Tình Yêu Đến Muộn - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:17:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Ý khẽ sững , theo phản xạ đẩy Phó Thời Lễ . Có lẽ dùng lực mạnh, nửa theo quán tính ngả hẳn .

Để tránh vô tình chạm , cô nhanh tay chống lên bàn việc mới miễn cưỡng vững. Cô cau mày sang, gương mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo thoáng hiện chút khó chịu, liếc một cái: “Ai thèm nhào lòng chứ, đừng nghĩ nhiều. Em chỉ là… vững thôi.”

Hàng mi Phó Thời Lễ khẽ cụp xuống, khóe môi nhè nhẹ cong thành một độ cung gần như thể nhận . Ánh mắt dừng khuôn mặt cô vài giây, bật khẽ: “Biết , cũng nghĩ nhiều .”

Minh Ý ngẩng đầu, nghi hoặc liếc một cái thu tầm mắt, rõ ràng là mấy tin tưởng. thôi, nghĩ đến việc kịp đỡ lấy cô, gián tiếp cứu cô khỏi mất mặt, cô cũng chấp nữa.

Nghĩ tới đây, Minh Ý chợt nhớ điều gì, lập tức ngẩng đầu, chất vấn: “Không là khi em xong việc sẽ nhắn tin, sang đón em, tiện thể cùng chọn quà cho ông ?”

Chuyện trêu chọc cô thì thể bỏ qua, nhưng chuyện bùng hẹn thì tuyệt đối thể tha thứ! Trước nay chỉ cô bùng khác, từng đến lượt ai bùng cô cả!

Nghe , Phó Thời Lễ khẽ cúi mắt, ánh rơi lên gương mặt vốn kiêu kỳ rạng rỡ, chỉ là giờ điểm thêm chút giận dỗi.

Anh mỉm , giọng hiếm khi dịu dàng: “Tự dưng phát sinh một cuộc họp, quên giờ. Bỏ em bơ vơ là sai.”

Dừng một thoáng, khóe môi khẽ nhếch, giọng trầm ấm, như vương chút lưu luyến: “Anh xin em, ?”

“?”

Minh Ý sững .

nhầm , Phó Thời Lễ… đang xuống nước với cô ư?

Mãi một lúc , Minh Ý mới chắc chắn nhầm. là Phó Thời Lễ đang xin cô thật.

Hoàn hồn , cô ngẩng đầu chăm chú, chớp mắt: “Ờ… ai nhập thì chớp mắt một cái?”

Phó Thời Lễ bật , giọng trầm thấp: “Em linh tinh gì thế?”

Minh Ý: “???”

Giọng điệu đột nhiên như đang cưng chiều cô thế?

Anh đột ngột đổi tính ? Hay là… bùng hẹn với cô là ?

Không hiểu , tim Minh Ý khẽ lỡ một nhịp. Cô lắc đầu: “Không gì. Chúng nhanh thôi, lát nữa trung tâm thương mại đóng cửa mất.”

Phó Thời Lễ khẽ : “Phó phu nhân, tất cả trung tâm thương mại lớn ở Lệ Thành đều đóng cửa lúc chín giờ tối.”

Bây giờ mặt trời còn lặn, mà đóng cửa .

Cái cớ tìm vạch trần, Minh Ý chột , mím môi liều: “Ồ… thế , lâu quá mua sắm nên em quên mất.”

Lý do vụng về đến mức ngay cả cô cũng thấy , Phó Thời Lễ nhận luôn: “Ừ, Phó phu nhận bận đóng phim, quên cũng là chuyện bình thường. Sau mẫu mới, sẽ bảo trung tâm thương mại gửi thẳng đến Tây Ngọc Nhạc Đình.”

Minh Ý chớp mắt, bắt đầu nghi ngờ đang cần cô giúp chuyện gì , chứ hôm nay câu nào cũng ý cô thế ?

Một lát , cô ngẩng đầu dò xét: “Hôm nay chuyện gì cần nhờ em ?”

Nghe , Phó Thời Lễ nhướng mày, ánh mắt hờ hững rơi lên mặt cô: “Em nghĩ chuyện gì nhờ em?”

“…”

Trong tai Minh Ý, câu chẳng khác gì “em mơ cái gì đấy?”, chỉ là khéo hơn thôi.

Mà cũng đúng, chuyện gì mà Phó Thời Lễ giải quyết nổi ?

Nghĩ , cô mím môi, thu ánh : “Vậy hôm nay … ân cần thế, lạ lắm.”

Phó Thời Lễ cúi mắt khẽ: “Anh đang bù cho em mà.”

Anh dừng một chút, chậm rãi : “Bù thì dáng bù chứ.”

Khóe môi Minh Ý khẽ cong: “Coi như còn điều.”

