Tình Yêu Đến Muộn - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:17:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí trong xe ngượng ngùng khó .
Đối mặt trong hai giây, Minh Ý theo phản xạ đưa tay đẩy Phó Thời Lễ : “Em nghĩ gì .”
Muốn cô thừa nhận chuyện đáng hổ đó mặt Phó Thời Lễ là điều thể nào xảy . Cũng chẳng hiểu đầu óc cô nữa, đến cả việc Phó Thời Lễ cảm giác gì với cô còn rõ, mà cô tự tưởng tượng linh tinh. Chắc chắn là do dạo Tạ Vân Đường nhồi nhét quá nhiều thứ vớ vẩn.
Phó Thời Lễ thu tay về, cụp mắt cô vài giây, đó khẽ : “Thật ?”
Rõ ràng là tin cho lắm.
Dù trong lòng chột vô cùng, nhưng khí thế thì tuyệt đối thể thua, Minh Ý ngẩng mặt lên, thẳng mắt : “Tất nhiên . Không thì nghĩ em đang nghĩ gì?”
Phó Thời Lễ tâm trạng , khóe môi khẽ cong. Đã lâu thấy cô công chúa nhỏ của xù lông với thế , thấy chút nhớ nhung.
Một lát , nhướng mày, thu ánh về, ung dung tựa lưng ghế da thật, giọng điệu thong thả: “Vậy thì ơn, Phó phu nhân, giải thích giúp câu ‘bây giờ đang ở xe, dù hợp pháp cũng như ’ là ý gì?”
Nói , Phó Thời Lễ đầu cô, ánh mắt thản nhiên rơi gương mặt cô: “Anh hiểu cho lắm.”
Anh ngừng một chút, ánh mắt dần dần lướt lên, đáy mắt trầm xuống, giọng chậm rãi, kéo dài rõ ràng: “Không như là… như thế nào?”
Minh Ý nghẹn lời.
Bình thường trong tình huống thế , Phó Thời Lễ sẽ chẳng thèm đôi co với cô. Hôm nay cứ truy đến cùng?
Thấy , Minh Ý dứt khoát buông xuôi: “Khó hiểu lắm ? Ý em là, tuy chúng hợp pháp, nhưng bên ngoài vẫn công bố. Dù em cũng là một ngôi đang nổi, nếu chụp cảnh gần em thế , lỡ ảnh hưởng đến tiền đồ của em thì ?”
Cô vốn tưởng cũng coi như chặn miệng Phó Thời Lễ, ngờ ngay đó thong thả : “Nói là, em công khai?”
Minh Ý: “?”
Phó Thời Lễ cô vài giây, dời mắt : “Cũng là thể.”
Minh Ý: “?”
Anh đang cái gì ?
Do hai cùng một tần , cuộc trò chuyện cứ thế mà chệch hướng, nhưng cũng may, nó giúp Minh Ý tạm quên sự ngượng ngùng vì những lời lỡ miệng khi nãy.
Suốt quãng đường còn , Minh Ý chống cằm ngoài cửa sổ. Dù sống ở Lệ Thành hơn hai mươi năm, cô vẫn thừa nhận phong cảnh ở đây thực sự . Đặc biệt là khi qua cầu vượt, đưa mắt là thấy ngay nửa dòng sông.
Mãi đến khi thấy chiếc xe thứ sáu cố ý bám theo , Minh Ý mới phản ứng , đầu hỏi: “Hôm nay đổi xe?”
“Chiếc Tần Xuyên lái đến trung tâm bảo dưỡng .” Vừa , Phó Thời Lễ liếc cô một cái: “Sao thế?”
“À.” Minh Ý gật đầu, mặt ngoài cửa sổ: “Cũng gì, chỉ là xe nổi bật quá, dọc đường em thấy ít xe cứ bám theo .”
Phó Thời Lễ khẽ bật : “Vậy chẳng ?”
Minh Ý: “?”
Hôm nay thế? Bình thường kín tiếng ?
Còn đang mải suy nghĩ, bên tai vang lên giọng trầm thấp quen thuộc của Phó Thời Lễ: “Ngày là sinh nhật ông nội, đến lúc đó qua đón em về nhà cũ.”
Minh Ý gật đầu: “Vâng.”
Nếu Phó Thời Lễ nhắc, khi cô cũng quên mất. “Vậy hôm nay đến tìm em là để đưa em mua quà cho ông ?”
Nghe , Phó Thời Lễ nhướng mày: “Cũng coi là .”
