Tình Yêu Đến Muộn - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:23:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thời Lễ , Minh Ý xuống ngủ thêm một giấc, mãi đến trưa mới dậy.
Dưới nhà, Dì Lan chuẩn sẵn bữa trưa hôm nay.
Có tiểu long bao tam tiên mà Minh Ý thích, rau cải xanh luộc và cháo thịt băm trứng bắc thảo.
Minh Ý vốn dày , bữa đầu tiên khi thức dậy thường ăn thanh đạm, nên dù là buổi trưa, Dì Lan vẫn nấu vài món nhẹ cho cô.
“Cô chủ cứ từ từ ăn, sang dọn dẹp phòng chứa đồ một lát, ăn xong cứ để đấy dọn.”
Minh Ý gật đầu: “Vâng, dì cứ việc của .”
Dì Lan rời , Minh Ý trong phòng ăn, ăn cháo lướt Weibo. Gần đây Weibo chẳng gì thú vị, giới giải trí mấy hôm nay đang căng, ai cũng cẩn thận, ai dám gây chuyện, chẳng tin nóng nào để hóng.
Mấy tháng , thứ duy nhất còn tạo chút sóng gió hot search chính là [Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy ].
Không tìm gì ho, Minh Ý lướt qua loa vài cái thoát .
Vừa thoát Weibo, điện thoại của Thịnh An Ninh gọi tới. Minh Ý lập tức máy: “Alo? Chị An Ninh?”
“Hôm nay dậy sớm đấy.”
Thịnh An Ninh khẽ , thẳng chuyện: “Bên hợp tác nhãn hàng nước trái cây mà ký đây liên lạc, hỏi hôm nay em thời gian chụp hình .”
“Hôm nay?”
Minh Ý cúi đồng hồ: “Gấp ạ? Đã mười một giờ , họ định chụp chiều nay ạ?”
Thường buổi sáng ánh sáng hơn, phần lớn quảng cáo sẽ chọn chụp sáng, hiếm khi chụp chiều trừ khi yêu cầu đặc biệt như tạo khí, thường sẽ báo . Gấp thế , cô mới gặp đầu.
Thịnh An Ninh : “Nghe bảo họ đặt nhầm lịch thuê phim trường, nên hỏi bên trống . Không thì thôi, chị sẽ báo .”
Theo hợp đồng, lịch chụp vốn là sáng ngày , nên từ chối cũng chẳng .
“Không cần .” Minh Ý khuấy thìa trong bát đáp: “Chiều nay em rảnh, ở nhà cũng chẳng gì.”
“Thế thì , chị báo với họ. Em chuẩn nhé, một tiếng nữa chị qua đón.”
“Vâng.”
“Vậy lát gặp.”
Thời gian vẫn còn sớm, cúp máy xong, Minh Ý cúi xuống uống thêm vài thìa cháo. Ngẩng lên chiếc ghế trống đối diện, chẳng hiểu bữa trưa hôm nay thấy tẻ nhạt.
Cô ăn thêm vài thìa cháo, một chiếc tiểu long bao, thấy bụng no thì đặt đũa xuống, dự định lên phòng chuẩn . Dù đến phim trường sẽ chuyên viên trang điểm, nhưng nữ minh tinh thể đường với mái tóc rối bù.
Về đến phòng ngủ, Minh Ý rửa mặt, bàn trang điểm tô lớp makeup nhẹ, chọn thêm một thỏi son màu hồng đất hợp với phong cách, trông dịu dàng, nền nã.
Trang điểm xong, cô bước phòng đồ.
Dạo Lệ Thành ấm lên, nhiệt độ mấy ngày nay hơn mười độ.
Minh Ý chọn chiếc áo len dài tay dáng nhỏ màu cầu vồng kiểu tweed, phối quần bò cạp cao, trông trẻ trung, tươi tắn hơn hẳn.
Sau khi chuẩn xong, cũng đến giờ hẹn, Minh Ý xuống lầu, xe của Thịnh An Ninh dừng cổng biệt thự.
Cô chào Dì Lan giày, cửa cùng Thịnh An Ninh tới phim trường.
Trên xe, Thịnh An Ninh lái liếc trang phục của Minh Ý hôm nay, bật : “Hiếm khi thấy em mặc trẻ trung thế .”
Nghe , Minh Ý chỉ khẽ cong môi, đáp.
