Tình Yêu Đến Muộn - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:13:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông cụ Phó tiếng thì dừng bước, chậm rãi , ngẩng đầu sang, ánh mắt dừng Minh Ý và Phó Thời Lễ vài giây: “Đồ đôi ?”
Sau đó, ông cụ vui vẻ vang: “Đồ đôi , đồ đôi !”
“Ta còn đang thắc mắc hôm nay Phó Thời Lễ trông thuận mắt hơn khi.”
Nói , ông hiền hậu liếc Minh Ý một cái: “Thì là nhờ phúc của cháu gái chúng .”
Khuôn mặt Minh Ý lập tức ửng hồng.
Còn kịp mở miệng, ông cụ : “Xem cháu cũng tinh mắt đấy.”
Ông về phía Phó Trạch Ngôn, : “Năm nay lì xì Tết gấp đôi.”
“Cảm ơn ông nội ạ!” Phó Trạch Ngôn như chợt phát hiện điều gì, xong bắt đầu nịnh nọt: “Con bảo , hôm nay cả và chị dâu mà hợp đến thế, thì là vì mặc đồ đôi!”
Tống Tuyết Cầm cũng mỉm phụ hoạ: “ thế, trai tài gái sắc, đôi quá còn gì.”
Minh Ý: “…”
Đủ đấy.
Cô bắt đầu hối hận vì mặc cùng màu với Phó Thời Lễ.
Suốt cả quãng đường, Minh Ý các bậc trưởng bối trêu chọc, hổ đến mức độn thổ, nhưng vẫn nghiến răng giữ vẻ đoan trang dịu dàng, thỉnh thoảng khi ánh mắt về phía thì còn phối hợp mỉm .
Khi cô khoác tay Phó Thời Lễ phía trong nhà, một giọng trầm khẽ vang bên tai: “Em nhẹ tay chút.”
“…”
Thấy nếp nhăn tay áo khoác của Phó Thời Lễ, Minh Ý càng hổ hơn, chỉ tìm cái hố chui xuống.
Cho đến khi phòng khách, bắt đầu chuyện khác, Minh Ý mới dần lấy bình tĩnh.
Tuy ông cụ Phó luôn cảm thấy Phó Trì gì, nhưng từ khi bố của Phó Thời Lễ đột ngột qua đời, chỉ còn Phó Trì là con trai duy nhất của ông, trong lòng vẫn khỏi để tâm.
Huống hồ Phó Trì cũng vô dụng, chẳng qua là tham vọng thôi. Cả nhà trò chuyện vui vẻ, ông cũng khiến ông cụ Phó bật ha hả, thêm đó Phó Trạch Ngôn ở bên pha trò, bầu khí trong phòng khách vô cùng đầm ấm.
Rồi câu chuyện cuối cùng cũng về mấy trẻ tuổi, Tống Tuyết Cầm Minh Ý: “Cháu với Thời Lễ kết hôn cũng một thời gian nhỉ, định khi nào sinh con đây?”
Nghe , nụ nơi khoé môi Minh Ý lập tức cứng : “Chuyện …”
“Không vội ạ.” Chưa kịp hết, bên tai vang lên giọng trầm khẽ của Phó Thời Lễ.
Anh cụp mắt, bàn tay nhẹ nhàng bao lấy tay Minh Ý, giọng chậm rãi:
“Cô vẫn còn nhỏ.”
Tim Minh Ý khẽ run, nghiêng đầu Phó Thời Lễ, khẽ chớp mắt.
Không cô nghĩ nhiều , mà trong câu hình như ẩn chứa vài phần cưng chiều.
Thấy , Tống Tuyết Cầm mím môi , nhịn trêu: “Ôi chao, xem kìa, hai vợ chồng son tình cảm thế, Thời Lễ đúng là thương vợ, chỉ vì chuyện m.a.n.g t.h.a.i mà cũng xót nỡ.”
