Tình Yêu Đến Muộn - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:43:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

?

Lúc Phó Thời Lễ tìm cô, thể là chuyện gì chứ?

Minh Ý cúi đầu liếc đồng hồ, chẳng lẽ là tới đón cô về nhà họ Diệp?

Chỉ là ý nghĩ đó lóe lên liền cô lập tức gạt bỏ.

Sao thể đặc biệt tới đón cô, thế thì ông chồng plastic Phó Thời Lễ cũng quá tận tâm ?

Sau khi chào tạm biệt Thịnh An Ninh, Minh Ý mang theo đầy nghi hoặc bước xuống lầu.

Vừa khỏi cổng chính Tinh Nghệ truyền thông, Minh Ý lập tức thấy chiếc Bentley đen bóng nổi bật dừng ngay con xe hồng nhạt của cô.

Cửa kính phía xe hạ xuống một nửa, lờ mờ thể thấy gương mặt góc cạnh lạnh lùng của đàn ông bên trong.

Có lẽ cảm nhận ánh mắt của cô, Phó Thời Lễ nhíu mày đầu , ánh mắt xuyên qua lớp kính xe từ từ dừng gương mặt cô.

Thấy , Minh Ý mím môi, bước nhanh về phía chiếc xe. Cô vội lên xe, mà cửa xe Phó Thời Lễ, giơ tay gõ nhẹ lên kính xe.

Đợi đến khi kính xe hạ hẳn xuống, Minh Ý mới cúi , chống khuỷu tay lên khung cửa kính, nghiêng đầu quyến rũ với trong xe: “Ngọn gió nào đưa Phó tổng đến đây ?”

Lông mày Phó Thời Lễ như nhíu thêm chút nữa, trong đáy mắt mang theo vài phần mất kiên nhẫn cô, ánh mắt dừng gương mặt cô trong chốc lát, môi mỏng khẽ mấp máy, giọng điệu lạnh lùng châm chọc: “Diễn xuất của em vẫn khoa trương như thế.”

Minh Ý: “?”

Cái đệt???

Ý là gì?

Cái gì gọi là “vẫn” khoa trương?

Nói trắng mắt ba năm mà diễn xuất vẫn chẳng tiến bộ, chẳng trách giờ vẫn chỉ lẹt đẹt ở tuyến mười tám, ngay cả lễ trao giải danh tiếng cũng chỉ thể nhận mấy cái “giải nước” — ý như hiểu nhầm chứ?

Phó Thời Lễ nhàn nhạt thu ánh , mở miệng dặn đang ở phía ghế lái: “Tần Xuyên, lái xe của vợ về .”

Tần Xuyên khẽ gật đầu: “Vâng, Phó tổng.”

Minh Ý: “?”

Lái xe của ít nhất cũng nên hỏi qua ý kiến một câu chứ?

Dứt lời, Phó Thời Lễ cũng biểu cảm của Minh Ý, giơ tay đẩy cửa xe bước xuống, âu phục thẳng thớm, mặt cô: “Chìa khoá.”

Minh Ý: “Làm gì?”

Thấy cô cảnh giác như , Phó Thời Lễ bỗng thấy buồn , cúi mắt, ánh đầy hứng thú lướt qua gương mặt cô, nhàn nhạt lên tiếng: “Sao? Em định tự lái xe về nhà họ Diệp?”

“……”

Tình hình giao thông ở Lệ Thành giờ , nếu cô tự lái xe về nhà họ Diệp, e là khi cô đến nơi cũng ăn xong bữa tối .

Đệt, tên khốn mỉa mai nữa!

Tức c.h.ế.t !

“……”

Minh Ý mím môi, đầu thèm Phó Thời Lễ – đó là biểu hiện cuối cùng của sự cứng đầu từ cô. Cô giơ tay ném chìa khoá xe lòng Phó Thời Lễ, hừ lạnh: “Có tranh tài xế, dại gì tự lái?”

Thấy , khoé môi Phó Thời Lễ khẽ cong lên nụ gần như thấy rõ, đó đưa chìa khoá xe cho Tần Xuyên: “Dì Lan đang ở nhà, cứ lái thẳng gara xe là .”

Tần Xuyên khẽ gật đầu: “Vâng, Phó tổng.”

Nói xong, Tần Xuyên cầm lấy chìa khóa xe bước về phía chiếc Porsche Taycan mà Minh Ý đỗ bên lề đường.

Giao phó xong xuôi, Phó Thời Lễ sải bước về ghế lái chiếc Bentley, khi mở cửa xe còn ngẩng đầu liếc Minh Ý một cái, thấy cô vẫn nguyên tại chỗ, ánh mắt dừng cô một lúc, giọng nhàn nhạt: “Lên xe, còn cần mời ?”

