Tình Yêu Đến Muộn - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:45:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa cơm Diệp Thư Thành ăn vô cùng vui vẻ. Vì Diệp Sâm dị ứng với cồn nên trong suốt bữa ăn, chỉ Diệp Thư Thành và Phó Thời Lễ cụng ly qua , đến tận chín giờ tối mới kết thúc. May mà cả hai đều uống quá chén, đầu óc vẫn tỉnh táo, thậm chí bữa cơm, Diệp Thư Thành còn nhớ chuyện ván cờ buổi chiều đ.á.n.h xong, liền gọi Phó Thời Lễ cùng giải nốt.

Minh Ý thì sang đó chịu trận nữa, dứt khoát đẩy một Diệp Sâm qua linh vật, dù cũng thích đ.á.n.h cờ. Vừa dì trong nhà thấy Diệp Thư Thành và Phó Thời Lễ uống rượu, đang chuẩn nấu canh giải rượu trong bếp, Minh Ý liền lấy cớ học cách nấu canh mà lẩn bếp.

Dì Triệu là vợ của chú Chu, cả hai đều là việc ở nhà họ Diệp mấy chục năm nay, cũng là những từ nhỏ Minh Ý lớn lên, tình cảm vô cùng gắn bó. Đặc biệt là thời gian khi bà Minh qua đời, chính dì Triệu là ở bên cạnh giúp cô vượt qua.

Khi bước bếp, dì Triệu đang bận rộn chuẩn nguyên liệu nấu canh giải rượu, Minh Ý lên tiếng: “Dì Triệu?”

“Là Tiểu Ý !”

Thấy Minh Ý, gương mặt dì Triệu rạng rỡ hiền từ: “Sao cùng Phó chơi cờ với ông chủ?”

Minh Ý bước , thiết khoác lấy cánh tay dì Triệu: “Xem họ chơi cờ thì gì thú vị ạ. Con còn buồn ngủ ngay từ khi ăn xong, giờ mà , con sợ ngủ gục luôn bàn cờ mất.”

Vừa , Minh Ý tinh nghịch nháy mắt: “Đến lúc đó bố con nổi cáu cho mà xem! Thế nên thà qua đây tám chuyện với dì còn hơn.”

Hiểu lòng cô, dì Triệu càng thêm vui. Trong mắt ngoài, thể Minh Ý là cô tiểu thư nuông chiều từ bé, trời cao đất dày, nhưng trong mắt bà, Minh Ý vẫn là cô bé thấy bà bỏng khi nấu ăn, nửa đêm mặc váy ngủ chạy sang đưa t.h.u.ố.c trị bỏng, hỏi tay bà đau .

Cả đời dì Triệu con cái, từ lâu xem Minh Ý như con ruột. Bao nhiêu năm việc trong nhà họ Diệp, danh nghĩa là quan hệ thuê mướn, nhưng từ xuống nhà họ Diệp luôn đối đãi vợ chồng bà như trong nhà, từng coi họ là giúp việc.

Dì Triệu mỉm , đưa tay cưng chiều điểm nhẹ lên trán Minh Ý: “Cái con bé !”

Nói , bà cúi đầu chỉ mớ nguyên liệu thớt: “Đây là bộ nguyên liệu để nấu canh giải rượu.”

Minh Ý liếc qua một lượt, thấy hoa quế, ô mai, một miếng đường đỏ nhỏ hình vuông, còn một món cô nhận .

Cô chỉ thứ cuối cùng trong đĩa: “Dì Triệu, cái là gì thế ạ?”

“Cái đó là quả la hán.”

Vừa , dì Triệu chia nguyên liệu thành từng phần nhỏ, cho túi , giải thích cho Minh Ý: “Lần giải rượu hoa quế, giúp tỉnh rượu thanh vị, cho gan và dày, bình thường cũng thể nấu uống.”

Minh Ý gật đầu, dì Triệu thả hai túi ấm, đổ nước sôi .

“Để yên vài phút là uống .” Dì Triệu : “Nhanh thật đấy, con với Thời Lễ sắp cưới một năm .”

Vì ngày hai nhà là hàng xóm nên Phó Thời Lễ thường xuyên sang nhà họ Diệp chơi, dì Triệu cũng theo lớn trong nhà gọi luôn tên , đến giờ vẫn .

Vừa , dì Triệu ngẩng đầu đàn ông đang nghiêm chỉnh sofa ngoài phòng khách, miệng mỉm hiền hậu: “Thời Lễ là đứa trẻ ngoan, chắc nó đối xử với con cũng lắm đúng ?”

Nghe , Minh Ý hừ nhẹ một tiếng: “Cũng tạm thôi ạ.”

