Tình Yêu Đến Muộn - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:15:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"?”

Minh Ý sững trong giây lát, đó khẽ nhíu mày: “Anh lén khác chuyện là kiểu gì thế hả?”

Phó Thời Lễ mỉm , khóe môi hé một tia nhạt: “Hai chuyện to như thế, còn trách lén?”

“???”

Minh Ý đáp : “Anh lén mà còn lý lẽ ? Vậy ý là bọn em ồn đến tai chắc?”

Không ăn thì đừng mở miệng!

Trong lòng Minh Ý lập tức trừ thẳng điểm của Phó Thời Lễ.

Càng nghĩ càng thấy kiểu châm chọc độc miệng của Phó Thời Lễ đúng là đáng ghét, Minh Ý cũng chẳng buồn đôi co với thêm nữa, dứt khoát nhấc chân định bước qua để phòng khách.

mới nhấc chân lên, còn kịp qua thì cổ tay Phó Thời Lễ bất ngờ giữ c.h.ặ.t .

Minh Ý nhíu mày: “Anh cái gì đấy?”

“Em còn trả lời.”

Bàn tay Phó Thời Lễ dần nóng lên, lực nắm nơi cổ tay cô vẫn giữ nguyên. Anh cúi mắt, từ từ hạ thấp , ghé sát về phía cô, giọng trầm khàn: “Phó phu nhân thích kiểu chủ động? Hửm?”

Hôm nay là giao thừa, khí hiếm khi rôm rả như thế, Minh Ý cũng chẳng vì cãi với Phó Thời Lễ mà lãng phí thời gian, bèn thẳng thừng đáp:

, ai mà chẳng thích khác chủ động? Những miệng mà dùng, thì thôi thà mang hiến luôn còn hơn.”

Thấy Minh Ý nổi giận đến mức bắt đầu buông lời “phá bình hỏng nắp” thế , khóe môi Phó Thời Lễ khẽ giật nhẹ, nhưng tâm trạng vẻ khá , kiên nhẫn cô lải nhải về triết lý “hiến miệng”.

Nói xong, Minh Ý như chợt nhớ gì đó, bổ sung: “À, còn những miệng mà cách lời t.ử tế, cũng nên cân nhắc hiến luôn .”

Nói hết câu, trong lòng Minh Ý cũng hả hê hơn, chẳng thèm để ý đến Phó Thời Lễ nữa, cứ thế nhón chân mang giày cao gót bước qua , phòng khách.

Tại chỗ cũ, Phó Thời Lễ theo bóng lưng đầy kiêu ngạo , nhịn cong môi nhẹ.

Đến giờ ăn cơm, ông cụ Phó đặc biệt sai chuẩn chiếc bàn tròn bằng gỗ lim đỏ kiểu Trung cổ điển chuyên dùng để tiếp khách.

Còn bước phòng ăn, từ xa ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức lan tỏa.

Vào đến nơi, lượt chỗ.

Chỗ chính giữa là ông cụ Phó , hai bên trái lượt là Phó Thời Lễ và Phó Trì, Minh Ý cạnh Phó Thời Lễ, còn Phó Trạch Ngôn và Tống Tuyết Cầm thì kế bên Phó Trì.

Dẫu cũng là cha con ruột thịt, những chuyện vui coi như tan thành mây khói. Thêm nữa hôm nay là đêm giao thừa, ăn bữa cơm tất niên cũng chẳng quá câu nệ hình thức, Phó Trì và Phó Trạch Ngôn kẻ tung hứng khiến ông cụ Phó đến ngậm miệng.

Phó Thời Lễ vốn dĩ là kiệm lời, thêm chuyện về nhà cũ thường xuyên hơn bên nhánh thứ hai, thời gian ở cạnh ông cụ Phó cũng nhiều hơn, nên càng cần thiết tranh giành thể hiện trong bữa ăn , chỉ ăn chuyện, ai nhắc đến thì mới tùy ý phụ họa một hai câu.

Minh Ý cũng , chỉ khi ai tới thì mới đáp vài lời, phần lớn thời gian đều đang chú tâm mâm cơm. Dù thì hôm nay bàn đầy món ngon thế , cũng tới hai phần ba là món cô thích ăn.

Ngược , Tống Tuyết Cầm từ lúc bàn đến giờ, cứ thỉnh thoảng bắt chuyện với cô, từ chuyện tình cảm đến công việc, cuối cùng còn lạc sang cả chủ đề… theo đuổi thần tượng.

“Này Sở Sở, thím đây cháu từng một bộ phim với ảnh đế Kỳ Chu và cả vợ thằng bé nữa, thật thế?”

Minh Ý gật đầu: “Dạ thật ạ.”

