Tình Yêu Đến Muộn - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:08:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi em?” Minh Ý ngẩn : “Đợi em gì?”
Yết hầu Phó Thời Lễ khẽ động, dù thì đây cũng là đầu tiên chủ động hẹn Minh Ý, hồi hộp là dối, đến mức lúc nãy khi Minh Ý còn về, âm thầm chuẩn sẵn lời trong đầu.
Ngập ngừng một lát, Phó Thời Lễ mới mở miệng: “Chiều nay em rảnh , đưa em tới một nơi.”
Minh Ý rõ ràng phần ngạc nhiên: “Nơi nào ?”
“Đến em sẽ .”
Cái gì chứ, còn thần thần bí bí nữa?
Minh Ý nửa tin nửa ngờ: “Được thôi, để em lên bộ đồ khác, lúc ở phim trường lỡ bẩn .”
Phó Thời Lễ gật đầu: “Ừ.”
Nói xong, Minh Ý còn chần chừ, một cái mới lên lầu.
Gần đây nhiệt độ ở Lệ Thành giảm mạnh, hôm nay gần như xuống âm độ, coi như ngày lạnh nhất trong mấy năm nay.
Về đến phòng ngủ, Minh Ý lấy từ tủ một chiếc quần lót nỉ ấm, cũng Phó Thời Lễ sẽ đưa , nhỡ là ở ngoài trời thì mặc ấm hơn chút, lạnh thế dễ c.h.ế.t cóng.
Nghĩ đến đó, Minh Ý bỗng nhớ điều gì, cô cầm điện thoại mở lịch xem ngày âm hôm nay.
“Cũng rằm tháng Chạp.” Minh Ý lẩm bẩm.
Rằm tháng Chạp là sinh nhật của ông cụ Phó, những năm cô đều cùng gia đình đến nhà cũ nhà họ Phó chúc thọ, lẽ năm nay với tư cách là cháu dâu, cô cùng Phó Thời Lễ.
nếu sinh nhật ông cụ, thì Phó Thời Lễ bí ẩn thế để gì?
Đang suy nghĩ, trong đầu Minh Ý chợt thoáng hiện cuộc trò chuyện với Thịnh An Ninh xe ban sáng, ngay đó, một ý nghĩ phần nực bật : Không lẽ Phó Thời Lễ hẹn cô… chơi lễ?
Nghĩ , Minh Ý khựng .
Theo hiểu bao năm nay của cô về Phó Thời Lễ, vốn chẳng để tâm mấy ngày lễ kiểu , hơn nữa giữa hai vẫn là mối quan hệ “ông chồng plastic”, thể vì một dịp lễ phương Tây mà bỏ dở công việc cả buổi chiều, đặc biệt ở nhà đợi cô để cùng chơi?
nếu , thì hành động bất thường hôm nay của giải thích thế nào?
Minh Ý nghĩ nghĩ vẫn tìm lý do, đến khi bàn trang điểm mới hồn.
Thôi kệ, cần Phó Thời Lễ định gì, ngoài vẫn ăn mặc xinh mới .
Trong lòng cô vẫn còn một tia hy vọng: … hôm nay Phó Thời Lễ bỗng dưng t.ử tế, chẳng lẽ chuẩn gì?
Nghĩ thế, Minh Ý cầm cọ tỉ mỉ trang điểm theo phong cách tiểu thư nhà giàu đang thịnh hành, kẻ eyeliner hất lên, tô son bóng màu đỏ đào, khiến cả toát lên nét sang lạnh, kiêu kỳ nhưng quyến rũ.
Trang điểm xong, cô xuống phòng đồ, chọn một chiếc váy nhung màu xanh đậm sang trọng, khoác ngoài áo kẻ cùng tông, quàng thêm khăn len trắng ngà và đôi bốt cao sáu phân, lạnh lùng gợi cảm.
Khi bước , Phó Thời Lễ xong vest đợi. Không thấy cô , bình thường luôn phối đồ đồng màu, hôm nay hiếm hoi đổi sang vest đen kết hợp cà vạt xanh, ton-sur-ton với váy của cô, trông như hẹn .
Nhìn cảnh đó, Minh Ý sững .
Phó Thời Lễ nâng mắt, giọng vẫn nhàn nhạt như thường: “Sao thế?”
Hoàn hồn , Minh Ý lắc đầu: “Không gì, em xong , thôi.”
“Ừ.”