Dì Triệu từ nhỏ chứng kiến cảnh Minh Ý và Phó Thời Lễ ở cạnh . Nhìn bề ngoài hai như nước với lửa, nhưng tình cảm thanh mai trúc mã , chẳng ai thể sánh bằng. Chỉ là cả hai chịu thừa nhận mà thôi.

Về phần , dì Triệu chỉ .

Chỉ qua vài câu trò chuyện, giải rượu ngấm xong. Minh Ý chủ động nhận phần mang , để dì Triệu .

Mang phòng khách, Minh Ý lấy ba chiếc cốc, rót cho mỗi một ly.

Diệp Thư Thành thấy là Minh Ý tự tay mang thì ngạc nhiên, cứ tưởng lúc nãy cô chỉ viện cớ đ.á.n.h cờ thôi, ai ngờ con gái ông chịu khó đến mức học cách pha giải rượu thật.

Vì thế, tâm trạng Diệp Thư Thành lập tức phấn chấn hẳn. Dù cũng hai năm ông con gái đích bưng gì cho ăn uống.

Ông buông bàn cờ, với tay cầm một ly , cúi đầu nhấp một ngụm: “Mùi vị tệ.”

Nói , Diệp Thư Thành bảo: “Thời Lễ, A Sâm, hai đứa cũng nếm thử .”

Phó Thời Lễ bình thản đưa tay cầm lấy một ly, cúi đầu nhấp nhẹ đặt xuống.

Chẳng mấy chốc, một ấm giải rượu ba đàn ông uống chuyện trò uống cạn. Uống xong, cả ba tập trung bàn cờ.

Minh Ý buồn chán, tiện nghịch điện thoại, liền cầm ấm bếp một chuyến, mang theo cả ly và ấm dùng trong.

Dì Triệu lúc xong việc, đúng lúc Minh Ý mang ấm và ly nước đến, liền tiện tay rửa luôn cùng một thể. Minh Ý ở phụ dì Triệu rửa hết đống cốc chén, còn dặn dò dì sớm về nghỉ ngơi mới phòng khách.

Lại chờ thêm nửa tiếng, thấy chẳng ý định giải tán, Minh Ý rốt cuộc chịu nổi nữa, liền lên tiếng chào về phòng ngủ. Mà lúc Diệp Thư Thành tâm ý dồn bàn cờ mặt, cũng chẳng buồn để tâm đến cô con gái gây phiền .

Minh Ý quen đường quen lối bước lên tầng hai, rẽ căn phòng cuối cùng bên tay .

Thật cả tầng hai là gian của cô, Diệp Trác và Diệp Sâm ở tầng ba. Tầng hai tổng cộng ba phòng: một phòng ngủ, một phòng để tủ đồ, còn là một phòng chứa đồ linh tinh — như những kiện hàng bóc, trang sức mua thích, các món hàng cao cấp mốt. Tóm , tất cả những gì còn hợp thời hoặc ưa thích đều chất ở đó.

Tuy lâu về đây ngủ, nhưng phòng ngủ của cô vẫn sạch sẽ gọn gàng như . Ngay cả dãy thú nhồi bông cô xếp sàn khi cũng vẫn y nguyên vị trí cũ, rõ ràng thường xuyên quét dọn đặt đúng chỗ.

Minh Ý đóng cửa phòng, bước tới chào hỏi những “ bạn cũ” lâu gặp. Đám thú nhồi bông trong phòng đều là quà tặng của bà Minh khi còn sống, cô trân quý.

ôm lấy một chú ch.ó lông xoăn màu trắng, ngây một lát mới dậy, đến tủ quần áo tìm đồ ngủ.

Chỉ là trong nhà còn bộ đồ ngủ cotton nào cả, chỉ còn mấy bộ váy ngủ hai dây bằng lụa mua từ vài năm vì ham . Minh Ý lấy một bộ , ướm thử gương, thấy vẫn mặc , liền xách váy ngủ bước phòng tắm.

Đợi đến khi Phó Thời Lễ cùng Diệp Thư Thành phá xong ván cờ về phòng ngủ thì cũng hơn mười một giờ tối.

Đây là đầu tiên Phó Thời Lễ ngủ nhà họ Diệp, tuy từ lâu phòng của Minh Ý , nhưng đường vẫn quen thuộc như ở Tây Ngọc Nhạc Đình.

Lên tới tầng hai, vì phép lịch sự, Phó Thời Lễ cửa phòng gõ nhẹ hai cái.

Một giây… hai giây… ba giây…

Phó Thời Lễ giơ tay gõ tiếp: “Minh Ý.”

Lại đợi thêm chốc lát, thấy bên trong vẫn ý định mở cửa, cổ họng Phó Thời Lễ động đậy: “Vậy đây.”

