Tình Yêu Đến Muộn - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:19:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Ý sững mất hai giây.

Cô vẫn hồn nụ hôn bất ngờ khi nãy, ngay cả nhịp thở hỗn loạn cũng kịp điều chỉnh, nhất thời hiểu Phó Thời Lễ đang gì.

“Gì… gì cơ?”

Phó Thời Lễ cúi mắt: “Không em quen ?”

Hơi thở nóng ấm phả mặt khiến Minh Ý lúc mới phản ứng ý .

— Không quen lắm.

— Vậy thì quen thêm , Phó phu nhân.

Chẳng lẽ Phó Thời Lễ cũng xem buổi livestream đó?

Hay là… vốn ở ngay hiện trường?

Tim Minh Ý đập thình thịch.

Sự xuất hiện đột ngột của Phó Thời Lễ, cùng nụ hôn , khiến đầu óc cô choáng váng, thậm chí quên mất hỏi xuất hiện ở đây.

Cũng như… vì hôn cô.

Thấy Minh Ý gì, Phó Thời Lễ khẽ trầm: “Sao? Vẫn nhớ ?”

Vừa , chậm rãi cúi xuống, giọng khàn thấp mang theo ý nhàn nhạt: “Vậy—”

“Làm quen thêm nữa nhé?”

Minh Ý nghẹn thở, theo phản xạ đưa tay che miệng, ngẩng lên trừng mắt với : “Anh đúng là đồ lưu manh!”

Vừa dứt lời, một luồng nóng trút xuống từ đỉnh đầu, chất giọng trầm từ tính chậm rãi truyền tai cô: “Cần lấy giấy đăng ký kết hôn nhắc cho em nhớ rằng chúng hợp pháp , Phó phu nhân?”

Minh Ý sững .

Cô bất giác nhớ tới , khi Phó Thời Lễ sofa, lấy giấy đăng ký kết hôn ném thẳng lên bàn .

Hai má cô nóng bừng. Chưa kịp hồn thì chiếc điện thoại trong túi áo bỗng reo vang.

Minh Ý giật , bỗng cảm giác như đang vụng trộm bắt tại trận. Vì hổ, cô liền nhân cơ hội đẩy Phó Thời Lễ , lao thẳng cửa.

Vừa chạy ngoài, Minh Ý thấy Thịnh An Ninh đang ở hành lang cách đó xa, cầm điện thoại gọi cho .

Cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang vọng khắp hành lang yên tĩnh.

Nghe thấy tiếng, Thịnh An Ninh : “Minh Ý?”

Cô cúp máy, bước về phía Minh Ý: “Em đấy? Chị tìm em nãy giờ.”

Minh Ý mím đôi môi vẫn đỏ: “Em nhà vệ sinh, thế chị An Ninh, việc gì ?”

Thịnh An Ninh: “Có một bên mời quảng cáo liên hệ chị, hợp đồng gửi đến công ty . Chị định đưa em về công ty xem, nếu hợp thì ký luôn.”

“Quảng cáo gì ạ?”

Có lẽ vì chột , Minh Ý vô thức liếc phía .

“Chưa rõ, chỉ là mỹ phẩm.”

Nói , Thịnh An Ninh nhanh ch.óng bắt ánh mắt đó, theo bản năng liếc về cánh cửa phòng đóng kín lưng Minh Ý: “Nhà vệ sinh chẳng ở bên hành lang ? Sao em từ đây ?”

Minh Ý thoáng giật , nhưng nhanh ch.óng lấy bình tĩnh: “À, em vòng qua bên , lúc tới đây thì thấy giày khó chịu, nên em đó tránh để .”

Vừa , Minh Ý tiện tay gỡ chiếc khóa đang móc ở tay nắm cửa, giả vờ như đang treo nguyên chỗ cũ.

“Thật ?”

Thịnh An Ninh đảo mắt Minh Ý mấy giây, cảm giác gì đó , nhưng chỉ .

Sau đó, ánh mắt cô dừng gương mặt Minh Ý: “Mà mặt em đỏ thế?”

Động tác treo khóa của Minh Ý khựng , vẻ mặt thoáng mất tự nhiên: “Vậy ạ? Chắc tại hôm nay mặc nhiều, nóng thôi.”

Nói , cô khoác tay Thịnh An Ninh: “Đi nhanh chị, chẳng chị về công ty xem hợp đồng , xem xong em còn việc buổi chiều nữa.”

Thịnh An Ninh nghĩ nhiều thêm: “Ừ, thôi, xe đang chờ tầng.”

Lúc Minh Ý mới thầm thở phào, tìm chuyện để đ.á.n.h lạc hướng chị, bước xuống tầng.

Còn cái tên bất thình lình hôn , cứ để mặc .

Phó Thời Lễ cũng cả đống cách để tự ngoài, chẳng cần cô lo.

