Tình Yêu Đến Muộn - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:09:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ hôm đó trở , Minh Ý và Phó Thời Lễ đều ngầm hiểu với , ai nhắc chuyện tối hôm nữa.
Nửa tháng đó, cả hai đều bận cuồng với công việc, đến mức gần như thời gian chạm chân xuống đất. Thêm đó, trong lòng Minh Ý vẫn còn khúc mắc, nên dù ít khi gặp ở biệt thự, cô cũng cố ý tránh mặt. Hai trở nên ít gặp nhiều xa, trông giống hệt thời gian mới đăng ký kết hôn xong.
chỉ Minh Ý mới hiểu rõ, khoảnh khắc trong thang máy hôm , khi cô nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ấm áp và vững chãi , trong lòng lặng lẽ giảng hoà với Phó Thời Lễ , chỉ là vẫn tạm thời vượt qua nỗi gợn trong tim .
Với tính cách vốn kiêu hãnh của Minh Ý, cô tuyệt đối cho phép khác mắc chứng rối loạn tâm lý . Thế nhưng, bí mật mà cô giấu kín bao nhiêu năm Phó Thời Lễ tình cờ phát hiện. Lúc đó, ngoài cảm giác may mắn, cô còn thấy vô cùng hổ.
May mắn vì hôm Phó Thời Lễ ở bên cạnh , còn hổ cũng chính vì ở bên cạnh cô hôm là .
Nếu là khác, lẽ cô dễ dàng chấp nhận hơn. đó là Phó Thời Lễ…
Hơn nữa, vì bộ phim của Minh Ý sắp đến giai đoạn cuối, lượng cảnh còn cũng khá nhiều nên cô kịp xuống suy nghĩ cẩn thận nguyên do, tâm ý lao công việc.
Có điều, kể từ đêm hôm , trạng thái của Minh Ý mấy . Trước đây chỉ cần xem một là nhớ lời thoại, giờ xem tới ba trở lên mới thuộc . Cô gồng giữ tinh thần thật vững mới bảo đảm mắc , để thành cảnh thuận lợi đến khi chính thức đóng máy.
hôm đóng máy, Tạ Vân Đường hẹn cô ngoài. Minh Ý về nhà, mà đồ ngay tại đoàn phim trực tiếp tới gõ cửa nhà Tạ Vân Đường.
Lúc đến nơi là hai giờ chiều. Chìa khoá dự phòng nhà Tạ Vân Đường vẫn luôn để ở phòng ngủ trong Tây Ngọc Nhạc Đình, mà cô cũng ngờ Tạ Vân Đường đột nhiên hẹn , nên chẳng mang theo chìa. Cô chỉ còn cách ấn chuông cửa.
Ấn liên tục gần hai mươi phút, Tạ Vân Đường mới đầu tóc rối bù, mặc bộ đồ ngủ hình nhân vật hoạt hình mở cửa.
Cửa mở, Minh Ý kéo thấp vành mũ, nhanh ch.óng bước , dép xong mới yên tâm tháo khẩu trang và kính râm, ném tất cả lên sofa.
Tạ Vân Đường tiện tay đóng cửa, dép lê chậm rãi bước tới xuống đối diện cô: “Tớ cứ tưởng sẽ đến muộn hơn cơ.”
Vừa , cô nhịn ngáp dài.
Nhìn dáng vẻ , Minh Ý gần như đoán Tạ Vân Đường gì suốt hai mươi tư giờ qua.
Cô nhíu mày bạn: “Đêm qua lang thang ở quán bar đến mấy giờ thế hả?”
Thực , trong giới , những ấm cô chiêu nhà giàu vốn quen thói phóng túng, chuyện gì vượt khuôn phép cũng chẳng lạ, huống hồ chỉ là ngoài chơi ở quán bar buổi tối.
Hồi mới nghiệp cấp ba, Minh Ý thường cùng Tạ Vân Đường và vài bạn trong giới. đại học , cô thấy hợp với nhóm bạn quanh nữa, vài là thôi hẳn.
Hơn nữa, khi bước giới giải trí, lúc nào cũng lo chụp hình lén, Minh Ý càng dám bén mảng tới những nơi hỗn tạp như quán bar.
Tạ Vân Đường nghề thiết kế trang sức, đôi khi những cảm hứng mới mẻ và kích thích giúp cô tìm ý tưởng, nên mỗi khi bí ý tưởng, cô đến bar vài tiếng. Điều Minh Ý rõ.
Nghe , Tạ Vân Đường mở đôi mắt lờ đờ, nghĩ ngợi mấy giây: “Ừm… hình như hơn ba giờ sáng mới về.”
