Tình Yêu Đến Muộn - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:22:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí bỗng chốc lặng .

Người đàn ông mặt khẽ nheo mắt, tựa như mà chẳng , quan sát cô. Gặp ánh mơ hồ sâu xa , não Minh Ý lập tức “treo máy” mấy giây. Mà chỉ trong vài giây ngắn ngủi , hết thảy những hình ảnh khiến đỏ mặt tim đập dồn dập thi ùa óc cô, như thước phim chậm, cứ lặp lặp .

—— Sở Sở thích Thời Lễ ?

—— Thích.

—— Anh Thời Lễ cũng thích em.

Đồng t.ử Minh Ý bỗng co rút, hai má nóng ran. Cái đồ khốn dám nhân lúc cô say rượu mà dụ dỗ cô mấy lời hổ như thế!!!

—— Phó Thời Lễ, thích em ?

—— Ừ, thích.

—— Anh thích ai?

—— Phó Thời Lễ thích Minh Ý.

“Phó Thời Lễ thích Minh Ý.”

Câu cứ lặp lặp bên tai Minh Ý. Thậm chí cô vẫn còn nhớ rõ ngữ điệu của khi câu đó, cùng với ấm của nụ hôn lúc .

Hàng mi cô khẽ run, thở và nhịp tim đều kiềm mà tăng nhanh, ngay cả vành tai cũng dần nóng lên.

Phó Thời Lễ… đang tỏ tình với cô ư?

Tim Minh Ý đập như trống trận. Anh cũng thích cô ?

Có những ý nghĩ, một khi nảy sinh thì sẽ mọc lan như cỏ dại, thể kìm .

Giữa đêm tĩnh mịch, tiếng tim đập dồn dập càng rõ rệt.

Ánh đèn vàng ấm áp nơi cầu thang càng khiến bầu khí vốn mập mờ thêm phần lãng mạn.

Hàng mi Minh Ý khẽ chớp, như chút dám tin.

“Không nhớ ?”

Giọng trầm thấp, đôi mắt chậm rãi hạ xuống, ánh rơi lên khuôn mặt cô, chăm chú rời.

Nghe , Minh Ý khẽ run mi, còn kịp hồn từ mớ ký ức hỗn loạn thì nơi cổ tay bao phủ bởi một luồng lạnh. Ngay đó, một lực mạnh mẽ kéo cô về phía , cả ngã gọn vòng tay tràn ngập mùi tuyết tùng quen thuộc.

Hơi thở trầm xuống, giọng khàn khẽ mang chút khàn đặc: “Vậy thì… nhớ thêm chút nữa.”

Giây tiếp theo.

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống.

Không giống như hôm qua, chỉ thoáng chạm dừng.

Lần , thở cuốn tới mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào đó, môi kề môi, ấm phả rõ rệt. Chỉ chốc lát ào ạt công chiếm, trong khi hương tuyết tùng nồng đậm như vây lấy cô từ phía.

Một tia sáng trắng lóe lên trong đầu Minh Ý, theo bản năng cô lùi tránh.

ngay lập tức, eo một cánh tay quàng c.h.ặ.t, giữ c.h.ặ.t trong vòng ôm. Rồi một thoáng trời đất xoay vòng, đến khi Minh Ý kịp nhận thì Phó Thời Lễ một tay ôm eo cô, tay nhẹ nhàng đỡ đầu, áp cô sát lan can cầu thang.

Hơi thở quấn lấy , tim đập thình thịch.

Khoảnh khắc , trong đầu Minh Ý như nở rộ vô chùm pháo hoa, con tim cũng theo đó mà rộn ràng nhảy múa.

chẳng kinh nghiệm gì, ngoài mấy mơ hồ khi say tối qua, đây là đầu tiên cô tỉnh táo hôn một đàn ông.

Kỹ thuật vụng về, căng cứng, đến đôi tay cũng nên đặt .

Có lẽ trời sinh nhạy cảm với phương diện , cho dù là đầu tiên, Phó Thời Lễ vẫn tỏ ung dung, điềm tĩnh.

Có những , dù ở bất cứ lĩnh vực nào cũng luôn là kẻ nắm quyền chủ động.

Chuyện tình cảm cũng ngoại lệ.

Môi ấm áp khẽ miết, thở đan xen, nụ hôn dần sâu hơn, triền miên quấn quýt, công thành đoạt đất, rõ ràng còn chuyên chú hơn cả hôm qua.

Đầu óc Minh Ý trống rỗng, tim đập càng lúc càng nhanh. Hơi thở nóng rực, hương tuyết tùng ngập tràn, như nuốt trọn từng tấc da thịt. Cô theo bản năng khẽ nắm lấy vạt áo sơ mi n.g.ự.c , như tìm một điểm tựa.