Chỉ tới khi bên ngoài yên tĩnh trở , Phó Thời Lễ mới giơ tay xoa nhẹ ấn đường, rút điện thoại gọi cho Kỳ Chu: “Lên tầng bốn mở cửa giúp .”

Bên , Minh Ý khi ký xong hợp đồng ở Tinh Nghệ liền thẳng tới Ngự Bảo Trai lấy quà sinh nhật cho ông cụ Phó.

Kiểm tra bình hoa vấn đề gì, cô thanh toán nốt tiền còn mang về Tây Ngọc Nhạc Đình.

Vì sợ Phó Thời Lễ tìm tính sổ, Minh Ý dự định về thẳng nhà cũ , ông nội ở đó thì cũng chẳng .

Tính toán của cô đang thuận buồm xuôi gió, ai ngờ đồ xong nhận tin ông cụ sáng nay bay tới Vân Thành gặp bạn cũ, sinh nhật cũng tổ chức bên đó.

Coi như mất công một chuyến, Minh Ý bèn cởi đồ đang mặc, bộ đồ ở nhà thoải mái ườn giường.

Ban đầu định chợp mắt một lát, nhưng lăn qua lăn mấy tiếng vẫn ngủ , hễ nhắm mắt là thấy cảnh sáng nay trong phòng nghỉ, Phó Thời Lễ cúi xuống hôn .

Cô bực bội vò tóc, hất chăn bật dậy.

Phó Thời Lễ rốt cuộc ý gì?

Tự dưng xuất hiện, hôn một cái, đủ thứ linh tinh.

Càng nghĩ, Minh Ý càng thấy hối hận. Sáng nay rốt cuộc cô nghĩ gì mà hỏi thẳng luôn?

Hay tối nay đợi tan về tìm cơ hội hỏi? liệu đột ngột quá ?

Nghĩ tới nghĩ lui, Minh Ý cầm điện thoại mở Baidu, cúi đầu gõ:

— Một đàn ông bất ngờ hôn bạn là ý gì

Thời đại dữ liệu lớn, gợi ý đầu tiên hiện thanh tìm kiếm là: Một đàn ông bất ngờ hôn bạn ý gì

“……”

Mặc dù cảm thấy ngượng ngùng gì, Minh Ý vẫn dơ tay bấm .

Cô liếc qua kết quả đầu tiên từ công cụ tìm kiếm, bấm đó.

Mặc dù bài khá dài, nhưng Minh Ý vẫn nhanh ch.óng tìm trọng tâm, trong đó đoạn : Nếu một đàn ông hôn một phụ nữ, thể chắc chắn một điều là ghét cô . Một đàn ông đột ngột hôn bạn thường hai khả năng, thứ nhất là thích bạn, thứ hai là sự bốc đồng với phái nữ. [1]

“‘Sự bốc đồng với phái nữ’?”

Minh Ý vô thức to câu cuối cùng.

Cô chớp mắt, theo như những năm tháng hiểu về Phó Thời Lễ, kiểu “sự bốc đồng” như , dù hồi học ít theo đuổi , nếu giống như những gã công t.ử phong lưu khác, cô cũng chẳng đồng ý gả cho .

nếu do bốc đồng, thì sẽ là lý do gì khác?

Minh Ý dừng ánh mắt bốn chữ “Anh thích bạn”, lòng cô đột nhiên khỏi lo lắng.

Liệu … như ?

Nghĩ nghĩ , Minh Ý cảm thấy vẫn nên hỏi Tạ Vân Đường, dù kinh nghiệm hơn cô.

[Minh Ý: Đang ?]

[Tạ Vân Đường: Có chuyện gì ?]

Chưa đầy năm giây khi gửi , điện thoại Tạ Vân Đường gọi đến ngay lập tức: “Phó Thời Lễ cưỡng hôn ?!!”

“……”

Minh Ý: “Mình còn gì, ?”

Tạ Vân Đường: “Cái còn , hỏi kiểu chắc chắn là cưỡng hôn , dám cưỡng hôn ngoài Phó Thời Lễ thì còn ai?”

“Ồ.”

Minh Ý xong gật đầu, bỗng nhiên cảm thấy lời Tạ Vân Đường cũng lý: “Cũng .”

Ở đầu dây bên , Tạ Vân Đường thể kìm nén nổi sự phấn khích, suýt nữa bay ngay tới.

“Cậu mau , , Phó Thời Lễ thổ lộ với ? Mình mà, chắc chắn thích !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-50.html.]

Minh Ý im lặng một lúc: “Không .”

Nghe , Tạ Vân Đường ngẩn : “Cái gì?”

Minh Ý hít một thật sâu: “Phó Thời Lễ thổ lộ với .”

“???”

