về nhà ?]
[Minh Ý: …Không tránh , đụng .]
[Tạ Vân Đường: Woc!!! Kích thích ? Rồi nữa, nữa?]
[Minh Ý: ……]
[Minh Ý: Rồi Phó Thời Lễ giúp tớ nhớ chuyện xảy tối hôm lúc tớ say rượu.]
[Minh Ý: Thật tối hôm đó khi say, Phó Thời Lễ tỏ tình với tớ, nhưng sáng hôm tỉnh thì tớ quên mất.]
[Tạ Vân Đường: …… Chuyện quan trọng thế mà cũng quên ?]
[Minh Ý: ……]
[Tạ Vân Đường: Thế ? Sao nhớ ?]
[Minh Ý: ……]
Chuyện nhất là đừng thì hơn qwq.
Minh Ý thật sự gan với Tạ Vân Đường rằng cô nhớ là vì Phó Thời Lễ hôn, mất mặt c.h.ế.t .
……
Ít nhất là khi vé bay lên Hoả, cô sẽ .
Kết thúc cuộc trò chuyện với Tạ Vân Đường, Minh Ý mới thu dọn đồ đạc, cùng Thịnh An Ninh rời phim trường.
Về tới nhà là năm giờ rưỡi chiều.
Vốn định nghỉ một lát, nhưng nhắm mắt , trong đầu cô cứ quanh quẩn bóng dáng Phó Thời Lễ. Có lẽ vì tối qua ngủ ở phòng cô, chăn vẫn còn phảng phất hương tuyết tùng , vô tình khiến lòng rối bời.
Trằn trọc mấy vòng vẫn ngủ , Minh Ý dứt khoát hất chăn dậy, sofa xem kịch bản chương trình tạp kỹ. Hôm nay Thịnh An Ninh cuối tháng sẽ bắt đầu, tính cũng chẳng còn mấy ngày.
Tối nay Minh Ý ở nhà, bảy giờ Dì Lan như thường lệ nấu cơm xong gõ cửa.
“Cô chủ, cơm tối xong , thể xuống ăn.”
Minh Ý ngẩng đầu đáp: “Cháu , Dì Lan.”
“Vâng, cô chủ, xuống .”
“Đợi ạ.”
“Cô chủ còn căn dặn gì ?”
Minh Ý mím môi, ngập ngừng mấy giây mới : “Cái… hôm nay Phó Thời Lễ về ăn cơm dì?”
“Cậu gọi điện về chiều nay, tối tiệc, về ăn cơm.”
Nghe , Minh Ý khựng , thoáng vẻ mất mát, khẽ đáp: “Cảm ơn Dì Lan, cháu xuống ngay.”
Bữa tối Dì Lan ba món: một mặn, một rau, một canh. Cánh gà Coca, rau cải xanh luộc và canh sườn ngô, đều là món Minh Ý thích.
Dù trưa ăn nhiều, nhưng dạo buổi tối cô cũng mấy thèm ăn, chỉ ăn nửa bát cơm, uống một bát canh sườn là no.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-57.html.]
Về phòng, Minh Ý tìm một bộ phim Hàn giờ vẫn xem, bật tốc độ 1,25 để g.i.ế.c thời gian.
Tám giờ tối, Minh Ý liếc đồng hồ. Sao hôm nay Phó Thời Lễ vẫn về? Lại tăng ca ?
Đang nghĩ, nhà vang lên tiếng cửa mở đóng.
Minh Ý lập tức rụt chân chăn. Phó Thời Lễ về . Theo thói quen, sẽ lên phòng ngủ, nhưng hôm qua mang gối và chăn sang đây, hôm nay liệu thẳng phòng chính?
nghĩ , chắc là , dù quần áo và đồ dùng của vẫn ở phòng cũ.
Đang suy nghĩ, bên ngoài vang lên tiếng bước chân từ xa tới gần, khiến bộ sự chú ý của Minh Ý tập trung .
Ba… hai… một.
“Cốc cốc cốc—”
Minh Ý buột miệng: “Ai đấy?”
Ngay đó, bên ngoài truyền tới giọng nam trầm, lạnh quen thuộc: “Là .”
Minh Ý mím môi, chậm rãi xuống giường mở cửa.