Minh Ý thế thì cứ thuận theo, đỡ nghĩ lý do.
“Ừm.” Minh Ý gật đầu: “Vậy lát nữa em xong việc sẽ nhắn cho .”
Phó Thời Lễ gật đầu: “Được, qua đón em.”
Nửa tiếng , xe dừng toà nhà của Tinh Nghệ truyền thông. Minh Ý trang đầy đủ trong xe mới dám mở cửa xuống. Nếu paparazzi chụp thì bào chữa cũng kịp.
Xuống xe xong, Minh Ý chào Phó Thời Lễ một tiếng, , bước đôi giày cao gót sáu phân, tòa nhà của Tinh Nghệ.
Tại chỗ cũ, mãi đến khi bóng dáng thướt tha khuất hẳn khỏi tầm mắt, Phó Thời Lễ mới cúi đầu gửi một tin nhắn.
Rất nhanh, bên phản hồi: [Mọi thứ chuẩn xong.]
Phó Thời Lễ cụp mắt lướt qua, đó cất điện thoại, rời .
Bên , Minh Ý thang máy lên tầng văn phòng của Thịnh An Ninh, đó gõ cửa bước : “Chị An Ninh.”
Nghe tiếng, Thịnh An Ninh ngẩng đầu lên: “Minh Ý, em tới .”
Chị mỉm : “Trợ lý chồng em tới đón, chị còn tưởng em sẽ tới muộn cơ.”
Minh Ý tiện tay đặt túi lên bàn việc, xuống chiếc ghế đối diện Thịnh An Ninh: “Phó Thời Lễ bên đó việc gì gấp, nên em bảo đưa em qua luôn.”
Thịnh An Ninh đưa tay đẩy hai bản hợp đồng bàn về phía Minh Ý: “Đây là hai hợp đồng quảng cáo mới tìm đến em gần đây. Chị thấy lịch việc dạo của em cũng bận lắm, theo chị thì nên nhận cả hai.”
Minh Ý cúi đầu lật xem hai hợp đồng, lướt mắt sơ qua. Một cái là đại diện thương hiệu mỹ phẩm trong nước, cái còn là quảng cáo nước ép trái cây. Tuy thù lao cao lắm nhưng ít vẫn tìm tới.
Cô gật đầu: “Được ạ, dạo em cũng rảnh, cứ nhận cả hai .”
Vừa , cô tiện tay cầm b.út, cúi đầu ký tên cả hai hợp đồng.
Thịnh An Ninh tiếp lời: “Còn một việc nữa, Tết chị là nhận giúp em một show truyền hình thực tế của đài Trái Cây, em còn nhớ ?”
Minh Ý gật đầu: “Em nhớ.”
“Sáng nay bên đó liên hệ , rằng đầu tiên sẽ ghi hình giữa tháng Tư, địa điểm là Giang Thành. Đây là chương trình thực tế trải nghiệm cuộc sống đầu tiên mà đài Trái Cây phát hành, em nhớ cố gắng thể hiện nhé.”
“Chương trình thực tế trải nghiệm cuộc sống là gì ạ?”
Minh Ý vốn xem tạp kỹ, thậm chí gần như xem bao giờ.
“Đại khái là để khách mời đổi sang một kiểu sống khác, thể là đổi nghề nghiệp, hoặc đổi môi trường sống chẳng hạn. Kiểu chương trình đang chú ý gần đây, em chỉ cần linh hoạt ứng biến là .”
“Vâng.”
“À đúng .” Thịnh An Ninh như chợt nhớ gì đó: “Vì ‘Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy ’ đang hot, nên mấy MC của các chương trình giải trí liên hệ với đạo diễn Trần, mời mấy diễn viên chính đến tham gia một đặc biệt.”
“Vừa nãy đạo diễn Trần gọi điện với chị, chương trình sẽ chiều ngày .”
Nói , Thịnh An Ninh đưa bản phỏng vấn cho Minh Ý: “Đây là kịch bản phỏng vấn, em kỹ , mai tranh thủ chuẩn cho .”
Minh Ý đưa tay nhận lấy, cúi đầu lướt mắt qua mấy câu hỏi phía . Toàn là mấy câu hỏi quen thuộc, xoay quanh sự nghiệp và góc của cô về vai diễn trong bộ phim .
Thấy gì đặc biệt, Minh Ý tiện tay cất bản phỏng vấn túi: “Em chị An Ninh, em sẽ chuẩn kỹ. Nếu gì nữa thì em nhé?”