“…”
Minh Ý trợn mắt, bếp rót cho bạn cốc nước ấm càu nhàu: “Ba giờ sáng mới về còn dám hẹn tớ, sợ đột t.ử ?”
Tạ Vân Đường hì hì, giơ tay nhận lấy cốc nước: “Tớ hẹn ăn tối cơ mà, ai bảo hai giờ chiều xông đến.”
Minh Ý liếc cô: “Thế tớ về nhé?”
“Đừng!”
Tạ Vân Đường nháy mắt với cô: “Sở Sở của chúng là nhất , thì ai rót nước cho tớ.”
Nói , cô đưa luôn cốc nước uống xong cho Minh Ý: “Quả nhiên, nước công chúa rót khác, ngọt ghê! Rót thêm cho tớ cốc nữa nhé?”
Hôm qua cô uống khá nhiều rượu, về nhà muộn ngả lưng ngủ thẳng một giấc, giờ thì dày cồn cào khó chịu. Uống một cốc nước xong mới dễ chịu hơn đôi chút.
Minh Ý khẽ hừ một tiếng, trông vẻ mấy tình nguyện nhưng vẫn nhanh ch.óng cầm cốc, rót một cốc nước lọc mang tới.
“Đây, uống .”
Nhìn dáng vẻ Tạ Vân Đường như thể tám trăm năm từng uống nước, Minh Ý nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ: “Uống từ từ thôi, ai tranh với .”
Tận đến khi uống hết một cốc lớn, Tạ Vân Đường mới thở phào khoan khoái, đặt cốc xuống: “Vừa lúc ngủ khát lắm , nhưng lười tự lấy nước, nên cứ khát như thế.”
“…”
Minh Ý cạn lời: “Mức độ lười của đúng là lên tới đỉnh cao .”
“À đúng , sinh nhật chú Tạ ngày mai ? Quà sinh nhật chú chọn xong ?”
Tạ Vân Đường gật đầu: “Coi như xong , tớ mua một bức tranh cổ.”
“Tranh cổ ?”
Minh Ý bất ngờ: “Cậu còn hiểu tranh chữ nữa ?”
Nghe , Tạ Vân Đường gượng: “Không hiểu, nhưng hiểu.”
“Diệp Sâm?” Minh Ý mở to mắt, ngạc nhiên hơn cả khi nãy: “Cậu với tớ thiết từ bao giờ ?”
Dù Tạ Vân Đường và Minh Ý chơi với từ bé, nhưng Diệp Sâm hơn họ năm tuổi. Khi Minh Ý và Tạ Vân Đường vẫn học cấp hai, Diệp Sâm học đại học . Đến khi hai cô đại học, Diệp Sâm tiếp quản bộ tập đoàn bất động sản nhà họ Diệp, một chống đỡ cả bầu trời.
Bình thường quan hệ vốn thiết, nhưng trong mắt Minh Ý, vị trí của Diệp Sâm cũng chẳng khác gì Diệp Thư Thành, chỉ là Diệp Sâm cưng chiều cô nhiều hơn một chút.
Mà rõ ràng Minh Ý còn nhớ hồi nhỏ Tạ Vân Đường cảm thấy Diệp Sâm dữ lắm cơ mà? Chẳng lẽ cô nhớ nhầm?
Chưa kịp nghĩ tiếp, Tạ Vân Đường mím môi : “Ừm… cũng tính là quá , chỉ là tớ về nước xin việc ở công ty, khéo đối tác đầu tiên phụ trách chính là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-40.html.]
Minh Ý hỏi: “Rồi nữa?”
“Rồi thì tiện thể nhờ giúp một chút thôi, chắc chắn rành tranh chữ.”
Nói xong, Tạ Vân Đường nhanh ch.óng chuyển đề tài: “Tớ tặng ông già nhà tớ hai năm liền đều là , năm nay mà còn tặng nữa, e rằng ông đặt vé máy bay tống tớ nước ngoài mất.”
Minh Ý bật : “Yên tâm , tớ thấy chú Tạ nỡ .”
Tạ Vân Đường giơ một ngón tay lắc lắc mặt cô: “Nonono, chắc nhé.”
Nói , Tạ Vân Đường mới để ý đến cách ăn mặc của Minh Ý. Nếu cô nhớ nhầm, Minh Ý mặc một chiếc áo khoác phao đen, bên trong là nguyên bộ đồ thể thao rộng rãi!
Tạ Vân Đường bật : “Cậu từ phòng gym đấy ? Ngay cả hồi học thể d.ụ.c ở cấp ba tớ còn thấy mặc chuyên nghiệp thế .”