Phó Thời Lễ khẽ đáp, bước dài , đến xe những ngay mà còn chủ động mở cửa ghế phụ cho cô.
Ngồi ghế phụ, Minh Ý vẫn thấy khó tin – đây thật sự là việc Phó Thời Lễ ư? Hay đây là bản “phiên bản Giáng sinh” của ?
Xe nhanh ch.óng dừng một nhà hàng Âu mà Minh Ý thường đến chụp ảnh check-in. Nhà hàng là nơi cô và Tạ Vân Đường phát hiện hồi học cấp ba, khi đó khai trương, khách khứa còn ít, cô chỉ vì thích phong cách bài trí nên kéo Tạ Vân Đường đến, ai ngờ tìm một “kho báu ẩm thực”.
Từ đó, mỗi khi họp bạn ăn thứ gì mắt, tinh tế mà hợp khẩu vị, Minh Ý đều đến đây.
Phó Thời Lễ đặt bàn cạnh cửa sổ, chỉ cần nghiêng đầu thấy đài phun nước ở quảng trường phía đối diện.
Đợi đến khi gọi món xong, Minh Ý mới nhận hôm nay nhà hàng vắng khách lạ thường, đáng giờ đông nghịt mới .
Cô còn kịp hỏi thì một giọng xa lạ kéo cô trở thực tại.
Ngẩng đầu, thấy một nhân viên phục vụ trẻ tuổi, tay ôm một bó hồng đỏ mặt cô: “Xin chào, cô Minh xinh , đây là hoa tươi Phó Thời Lễ đặt tặng, chúc cô Giáng sinh vui vẻ.”
Minh Ý ngẩn một chút mới đưa tay nhận lấy, trong đầu vẫn hoài nghi đang mơ – Phó Thời Lễ mà tặng hoa cho cô?
Cô theo bản năng cúi đầu thoáng qua cái tên thiệp, quả thật là ba chữ Phó Thời Lễ. Lấy bình tĩnh, Minh Ý mới lễ phép : “Cảm ơn.”
Nói xong, cô cúi đầu bó hoa hồng trong tay, khoé môi kìm nhếch lên – hồng đỏ phối voan đen, xem Phó Thời Lễ cũng chút mắt thẩm mỹ.
Đang nghĩ , Minh Ý ngẩng đầu thấy Phó Thời Lễ mặc âu phục chỉnh tề, đang về phía .
Anh đến gần, liếc bó hồng đặt bàn, vẫn giữ dáng vẻ trầm tĩnh và tao nhã thường ngày, cúi xuống đối diện cô, nhàn nhạt hỏi: “Thích ?”
Dù từ nhỏ đến lớn Minh Ý nhận hoa nhiều đếm xuể, nhưng hầu hết đều hoặc tặng khác hoặc vứt thẳng thùng rác, đây là đầu tiên cô nghiêm túc một bó hoa nhận .
Ngừng vài giây, Minh Ý mím môi, niềm vui bảy phần chỉ để lộ ba phần, dè dặt gật đầu: “Ừm, hoa .”
Vừa dứt lời Phó Thời Lễ thong thả : “Người hơn hoa.”
Minh Ý sững , thầm nghĩ, con hôm nay chuyện t.ử tế ?
Hoàn hồn, cô nghi ngờ ngẩng đầu , ánh mắt dừng khuôn mặt thật lâu lộ vẻ khó tin: “Anh thật sự là Phó Thời Lễ ? Không ai nhập hồn đấy chứ?”
Phó Thời Lễ nhướng mày nhẹ: “Em thấy thế nào?”
Minh Ý bán tín bán nghi thu mắt : “Em thấy giống lắm.”
Anh khẽ “tsk” một tiếng, mỉm trêu chọc: “Là ông nội bảo.”
Nghe , bàn tay đang vuốt ve cánh hoa hồng của Minh Ý khựng , bỗng nhiên dâng lên chút hụt hẫng khó tả, nhưng nghĩ thấy chuyện mới hợp lý, cảm giác hụt hẫng cũng nhanh ch.óng tan biến.
Cô bĩu môi: “Ồ, em ngay là do ông nội…”
Chưa dứt câu, bên tai vang lên tiếng trầm thấp, trong trẻo của đàn ông. Ngừng một nhịp, giọng chậm rãi vang lên: “Anh cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-39.html.]
Minh Ý chớp mắt: “Anh cũng gì?”
Dù trong lòng đoán đáp án nhưng vẫn .