Thịnh An Ninh đáp: “Ừ, gì chị gọi điện cho em .”
Ra khỏi văn phòng của Thịnh An Ninh, Minh Ý lập tức gửi tin nhắn WeChat cho Phó Thời Lễ, mà cô xuống tới tận tầng vẫn thấy phản hồi.
Không rõ là khi cô xong việc thì sẽ nhắn để tới đón ? Giờ thế nào bặt vô âm tín?
Minh Ý nhíu mày, cúi đầu khung chat trống trơn. Nếu là , chắc cô lập tức nổi quạu , nhưng dám.
Dù gì cũng là mua quà sinh nhật cho ông cụ Phó, thể qua loa .
Những năm cũng đều gửi quà, nhưng năm nay khác. Đây là đầu tiên cô tặng quà với tư cách là cháu dâu, thể hời hợt.
Thôi bỏ , so đo với Phó Thời Lễ nữa.
Nghĩ , Minh Ý mở app gọi một chiếc xe, thẳng tiến đến công ty của Phó Thời Lễ.
Xuống xe , cô gọi điện cho , nhưng vẫn ai bắt máy. Cô đành cúp máy, chuyển sang gọi cho Tần Xuyên, dù cũng thẻ , cô chẳng .
May là điện thoại Tần Xuyên bắt máy nhanh. Minh Ý cô đang tòa nhà của Phó thị, gió thổi lạnh buốt. Chưa tới hai phút , Tần Xuyên xuất hiện.
Rồi, cả tầng một đều chứng kiến cảnh trợ lý đặc biệt Tần nhà họ kính cẩn mời một phụ nữ quấn kín từ đầu đến chân bước thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc.
Chưa đầy một phút , tin lan khắp group việc nội bộ của Phó thị.
[Tin nóng đây! Trợ lý Tần đưa một phụ nữ lên thang máy chuyên dụng của giám đốc!! Có hình minh chứng rõ ràng!!]
[Hình ảnh]
[Chuyện gì ? Phụ nữ ? Mà do chính trợ lý Tần đích đón tiếp?]
[Chẳng lẽ là Phó phu nhân ?]
[ nếu là Phó phu nhân thì che kín mít như ?]
[Ai , khi là sở thích đặc biệt của tiểu thư nhà giàu thì ?]
[Không thể nào, mấy cô tiểu thư tới tìm Phó tổng thì ai cũng ăn mặc như tiên nữ hạ phàm chứ!]
[ mà khí chất của cô gái thì cũng tệ, thật sự là Phó phu nhân thì . Dù đây cũng là thang máy chuyên dụng của sếp, ngoài Phó tổng từng thấy Tần Xuyên cho ai khác cùng.]
[Nếu là Phó phu nhân, ăn mặc kín đáo thế, chẳng lẽ là tình của Phó tổng?]
[!!!!]
Ngay đó, phía khung chat hiện lên một dòng chữ nhỏ: Tất cả thành viên tắt quyền gửi tin nhắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-46.html.]
“…” Hết chuyện .
Trong thang máy, Tần Xuyên mấy lời bàn tán trong nhóm mà toát cả mồ hôi lạnh, vội vàng cất điện thoại, đúng lúc thang máy nhảy đến tầng cao nhất.
“Đinh—”
Cửa thang máy mở .
Minh Ý bước , giày cao gót gõ nhịp từng bước, Tần Xuyên lập tức theo , dẫn đường cho cô: “Mời cô lối .”
Minh Ý gật đầu bước theo: “Phó Thời Lễ ?”
Tần Xuyên dịu giọng đáp: “Phó tổng đang họp trong phòng hội nghị, cô thể đợi trong văn phòng một lát.”
“Cũng .”
Minh Ý gật đầu, dù vẫn còn kịp giờ.
Tần Xuyên đưa tay chỉ: “Văn phòng của Phó tổng ở phía .”
Minh Ý ngẩng đầu thấy tấm biển xa, đó rõ: “Văn phòng tổng giám đốc”.
Chính là đây .
Cô bước , đưa mắt đảo một vòng xem xét. Đây là đầu cô đến văn phòng của Phó Thời Lễ, cảm giác cũng khá… dáng đấy.
Nghĩ , Minh Ý sang với Tần Xuyên: “Làm phiền trợ lý Tần , đây đợi một lát nhé.”
“Vâng ạ.”