Phó Thời Lễ khẽ siết tay Minh Ý để trấn an, đó thản nhiên : “Cháu và Minh Ý đều đang tập trung cho sự nghiệp, chuyện con cái để vài năm nữa cũng muộn.”
Nhắc đến chuyện nối dõi, ngay cả ông cụ Phó vốn luôn về phía Minh Ý cũng sốt ruột, ho nhẹ hai tiếng: “Ừm, Tuyết Cầm cũng đúng, công việc là công việc, bắt các cháu sinh ngay lập tức, nhưng kết hôn cũng lâu , nên tính toán chuyện .”
“…”
Minh Ý gượng .
Dù cũng tình trạng thật sự của cô và Phó Thời Lễ, trách họ thúc giục chuyện sinh con, chỉ trách là vì hai diễn quá đạt.
Nên rằng, suốt hơn một năm kết hôn, ngoài hai tháng gần đây gặp mặt nhiều hơn một chút, họ thậm chí từng nghiêm túc nắm tay, lấy con cái chứ?
Khi hồn , Tống Tuyết Cầm tiếp lời: “ , m.a.n.g t.h.a.i cũng chỉ mấy tháng thôi, đó vẫn thể bình thường, chẳng ảnh hưởng gì, coi như nghỉ phép dài một cũng .”
Nói , Tống Tuyết Cầm còn hảo tâm đề nghị: “Nếu thì lúc đó gửi con sang cho thím, thím sẽ giúp hai đứa chăm nom.”
Phó Thời Lễ ngước mắt, khoé môi nhếch nhẹ, giọng lạnh nhạt: “Đã thế thì là Trạch Ngôn cũng cưới vợ sớm , sinh cho thím hai một đứa cháu trai, chẳng càng hơn ?”
“?”
Phó Trạch Ngôn vốn im lặng hóng chuyện bỗng gọi tên, ngơ ngác ngẩng đầu, khó tin Phó Thời Lễ.
Anh cả, lấy em bia đỡ đạn thế ?!
Nhắc đến Phó Trạch Ngôn, ông cụ Phó chợt nhớ điều gì, nghiêm giọng : “Dạo cháu gây chuyện gì đúng ?”
Phó Trạch Ngôn: “?”
“Không mà, ông ạ.”
ông cụ Phó gõ mạnh cây gậy: “Còn dám ! Cả ông già nhà họ Tống cũng gọi điện đến tận chỗ ông đấy!”
Phó Trạch Ngôn rùng : “Ông ơi, chuyện thật sự của cháu, bố cháu cũng mắng cháu mà, thật đấy.”
Nói , ngẩng đầu về phía Phó Thời Lễ: “Không tin thì ông hỏi cả mà xem, chuyện !”
ông cụ Phó cau mày Phó Thời Lễ: “Thế nào, chuyện cháu cũng ?”
Nghe , Phó Thời Lễ ngẩng mắt, lạnh nhạt liếc Phó Trạch Ngôn một cái mới thu ánh , : “Ừ, chuyện cháu , đúng là của Trạch Ngôn, phần cháu xử lý thoả, cứ yên tâm.”
Nghe Phó Thời Lễ , ông cụ Phó mới tạm tin, tiếp tục truy cứu chuyện của Phó Trạch Ngôn nữa.
Ông liếc Phó Trạch Ngôn một cái, đó đưa mắt sang Phó Trì và Tống Tuyết Cầm: “Trạch Ngôn cũng lớn , tuổi tác chẳng kém gì Thời Lễ, Thời Lễ còn kết hôn , chuyện cả đời của nó bao giờ mới tính đến đây?”
Phó Trì đáp: “Tuyết Cầm dạo cũng đang tìm phù hợp cho Trạch Ngôn ạ, bố cứ yên tâm.”
