Tình Yêu Đến Muộn - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:09:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phó Thời Lễ chuyện ?” Tạ Vân Đường rõ ràng sững một thoáng, hồn, theo bản năng dò hỏi: “Cậu gặp chuyện gì ?”

Minh Ý vốn để tâm đến chuyện , nhà họ Diệp cũng giấu kín, Tạ Vân Đường đó chỉ tình cờ mới Minh Ý chứng sợ gian kín.

Hồi học lớp 11, xếp thời khoá biểu chéo, tiết cuối buổi chiều học thể d.ụ.c. Tan học, đến lượt Minh Ý và Tạ Vân Đường thu dọn dụng cụ thể thao.

Phòng dụng cụ ở tầng hầm của toà nhà đa năng. Lần đó, khi mang chuyến đồ cuối cùng, nửa đường thì Tạ Vân Đường chợt nhớ điện thoại để quên ở bồn hoa cạnh sân bóng. Lúc tay hai cũng nhiều đồ, Minh Ý liền cầm luôn quả bóng chuyền trong tay Tạ Vân Đường, bảo cô tìm điện thoại , lát nữa phòng dụng cụ gặp .

Đến khi Tạ Vân Đường , Minh Ý ai đó khoá trái trong phòng. Đợi đến lúc tìm thầy giáo mượn chìa khoá mở cửa thì thấy Minh Ý co ro một góc, đó là duy nhất trong ngần năm cô thấy Minh Ý đến như .

Cũng từ đó, cô mới Minh Ý chứng sợ gian kín.

“Hôm Giáng Sinh chúng tớ gặp sự cố thang máy.”

Minh Ý mím môi, tự động lược qua chuyện cô và Phó Thời Lễ cùng dùng bữa, định xem phim: “Lúc đó tớ ở cùng với Phó Thời Lễ.”

Nghe , Tạ Vân Đường lập tức hiểu , sự cố thang máy đúng là điều kiện dễ kích phát bệnh của Minh Ý. Minh Ý lúc như chẳng việc gì, hẳn Phó Thời Lễ gì đó.

Nghĩ , Tạ Vân Đường ngẩng lên : “Sau đó thì ?”

Minh Ý một nữa, tự động bỏ qua chuyện Phó Thời Lễ nắm tay và ôm cô trong thang máy: “Rồi bấm chuông gọi nhân viên, chúng tớ cứu.”

“???”

Tạ Vân Đường bán tín bán nghi Minh Ý. Theo hiểu của cô về chị em , chắc chắn trong thang máy Phó Thời Lễ gì đó, Minh Ý mới phản ứng và biểu cảm như bây giờ, nếu thì lúc mắng là đồ cẩu .

“Chỉ thế thôi ?”

Bị hỏi, Minh Ý chột , nhưng vẫn cứng miệng: “Chỉ thế thôi!”

“Thế tránh mặt ?”

Đối diện với câu hỏi “chí mạng” của Tạ Vân Đường, Minh Ý khựng . thế, tránh Phó Thời Lễ? Là vì hổ ư? Hay vì điều gì khác?

Còn kịp nghĩ , Tạ Vân Đường tiếp lời: “Khi tớ tình cờ chuyện , cũng tránh mặt tớ ?”

Dừng vài giây, Tạ Vân Đường như thấu điều gì, bật : “Trước mặt tớ thì thấy mất mặt, đến Phó Thời Lễ thành tiêu chuẩn khác ?”

Minh Ý chột mím môi, nhất thời chẳng đáp , hồi lâu mới ấp úng: “Cái đó… khác.”

“Khác thế nào?”

Tạ Vân Đường sắc mặt cô càng lúc càng thú vị, cố ý trêu: “Chẳng lẽ Phó Thời Lễ ở trong thang máy ? Thế thì cũng quá đáng thật đấy!”

“Đâu !”