Tần Xuyên cúi đầu: “Cô dùng cà phê ?”
“Cà phê , latte nhé.”
“Được, cô đợi một chút.”
Nói xong, Tần Xuyên lùi ngoài, tiện tay đóng c.h.ặ.t cửa văn phòng.
Lỡ mà để lộ phận của Minh Ý thì khỏi cần trợ lý nữa.
Sau khi Tần Xuyên rời , Minh Ý đến bàn việc của Phó Thời Lễ, tiện tay đặt túi lên mặt bàn, vì quá rảnh rỗi nên cúi xuống lật mấy tập tài liệu ở cùng xem.
Hồi đại học cô từng học tài chính nên mấy thứ cũng khó. Cô lướt sơ qua là một bản là báo cáo tài chính quý , còn bản thì là kế hoạch cho một dự án nào đó, nhưng vẫn chỉnh nên cô là dự án gì.
Đã quen sống tự do thoải mái, Minh Ý cũng chẳng mấy hứng thú với những con và tài liệu khô khan, lật vài trang cô gập , dù cô cũng mấy quan tâm đến chuyện công ty của Phó Thời Lễ.
Sau đó, cô vòng qua phía bên bàn việc, ánh mắt dừng chiếc ghế của Phó Thời Lễ. Trước đây cô từng đặt trong văn phòng một chiếc ghế đắt tiền. Minh Ý đưa tay sờ thử, cảm giác giống da thật, chắc lên sẽ thoải mái.
lúc cô đang nghĩ , Tần Xuyên bê một ly cà phê gõ cửa bước : “Cà phê của cô đây.”
Minh Ý gật đầu, xuống ghế của Phó Thời Lễ: “Anh đem tới đây luôn .”
Thấy , Tần Xuyên do dự.
Bình thường trong công ty, Phó Thời Lễ cấm tiệt việc để đồ uống trong phạm vi bàn việc, tránh lỡ tay đổ lên tài liệu quan trọng.
Không chỉ mấy nhân viên cấp thấp tầng, mà ngay cả văn phòng tổng giám đốc cũng nguyên tắc .
giờ thì… dám lên tiếng.
Dù đây cũng là Phó phu nhân mà sếp mất tám tỷ mới dỗ về, nếu vì lỡ lời mà khiến cô mất vui thì còn mặt mũi nào sống tiếp?
Nghĩ đến đây, Tần Xuyên lập tức đưa cà phê tới, tiện tay gom gọn mấy tập tài liệu quan trọng bàn sang một bên, để trống nửa mặt bàn cho Minh Ý đặt ly cà phê.
Lúc Minh Ý trong lòng Tần Xuyên đang nghĩ gì, cô vui vẻ cảm ơn một câu, cúi đầu, tiếp tục tận hưởng thời gian “lướt weibo trong văn phòng của Phó Thời Lễ” đầy sung sướng, khi đang bàn việc của .
Thấy , Tần Xuyên cũng nấn ná nữa, rời khỏi văn phòng thẳng về phía phòng họp.
Trong văn phòng, Minh Ý nhấp một ngụm cà phê, ban đầu còn nghĩ chắc chắn thể ngon bằng ngoài tiệm, nào ngờ thấy bất ngờ.
Ngay đó, cô mở camera, hướng về phía chiếc cốc “tách” một cái chụp hình, phông nền phía chính là văn phòng của Phó Thời Lễ.
Chụp xong ảnh, Minh Ý mở WeChat, tìm tới avatar của Tạ Vân Đường, bấm gửi bức ảnh kèm tin nhắn: [Đoán xem tớ đang ở ?]
Đối phương trả lời nhanh: [Đang ở văn phòng của Phó Thời Lễ.]
[Minh Ý: Sao ?]
[Tạ Vân Đường: Logo cái cốc rõ to thế , tớ mù.]
[Minh Ý: Được qwq]
[Tạ Vân Đường: Không dạo đang bận chạy phòng thu , bất ngờ tới công ty của Phó Thời Lễ ?]
Minh Ý kể đầu đuôi sự việc, cuối cùng còn nhỏ giọng than thở: [Đến công ty của Phó Thời Lễ mới đang họp, tớ đành trong văn phòng chờ.]
[Tạ Vân Đường: Nghe giọng than vãn của , giống cô vợ nhỏ nhà đợi chồng về thế?]
“Làm gì .”
Minh Ý chớp chớp mắt, cúi đầu xem đoạn tin nhắn , rõ đến thế ?
