Tình Yêu Đến Muộn - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:10:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ hôm trở về từ chỗ Tạ Vân Đường, Minh Ý vẫn luôn nghĩ cách để thử thăm dò Phó Thời Lễ.

Cộng thêm việc bỗng nhiên nhận tình cảm của chính , cô chút hổ, cũng ngại dám nhắn tin hỏi thẳng chuyện chúc Tết. Dù thì, cho dù công tác, đêm giao thừa Phó Thời Lễ chắc chắn vẫn sẽ về Lệ Thành, đến lúc đó là ngay thôi.

Lần tiếp theo Minh Ý gặp Phó Thời Lễ là sáng giao thừa. Cô mơ mơ màng màng tỉnh dậy, mặc chiếc váy ngủ hai dây màu trắng tinh xuống lầu, miệng vẫn gọi: “Dì Lan, chúc dì giao thừa vui vẻ.”

Theo thói quen, cô đưa mắt về phía bếp. thấy Dì Lan, mà thấy một dáng cao ráo tuấn tú ngay cầu thang.

Người đàn ông mặc bộ vest rượu vang may đo cao cấp, vai rộng eo thon, dáng thẳng tắp. Cổ áo sơ mi vẫn cài kín đến tận cúc cùng, gương mặt nghiêng với đường nét sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đó là cặp kính gọng vàng, cả toát lên khí chất cấm d.ụ.c lạnh lùng.

Minh Ý dừng , ánh mắt khẽ lướt qua mấy giây, nhịn c.ắ.n nhẹ môi . Hôm nay Phó Thời Lễ ăn mặc thế thật đúng khí ngày Tết.

Ngay tại chỗ, Phó Thời Lễ ngước mắt chạm ánh của cô, ánh mắt dừng gương mặt vài giây mở miệng: “Hôm nay giao thừa, cho Dì Lan nghỉ về nhà ăn Tết .”

“Ồ.”

Minh Ý gật đầu, hiểu nóng lên, đáp giả vờ bình thản thu ánh mắt . Nếu thêm vài giây, tim cô e rằng sẽ đập loạn đến mức chịu nổi. Suốt hai mươi bốn năm qua, cô bao giờ nghĩ sẽ ngày si mê Phó Thời Lễ đến mức – thật quá sức tưởng tượng!

Minh Ý mang đôi dép lê phối màu Bạch Tuyết, chậm rãi bước xuống lầu.

Hôm nay cô mặc váy ngủ hai dây dài, tà váy rủ xuống đủ để lộ mắt cá chân trắng nõn, chất liệu voan mỏng nhẹ, theo động tác khẽ lay động. Khi ngang qua Phó Thời Lễ, tà váy khẽ lướt qua mu bàn chân , yết hầu đàn ông khẽ chuyển động, ánh mắt dừng khuôn mặt mộc của cô.

Minh Ý ngủ dậy, kịp trang điểm, mái tóc đen mềm mượt vương bờ vai trắng ngần, ngũ quan thanh tú, làn da sáng trong, đôi môi phớt hồng tự nhiên.

Dừng thoáng chốc, Phó Thời Lễ thu ánh mắt, sải bước theo , thấy cô đang quanh bếp liền mở lời: “Đói ?”

Hà mi Minh Ý khẽ run, định ”, bụng “ục” một tiếng.

“…”

Không khí im lặng vài giây. Thấy khóe môi cong nhẹ như , Minh Ý dứt khoát buông xuôi: “Đói .”

Phó Thời Lễ điềm tĩnh bước bếp: “Dì Lan sớm, khi nấu cháo thịt băm trứng bắc thảo, để hâm cho em.”

Trước đây Minh Ý từng thích ai, nay đột nhiên tình cảm với Phó Thời Lễ, tâm tư vụng về của cô gái đầu yêu thương đều hiện rõ.

Ví như bây giờ, Phó Thời Lễ chỉ đơn giản giúp hâm cháo thôi, mà tim cô đập loạn.

Cô chần chừ bước khỏi bếp, chợt nhớ điều gì liền hỏi: “Anh về từ khi nào ?”

Phó Thời Lễ thuần thục múc cháo, đặt lò vi sóng, chỉnh xong thời gian mới thẳng : “Chuyến bay ba giờ sáng.”

Từ Giang Thành đến Lệ Thành bay mất ba tiếng, nghĩa là về đến nhà hơn sáu giờ sáng.

Nghĩ đến đó, Minh Ý kỹ cách ăn mặc hôm nay – thế giống từ công tác về, hơn nữa bình thường ít khi mặc vest màu sáng, chẳng lẽ… chỉ để hợp khí Tết?

Cô suy nghĩ vài giây, vẫn tìm đáp án.

Hoàn hồn , Minh Ý gật đầu khẽ “ồ” một tiếng: “Hôm nay chúng về nhà cũ họ Phó ăn Tết đúng ?”