Nụ hôn kéo dài lâu, lâu đến mức như cả thế kỷ. Mãi tới khi mắt Minh Ý ngấn nước, sắp thở nổi, Phó Thời Lễ mới chịu buông.

Anh ngẩng đầu, thở nhẹ phả lên mặt cô: “Không đổi ?”

Hơi thở của Minh Ý vẫn định hẳn. Trước lời trêu chọc của , cô chỉ mím môi, .

Nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, Phó Thời Lễ khẽ loạn nhịp một thoáng, ánh mắt cũng tối . Giây lát , chậm rãi dời tầm , thong thả đối mắt với cô, khóe môi nhếch lên thành một nụ đầy hứng thú: “Giờ thì nhớ ?”

Hàng mi Minh Ý khẽ run, ngập ngừng vài giây mới khẽ “ừ” một tiếng.

Có lẽ vì ngượng, giọng cô nhỏ, nhưng lọt tai Phó Thời Lễ hóa thành một hương vị khác.

Giọng con gái mềm mại, lẫn chút giọngmũi, như mèo con nũng, vô cớ khiến tim ngứa ngáy.

Yết hầu Phó Thời Lễ khẽ lăn, khóe môi cong nhẹ: “Vậy, bây giờ Phó phu nhân với ?”

Giọng trầm, chậm, từng chữ rõ ràng.

Chữ “Phó phu nhân” gọi nghiêm túc và thành kính hơn bất cứ lúc nào, khiến vành tai Minh Ý nóng bừng, tim cũng theo đó mà đập mạnh thêm mấy nhịp.

Một lúc lâu, cô mới điều chỉnh nhịp thở, đôi mắt long lanh ngước lên, dè dặt hỏi: “Anh… là thật lòng ?”

Thấy phản ứng của cô thú vị, Phó Thời Lễ cúi mắt, cố tình nhướng mày trêu chọc: “Cái gì mới là thật lòng?”

Minh Ý mím môi, cũng tức giận. Dù tới nước , chi bằng hỏi cho rõ một .

Cô điều chỉnh nét mặt, ngẩng đầu : “Ý em là… hôm qua thích em, là thật ?”

Khóe môi Phó Thời Lễ khẽ nhếch, thấy dáng vẻ liều của cô, bỗng nảy ý định trêu đùa, đáp mà hỏi : “Thế còn em? Hôm qua em thích Thời Lễ, là thật chứ?”

Nghe , gương mặt Minh Ý khẽ biến sắc, nhưng cô bây giờ lúc tính sổ. Món nợ thừa thời gian để chậm rãi tính với .

Lấy bình tĩnh, cô vẫn ngẩng đầu thẳng , nghiêm túc: “Là em hỏi .”

Phó Thời Lễ khẽ cong khóe môi, giọng trầm thấp: “Tất nhiên là nghiêm túc.”

Dù trong lòng đại khái đoán câu trả lời, nhưng khi chính miệng Phó Thời Lễ , tim Minh Ý vẫn kìm mà đập mạnh hai nhịp.

Cô khẽ run hàng mi — thì Phó Thời Lễ thực sự thích cô.

Còn kịp hồn, giọng nam trầm khàn, trong trẻo lạnh lùng vang lên bên tai: “Thế còn em?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-54.html.]

Người đàn ông chậm rãi cúi mắt, ánh tùy ý rơi lên gương mặt cô, giọng trầm kéo dài: “Lời hôm qua của Sở Sở, em sẽ chối bỏ chứ?”

Má Minh Ý đỏ, cô khẽ mím môi, nhỏ giọng đáp: “Không.”

Phó Thời Lễ bật .

Giọng trầm khàn, tiếng như tràn từ cổ họng, đục đục, xen vài phần vui vẻ.

Minh Ý ngẩng mắt sang, sắc mặt mấy dễ chịu: “Anh cái gì?”

Chẳng lẽ cô Phó Thời Lễ trêu đùa?

Giây tiếp theo, giọng nam trầm ấm, vương chút lưu luyến chậm rãi rót tai cô: “Anh vui.”

Biết hiểu nhầm ý , sắc mặt Minh Ý thoáng mất tự nhiên. Cô thu ánh mắt, buột miệng hỏi: “Vui cái gì?”

Phó Thời Lễ khẽ siết lòng bàn tay cô: “Em thích , vui.”

Vừa , nắm tay Minh Ý, đặt nhẹ lên phía trái n.g.ự.c : “Cảm nhận ?”

Dưới lòng bàn tay là nhịp tim mạnh mẽ, thình thịch, từng hồi khiến tay cô tê dại.

Minh Ý mím môi, cố ý giả vờ hiểu: “Cảm nhận gì cơ?”

Phó Thời Lễ khẽ cúi đầu, thở nóng ấm quấn lấy ch.óp mũi cô, giọng nhẹ nhàng chân thành: “Là tình cảm của .”