Tạ Vân Đường: “Anh thổ lộ hôn ?”

Minh Ý bất lực xoa trán: “Cho nên… là cưỡng hôn.”

Nói xong câu , Minh Ý cảm thấy những ngón chân cô chăn cũng siết c.h.ặ.t .

Tạ Vân Đường: “Cưỡng hôn ? Anh phản ứng gì ?”

“Không.”

Tạ Vân Đường: “Vậy thì ? Cậu hỏi lý do ?”

“……”

Minh Ý: “Thực … là kịp hỏi, vì lúc đó quản lý của đang tìm , định hỏi thì điện thoại đổ chuông.”

“Rồi nữa?”

Minh Ý động đậy ngón chân: “Rồi chạy mất.”

“……?”

Tạ Vân Đường ở bên ngẩn một lúc, nhịn mà bực bội : “Cậu chạy ? Cậu chạy cái gì chứ?”

“Tớ… tớ cũng nữa, vì đó là trong hậu trường đài truyền hình, tớ sợ khác thấy.”

Tạ Vân Đường: “Phó Thời Lễ sợ, sợ cái gì? Cậu nên nhân cơ hội đó mà hỏi lý do hôn ! Như xong ?”

Minh Ý ngẩng đầu trời: “Thực đó tớ cũng nghĩ thông , nhưng giờ đây, ban đầu tớ định đợi hôm nay Phó Thời Lễ về sẽ tìm cơ hội chuyện nghiêm túc với , nhưng cảm thấy như thể sẽ lỡ mất cơ hội, nếu giờ tớ đột ngột ?”

Ngừng vài giây, Minh Ý : “Với sáng nay khi tớ còn cẩn thận khóa trong phòng nghỉ dùng đến.”

Nói đến đây, Minh Ý kìm chút hối hận: “Hay là thôi , đợi , tớ sợ sẽ giận, trốn còn kịp, dại dột đối mặt.”

Nghe , Tạ Vân Đường hoảng hốt: “Cậu định đợi đến bao giờ nữa? Nếu còn chần chừ, Phó Thời Lễ sẽ khác giật mất mất đấy.”

Minh Ý đột nhiên tỉnh táo : “Cậu gì thế?”

“Không ? Dự án Phó Thời Lễ đang thảo luận gần đây là hợp tác với Hoa Đình, phụ trách bên đó là tiểu công chúa của Hoa Đình, con gái của tổng giám đốc Hoa Đình, là một phụ nữ mạnh mẽ, hình như là bạn học của Phó Thời Lễ, hồi học đại học còn theo đuổi .”

Nghe , Minh Ý tự chủ mà nhíu mày, trong lòng bỗng dưng cảm giác chua xót.

Dù trong lòng cảm thấy đang “hóa thành chanh” , nhưng mặt Minh Ý vẫn cố gắng giả vờ quan tâm, cứng miệng : “Thế thì , chắc chắn bằng tớ.”

Chưa xong câu đó thì điện thoại báo tin nhắn của cô vang lên một tiếng.

Minh Ý cúi đầu mở , là bức ảnh mà Tạ Vân Đường gửi, trong đó phụ nữ vẻ tuổi tác tương đương với cô, tóc sóng nước quyến rũ, mặc bộ đồ công sở trang nhã, trang điểm rực rỡ, là kiểu phụ nữ mạnh mẽ.

Còn đàn ông đối diện cô , mặc bộ vest sang trọng, khí chất vượt trội, chỉ cần một góc mặt là Minh Ý cũng nhận đó chính là Phó Thời Lễ.

Trên bàn của họ bày những món ăn ngon, vẻ như là đang cùng ăn trưa.

Và…

Nhà hàng vẻ quen thuộc.

Nhìn kỹ, là nhà hàng mà đây cô và Phó Thời Lễ từng hẹn hò , nhà hàng Tây phương mà cô thích chụp ảnh check-in?

“!!!!!”

Minh Ý vẫn gì, Tạ Vân Đường lên tiếng: “Cậu thấy ?”

Sau khi bình tĩnh , Minh Ý mở miệng: “Tớ thấy .”

Không thể , phụ nữ trong bức ảnh , dù cô bao giờ thừa nhận ai hơn , nhưng khi thấy trong ảnh, Minh Ý thực sự cảm nhận một cảm giác nguy hiểm từng .

mà!

Trong từ điển của Minh Ý chẳng chữ “thua cuộc” !

Sau khi bình tĩnh , Minh Ý : “Cậu nghĩ tớ nên gì để cho Phó Thời Lễ cơ hội tính sổ với tớ, mà vẫn thể thử thăm dò tâm ý của ?”

“Ừm…”

Tạ Vân Đường : “Để tớ nghĩ xem.”