Nghe , vẻ mặt Tống Tuyết Cầm rõ ràng sáng bừng lên trong chốc lát:

“Vậy như thế thì cháu chắc chắn gặp Khương Du nhỉ?”

“Gặp ạ.”

Minh Ý thành thật đáp, nhưng trong lòng thầm nghĩ, lẽ thím của Phó Thời Lễ là fan hâm mộ của chị ?

Chẳng ngờ giây tiếp theo, Tống Tuyết Cầm liền tự xác nhận suy đoán :

đấy, dì còn là fan couple của cặp ‘Vũ trụ CP’ nữa cơ! Sản phẩm mà Kỳ Kỳ nhà bọn thím đại diện thương hiệu, từ mỹ phẩm, dưỡng da cho tới đồ ăn vặt, nước giải khát, thím đều mua cả đống luôn, dùng hết thì chia cho bạn bè.”

Minh Ý: “…”

Chuẩn là fan kỳ cựu .

Cô còn kịp mở miệng, Tống Tuyết Cầm tiếp: “À đúng , bộ trang sức mà Kỳ Kỳ nhà bọn thím quảng bá thời gian thím cũng mua , hôm nay còn mang cả sợi dây chuyền kim cương đắt nhất trong bộ đó đến đây, lát nữa ăn cơm xong thím đưa cháu quà gặp mặt nhé.”

Không ngờ Tống Tuyết Cầm mê theo đuổi thần tượng đến thế, Minh Ý ngẩn một thoáng nhưng cũng từ chối: “Cảm ơn thím hai ạ.”

thì, cô và Phó Thời Lễ cũng mang những món quà Tết hề rẻ tới biếu các bậc trưởng bối, một sợi dây chuyền kim cương nho nhỏ như , cô tư cách nhận lấy.

Chỉ là, chẳng Phó Trạch Ngôn cũng quen Khương Du ? Theo lý thì Phó Trạch Ngôn với Khương Du hơn mới đúng, thím trực tiếp nhờ xin ảnh chữ ký mà đường vòng tìm đến cô?

Đang suy nghĩ, liền thấy Tống Tuyết Cầm ghé sát tai cô, thì thầm: “Chuyện tuyệt đối đừng để chú hai và Trạch Ngôn nhé, hai đó phản đối thím theo đuổi thần tượng lắm.”

Minh Ý mím môi khẽ : “Thím yên tâm ạ.”

Nói , Minh Ý định đưa tay gắp món sườn xào chua ngọt bàn, còn kịp nhấc tay lên, một miếng sườn bóng bẩy óng ánh rơi đĩa cô.

Minh Ý ngẩng đầu sang, đàn ông với những ngón tay thon dài trắng trẻo, các đốt ngón tay rõ ràng cầm đôi đũa vô cùng thành thạo, gắp thêm hai miếng nữa đặt đĩa mặt cô.

Giọng trầm thấp, khàn khàn đầy từ tính: “Ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-44.html.]

Mặt Minh Ý nóng lên, bất giác nhớ câu khi nãy của Phó Thời Lễ lúc ngoài cửa:

— “Phó phu nhân thích kiểu chủ động ?”

Tất nhiên là !

Từ nhỏ đến lớn, chủ động với cô nhiều lắm, thế nhưng cô thích thì ít chủ động nhất!

Càng nghĩ Minh Ý càng thấy tức, mà càng tức thì càng ăn món mà Phó Thời Lễ gắp cho. Trớ trêu , món gắp đúng là món cô thích nhất – sườn xào chua ngọt!

lúc cô đang giằng co trong lòng, Tống Tuyết Cầm liền bật trêu chọc: “Hai đứa tình cảm thật đấy. Thím cho cháu , từ nhỏ tới lớn, thím từng thấy Thời Lễ gắp đồ ăn cho ai bao giờ.”

Ông cụ Phó cũng chen lời: “ thế, ngay cả ông đây, là ông nội nó, cũng từng Thời Lễ gắp cho một miếng đồ ăn nào.”

Nghe , Minh Ý ngại ngùng.

Cô đưa tay gắp một miếng sườn trong đĩa bỏ bát ông cụ, dịu dàng : “Anh Thời Lễ thương cháu, cháu thương ông, coi như miếng sườn là bọn cháu cùng gắp cho ông ạ.”

Suốt cả bữa ăn, ông cụ Phó dỗ dành đến vui vẻ tít mắt. Mãi đến khi ăn xong, Minh Ý nhớ những chuyện xảy bàn ăn, nhịn cong khóe môi nhẹ.

Nếu như Phó Thời Lễ từng gắp đồ ăn cho ai khác, thì cô lý do để nghi ngờ, khi cũng từng nấu mì cho ai khác.

Khóe môi Minh Ý nhếch lên, nếu suy luận như , thì duy nhất Phó Thời Lễ từng nấu mì cho chính là cô, mà nếu tròn thì chẳng … Phó Thời Lễ cũng thể thích cô ?