“Rất thích, thích em.”

Gương mặt Minh Ý đỏ bừng lên rõ rệt.

chẳng nhớ nổi tối nay trêu chọc đến mấy .

Một lúc , Minh Ý rút tay về, đỏ mặt khẽ gật đầu.

Vài giây , cô như chợt nghĩ điều gì, ngẩng đầu: “Vậy bây giờ coi như chúng là hai tình cảm với đúng ?”

Phó Thời Lễ nhướng mày: “.”

Minh Ý chớp mắt: “Thế tức là chúng còn là vợ chồng plastic nữa ?”

Nghe , Phó Thời Lễ cau mày: “Vợ chồng plastic là gì?”

Tim Minh Ý giật thót.

Hỏng , bình thường ở nhà quen miệng gọi thế, nãy sự dịu dàng bất ngờ của choáng váng, chẳng kịp uốn lời thẳng .

Ngập ngừng mấy giây, Minh Ý liền thôi kệ, dù bây giờ cũng thích cô, chắc chắn sẽ gì cô cả: “Là giống như của chúng .”

Phó Thời Lễ: “Trước thế nào?”

Minh Ý cau mày — nhất định bắt cô rõ ràng ?

Cô hít sâu một : “Tức là tám tháng chẳng gặp một , mà gặp thì như sẵn sàng gây chiến, quá ba câu cãi .”

Phù——

Nói xong thấy dễ chịu hẳn.

“Ồ.” Phó Thời Lễ ung dung đáp: “Thế thì chắc chắn nữa .”

Nghe , Minh Ý gật đầu chiều suy nghĩ, ngẩng mắt: “Vậy nghĩa là lời em hết đúng ?”

Phó Thời Lễ bật : “Sao? Nhanh thế quản ?”

“Cũng hẳn.”

Minh Ý khẽ mím môi: “Chỉ là giữ nguyên tư thế nửa ngày , em mỏi lưng, thả em .”

“…”

Phó Thời Lễ buông cô , đỡ lấy vai, nhẹ nhàng chỉnh cô thẳng: “Thì thẳng , vòng vo lớn thế gì?”

Minh Ý khẽ chớp mắt: “Ờ, cũng hẳn, mấy câu cũng là điều em hỏi.”

Phó Thời Lễ khẽ: “Còn gì hỏi nữa ? Hỏi luôn một thể.”

“Ừm…”

Minh Ý nghĩ vài giây, sang: “Anh bắt đầu thích em từ khi nào?”

“Chắc là từ khi ở Giang Thành.”

Yết hầu Phó Thời Lễ khẽ động: “Nói chính xác thì là lúc đó mới nhận .”

Ngừng hai giây, tiếp: “Có lẽ là từ đó thích , chỉ là ý thức .”

Câu trả lời khiến Minh Ý bất ngờ, cô chớp mắt: “Vậy nên biến mất lời từ biệt là vì nhận thích em, chấp nhận ?”

“Không hẳn.”

Minh Ý chịu bỏ qua: “Thế là vì gì?”

Sắc mặt Phó Thời Lễ thoáng khựng . Anh thể là vì đột nhiên nhận tình cảm, luống cuống đến mức đối mặt thế nào nên mới bỏ chạy.

Ngập ngừng vài giây, Phó Thời Lễ trả lời, cúi mắt liếc nhẹ xuống vạt áo sơ mi n.g.ự.c, khẽ “tsk” một tiếng, thong thả ngẩng lên, bình thản lái sang chuyện khác: “Áo của em vò nhăn .”

Minh Ý vốn định phản bác, nhưng ngẩng lên , quả thật ở n.g.ự.c áo một mảng nhăn nhỏ, hình như lúc hôn nãy, cô quá căng thẳng nên lỡ nắm c.h.ặ.t.

“…”

Tai Minh Ý nóng lên.

Đồ đáng ghét, cố tình lôi đúng chuyện .

Đã thì cô cũng chẳng buồn hỏi nữa.

Cô giơ tay đẩy , bước lên lầu: “Không với nữa, em lên nghỉ đây.”

“Chạy gì chứ?”

Giọng nam trầm thấp vang lên bên tai, thở nóng ấm bao phủ, ôm trọn lấy cô nữa, giọng mang chút khàn đục: “Tối qua uống say sờ cơ bụng với yết hầu của , lúc đó gan lắm cơ mà?”

Minh Ý mím môi, mặt , khẽ lẩm bẩm: “Vợ chồng hợp pháp sờ một chút thì , gì mà nhỏ mọn.”

“Được.”

Phó Thời Lễ khẽ , thở nóng rực áp sát: “Vậy bây giờ, chúng nên chút việc mà vợ chồng hợp pháp nên ?”

Loading...