Không trách Thịnh An Ninh thắc mắc, đây phong cách của Minh Ý thiên về trưởng thành, quyến rũ, ngoài là kiểu phối đồ thanh lịch. Hôm nay bất ngờ đổi sang phong cách trong trẻo, quả thực lạ.
Thấy khóe môi Minh Ý khẽ nhếch, Thịnh An Ninh trêu: “Có vẻ dạo kỳ nghỉ với Phó tổng vui nhỉ? Nhìn em dạo nhuận sắc hẳn.”
Bị trúng, hai má Minh Ý thoáng ửng hồng, cô nghiêng đầu sang, khẽ chớp mắt: “Rõ đến thế ?”
Câu trả lời khiến Thịnh An Ninh ngạc nhiên, sang cô như tin nổi: “Sao thế? Bình thường chị em chẳng bao giờ đáp nghiêm túc. Hôm nay , mặt trời mọc hướng tây ?”
Minh Ý thu ánh mắt, khẽ mỉm , gì thêm. Dù cô cũng chia sẻ chút niềm vui của , nhưng nghĩ đến chuyện đây giữa và Phó Thời Lễ, bắt đầu từ , thôi thì cứ im lặng. Dù trong mắt Thịnh An Ninh, hai vốn mực tình cảm.
Thấy Minh Ý chỉ mà đáp, Thịnh An Ninh cũng hỏi nữa. Dù gì cũng là cặp vợ chồng son, ngọt ngào là chuyện thường. Nhớ những Minh Ý gặp chuyện, Phó Thời Lễ lo lắng đến mức nào, chắc là yêu cô đến tận xương tuỷ. Mà nghệ sĩ nhà chỗ dựa vững, cô quản lý cũng nhàn hơn nhiều.
–
Bên , cuộc họp sáng hằng ngày của cấp trung và cấp cao tập đoàn Phó thị hôm nay kết thúc sớm hơn bốn mươi phút, khiến kinh ngạc xôn xao bàn tán, hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây .
“Chuyện gì thế? Họp sáng kết thúc nhanh ? Bình thường kéo dài đến gần giờ nghỉ trưa, gặp khi ‘đại ma vương’ vui nổi nóng, kéo qua mười hai giờ trưa cũng .”
“Không rõ, nhưng chuyện bất thường thì tất nguyên nhân. Mọi để ý , hôm nay ‘đại ma vương’ lạ.”
“Còn để ý nữa , họp còn chẳng dám ngẩng đầu sắc mặt Phó tổng. Giờ nhớ gần nhất dám đối diện với ánh mắt của Phó tổng, vẫn thấy toát mồ hôi lạnh, sợ c.h.ế.t khiếp.”
“Hôm nay thấy Phó tổng trong lúc họp còn cúi xuống xem giờ tới năm , khóe môi còn thoáng nữa.”
“Nghe thế càng thấy sợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-56.html.]
“Sợ gì?”
“Diêm Vương với , sợ ?”
“…”
Thế nhưng, Phó Thời Lễ mới sa lưới tình lúc chỉ nghĩ đến cô vợ nhỏ ở nhà, chẳng buồn bận tâm mấy lời đồn đoán đó.
Về tới văn phòng, vẫn việc như thường: xem tài liệu, rà soát báo cáo, xử lý công việc của công ty. cả buổi sáng thấy thời gian trôi chậm đến mức khó chịu.
Đến thứ tám ngẩng lên chiếc đồng hồ treo tường, cuối cùng nhịn mà cau mày, nhấn nội tuyến gọi Tần Xuyên .
“Phó tổng, dặn gì ạ?”
Phó Thời Lễ nhíu mày ngẩng lên, giọng nhàn nhạt: “Đồng hồ treo tường ở đây hình như hỏng , mang đổi cái mới.”
Nghe , Tần Xuyên ngẩng lên đồng hồ tường, cúi xuống xem giờ điện thoại.
Không sai, mười giờ đúng theo giờ Bắc Kinh, một phút cũng lệch.
Chưa đoán ý , Tần Xuyên suy nghĩ vài giây cung kính đáp: “Phó tổng, so giờ , đồng hồ vấn đề gì.”
Nghe xong, nếp nhăn giữa hai mày Phó Thời Lễ càng sâu thêm, ánh mắt lạnh nhạt lướt sang: “Không hỏng? Thế hôm nay thời gian trôi chậm thế?”
“??”
Tần Xuyên giật . Chậm cái gì mà chậm, hôm nay là Phó tổng đang như gió xuân phả mặt, chỉ thiếu điều to bốn chữ “ đang yêu” lên trán.