“Ừ.” Anh gật đầu: “Giao thừa và mùng Một ở nhà cũ, mùng Hai đưa em về nhà họ Diệp.”

Ngập ngừng một lát, Phó Thời Lễ nhớ điều gì, tiếp: “Hôm nay cả nhà nhánh thứ hai của cũng về.”

Minh Ý gật đầu.

Nhà họ Phó vốn xem là hòa thuận trong giới hào môn, nhánh thứ hai nhân vật xuất chúng, thuộc kiểu ăn nhờ hưởng lộc, mà chú hai Phó Thời Lễ cũng rõ năng lực của , tham vọng, hồi bố Phó Thời Lễ còn sống, ông sớm rút khỏi cuộc cạnh tranh công ty, dọn ngoài sống riêng, ngày ngày vui chơi hưởng thụ.

thì, chỉ dựa cổ phần của Phó thị, mỗi năm tiền chia lãi lên tới chín con , đủ để cả gia đình ăn sung mặc sướng cả đời. Chỉ cần Phó thị sụp đổ, mang họ Phó cũng nhà nhà kính trọng, chẳng cần bận tâm chuyện cơm áo.

Phó Trạch Ngôn cũng , chẳng chí lớn, chỉ treo chức Tổng giám đốc nhàn rỗi ở Phó thị, bình thường ăn chơi là chính, chỉ khi gây chuyện mới gia đình ép công ty rèn luyện.

Do khi nhỏ nhà họ Diệp và nhà họ Phó là hàng xóm nên Minh Ý từng gặp nhánh thứ hai vài , nhưng đó họ tách sống riêng, ít gặp . Cô chỉ nhớ mang máng từng chơi với Phó Trạch Ngôn vài lúc bé, nhưng cụ thể thế nào thì còn ấn tượng.

Chẳng mấy chốc cháo hâm xong, Phó Thời Lễ tự tay bưng đặt mặt cô: “Ăn xong chúng về nhà cũ, ông gọi điện nhắc .”

Minh Ý gật đầu, múc từng thìa nhỏ ăn cháo. Ăn một nửa, cô ngẩng lên: “Chúng cần mua quà mang về ? Cho ông với chú hai, đầu em về ăn Tết bên nhà mà tay thì kỳ, ít nhất cũng nên quà chào hỏi.”

Nghe , Phó Thời Lễ bật khẽ, ánh mắt dừng mặt cô, giọng trầm ấm: “Chuyện em cần lo.”

“Ồ.” Minh Ý đáp, cúi xuống ăn thêm một thìa cháo. Không hiểu , cô ngẩng lên hỏi: “Vậy em nên lo chuyện gì?”

Phó Thời Lễ sững một chút khẽ nhướng mày, vẻ ngờ cô hỏi thế, đó khóe môi cong nhẹ, nghiêng đầu cô, giọng trầm thấp: “Em thể lo để một Phó phu nhân .”

“…”

Mặt Minh Ý lập tức đỏ bừng.

Vốn làn da cô trắng, nay đỏ đến mức thể giấu, ngay cả vành tai cũng hồng hồng.

gì, cúi đầu tiếp tục ăn cháo, chỉ mong chui luôn trong bát.

Phó Thời Lễ cô đang nghĩ gì, nhưng thấy cảnh cũng nhịn mà bật khẽ một tiếng.

Giọng trầm khẽ của Phó Thời Lễ bất ngờ vang bên tai, khiến vành tai Minh Ý nóng bừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-42.html.]

Cứu với, từ bao giờ giọng Phó Thời Lễ quyến rũ và đến ?

Hay là do “trong mắt tình hóa Tây Thi”?

Hai má Minh Ý nóng hầm hập, để khỏi Phó Thời Lễ phát hiện sự khác thường, cô vội vàng uống cạn bát cháo, bỏ một câu “Em lên phòng quần áo” vội vã chạy trốn.

Đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt Phó Thời Lễ thản nhiên dõi theo bóng dáng vội vàng , đôi mắt vẫn theo đến tận khi cô rẽ góc cầu thang. Hình như thoáng thấy đôi vành tai ửng đỏ của Minh Ý, nhưng chỉ trong tích tắc biến mất, .

Thu hồi ánh mắt, Phó Thời Lễ cũng nghĩ nhiều, đem bát đũa Minh Ý ăn xong cất bếp.

Lên lầu, Minh Ý cẩn thận trang điểm, phòng đồ xem xét một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng chiếc váy nhung dài màu rượu vang.

Chợt trong đầu cô hiện lên hình ảnh Phó Thời Lễ lúc sáng, khoác bộ vest cùng tông rượu vang .

Mấy giây , như ma xui quỷ khiến, cô lấy ngay chiếc váy nhung dài tay từ móc xuống.

Đây là mẫu giới hạn mùa đông năm nay của KL, cầu chỉ năm chiếc, màu rượu vang chỉ duy nhất một cái.