Nhìn đàn ông cửa, vest chỉnh tề, hàng mi cô khẽ run: “Anh tan ?”
“Ừ.” Phó Thời Lễ nghiêng đầu: “Ăn cơm tối ?”
Vốn dĩ định từ chối lời mời của Kỳ Chu, chiều qua đón Minh Ý cùng ăn, nhưng công ty dự án gặp sự cố, triệu tập họp khẩn, đến nửa tiếng mới xong.
Minh Ý đáp: “Em ăn .”
Ánh mắt Phó Thời Lễ dừng gương mặt cô.
Tối nay Dì Lan nhắn tin cho , Minh Ý ăn uống ngon miệng, hầu như chẳng ăn gì.
Dừng vài giây, Phó Thời Lễ gật đầu: “Vậy , đồ xuống ăn.”
Nói xong, định sang phòng đối diện.
“Đợi .” Minh Ý vội gọi .
Phó Thời Lễ đầu: “Sao thế?”
Minh Ý nhanh trí: “Em cũng ăn.”
Phó Thời Lễ nhướng mày: “Chẳng em ăn ?”
Minh Ý mím môi: “Chưa no thì ?”
Khoé môi Phó Thời Lễ khẽ cong, bật trầm thấp: “Được. Vậy đợi đồ xuống ăn cùng nhé?”
Minh Ý ngẩng cằm, gương mặt mộc xinh xắn đầy vẻ kiêu kỳ, miệng thì ngược lòng: “Thế cũng , , em từ chối cũng ngại.”
Phó Thời Lễ khẽ , giọng trầm ấm: “Vậy cảm ơn Phó phu nhân.”
Minh Ý bộ điềm tĩnh gật đầu, phòng một bước.
Đến khi cửa phòng đóng , tim cô vẫn đập thình thịch. Có trời mới cô căng thẳng đến mức nào.
Chắc… lộ nhiều nhỉ?
Cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh… đúng ?
Nửa ngày , đợi nhịp tim dần định , Minh Ý mới khẽ thở phào một .
Phó Thời Lễ chắc là về quần áo , thì cô cũng thể ăn mặc quá qua loa , đúng ?
Nghĩ , Minh Ý cúi xuống bộ đồ ở nhà bằng vải cotton đang mặc — chẳng chút gợi cảm nào, trông hệt như học sinh cấp hai.
Không , , bộ khác mới !
Cô dậy, lục tung tủ quần áo một hồi, nhưng chẳng tìm bộ nào ý. Toàn là kiểu “học sinh tiểu học” hoặc ngủ mặc quá cá tính, còn mấy loại ren, lụa, dây mảnh thì chẳng thiếu bộ nào.
…
Bình thường cô mua mấy thứ linh tinh gì thế chứ!
Lục mãi, Minh Ý mới moi từ tận đáy tủ một bộ đồ ngủ phong cách cung đình: bên trong là váy hai dây chất vải dày, viền n.g.ự.c ren điểm xuyết, tà váy dài tới giữa đùi; bên ngoài khoác một chiếc áo choàng organza tay dài mềm rủ, dài chạm mắt cá chân.
Vốn dĩ da cô trắng, giờ tôn thêm bởi sắc vàng ấm của vải, càng nổi bật như da ngọc; mái tóc dài uốn sóng đen nhánh buông hờ vai. Cả bộ đồ khiến cô trông chẳng khác gì công chúa bước từ một toà lâu đài cổ châu Âu.
Thay đồ xong, Minh Ý soi gương , chắc chắn chỗ nào lộn xộn, cầm lọ nước hoa nhạt bàn xịt hai khí, bước tới xoay một vòng để hương thơm toả đều .
Mọi thứ sẵn sàng, đúng lúc cô thấy tiếng mở cửa từ phòng đối diện, liền giả vờ tình cờ mở cửa bước .
Người đàn ông dáng cao, chỉ mặc quần dài đen và áo thun đen đơn giản, mái tóc rối trán rủ nhẹ xuống sát chân mày, đôi mắt dài hẹp ánh lên tia sáng, khoé môi như như một nụ . Lúc , ngẩng lên cô.
Bốn mắt chạm .
Bước chân Minh Ý khựng .