Giờ mới hiểu vì trong cuộc họp , Phó tổng cứ chau mày đồng hồ, cho giải tán sớm. Ban đầu còn tưởng là hài lòng với nội dung báo cáo, giờ mới rõ chẳng hài lòng với báo cáo, mà là… hài lòng với thời gian.
Chắc giờ thì ở văn phòng, mà tâm trí sớm bay về nơi nào .
Nghĩ , Tần Xuyên khỏi thở dài trong lòng. Một như Phó Thời Lễ, thương trường quyết liệt, thủ đoạn mạnh mẽ, mà khi yêu cũng thể biến thành “não tình” như thế… Tình yêu đúng là thứ độc hơn cả t.h.u.ố.c độc.
Bị ánh mắt sắc lạnh của Phó Thời Lễ quét qua, Tần Xuyên vội hồn, cung kính : “Có lẽ là do hôm nay họp sáng ngắn quá. Bình thường tới hơn mười một giờ mới xong, nên…”
Phó Thời Lễ đáp, ánh mắt vẫn dừng mặt , khiến Tần Xuyên đang dở im bặt.
“…”
Dù cũng theo nhiều năm, Tần Xuyên đoán lúc gì.
Dừng vài giây, : “À đúng , Phó tổng, căn biệt thự ở Tinh Lan Loan bảo tìm sửa sang, tuần thiện, thể dọn ở bất cứ lúc nào.”
Nói xong, Tần Xuyên còn bổ sung: “Phong cách trang trí chắc chắn phu nhân sẽ thích.”
Nghe , sắc mặt Phó Thời Lễ mới dịu đôi chút, khẽ đáp một tiếng, chậm rãi thu ánh mắt : “Hôm nay bên phu nhân lịch trình gì ?”
Từ khi Phó Thời Lễ trở về, bảo Tần Xuyên lấy lịch trình của Minh Ý từ chỗ Thịnh An Ninh mỗi ngày.
Tần Xuyên điện thoại: “Có ạ, quản lý của phu nhân gửi sang, chiều nay phu nhân một buổi chụp quảng cáo đột xuất, địa điểm ở đường Vân Khê, cách công ty đến hai mươi phút xe.”
“Ừ.” Phó Thời Lễ trầm giọng đáp: “Có mấy giờ xong ?”
Nghe hỏi, động tác của Tần Xuyên khựng : “Cái … rõ, dù cũng là chụp quảng cáo, thời gian thể cố định.”
Phó Thời Lễ gật đầu, đó nhàn nhạt hỏi: “Chiều nay công ty lịch gì?”
Tần Xuyên đáp: “Sau giờ nghỉ trưa là buổi báo cáo quý, bốn giờ chiều hẹn ông Vương của công ty Sóc Phong để bàn hợp tác.”
Sợ hoãn cuộc gặp , Tần Xuyên vội nhắc thêm: “Ông Vương chạy ba chuyến , mà hoãn nữa thì khó ăn .”
Phó Thời Lễ chau mày, như kịp nhớ ông Vương của Sóc Phong là ai, nghĩ vài giây mới lờ mờ nhớ .
Ngừng một lúc, gật đầu: “Biết , việc gì thì ngoài việc .”
“Vâng, Phó tổng.”
Tần Xuyên như giải thoát, xong liền nhanh chân rời khỏi văn phòng, sợ ở thêm một giây giao thêm việc gì khác.
Thu ánh mắt , Phó Thời Lễ cúi xuống lướt qua vài trang báo cáo tài chính bàn.
Một lát , cau mày, bực bội dậy, cầm điện thoại tới cửa sổ sát đất, cúi mắt xuống những tòa nhà chọc trời ở trung tâm Lệ thành.
Giây lát, cúi đầu mở WeChat, tìm tới cái ảnh đại diện quen thuộc trong danh bạ, vuốt sang trái để ghim lên đầu.
Chưa kịp bấm , phía màn hình bật một tin nhắn mới.
[Kỳ Chu: Tối nay rảnh , lâu tụ tập. gọi cả Trạch Ngôn, uống mấy ly nhé?]
Phó Thời Lễ cúi mắt thoáng qua, đó biểu cảm gõ máy:
[Tối nay ăn cơm với vợ, rảnh.]
Tác giả lời :
Phó Thời Lễ: Cả buổi sáng gặp vợ, bực thật.