Nói , cô vòng qua bàn việc, gót giày cao gõ lách cách, uyển chuyển bước ngoài: “Vậy thôi, mua quà sinh nhật cho ông , … thấy thái độ nhận của cũng tạm , thưởng cho bữa tối cùng bổn tiểu thư.”

Phó Thời Lễ ngẩng mắt, vẫn dáng vẻ ung dung, mỉm : “Được.”

Trong lòng Minh Ý vui mừng ít. Không ngờ ngày cô và Phó Thời Lễ thể chuyện hoà thuận thế . Vậy nghĩa là… cũng ghét cô? Nếu tròn lên, khi còn chút chút cảm tình với cô?

Tối nay ăn cơm, cô nhất định tìm cơ hội thử mới !

Nghĩ , Minh Ý nén ý , . Cô sợ nếu để thấy bộ dạng hớn hở thì mất mặt c.h.ế.t.

Cô mím môi: “Đi nhanh thôi.”

Thấy , Phó Thời Lễ khẽ cong môi, bước lên , cô đẩy cửa văn phòng.

Khi Minh Ý ngang qua, bên tai bỗng vang lên một giọng nam trầm khàn: “Ngoài .”

Bước chân cô khựng , ngẩng đầu: “Gì cơ?”

Phó Thời Lễ cụp mắt, ánh dừng gương mặt cô vài giây thu về, chậm rãi : “Anh nghĩ, em vẫn nên sớm thích nghi thì hơn.”

Chưa kịp để Minh Ý hiểu rõ ý , Tần Xuyên thấy cửa phòng việc mở , liền nhanh chân bước tới: “Phó tổng, Phó phu nhân.”

Thấy , Minh Ý cũng hỏi thêm, chỉ lịch sự gật đầu Tần Xuyên.

Phó Thời Lễ thu ánh mắt , khôi phục vẻ tinh thường ngày, nhàn nhạt đáp: “Chuẩn xe.”

Tần Xuyên lập tức hiểu ý, khẽ gật đầu , bấm thang máy chờ sẵn cho hai .

Người , Phó Thời Lễ bước hỏi: “Đói , ăn nhé?”

Minh Ý nghĩ một chút, dù trung tâm thương mại chín giờ mới đóng cửa, bèn thuận miệng đáp: “Cũng .”

Phó Thời Lễ thu ánh mắt, khoé môi động, gần như dễ nhận .

Vào thang máy, Tần Xuyên tinh ý lùi hẳn góc cùng. Dù cố giảm sự tồn tại của , trong gian chật hẹp , vẫn cảm thấy bản như cái bóng đèn sáng loá.

“……”

Làm trợ lý thật khổ.

Số tầng màn hình thang máy liên tục giảm. Khi thấy thang máy xuống tới tầng năm, Minh Ý cúi đầu tìm khẩu trang và kính râm, mới sực nhớ lúc nãy tháo khẩu trang để bàn việc của Phó Thời Lễ quên lấy, trong túi giờ chỉ kính râm.

Quay lấy thì phiền, cũng tốn thời gian.

Cô suy nghĩ hai giây, lấy kính râm đeo lên, thôi thì kính cũng tạm, fan ruột chắc khó nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-47.html.]

Rất nhanh, “ting” một tiếng, cửa thang máy mở.

Minh Ý khẽ ngẩng cằm, điều chỉnh nét mặt, bước với tiếng giày cao gót nhịp nhàng, khí chất minh tinh toát sai một ly.

Phó Thời Lễ và Tần Xuyên theo sát phía .

Vài giây , nhân viên tầng một thấy cảnh tượng——

Một quý cô nhan sắc và khí chất đều xuất chúng, khí thế tràn đầy bước từ thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, phía là “mặt lạnh Diêm Vương” Phó Thời Lễ cùng trợ lý đặc biệt Tần Xuyên.

Ngay lập tức, ngạc nhiên trợn mắt, âm thầm đoán phận cô. Bởi thể để Phó Thời Lễ cam tâm phía , ngoài ông cụ Phó lui về phía , đây là đầu tiên.

Đồng thời, group chat nội bộ của Tập đoàn Phó thị gỡ hạn chế cũng lập tức bùng nổ.

[Aaaaa cứu với cứu với, mau xem thấy gì !]

[Ảnh]

[Cứu, đây là đầu tiên thấy Phó tổng khác!!]

[Aaaaa cũng thấy!!! Chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết “bề cúi !!]

[Trời ơi, qua màn hình thôi thấy áp lực !! đoán chắc chắn là phu nhân của Phó tổng!]

[ cũng nghĩ , hình tượng khí chất thật sự quá đỉnh, là tiểu thư nhà nào!]

[Hu hu hu ship cặp , để ý , trong ảnh ánh mắt Phó tổng vẫn luôn dõi theo phu nhân đó!!]