Nghe , sắc mặt ông cụ Phó mới dịu đôi chút: “Thế thì còn .”
bên , Phó Trạch Ngôn vui: “Bố , ông ạ, thời buổi hiện đại , hôn nhân tự do mới là điều nên khuyến khích. Sao vẫn còn định sắp đặt hôn nhân như thế? Chuyện của con, con tự , đừng lo.”
Nghe , Phó Trì sầm mặt: “Con cái gì mà ? Mấy cô ngoài chẳng đắn, chẳng , bố tuyệt đối đồng ý để họ bước cửa nhà , con bỏ cái ý nghĩ đó .”
Mấy tháng , bạn bè nhắc Phó Trì rằng gần đây Phó Trạch Ngôn đang mối quan hệ thiết với một nữ minh tinh hạng ba trong giới giải trí.
Lời dứt, Phó Trạch Ngôn lập tức nổi đóa: “Bố chuyện thể đừng khó như thế ? Cái gì mà ‘chẳng ’ hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-43.html.]
Phó Trì cũng chọc giận: “Cánh cứng hả? Biết đang chuyện với ai ?”
Ngay khi hai cha con căng như dây đàn, ông cụ Phó cau mày, gõ mạnh hai cái gậy xuống đất: “Làm cái gì thế hả, cái gì thế hả? Tết nhất mà cãi mặt thế ? Còn coi là lớn trong nhà ?”
Nghe , tuy Phó Trạch Ngôn thu liễm một chút, nhưng vẻ mặt vẫn đầy bất mãn. Cậu với ông cụ một câu xoay bỏ .
Tại chỗ, Tống Tuyết Cầm khuyên nhủ Phó Trì, giải thích với ông cụ Phó.
Dù đây cũng là chuyện nhà họ Phó, Minh Ý đó thấy thật ngượng ngập, cô ngẩng đầu Phó Thời Lễ: “Hay là… em ngoài khuyên Trạch Ngôn nhé?”
“Ừ.” Phó Thời Lễ gật đầu: “Đi , khoác áo kẻo lạnh.”
“Vâng.”
Nói xong, Minh Ý cầm áo khoác bàn, vội vàng đuổi theo.
Khi Minh Ý bước đến cửa, Phó Trạch Ngôn đang cúi đầu nhắn tin, thấy Minh Ý mới cất điện thoại: “Chị dâu cả, chị đây?”
“Phó Thời Lễ yên tâm, bảo chị xem .”
Nghe , Phó Trạch Ngôn bật : “Ha, gì mà yên tâm chứ, em trẻ ba tuổi.”
Minh Ý mím môi, đáp.
Nói thật, khi nhỏ cô và Phó Trạch Ngôn cũng , lớn lên càng ít gặp, giờ đột nhiên chuyện, tránh khỏi chút gượng gạo.
Một lúc , Minh Ý mới mở lời: “Vừa phản ứng mạnh thế, là để ý cô gái nào ?”
Phó Trạch Ngôn gật đầu: “Ừm, chị đừng bố em linh tinh, công việc đàng hoàng, dạng chẳng . Cô là diễn viên, cũng là bạn của chị dâu thứ.”
“Chị dâu thứ?” Minh Ý nghi hoặc.
Thấy , Phó Trạch Ngôn sững : “Anh cả với chị ?”
Minh Ý: “Nói gì cơ?”
“À, chắc kịp .”
Phó Trạch Ngôn mỉm : “Em cứ tưởng chị từng đóng phim với thứ và chị dâu thứ , quen lắm chứ.”
Thấy Minh Ý vẫn đầy vẻ khó hiểu, Phó Trạch Ngôn kiên nhẫn giải thích: “Em, và Kỳ Chu là bạn từ nhỏ. Anh là cả, Kỳ Chu thứ hai, em nhỏ nhất, bình thường em gọi là cả, thứ. Chị dâu thứ chính là vợ của Kỳ Chu – ảnh hậu Khương Du.”
“Thì là .” Minh Ý khẽ lẩm bẩm: “Bảo Khương Du như thế.”