Nghĩ tới đây, tim Minh Ý đập thình thịch. Hôm nay chỉ mải lo lấy lòng lớn, đến việc của bản cũng kịp gì. Lát nữa nếu cơ hội, cô nhất định thử kế hoạch ABCD mà Tạ Vân Đường từng nhắc đến.

Sau bữa tối, cả nhà quây quần trong phòng khách, chuyện trò xem chương trình Xuân Vãn. Vì lớn tuổi nên cần thức khuya đón giao thừa nữa, đến hơn chín giờ tối, Minh Ý cùng Phó Thời Lễ tiễn gia đình Phó Trạch Ngôn về.

Về đến nhà, ban đầu Minh Ý định cùng Phó Thời Lễ đỡ ông cụ Phó về phòng nghỉ, nhưng Phó Thời Lễ chuyện bàn riêng với ông cụ, nên cô đành lên tầng .

Vào phòng ngủ, theo thói quen Minh Ý thẳng phòng tắm mở nước chuẩn tắm bồn. Khi bước , cô thấy tủ đầu giường là hai bộ đồ ngủ gấp gọn gàng – một đỏ, một xanh. Từ xưa đỏ-xanh luôn là cặp đôi trời sinh, cộng thêm chuyện đồ đôi buổi sáng, nên việc ông cụ bảo chuẩn cả đồ ngủ đôi cũng khiến cô quá ngạc nhiên.

Minh Ý cầm lấy một bộ dành cho nữ, chất liệu lụa nhẹ, cô ướm thử gương – đúng là cỡ của .

Nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, Minh Ý đoán là nước gần đầy, liền xách đồ .

Không cô nhạy cảm quá , nhưng rõ ràng cảm thấy vật dụng trong phòng tắm của Phó Thời Lễ nhiều hơn hẳn cô đến.

Lần chỉ mỗi chai sữa tắm đơn giản, cùng một chiếc khăn tắm xám treo cô đơn giá.

Lần thì khác – tẩy tế bào c.h.ế.t, sữa tắm, bông tắm, thậm chí cả tinh dầu tắm hương hoa hồng mà cô yêu thích cũng .

Nhìn giá đồ tắm đầy đủ như , Minh Ý ngẩn . Chẳng lẽ những thứ đều là Phó Thời Lễ chuẩn riêng cho cô?

thì ông cụ Phó từng đến Tây Ngọc Nhạc Đình, càng thể cô thích dùng gì.

Vậy thì, là Phó Thời Lễ tự chuẩn ?

Minh Ý dám chắc.

Hai tiếng , cô mới chậm rãi bước khỏi phòng tắm.

Vừa đẩy cửa , liền thấy xa là đàn ông đồ ngủ bên giường.

Minh Ý bước khựng .

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bộ đồ ngủ lụa xanh lam rủ nhẹ hình , chất vải óng ánh lấp lánh ánh sáng.

Lông mi Minh Ý khẽ rung, ánh mắt chậm rãi dời lên – từ vạt áo choàng n.g.ự.c, đến yết hầu gợi cảm, cuối cùng là gương mặt sắc nét mang theo khí chất cấm d.ụ.c.

Tóc còn ướt, trông như mới tắm xong.

Thấy , Minh Ý mím môi hỏi: “Anh tắm ?”

“Ừm.” Phó Thời Lễ khẽ gật đầu, “Vừa nãy về thấy em đang dùng phòng tắm, nên qua phòng khách tắm.”

Nói , vén chăn xuống: “Muộn , qua đây ngủ .”

“Ừm.”

Minh Ý cũng còn để ý đến chuyện ai ngủ giường nữa, dù thì cũng từng ngủ chung nhiều .

Cô dời mắt, vô tình thấy dòng chữ thêu n.g.ự.c trái áo ngủ của Phó Thời Lễ.

Trên đó : FSLMY

đến bên giường, thầm ghép trong đầu. nghĩ mãi cũng đó là từ tiếng Anh tắt gì, liền cho rằng chắc là logo của hãng.

Cho đến khi lên giường, kéo chăn che , cô tình cờ cúi đầu xuống n.g.ự.c – cũng dòng chữ giống hệt, chỉ khác ở hai chữ cuối: MY – Minh Ý.

duyên với thương hiệu thật, đến cả hai chữ cuối logo cũng là tắt tên cô.

Nghĩ đến đây, Minh Ý đột nhiên lóe lên một ý nghĩ. Cô nhớ ba chữ đầu khi nãy, thử ghép nữa.

FSL – Phó Thời Lễ?

Tim Minh Ý khẽ run lên một nhịp.

FSLMY – chính là: Phó Thời Lễ Minh Ý.

Loading...