[ đúng! Không ngờ Phó tổng ngoài đời là kiểu cưng chiều vợ như , bình thường với chúng thì lạnh lùng lắm mà!!]

[Aaaaaa cứ tưởng Phó tổng là kiểu nam thần băng sơn chứ!]

[ mà… thấy góc nghiêng của phu nhân chút quen nhỉ?]

[Có ? Hay là do ảnh lúc nãy bạn liên tưởng thôi, hahahaha.]

[Không , ảnh lúc nãy còn đeo khẩu trang mà, gì thấy mặt, nhưng cứ cảm giác như mới gặp ở gần đây, mà giờ nhớ .]

[Thôi kệ, nghĩ thì bỏ. Làm việc căng thẳng mà vẫn xem chuyện tình hào môn thì cũng , ngờ ngày ship CP của Phó tổng.]

[Hahahaha đúng thế. Thật lòng mà , nếu Phó tổng kết hôn, còn tưởng thích phụ nữ.]

[! Nói linh tinh cái gì thế!]

[A, nhớ ! Người bạn giống là… Minh Ý đúng !!!]

[ đúng!!! Góc nghiêng y chang!]

[Ôi trời, ảnh mờ thế mà các cũng nhận ?]

[Đương nhiên, là fan ruột của Ý bảo từ lúc cô debut vì nhan sắc, gần đây còn mê cả thực lực của cô nữa, hí hí.]

[ nữ minh tinh ! Chính là nữ hai Lục Thính Vãn trong phim “Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy Anh” đang hot, cũng mới xem mà thành fan đó hahahaha!]

[Nói thật, thấy nhan sắc của Minh Ý với Phó tổng xứng đôi ( nhỏ)]

[Hahahaha cũng nghĩ . (Hy vọng mute)]

[Cười xỉu, nhưng thử tưởng tượng một chút, thật sự ship đó!]

Trong khi group chat sôi nổi bàn tán, Minh Ý và Phó Thời Lễ hàng ghế của chiếc Maserati.

Xe lăn bánh.

Ban đầu Minh Ý định lên mạng tìm xem quà gì phù hợp tặng bậc trưởng bối, nhưng lướt hai trang thì chứng say xe ập tới, đành ngoan ngoãn tắt điện thoại.

Một lúc , cô ngẩng lên Phó Thời Lễ, định hỏi định tặng quà gì. khi sang, cô thấy bắt chéo chân, nhắm mắt nghỉ, giữa lông mày còn vương chút mệt mỏi.

Chắc là họp xong mệt ?

Cô nghĩ , đang định thu ánh mắt thì thấy đàn ông vốn nhắm mắt khẽ nhíu mày. Cùng lúc đó, trong gian yên tĩnh của xe vang lên giọng nam trầm thấp: “Muốn gì thì cứ thẳng.”

Vừa dứt lời, mở mắt, nghiêng đầu sang: “Em trốn gì thế?”

Minh Ý ngập ngừng vài giây. Không lẽ bảo là thấy đang nghỉ nên phiền? Kiểu vợ hiền hình như hợp với hình tượng của cô lắm.

hồn, thuận miệng : “À, em chỉ hỏi chuẩn quà gì cho ông thôi.”

Phó Thời Lễ nâng mí mắt, thản nhiên cô: “Sao? Muốn chép bài ?”

Minh Ý: “……”

Bị phát hiện .

Cô khựng , nghiêm mặt trong chốc lát, nhẹ nhàng biện giải cho : “Gọi gì mà chép bài, em chỉ mua trùng với thôi!”

“Ồ.” Phó Thời Lễ vẻ thản nhiên, khoé môi như như : “Thế ?”

“Đương nhiên !”

Phó Thời Lễ: “Vậy em nghĩ sẽ tặng gì ?”

“……”

Minh Ý: “Vẫn .”

Phó Thời Lễ nhướng mày, ánh mắt dừng gương mặt cô, chằm chằm mấy giây, như thể đoán suy nghĩ của cô.

Sau đó, chậm rãi lên tiếng: “Vậy là, em hỏi gợi ý gì đúng ?”

Minh Ý gật đầu: “Có ? Hoặc cho em ông gì, hoặc thiếu gì cũng .”

Phó Thời Lễ: “Đương nhiên là .”

Nói , thu ánh mắt , đưa tay chỉnh khuy áo sơ mi, hờ hững mở miệng: “Anh thật sự ông còn thiếu một thứ.”

Minh Ý nghiêm túc : “Thiếu gì cơ?”

“Em quên chuyện ăn Tết ở nhà cũ ?”

Phó Thời Lễ nghiêng đầu sang, giọng nhàn nhạt: “Ông thiếu một đứa chắt trai.”

Loading...