Cô ngắm kỹ quần áo Phó Thời Lễ vài giây, so với …
Áo thun, quần dài, đơn giản hết mức.
Anh đúng là “ở nhà” thể ở nhà hơn.
Hoàn hồn, cô chợt thấy ăn mặc cầu kỳ chẳng khác nào diễn hề…
Cứu với, sự điềm tĩnh của cô mất !!!
Cô bỗng bộ đồ , hoặc thời gian ngược mười lăm phút thì càng , chắc chắn sẽ mặc luôn bộ đồ ngủ cấp hai đó mà .
Thấy sắc mặt Minh Ý đổi liên tục, Phó Thời Lễ cúi mắt, nghiêm túc nhận xét: “Bộ ngủ .”
Vừa mới đây còn tìm hố chui xuống, Minh Ý lập tức cứu sống vài phần.
Cô ngẩng mắt : “Thật ?”
Khoé môi cong nhẹ: “Đương nhiên.”
Nghe , Minh Ý thu ánh mắt , mím môi: “Coi như mắt .”
“Ừ, giống tiên nữ.”
Cô cau mày: “Cái gì mà giống tiên nữ? Vốn dĩ là tiên nữ đấy nhé!”
Phó Thời Lễ vẫn giữ nụ nhàn nhạt, phủ nhận: “Ừ, là tiên nữ.”
Lúc Minh Ý mới thấy trong lòng dễ chịu hơn đôi chút, cố nén khoé môi đang nhếch lên, cảm giác ngượng ngập cũng tan kha khá.
Dù chỉ xuống nhà ăn khuya cũng mặc như tiên nữ!
Cô ăn mặc thế thì chứ?
Chẳng cả.
Nghĩ thông , Minh Ý vui vẻ chấp nhận cách “trời – đất” giữa bộ đồ của và của Phó Thời Lễ hiện tại.
Phàm nhân mà, ăn mặc bình thường cũng là chuyện dễ hiểu.
Cô tự nhủ .
Sau đó, cô khẽ hất cằm: “Đi thôi, hầu tiên nữ vợ xuống dùng bữa.”
Phó Thời Lễ cong môi , bước theo: “Vinh hạnh của .”
Xuống , Dì Lan hâm nóng mấy món tối nay ăn hết, bày sẵn bàn.
Ba món tối cô gần như đụng đũa, ngay cả cách bày cũng chẳng khác lúc mới nấu.
Đến bàn ăn, Phó Thời Lễ tự nhiên đưa tay kéo ghế cho Minh Ý, đợi cô xong mới vòng sang bên xuống.
Tối nay ăn quá ít, lúc ngửi thấy mùi đồ ăn, bụng cô nén mà kêu vài tiếng.
Phó Thời Lễ múc canh đặt mặt cô: “Uống chút canh cho ấm bụng.”
Cô gật đầu, tiện miệng hỏi: “Hôm nay về muộn thế? Lại tăng ca ?”
“Cũng xem như là . Dự án công ty gặp chút trục trặc, nên họp gấp.”
“Ồ.” Minh Ý gật gù, thu ánh mắt , hỏi thêm.
Vài giây , hỏi: “Dạo em nhận phim mới ?”
Cô lắc đầu: “Chưa, cuối tháng em đến Giang Thành ghi hình show, khi nào xong.”
Anh gật nhẹ.
Nghĩ đến tin nhắn tối nay Dì Lan gửi, lên tiếng: “Dạo đồ ăn hợp khẩu vị em ?”
Minh Ý cúi xuống uống một ngụm canh sườn, gật đầu: “Cũng , tay nghề Dì Lan vẫn .”
“Vậy là do dạo em ăn kém?”
Cô gắp cái cánh gà bỏ bát, lắc đầu: “Không , vẫn bình thường, em chẳng thấy khác gì .”
Anh ngẩng mắt: “Thế tối ăn cơm?”
Nghe , Minh Ý khựng tay, ngẩng lên: “Dì Lan với ?”
Cô mím nhẹ môi: “Không gì , lúc đó chỉ là thấy đói.”
“Thật ?”
Anh nhướng mày, thu ánh mắt , thong thả : “Anh còn tưởng nhớ đến mức nuốt nổi cơm cơ.”