Nói , Phó Thời Lễ đưa tay đẩy cửa, bên trong phòng một bóng , điện thoại đặt táp đầu giường, đèn phòng tắm sáng trưng, qua cánh cửa kính mờ còn thể thấy bóng mơ hồ bên trong.

Phó Thời Lễ lập tức hiểu rõ, tiện tay khép cửa phòng .

lúc , cửa phòng tắm mở từ bên trong, ánh mắt hai chạm , cả hai đều khựng .

Minh Ý ngay cửa, mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu đỏ rượu. Màu đậm khiến làn da cô càng trắng nổi bật, dây váy mảnh khảnh vắt qua xương quai xanh thẳng tắp, cổ áo may ren tinh tế, vạt váy chỉ tới đầu gối, để lộ đôi chân thon dài.

Cổ họng Phó Thời Lễ khẽ chuyển động, dời mắt nơi khác, một lúc mới một câu: “Ván cờ giải xong , bố vợ cũng nghỉ .”

Minh Ý cũng dời mắt , ngập ngừng “Ừm” một tiếng: “Em .”

Lúc đang ở biệt thự nhà họ Diệp, giống Tây Ngọc Nhạc Đình thể tách phòng ngủ, Minh Ý và Phó Thời Lễ đều ngầm hiểu chuyện .

Vì thế, Minh Ý cũng ngốc nghếch đến mức loạn chỉ vì phòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-5.html.]

Ngập ngừng một lúc, Minh Ý thêm: “Lúc nãy em đang trong phòng tắm, cửa phòng cách âm một chút.”

thật. Vừa đúng là cô thấy tiếng cửa mở trong lúc đang trong phòng tắm nên mới xem. Cô thực sự thấy tiếng gõ cửa, chứ cố tình mở.

Nghe , Phó Thời Lễ ngẩng đầu cô một cái, gật đầu: “Ừ.”

Sau một khoảnh khắc ngắn ngủi , Minh Ý dời mắt, trở phòng tắm tiếp tục chu trình dưỡng da tối còn dang dở.

Chỉ khi cánh cửa phòng tắm đóng nữa, những dây thần kinh căng thẳng của Phó Thời Lễ mới dịu xuống, cúi đầu lòng bàn tay là mồ hôi lạnh.

Nửa tiếng , Minh Ý rửa xong mặt, tháo mặt nạ bước khỏi phòng tắm. Khi cô ngoài, Phó Thời Lễ đang bắt chéo chân, thẳng lưng sofa, chăm chú lướt tin tức tài chính.

Chiếc cà vạt sẫm màu vắt sofa, áo sơ mi đen mở hai cúc cổ, gọng kính viền bạc gác sống mũi cao, đường nét gương mặt sắc sảo, ánh đèn từ chiếc đèn chùm pha lê trần chiếu xuống, như thể đang chụp hình tạp chí.

Nghe tiếng động, Phó Thời Lễ ngẩng đầu sang, ánh mắt chỉ dừng khuôn mặt Minh Ý chốc lát lập tức dời .

Ban đầu Minh Ý còn định chuyện với về chuyện tối nay ngủ thế nào, kết quả còn kịp mở miệng, Phó Thời Lễ đặt điện thoại xuống, thu ánh , một lời dậy bước phòng tắm.

“???”

Đứng nguyên tại chỗ, Minh Ý mặt đầy khó hiểu. Cô hình như… gì chọc giận ?

Thấy , Minh Ý đành xuống sofa, lướt Weibo chờ Phó Thời Lễ ngoài.

Phòng của Minh Ý tuy rộng đến mấy chục mét vuông, nhưng chỉ duy nhất một chiếc giường. Ngoài giường , chỗ thể ngủ chỉ còn cái ghế sofa m.ô.n.g cô lúc .

Chỉ điều…

Minh Ý cúi đầu chiếc sofa bên cạnh, ước chừng cũng chỉ dài một mét tám. Phó Thời Lễ cao một mét tám bảy, lên chắc chắn sẽ chật chội.

Hơn nữa, Phó Thời Lễ từ bé đến lớn nổi tiếng là kỹ tính, đừng là ngủ ghế sofa, khi cả ký túc xá thời học cũng từng ở, bắt ngủ ở đây e rằng dễ.

Dựa theo thái độ giờ của Phó Thời Lễ đối với cô, vì trông mong tự giác phát huy tinh thần quý ông nhường giường cho cô ngủ, cô thà nghĩ xem quân bài gì trong tay để khiến đồng ý giành giường còn hơn.

thì, cô tuyệt đối ngủ chung giường với một đàn ông — dù Phó Thời Lễ chẳng hề “bốc mùi”.