Nói , tự mở cửa xe trong.

Đứng nguyên tại chỗ, Minh Ý giận đến mức dậm chân. Quả nhiên cả đời cô đừng mong trông cậy sự ga-lăng của Phó Thời Lễ, nhờ giúp lái xe về khi là chuyện “tử tế” nhất mà gã đàn ông khốn nạn thể cho cô !

Một lúc lâu, Minh Ý hít sâu một , lầm bầm mở cửa xe ghế phụ.

Ngồi vững , Phó Thời Lễ giơ tay khởi động xe, liếc mắt cô một cái: “Thắt dây an .”

“…”

Minh Ý cạn lời, tức đến mức suýt quên cả thắt dây an .

Cô phồng má liếc Phó Thời Lễ một cái, giơ tay kéo đai an âm thầm c.h.ử.i rủa tên đàn ông khốn kiếp trong lòng một lượt từ trong ngoài.

Rất nhanh, xe từ từ lăn bánh lên đường chính.

Nhìn hướng xe chạy, Minh Ý kìm thầm nghĩ, chẳng lẽ Phó Thời Lễ thực sự đến đón cô về nhà họ Diệp?

Anh bụng đến ?

Ban đầu Minh Ý vốn chẳng định chuyện nhiều với Phó Thời Lễ, nhưng sự tò mò khiến cô trong lòng ngấm ngầm soạn lời vài lượt, mới lên tiếng: “Sao đang ở Tinh Nghệ?”

Phó Thời Lễ nhướng mắt, nhưng ánh vẫn chăm chú phía : “Dì Lan .”

“Ồ.” Minh Ý gật đầu.

Vài giây cô mới phản ứng , ý là chủ động gọi điện hỏi Dì Lan xem cô ở nhà ?

Minh Ý bây giờ mới ngẩn chớp chớp mắt, chẳng lẽ cô đoán nhầm, Phó Thời Lễ thật sự cố tình đến đón cô?

Nghĩ tới đây, khóe môi Minh Ý khẽ cong lên, coi như vẫn còn chút tính .

Suy nghĩ khiến thái độ của cô với Phó Thời Lễ cũng dịu đôi phần.

Ngay đó, cô nghiêng đầu sang, giả vờ thoải mái : “Nếu định tiện đường đón em về nhà thì bảo một tiếng là , em sẽ chờ ở nhà, cần vất vả vòng qua Tinh Nghệ nữa.”

Cô nhớ tòa nhà tập đoàn Phó thị với Tinh Nghệ vốn cùng một hướng.

Minh Ý dứt lời, thấy giọng Phó Thời Lễ lạnh nhạt: “Em hiểu lầm ?”

“Gì cơ?”

Phó Thời Lễ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt cô, thản nhiên đáp: “Gọi điện hỏi em ở nhà là để em tự đến, qua Tinh Nghệ đón em mới là tiện đường.”

“…………?”

Minh Ý nghiến răng: Cô g.i.ế.c ch.ó!

Suốt quãng đường tiếp theo, khí trong xe gần như chạm đáy, Minh Ý đầu cửa sổ, thèm liếc Phó Thời Lễ lấy một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-4.html.]

Mãi đến khi xe chậm rãi rẽ biệt thự cũ ở Đông Giao, Minh Ý mới điều chỉnh nét mặt. Dù cũng sắp về đến nhà, thể cứ giữ bộ mặt đưa đám mãi, nếu Diệp Thư Thành tưởng cô bướng bỉnh cãi với Phó Thời Lễ.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi Minh Ý hại Phó Thời Lễ thì cô cũng chẳng khá hơn là bao. Mỗi mắng, cô về nhà thể nào cũng Diệp Thư Thành dạy dỗ một trận. Nhất là , vì cô mà Phó Thời Lễ xử theo gia pháp, cô về nhà liền giáo huấn cả buổi, thẻ ngân hàng còn đóng băng suốt nửa năm.

sự thật là, nào cũng là cô Phó Thời Lễ chọc tức đến cứng họng, chứ nếu thì cô việc gì suốt ngày đấu đá với ?

Xe dừng hẳn, Phó Thời Lễ là đầu tiên tháo dây an , mở cửa xuống xe, kéo cửa lấy đống quà và thực phẩm chức năng chuẩn sẵn.

Nhà họ Phó và nhà họ Diệp vốn là chỗ quen , khi học cấp ba, cả nhà họ Phó từng sống ngay bên cạnh biệt thự cũ của nhà họ Diệp, quan hệ hai nhà thiết. Sau lớn lên, mỗi Tết nhất lễ lạt, Phó Thời Lễ đến thăm Diệp Thư Thành đều mang theo nhiều đồ.