Minh Ý buột miệng phản bác, đến bản cũng nhận đang bênh Phó Thời Lễ.

Thấy cô im bặt, Tạ Vân Đường chỉ im lặng , Minh Ý mới giật , vội giải thích: “Không, ý tớ là…”

Còn xong Tạ Vân Đường cắt ngang bằng ánh mắt “tớ hiểu hết ”: “Thôi khỏi cần giải thích.”

“…”

Minh Ý cố gắng phân bua: “Thật sự như nghĩ .”

Tạ Vân Đường bắt chéo chân, tựa lưng ghế sofa, nheo mắt cô, như thể khám phá bí mật to lớn: “Em gái, thấy hôm nay chúng chuyện bao lâu vẫn hề mắng Phó Thời Lễ một câu nào ? Không những mắng, còn bênh nữa đấy!”

“…”

Tạ Vân Đường tiếp tục đ.á.n.h tình cảm: “Từ nhỏ đến giờ từng giấu tớ điều gì, chuyện ‘tiêu chuẩn kép’ tớ chấp, mau , rốt cuộc Phó Thời Lễ trong thang máy?”

Với sự hiểu rõ của cô dành cho Minh Ý bao nhiêu năm nay, sự cố thang máy , chắc chắn giữa cô và Phó Thời Lễ gì đó, nếu thì đổi lớn đến !

“…”

Suy nghĩ chốc lát, Minh Ý dứt khoát thẳng, gọn gàng: “Anh nắm tay tớ.”

Ngừng vài giây.

“Còn ôm tớ một cái.”

“!!!!!!”

Tạ Vân Đường sững vì phấn khích: “Anh còn ôm nữa ?!!”

Phải rằng hồi học cấp ba, Phó Thời Lễ chứng sạch sẽ đến mức tham gia hoạt động đại diện trường, chỉ cần bắt tay khác thôi cũng đợi kết thúc mới lén rửa tay năm , khử trùng thêm hai . Dù bây giờ tình trạng đó thể đỡ hơn, nhưng nặng đến thế thì chắc chắn thể chủ động ôm ai.

Minh Ý: “…”

Tạ Vân Đường sẽ phản ứng , sớm chẳng kể .

Một lúc , Tạ Vân Đường mới hồn, đồng thời trong đầu bỗng hiện một kết luận vẻ khó tin nhưng hợp lý——

“Có Phó Thời Lễ thích ?”

“?”

Minh Ý suýt c.ắ.n lưỡi, theo bản năng phản bác: “Không thể nào!”

“Sao thể, thì mắc chứng sạch sẽ đến thế, chuyện nắm tay còn ôm nữa.”

Tim Minh Ý chợt đập mạnh một nhịp. Cô từng nghĩ đến khả năng , chỉ là ý nghĩ đó xuất hiện lập tức cô gạt bỏ.

, cô và Phó Thời Lễ cãi vã, đối chọi bao nhiêu năm trời, nghĩ kiểu gì cũng thấy thể khả năng đó.

Còn kịp sắp xếp mớ suy nghĩ rối ren, Tạ Vân Đường tiếp: “Hơn nữa, tớ định từ lâu , cũng thấy Phó Thời Lễ chút khác biệt, ít nhất là cũng chút thiện cảm chứ?”

Tim Minh Ý chợt hẫng một nhịp, gần như theo bản năng phủ nhận: “Không ! Sao tớ thể!”

Rõ ràng Tạ Vân Đường tin: “Nếu thật sự hề chút thiện cảm nào với , thì chịu lấy ?”

“Đó là di nguyện lúc lâm chung của ông nội tớ.” Minh Ý c.ắ.n nhẹ môi, cố tìm lý do cho .

thừa nhận, thậm chí là dám thừa nhận. Vì , dù Tạ Vân Đường đến mức , Minh Ý vẫn giống như một con đà điểu rúc đầu trong cát.

ngay đó, lời của Tạ Vân Đường dễ dàng phá tan lớp bình yên giả tạo mà cô cố gắng duy trì: “Mấy lời đó thì gạt ngoài thôi, đừng tự gạt chính .”