Thế là, cô đợi suốt hơn bốn mươi phút. Lúc Phó Thời Lễ từ phòng tắm bước , Minh Ý gần như .

Thấy , Minh Ý chống một tay lên sofa, nhịn đầu ngáp khẽ một cái, giọng lí nhí trách móc: “Sao giờ mới tắm xong ——”

Người lúc buồn ngủ, giọng sẽ mềm mại hơn bình thường.

Có lẽ nghĩ rằng Minh Ý vẫn còn đây chờ , Phó Thời Lễ khựng một thoáng, đồng thời cảm thấy hình như… tắm sạch sẽ cũng bằng thừa.

Lặng vài giây, Phó Thời Lễ mới điều chỉnh nét mặt hỏi: “Có chuyện gì ?”

Minh Ý gắng gượng dậy, ban đầu còn định vòng vo thuyết phục, nhưng giờ cô buồn ngủ đến mức sắp chịu nổi nữa, đành cắt ngang thẳng vấn đề. Cô mỉm , : “Anh cũng thấy đấy, trong phòng chỉ một chiếc giường, Phó tổng sẽ để vợ hợp pháp của ngủ ghế sofa đúng ?”

Nghe , Phó Thời Lễ cuối cùng cũng hiểu cô đang tính gì. Cũng thôi, nếu chuyện nhờ vả, Minh Ý gì chịu đây đợi ngoài.

Phó Thời Lễ đầu liếc chiếc sofa phía , ngẩng lên, ánh mắt mang theo vẻ “em đừng mơ”, hỏi : “Ý em là ngủ sofa?”

Minh Ý chớp chớp mắt: “Anh ngủ thì chẳng lẽ để em ngủ ?”

Phó Thời Lễ nhướng mày, phủ nhận cũng chẳng khẳng định. Một lát , mở miệng: “Còn một cách nữa.”

“Cách gì?”

Phó Thời Lễ: “Hai ngủ cùng giường.”

Minh Ý: “?”

“Anh đừng mơ!”

Thấy Minh Ý cảnh giác rõ rệt, theo bản năng còn đưa tay ôm n.g.ự.c, Phó Thời Lễ nhịn bật lạnh: “Sao? Sợ gì em ?”

Minh Ý lập tức phản ứng: “Ngủ cạnh một tiên nữ như em, đàn ông bình thường ý nghĩ khác chứ! Nhỡ nửa đêm nảy sinh lòng tà thì .”

“Trừ phi——”

Nói đến đây, Minh Ý rõ ràng khựng .

Phó Thời Lễ: “Trừ phi gì?”

Minh Ý mím môi, đáp nhanh như chớp: “Trừ phi đàn ông.”

Phó Thời Lễ giật giật chân mày: “?”

Lời dứt, khí trong phòng lập tức trở nên căng cứng.

Phó Thời Lễ từ từ cúi xuống, đôi mắt đen kịt rời khỏi cô, khẽ nheo , giọng trầm khàn vang lên: “Nếu Phó phu nhân nghi ngờ giới tính của , ngại rõ cho em .”

Minh Ý: “……”

Đồ lưu manh!

Tỉnh táo ngay lập tức, Minh Ý đột ngột tỉnh ngủ.

lãng phí từng thời gian ngủ quý báu, chẳng là để đây cãi với Phó Thời Lễ!

Vô thức ngẩng đầu chiếc đồng hồ treo tường, gần mười một giờ !

Đáng ghét! Cô còn ngủ để giữ da nữa!

Trước đó ở đoàn phim suốt ngày đêm, bận đến mức chân chạm đất, giờ mới nghỉ, cô chỉ tranh thủ ngủ bù mỗi ngày cho thật .

cũng đủ tinh thần để đấu trí với Phó Thời Lễ.

Nghĩ đến đây, Minh Ý ngẩng đầu, mỉm : “Thế thì cần , em là ‘ bình thường’ cơ.”

Ngừng một chút, cô rõ thêm: “Đàn ông bình thường.”

Xác định mục tiêu xong, Minh Ý lập tức đổi chiến thuật một trăm tám mươi độ, bắt đầu tâng bốc Phó Thời Lễ hết lời, lời lẽ tâng bốc thể dùng đều lôi thiếu một chữ.

“Phó tổng thể giống mấy gã đàn ông hôi hám đó , Phó tổng luôn giữ đoan chính, dù tiên nữ cạnh, Phó tổng cũng sẽ động lòng, vẫn bình thản như !”

Phó Thời Lễ vẻ mặt nịnh nọt của cô, hiểu thấy buồn , nhướng mày cô: “Tiên nữ?”

Một lúc , ánh mắt vô tình đối diện với ánh mắt cô, chậm rãi : “Cũng chắc .”

Loading...