Minh Ý liếc hàng ghế , cũng tháo dây an mở cửa xe bước xuống.

cũng là diễn kịch cho Diệp Thư Thành xem, thấy Phó Thời Lễ bê một đống túi lớn túi nhỏ từ xe xuống, cô cũng đó kiểng, mà bước tới giúp xách hai túi, khoác tay cùng trong.

Nhìn những ngón tay thon mảnh đang khoác lên cánh tay , bước chân Phó Thời Lễ khựng , cúi đầu liếc Minh Ý một cái, trong mắt lộ vẻ mơ hồ.

Thấy , sắc mặt Minh Ý cũng phần tự nhiên. Cô đưa tay vén lọn tóc mai bên tai, khẽ nhướng cằm: “Đã diễn thì diễn cho trọn vẹn chứ.”

Vừa , cô nghiêng đầu khẽ: “Phó tổng đừng với em là đến mức cũng chịu nổi đấy nhé?”

Nghe , Phó Thời Lễ nheo mắt , còn kịp mở miệng thì quản gia Chu đẩy cửa bước đón: “Cô chủ, chủ, hai về ? Mau , ông chủ đợi hai nãy giờ đấy, còn nhắc tới nữa cơ!”

Trong tích tắc, Minh Ý liền thu biểu cảm, nụ mặt tươi đến mức như nở cả hoa: “Chú Chu.”

“Ây dà.” Chú Chu hiền hậu: “Mấy tháng gặp mà cô chủ càng ngày càng xinh đấy!”

Minh Ý đáp: “Cảm ơn chú Chu ạ.”

Vừa , chú Chu giơ tay định đỡ đồ tay Phó Thời Lễ, khẽ nghiêng tránh , giọng ôn hòa: “Không cần chú Chu, để cháu tự mang .”

Thấy , Minh Ý ngẩng đầu liếc Phó Thời Lễ một cái.

Đồ khốn, với ai cũng nhẹ nhàng lịch sự, chỉ với cô là cứ như b.ắ.n tên giấu đầu là thế nào?

Thu ánh mắt, Minh Ý mím môi. Cũng đúng thôi, cô với Phó Thời Lễ xưa nay như nước với lửa, trời sinh loại thể sống yên bình cùng .

Hai bước nhà, phòng khách thì thấy Diệp Thư Thành đang sofa đ.á.n.h cờ với Diệp Sâm.

Diệp Sâm là trai của Minh Ý, hiện đang quản lý bộ Diệp thị, về nhà cũng chẳng nhiều hơn Phó Thời Lễ là bao.

Thấy hai bước , Diệp Thư Thành liền dậy đón, Diệp Sâm cũng theo .

Diệp Thư Thành mỉm : “Thời Lễ về , mau , về nhà còn mua gì chứ!”

Phó Thời Lễ khẽ gật đầu, nụ ôn hòa: “Là việc nên ạ.”

Vừa , Diệp Thư Thành kéo tay Phó Thời Lễ về phía sofa: “ lúc con về, mau tới xem ván cờ của bố !”

Đi nửa đường, ông mới sực nhớ điều gì, liền đầu Minh Ý một cái: “Con cũng !”

Minh Ý sớm quen , chỉ cần Phó Thời Lễ ở đó là Diệp Thư Thành chẳng buồn để tâm đến cô. Cô thật sự hiểu nổi Phó Thời Lễ mà Diệp Thư Thành đối xử với cứ như con ruột bằng! Hơn nữa, việc cô nhất quyết theo đuổi con đường nghệ thuật khiến mối quan hệ với Diệp Thư Thành từ lâu chẳng còn thiết.

Đang ngẩn thì Diệp Sâm đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô: “Tiểu Ý của chúng cao thêm .”

Minh Ý cau mày hất tay , ngẩng đầu lên đầy oán trách: “Anh, em hai mươi lăm tuổi , đừng xoa đầu em nữa!”

Diệp Sâm chỉ , đáp: “Đi thôi, hôm nay tâm trạng bố , qua với bố một lúc.”

Minh Ý liếc hai đang trò chuyện vui vẻ sofa, khỏi bĩu môi: “Thôi khỏi, em sợ mắng.”

Diệp Sâm dịu dàng: “Yên tâm , hôm nay Tiểu Trác về, chẳng ai cãi với em , cãi thì sẽ mắng.”

“Thật ?” Nghe , ánh mắt Minh Ý sáng lên: “Hôm nay Diệp Trác về? Hôm qua bố còn gọi điện bảo đều sẽ về mà.”