Màu cực kỳ tôn da, chất nhung mềm mại, cộng thêm thiết kế cổ vuông nhỏ tinh tế, trực tiếp khiến khí chất nâng lên mấy bậc. Tóc dài uốn nhẹ vén sang một bên, trang điểm tinh xảo và đôi môi đỏ, khí chất tiểu thư nhà giàu chuẩn mực đến từng chi tiết.

Minh Ý gương chỉnh dáng, vẫn thấy như thiếu chút gì đó. Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc áo lông trắng mua năm ngoái.

Bốn mươi phút , Minh Ý trong chiếc váy nhung đỏ, khoác áo lông trắng cao cấp, chân giày cao gót sáu phân, từng bước nhẹ nhàng xuống lầu.

Nghe tiếng động, Phó Thời Lễ ngẩng đầu .

Ánh mắt giao vài giây, cuống họng khẽ động, thu tầm .

Thấy thế, Minh Ý khẽ cau mày, chẳng lẽ hôm nay cô ?

Không thể nào, bộ đồ đủ sức đ.á.n.h bại cả dàn minh tinh của làng giải trí, chắc chắn là do Phó Thời Lễ mắt thẩm mỹ.

Nghĩ , cô cùng bước khỏi biệt thự.

Hôm nay là giao thừa, đều nghỉ lễ, kể cả trợ lý Tần cũng , thế nên Phó Thời Lễ tự lái xe. Bằng , nếu để Minh Ý lái, lẽ trời tối cũng đến nhà họ Phó.

Xe chậm rãi lăn bánh đường chính. Minh Ý ngả ghế phụ, đang lơ mơ buồn ngủ, bất giác nghiêng đầu, khoé mắt liếc thấy Phó Thời Lễ một tay cầm vô lăng.

Làn da trắng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, mỗi xoay vô lăng, gân xanh nổi lên nhẹ, ánh sáng qua cửa kính hắt lên tay . Đối với Minh Ý – một cực mê bàn tay – cảnh tượng chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật tự nhiên.

Có lẽ vì vẻ bất ngờ đầu óc cô choáng váng, cơn buồn ngủ cũng tan biến.

Nửa tiếng , xe tiến nhà cũ họ Phó.

Xuống xe, Minh Ý như thường lệ khoác tay Phó Thời Lễ, giả vờ mật cùng bước , chỉ là tâm trạng khác .

Vừa qua hành lang, xe của nhà của nhánh hai cũng đến.

So với chiếc Bentley đen của Phó Thời Lễ, chiếc Lamborghini của phái bên nhánh hai đúng là quá phô trương.

Rất nhanh, nhà bên nhánh hai theo kịp bọn họ. Phó Trạch Ngôn , chào: “Anh cả, chị dâu.”

Phó Thời Lễ khẽ gật đầu: “Chú hai, thím hai.”

Minh Ý bên cạnh , cáh tay mảnh khảnh vẫn khoác nhẹ tay , cũng lễ phép gọi: “Chú hai, thím hai.”

Phó Trì gật đầu, xem như đáp , còn Tống Tuyết Cầm tươi: “Ôi chao, Chu Chu giờ càng ngày càng xinh.”

Minh Ý mỉm : “Cảm ơn thím hai.”

Người ông cụ Phó phái đón chờ từ lâu, mãi thấy ai, ông đành tự nghênh tiếp.

Vừa đến hành lang thấy nhóm đang trò chuyện ở đầu bên .

Quản gia đỡ ông cụ bước tới: “Mấy trời lạnh thế nhà, còn ngoài gió chuyện gì ?”

Phó Trì vốn sợ ông cụ nhất, giống chuột gặp mèo, vội đáp: “Bố, bố đây, lạnh lắm đó.”

“Vừa gặp Thời Lễ ngoài hành lang, trò chuyện vài câu, chúng con đang định thăm bố đây!”

Ông cụ Phó liếc ông một cái, vốn chẳng còn kỳ vọng gì con thứ . Nghĩ đến Phó Trạch Ngôn con trai dạy thành phiên bản y hệt, ông cụ càng bực.

Ông hừ một tiếng, ánh mắt rơi xuống Minh Ý: “Ai để ý đến các , sợ Chu Chu lạnh thôi.”

Người khác thường trọng nam khinh nữ, nhà ông cụ thì ngược – trọng nữ khinh nam.

Nghe , Minh Ý mím môi ngoan ngoãn: “Chúc ông năm mới vui vẻ ạ.”

Nghe cô chào, sắc mặt ông cụ mới dịu xuống vài phần.

Thấy , Phó Thời Lễ cũng : “Ông, ngoài trời gió to, chúng nhà chuyện.”

Một nhóm trò chuyện trong.

Phó Trạch Ngôn phía , Minh Ý và Phó Thời Lễ vài giây, nhịn hỏi: “Ơ? Hôm nay cả với chị dâu mặc đồ đôi ?”

Loading...