Lấy tinh thần, Minh Ý về chủ đề chính: “Thế giờ với cô đang yêu ?”
Phó Trạch Ngôn khựng , lắc đầu.
“Vậy là còn theo đuổi ?”
Phó Trạch Ngôn: “Cũng hẳn.”
Ngừng mấy giây, mới chậm rãi : “Có thể coi là——”
Nửa ngày , mới thốt hai chữ: “Bằng… hữu.”
“?”
Minh Ý sững : “Bằng… bằng hữu?”
“…”
Phó Trạch Ngôn gật đầu: “Ừm.”
Huyết áp của Minh Ý lập tức tăng vọt. Giới trẻ bây giờ chơi bời táo bạo đến mức ? Quả thật khiến cô – một con gà mờ đến nắm tay khác giới còn từng – mở rộng tầm mắt.
Cô còn đang do dự chuyện xác định tình cảm, cân nhắc tới lui mấy mới dám thăm dò, còn đây thì , thẳng một bước đến nơi.
Bình tĩnh một lúc, Minh Ý mới kéo câu chuyện về đúng trọng tâm: “Ý là bây giờ thích cô gái đó , nghiêm túc theo đuổi, đúng ?”
Phó Trạch Ngôn gật đầu: “, nhưng em thấy cô chắc cũng chỉ … bạn với em thôi.”
Lúc Minh Ý mới hiểu rõ: “Vậy là còn theo đuổi , đúng ?”
Cậu gật đầu.
Minh Ý tiếp tục hỏi: “Thế cô thích cô ?”
Cậu lắc đầu: “Chắc là , vì em .”
Minh Ý trợn mắt: “? Sao ?”
“Thích thì chứ. Đã thích thì cứ chủ động mà theo đuổi nghiêm túc . Đàn ông mà mở miệng thì tìm vợ.”
Nói , Minh Ý chợt nhớ đến một câu từng nổi tiếng mạng: “Cậu câu , chỉ cần chủ động, bây giờ hai con đấy!”
Có lẽ ngờ Minh Ý câu “hổ báo” đến , Phó Trạch Ngôn nhịn bật . nghĩ , đến mấy câu tán tỉnh quê mùa mà cô còn thì câu chẳng đáng gì.
Ngay đó, nghiêm mặt: “Em , cảm ơn chị hai.”
Nói chuyện xong với Minh Ý, tâm trạng của Phó Trạch Ngôn cũng khá hơn nhiều. Cậu còn mỉm bổ sung một câu: “Chị dâu còn hiểu chuyện hơn cả cả em nhiều. Chị , từ Giang Thành về, hỏi em nếu ngày nào cũng với rằng—”
Câu còn dứt tiếng chuông điện thoại bất ngờ cắt ngang. Phó Trạch Ngôn lướt màn hình : “Xin chị dâu, em điện thoại một lát.”
Minh Ý mỉm : “Cậu cứ , chị cũng đây.”
Dứt lời, Phó Trạch Ngôn điện thoại về phía hành lang.
Cậu hết câu, Minh Ý cũng chẳng nghĩ nhiều, kéo áo khoác lên, xoay định về.
Không ngờ, ngay khi cô đưa tay mở cửa, bất ngờ đối diện với Phó Thời Lễ đang ở đó.
Minh Ý giật nảy , theo phản xạ lùi nửa bước, cau mày : “Anh… ở đây?”
Phó Thời Lễ đáp, chỉ khẽ cúi mắt , thong thả lặp nguyên văn câu cô ban nãy: “Chủ động thì bây giờ hai con ?”
Minh Ý: “?”Người đàn ông nâng mắt, ánh chậm rãi rơi xuống khuôn mặt cô, chăm chú ngắm một hồi khẽ cất lời: “Em thích kiểu chủ động ?”
Tác giả lời : Phó “cẩu” sắp hành động !