Từ ngày quen Minh Ý, cô Minh Ý nổi tiếng khó chiều. Hồi còn học, cô thích quần áo , cặp sách , thậm chí cả bìa vở cũng xinh xắn. Lớn lên thì là trang sức , nữ trang , chung Minh Ý thích tất cả thứ dễ thương lộng lẫy, nhất là loại lấp lánh bling bling.
Còn những bộ đồ thể thao tối màu, rộng rãi thế , đ.á.n.h c.h.ế.t Minh Ý cũng chịu mặc, cùng lắm chỉ chịu khoác bộ đồng phục cấp ba bó gọn ống quần thôi.
Càng nghĩ Tạ Vân Đường càng buồn : “Không chứ, giới iải trí rốt cuộc gì với thế hả?”
“…”
Thấy Tạ Vân Đường đến gập cả , Minh Ý đành im lặng vài giây.
Đợi đến khi cô gần xong, Minh Ý mới nghiêm mặt : “Thôi đủ đấy, nữa là bất lịch sự đấy.”
Nghe , Tạ Vân Đường cố gắng điều chỉnh biểu cảm, ho khẽ hai tiếng: “Được , .”
“…”
Minh Ý cạn lời: Nói gì bây giờ?
Cô bất giác trợn mắt Tạ Vân Đường: “Nếu cũng trải qua cảnh rạng sáng dậy học thuộc kịch bản chạy lịch trình, nửa đêm vẫn phim ở đoàn, đạo diễn chỉ tay mặt mắng, lẽ sẽ hiểu .”
“…”
Tạ Vân Đường: Cảm ơn lời mời, nhưng thôi miễn…
Nghe Minh Ý , Tạ Vân Đường khỏi thấy xót cho bạn : “Cậu xem, gì , chọn chịu khổ ở giới giải trí chứ?”
Minh Ý khoát tay: “Cậu hiểu . Giống như bây giờ bảo từ bỏ thiết kế trang sức học năm năm, bỏ ?”
Tạ Vân Đường: “Tất nhiên là .”
“Thế chẳng xong .” Minh Ý khẽ nhếch môi, hất cằm về phía bức ảnh chân dung bạn treo phóng lớn tường: “Đợi tớ thành ảnh hậu, tấm ảnh sẽ đáng giá lắm đấy.”
Tạ Vân Đường nhướng mày: “Còn đáng giá hơn cả trang sức tớ thiết kế ?”
Minh Ý cạn lời: “Cái đó khác chứ, trang sức vốn giá trị của nó, cho dù thiết kế thì giá vẫn .”
Nói , Minh Ý giơ tay chỉ tấm ảnh phóng to tường: “Còn cái thì khác, đây là giá trị của bản tớ, tăng theo nước, trở thành vô giá đấy.”
Tạ Vân Đường bật : “Vô giá cơ ! Thế tớ ngắm kỹ mới .”
Sau khi trêu chọc xong, Minh Ý liếc điện thoại buột miệng: “Nhanh thật, ba ngày nữa là giao thừa .”
“Ừ nhỉ.” Tạ Vân Đường đáp: “Năm nay giao thừa đến nhà Phó Thời Lễ ăn Tết chứ nhỉ?”
Minh Ý gật đầu, nhưng ngay đó khẽ lắc.
“Sao thế?”
Minh Ý : “Tớ cũng cần đến nhà họ Phó .”
Tạ Vân Đường khó hiểu: “Sao ?”
“Theo lễ nghi thì chắc chắn , nhưng Phó Thời Lễ cũng chẳng gì với tớ cả.”
Vừa , Minh Ý nhẩm tính ngày tháng: “Hơn nữa dạo tớ cũng ít gặp , hình như đang công tác.”
“Sắp Tết đến nơi mà còn công tác , Phó tổng cũng chăm ghê.”
Minh Ý mím môi, lên tiếng.
“ dù Phó Thời Lễ công tác thì hai vẫn WeChat chứ?” Tạ Vân Đường : “Gửi tin hỏi một câu chẳng xong .”
Minh Ý vẫn thấy trong lòng vướng bận, cô mím môi, trả lời.
Thấy , Tạ Vân Đường nhịn hỏi: “Hai cãi ?”
Ngừng vài giây, Minh Ý Tạ Vân Đường: “Còn nghiêm trọng hơn thế.”
“Hả?”
Tạ Vân Đường sững , ngạc nhiên Minh Ý: “Hai đ.á.n.h ?”
“…”
Minh Ý im lặng trong chốc lát, cũng để Tạ Vân Đường đoán mò nữa, dứt khoát : “Phó Thời Lễ chắc phát hiện tớ mắc chứng sợ gian kín .”