“Ông nội gả cho một thì tớ hiểu, nhưng tớ thật sự tin, nếu thì ông nội sẽ ép buộc .”

Nghe , phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Minh Ý bỗng sụp đổ. Cô chợt nhớ đến buổi tối khi ông nội qua đời, trong phòng chăm sóc đặc biệt, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y cô : “Thời Lễ là đứa trẻ , nhưng nếu cháu , sẽ ai thể ép cháu.”

“Sở Sở, với ông, cháu đồng ý ?”

Hàng mi Minh Ý khẽ run, hàng lông mi dài và dày như phủ một lớp sương mỏng trong đáy mắt.

Tim cô cũng đập mạnh ngừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-41.html.]

Cô nhớ.

.

Cô đồng ý.

Còn lý do tại cô đồng ý, cô từng suy nghĩ kỹ.

Hàng mi Minh Ý run nhè nhẹ, bỗng cảm thấy như mây mù tan biến, thứ dần sáng tỏ.

Cùng lúc đó, nhịp tim của cô cũng càng lúc càng nhanh, ngoài vui mừng và bất ngờ, còn cả hoang mang, rối loạn và luống cuống.

Hơn hai mươi năm sống đời, đây là đầu tiên Minh Ý nghiêm túc soi chiếu nội tâm , cũng là đầu tiên thẳng chữ “thích”.

Chẳng lẽ, cô thật sự thích Phó Thời Lễ ?

Từ đến nay, Minh Ý luôn nghĩ Phó Thời Lễ ban đầu chỉ là hàng xóm trai, rõ bản chất thì thành một kẻ đáng ghét, là kẻ đối đầu với cô suốt thời thơ ấu, là “ông chồng Plastic” sống chung vì cảnh.

từ khi nào, những cảm xúc dồn nén bao nhiêu năm đó bắt đầu âm thầm đổi——

Có lẽ là từ đôi tay nắm c.h.ặ.t trong thang máy tối đen , cũng thể là từ một cái ôm dịu dàng đầy an ủi nào đó, thậm chí thể còn sớm hơn…

Những thầm mừng vô cớ, những màn cãi vã chí ch.óe, những cảm xúc vụng về khó gọi tên… tất cả dường như lời giải đáp.

Rất thể là vì thích.

Phó Thời Lễ thì ? Anh thích cô ?

Tim Minh Ý đập dồn dập như trống.

.

Cô cố gắng nhớ chi tiết liên quan đến Phó Thời Lễ, nhưng ngoài cái ôm trong bóng tối hôm đó, Minh Ý chẳng tìm bất cứ manh mối nào chứng minh thích cô .

Mặc dù hiện tại Minh Ý xác định lòng , nhưng khi chắc chắn về tình cảm của Phó Thời Lễ, niềm kiêu hãnh của cô cho phép chủ động thừa nhận .

Thấy Minh Ý im lặng hồi lâu, Tạ Vân Đường cơ bản đoán nguyên nhân đến tám, chín phần.

Minh Ý là mạnh mẽ, dễ dàng thốt hai chữ “thích ”, nhưng cô thể : “Muốn Phó Thời Lễ tình cảm với cũng khó , tìm cơ hội thử thăm dò một chút là ngay mà.”

Minh Ý chớp chớp mắt: “Ví dụ?”

Tạ Vân Đường: “Ví dụ như tiện miệng một thứ – đồ ăn, quần áo, bất cứ thứ gì cũng – xem để tâm mua về cho .”

Minh Ý gật đầu, nghiêm túc ghi nhớ.

“Còn ví dụ khác là, khi hai chuyện phiếm, thể tiện miệng hỏi xem thích kiểu con gái như thế nào, hình mẫu lý tưởng là ai. Rồi so với bản một chút, chẳng sẽ rõ ràng ngay ?”