“Trước khi hai đứa bước , bố nhận cuộc gọi, là chuyến bay hoãn, hôm nay về .”

Minh Ý nhướng mày khẽ: “Đáng đời.”

Diệp Trác là em trai của Minh Ý, kém cô ba tuổi.

Người thì em hòa thuận, còn cô thì em suốt ngày thích trái ý. Nguyên nhân là do hồi nhỏ Diệp Trác chịu lời, cứ khăng khăng rằng là con trai, Diệp Sâm cũng là con trai, tại Diệp Sâm còn thì là em, cứ thế đòi trai. Minh Ý xong thì nhạo , cái mặt non choẹt như cún con dứt sữa mà cũng đòi cô, mơ !

Từ đó trở , hai cứ dịp là đấu khẩu vì chuyện , nhưng cũng chỉ là tranh cãi vặt. Diệp Trác đấu cô, khác hẳn với Phó Thời Lễ – lúc nào cũng khiến cô chịu thiệt.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó là Minh Ý thấy bực bội, nhưng vẫn Diệp Sâm kéo xuống chiếc sofa cạnh Phó Thời Lễ, cùng xem ván cờ với Diệp Thư Thành.

Nhìn bàn cờ với những quân trắng đen đan xen, Minh Ý liền thấy đau đầu. Thật sự hiểu nổi cờ vây nào cũng mê mẩn đến .

Cô chống cằm, lơ đễnh ván cờ. Từ nhỏ tiếp xúc nhiều nên cũng hiểu đôi chút, chỉ là bản hứng thú, càng càng buồn ngủ. Mãi cho đến khi đến giờ ăn tối mới giải thoát.

Bữa tối, dì trong nhà chuẩn hai món theo hai phong cách khác . Minh Ý thích ăn cay, nên đặc biệt hai món Tứ Xuyên, mấy món còn là các món tủ của dì.

Cả bữa cơm diễn trong khí vui vẻ, đến giữa bữa, Diệp Thư Thành hứng chí nổi lên, bảo chú Chu mang mấy bình rượu quý ông cất giữ hơn chục năm .

Thấy , trong lòng Minh Ý liền cảnh giác, tối nay còn về Tây Ngọc Nhạc Đình, nếu Phó Thời Lễ uống say thì ai sẽ lái xe?

Nghĩ đến đây, cô lập tức mở miệng ngăn cản: “Bố ơi, Thời Lễ tối còn lái xe đấy ạ!”

Diệp Thư Thành đang hứng khởi, nào để ý đến ai cản ngăn, lập tức phất tay: “Thế thì về nữa, dù ở nhà cũng thừa phòng, mai là cuối tuần, con với Thời Lễ cứ ở đây một đêm, sáng mai hãy .”

“Thế ạ?”

Minh Ý là đầu tiên phản ứng gay gắt.

Nếu tối nay ngủ ở biệt thự nhà họ Diệp, chẳng cô sẽ ngủ cùng phòng với Phó Thời Lễ ?

Thấy , Diệp Thư Thành nhíu mày: “Sao , con tự nghĩ xem bao lâu về nhà ngủ một đêm? Hôm nay bố quyết , con với Thời Lễ cứ ở nhà.”

Minh Ý còn định phản bác, nhưng ánh mắt của Diệp Sâm chặn . Cô cũng nhận hôm nay Diệp Thư Thành hiếm khi vui vẻ đến , từ khi bà Minh mất, ông từng vui vẻ như thế.

Thực Minh Ý cũng nỡ cụt hứng bố , cuối cùng đành gửi gắm hy vọng Phó Thời Lễ. Giờ phút lẽ chỉ còn mới thể thuyết phục ông bố cố chấp .

Nào ngờ, ngay giây Phó Thời Lễ dịu dàng cất tiếng: “Vậy thì theo bố vợ thôi ạ.”

Nghe , Diệp Thư Thành vui mừng khôn xiết, lập tức rót đầy ly rượu mặt Phó Thời Lễ.

“???”

Minh Ý trừng mắt Phó Thời Lễ, thể tin nổi: Anh đang cái gì đấy?

Bên Diệp Thư Thành đang phấn khởi rót rượu, còn bên , nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , thì lẽ giờ phút Phó Thời Lễ Minh Ý lóc thành từng mảnh.

lúc Minh Ý đang đợi Phó Thời Lễ cho một lời giải thích, nghiêng , nhẹ nhàng dịch về phía cô.

Hai gần , giọng trầm khàn đầy từ tính của Phó Thời Lễ vang lên bên tai cô: “Bởi vì——”

“Đã diễn thì diễn cho tròn vai.”

Ngừng một nhịp, từng chữ, từng chữ : “Phó, phu, nhân.”

Loading...