Rồi cô vội chuyển đề tài: [Ông nội Phó ngày sinh nhật, tớ nên tặng gì bây giờ? Trà, thư pháp, tranh vẽ tớ đều tặng mấy , dù gì cũng là đầu tiên lấy danh nghĩa cháu dâu để tặng quà, tặng thứ gì tấm món mới .]
[Tạ Vân Đường: Tớ một món quà, chẳng cần nghĩ ngợi gì, mà ông nội Phó chắc chắn sẽ thích mê!]
[Minh Ý: Gì cơ? Nói nhanh lên!]
lúc Minh Ý đang hồi hộp đoán xem rốt cuộc món quà là gì, thì một giây , khung trò chuyện bật một tin nhắn mới.
[Tạ Vân Đường: Tặng ông một đứa chắt .]
“…”
Minh Ý cạn lời, cúi đầu gõ: [Coi như tớ hỏi gì nhé.]
Ngay đó, Minh Ý nhớ đến chuyện xảy lúc nãy xe, bắt đầu tính sổ với Tạ Vân Đường.
[Minh Ý: Tất cả tại suốt ngày nhồi nhét mấy thứ đồi trụy đầu tớ, hôm nay tớ mất thể diện mặt Phó Thời Lễ .]
[Tạ Vân Đường: Sao thế?]
Minh Ý mím môi, chuyện mất mặt như cô cũng tiện kể tường tận, đành tóm tắt sơ sơ chuyện xảy xe cho Tạ Vân Đường.
[Minh Ý: May mà tớ lanh trí, xử lý kịp thời mới thoát !]
[Tạ Vân Đường: Thế mà cũng đổ cho tớ ? Rõ ràng là trêu cho tim đập chân run, tự nghĩ bậy nghĩ bạ, chứ đổ cho tớ ?]
[Tạ Vân Đường: Mà , lâu thế , rốt cuộc dò tâm tư của Phó Thời Lễ , tớ đợi hoa nở tàn luôn đấy nhé.]
[Minh Ý: …]
[Minh Ý: Chưa , dạo tớ bận, mà Phó Thời Lễ cũng đang lo chuyện công ty, chẳng cơ hội gì.]
[Tạ Vân Đường: Thì chủ động tạo cơ hội chứ! Vừa lát nữa chẳng sẽ gặp Phó Thời Lễ ? Kiếm đại cái cớ gì lái câu chuyện sang đó .]
[Minh Ý: Vậy để tớ thử xem .]
Kết thúc đoạn hội thoại với Tạ Vân Đường, Minh Ý lướt điện thoại chọn quà, chống cằm chờ Phó Thời Lễ .
Chờ gần nửa tiếng, cho tới khi Minh Ý chán đến mức gục hẳn xuống bàn, ngáp bao nhiêu cái, suýt thì ngủ gật, thì bên ngoài mới vang lên tiếng bước chân trở .
Minh Ý theo phản xạ ngẩng đầu về phía cửa.
Cùng lúc đó.
Phó Thời Lễ cũng đẩy cửa bước , liền thấy Minh Ý đang gục bàn việc, mắt lờ đờ, đuôi mắt đỏ.
Trông cô giống hệt một chú mèo con buồn ngủ, nhưng vẫn cố ráng chờ chủ về mới chịu xuống.
Dừng một thoáng, Phó Thời Lễ động yết hầu, đưa tay khép cửa văn phòng , bước chân thong thả tiến đến, giọng dịu dàng: “Ghế thoải mái ?”
Không rõ vì bắt gặp , câu đó, Minh Ý theo bản năng dậy. do giữ nguyên một tư thế quá lâu, nửa bên chân cô tê rần. Mới lên bao lâu, cả liền loạng choạng vì trụ vững mà ngã về phía .
Cô vốn nghĩ phen chắc chắn sẽ ngã đau điếng, đang chuẩn tinh thần cho cú đập đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần…
Ai ngờ giây tiếp theo, cô rơi thẳng một vòng tay quen thuộc, mang theo mùi tuyết tùng dịu nhẹ.
Minh Ý chớp mắt, còn kịp phản ứng, thì bên đầu truyền tới một làn thở ấm áp, giọng đàn ông vẫn trầm khàn như khi, chỉ là lúc pha thêm vài phần dịu dàng và ý lười biếng.
Anh thấp, chậm rãi: “Vừa mới gặp vài tiếng, vội nhào lòng thế , Phó phu nhân?”