“…”

Minh Ý mím môi. Cái đầu tiên còn tạm thử , nhưng cái … lộ liễu quá ?

Nhỡ Phó Thời Lễ phát hiện thì ? Mất mặt lắm chứ chẳng đùa!

Suy nghĩ một lát, Minh Ý nhíu mày: “Cái đầu thì tớ còn miễn cưỡng thử , nhưng chuyện trò thì thôi bỏ .”

Từ nhỏ đến lớn, cô với Phó Thời Lễ cứ như khắc . Minh Ý hiếu thắng, Phó Thời Lễ thì bụng thâm sâu, miệng lưỡi độc địa – hai chẳng ai chịu thua ai, ba câu hợp là cãi ầm ĩ.

Nói chuyện t.ử tế khó, huống hồ là mấy chuyện riêng tư thế .

Nghĩ đến đây, Minh Ý lắc đầu thật mạnh: “Phó Thời Lễ sẽ với tớ !”

Tạ Vân Đường tức đến giậm chân: “!!!”

“Cậu hỏi là để trả lời cho ? Điều cần là rốt cuộc thích cơ mà!”

Minh Ý cau mày, rõ ràng vẫn hiểu trọng điểm.

“…”

Tạ Vân Đường tức đến lên trời. nghĩ đến việc Minh Ý là từng yêu ai, từ bé đến giờ kinh nghiệm tình cảm, cô đành cầm tay chỉ việc, giải thích tường tận.

“Cậu Phó Thời Lễ tình cảm với , thích – đúng ?”

Minh Ý gật đầu.

“Thế thì! Trọng điểm ở chỗ chịu cho mẫu lý tưởng của là ai!”

“Nếu , khả năng lớn là thích . Nếu chịu , thì càng thể dựa lời để xác định xem miêu tả .”

“…”

Minh Ý vòng vo đến hoa mắt, bèn chốt một câu: “Tức là tớ một phần ba cơ hội, đúng ?”

Tạ Vân Đường: “…”

“Cũng… thể như .”

Minh Ý: “…”

Thấy , Tạ Vân Đường vội vàng an ủi: “ mà, kể cả phương án A và B thất bại, bọn vẫn còn phương án C, phương án D, còn nhiều cách khác nữa cơ mà.”

“Lùi một vạn bước, cho dù Phó Thời Lễ thật sự khác trong lòng…”

Nói đến đây, Tạ Vân Đường ngập ngừng một chút: “ tớ thấy khả năng nhỏ lắm.”

“Dù thích khác cũng cả, bởi vì với mới là vợ chồng hợp pháp, giấy tờ, pháp luật bảo hộ! Mấy cô ong bướm bên ngoài nhiều đến mấy cũng ăn thua – hiểu câu ‘gần nước gần lửa’ chứ?”

Nghe đến hai chữ “ giấy tờ”, Minh Ý chợt nhớ Phó Thời Lễ sofa rơi giấy đăng ký kết hôn, còn bảo cô cứ gọi cảnh sát bắt .

“…”

Nói đến đây, Tạ Vân Đường nháy mắt với cô đầy ẩn ý: “Hơn nữa, còn tuyệt chiêu nữa cơ!”

Minh Ý: “Tuyệt chiêu gì?”

“Tất đen chứ còn gì nữa!!”

Tạ Vân Đường: “Tớ thật với , đàn ông nào cưỡng sức hấp dẫn của tất đen! Với gương mặt của , cộng thêm một chiếc váy ngủ s.e.x.y, mặc vớ da đen – mà Phó Thời Lễ cho thần hồn điên đảo thì tớ mang họ Tạ!”

Minh Ý: “…”

“Không cần thiết đến mức đó .”

Tác giả lời :

Phó Thời Lễ: Giờ thần hồn điên đảo .

Loading...