“Hay là giả say ! Không ai ầm ĩ với một say rượu, mà say rượu gì cũng chẳng thể tin, cho dù điều gì quá quắt, cũng thể đổ cho việc say rượu.”

Tạ Vân Đường: “Cậu thấy ?”

Nghe , Minh Ý khẽ cong khóe môi: “Tớ thấy cũng !”

“Chắc chắn !” Tạ Vân Đường : “Tớ nghĩ cũng đúng! Chúc thành công!”

Minh Ý mím môi một chút: “Cảm ơn, chúc tớ thành công!”

Cúp máy xong, Minh Ý qua đồng hồ, giờ là năm rưỡi chiều, Phó Thời Lễ bình thường thì tám giờ tối mới tan , tám rưỡi mới về nhà, cô còn ba tiếng để chuẩn .

Nghĩ , Minh Ý chẳng tốn một giây, cô lập tức phòng tắm, tắm rửa xong ngoài, tóc chăm sóc cẩn thận mượt mà hơn khi, bộ đồ ngủ phong cách ngọt ngào, quyến rũ.

Khi chuẩn đầy đủ, vấn đề quan trọng nhất là: cô sẽ giả vờ thế nào đây?

Phó Thời Lễ thông minh như , là cô cứ uống một chút rượu cho vẻ giống, nếu sẽ nhận ngay, dù giả vờ thế nào cũng sẽ khó qua mắt .

Nghĩ , Minh Ý lập tức xuống cầu thang, mang tất cả những chai rượu trong nhà lên phòng ngủ.

Nhìn những chai rượu với đủ hình dáng sàn phòng ngủ, Minh Ý rơi suy tư.

Phó Thời Lễ uống rượu, cô thì chẳng đụng một giọt nào, những chai rượu đều là Phó Thời Lễ cất giữ trong tủ rượu, mỗi chai đều giá năm con .

Một chai Minh Ý thấy quen, cô nhận đó là chai rượu giống hệt chai mà đây Diệp Thư Thành cũng trong tủ rượu, cô nhớ Diệp Thư Thành quý trọng nó, chắc giá hề rẻ .

Minh Ý cúi xuống những chai rượu sàn, liệu lãng phí quá ?

Đang suy nghĩ, đột nhiên nhà vang lên tiếng còi xe.

Ngay đó, Dì Lan lên tiếng: “Ông chủ về ?”

Minh Ý giật , vô thức ngẩng lên đồng hồ, mới bảy giờ, hôm nay Phó Thời Lễ về sớm ?

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, Minh Ý trong lòng chút hoảng loạn, kịp suy nghĩ nhiều, cô vội vàng mở một chai rượu lớn nhất, rót một nửa ly và ngửa đầu uống một ngụm lớn.

Hương vị cay nồng, khiến Minh Ý suýt rơi nước mắt, bụng như lộn lên.

Minh Ý đặt chai rượu xuống, cả khuôn mặt nhăn nhó : “Cái thứ là gì thế, khó uống ?”

Nói xong, Minh Ý cầm một chai rượu mắt khác, nhẹ tay mở nắp.

Lần Minh Ý vội uống, mà cúi đầu đưa chai gần miệng ngửi thử, là mùi thơm của nho lên men và mạch nha.

Cùng lúc đó, Minh Ý thấy tiếng cửa phòng đối diện mở đóng .

Chắc chắn là Phó Thời Lễ về phòng ngủ .

Minh Ý thầm nghĩ.

Lúc lấy tinh thần, Minh Ý rót một ít rượu vang mới mở ly, ngửa đầu uống một ngụm nhỏ.

Hương vị mềm mại, dư vị của rượu thật đậm đà.

Minh Ý chớp mắt, đưa ly lên miệng uống thêm một ngụm, cảm giác vẫn khá ngon, như nước nho chút men rượu.

Không từ lúc nào, cả chai rượu vang gần hết, mặt Minh Ý cũng đỏ nhẹ.

Thấy trong chai còn rượu, Minh Ý ly của , ngửa đầu uống hết phần còn .

Uống đến mức chắc thể giả vờ say chứ?

Minh Ý đặt ly xuống, loạng choạng dậy từ sàn, cảm giác đầu óc choáng váng, chân tay vững, thứ xung quanh như chút mờ ảo.

Lần đầu uống rượu, Minh Ý cũng nghĩ nhiều, dù thì nếu giả say, giả cho thật, bây giờ Phó Thời Lễ chắc chắn sẽ nhận cô đang giả vờ say.

Nghĩ đến đây, Minh Ý mở cửa phòng ngoài.

Cô bước loạng choạng, mặt đỏ, đến cửa phòng Phó Thời Lễ, do dự một lúc mới nhẹ nhàng gõ cửa, giọng rõ: “Phó Thời Lễ, ngủ ?”

Tác giả lời : “Em đến ngủ với đây (bùa thần)”

Loading...