Một lát, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng trầm ấm quấn quýt: “Muốn tặng hoa cho em, cũng cùng em đón lễ.”
Minh Ý cố nén nụ , khẽ ngẩng cằm: “Thế còn .”
lúc , nhân viên phục vụ bưng món chính của hôm nay lên, giới thiệu xong, lễ phép : “Hai vị dùng bữa ngon miệng.”
Minh Ý gật đầu đáp lễ tiện miệng nhỏ giọng: “Hôm nay lễ lớn thế mà nhà hàng vắng tanh, bình thường đặt chỗ thì gì bàn.”
Phục vụ mỉm : “Để đảm bảo trải nghiệm ăn uống nhất cho cô Minh, hôm nay Phó bao trọn nhà hàng.”
Nghe , động tác của Minh Ý khựng , chớp mắt mấy cái, ngạc nhiên ngẩng đầu Phó Thời Lễ, trong thoáng chốc gì.
Anh chỉ mỉm , giọng trầm thấp: “Là vinh hạnh của .”
Minh Ý mím môi, cố kìm nụ , thu ánh mắt – hôm nay , bỗng nhiên mấy câu ngọt ngào thế ?
Bữa ăn hôm đó Minh Ý ăn ngon, chỉ hoa tươi bạn mà còn món Wellington và ốc nướng kiểu Pháp cô thích nhất.
Có lẽ do tâm trạng vui vẻ, ngay cả bước chân lúc rời nhà hàng cũng nhẹ hơn hẳn.
Đẩy cửa , Minh Ý mới phát hiện từ bao giờ ngoài trời lất phất tuyết rơi.
Trời dần tối, những chiếc đèn nhỏ cây thông Noel bên đường sáng rực, làn tuyết đầu mùa, bầu khí lễ hội thêm phần ấm áp.
“Phó Thời Lễ, tuyết rơi .”
Vừa , Minh Ý theo bản năng đưa tay hứng một bông tuyết, đáng tiếc kịp rõ hình dáng nó tan .
“Ừ, tuyết rơi .” Ngừng một nhịp, Phó Thời Lễ lên tiếng: “Gần đây một trung tâm thương mại cao cấp mới mở, dạo ?”
Minh Ý chớp mắt: “Ý là mua sắm với em?”
Anh cúi mắt, gương mặt cô mấy giây: “Có thể hiểu như .”
Nghe , Minh Ý cố nén khoé môi nhếch lên: “Được thôi, trả tiền thì tội gì.”
Có lẽ vì Phó Thời Lễ bảo gửi sẵn quần áo của cả quý tới, nên Minh Ý dạo hồi lâu mà chẳng thấy món nào ưng ý, chỉ miễn cưỡng chọn một chiếc áo măng tô màu lạc đà coi như tạm chấp nhận .
Dạo suốt hai tiếng, chỉ mua một chiếc áo khoác, Minh Ý cụt hứng hẳn, bước khỏi cửa hàng phịch xuống ghế ngoài trung tâm thương mại, nũng nịu: “Không , em nổi nữa, mệt quá .”
Phó Thời Lễ mặt cô, cúi đầu, hàng mi khẽ rũ: “Vậy ăn chút gì nhé?”
Minh Ý lắc đầu: “Không ăn nổi, bữa tối còn tiêu hết.”
“Thế…” Phó Thời Lễ ngẫm nghĩ vài giây: “Đi xem phim ?”
Nghe , Minh Ý chớp mắt. Đây đúng là một ý , từ khi nghiệp đến giờ, cũng mấy năm cô thời gian rạp chiếu phim.
Cô nghĩ vài giây gật đầu: “Cũng .”
để quá đắc ý, Minh Ý thêm: “Người mời em xem phim xếp hàng từ Lệ Thành đến Giang Thành vòng một lượt cũng hết, hôm nay lợi đấy.”
Thấy “con công nhỏ” cứ vẻ kiêu ngạo, Phó Thời Lễ khẽ : “Ừ, lợi .”
Giọng đàn ông trầm thấp, cô nghĩ nhiều , mà trong tiếng dường như còn xen chút cưng chiều.
Rạp chiếu phim ở tầng bốn, giờ họ đang ở tầng mười hai, trò chuyện về phía thang máy.
Người chờ thang khá đông, nhưng đa xuống ở giữa đường, trùng hợp , đến tầng bốn chỉ còn mỗi cô và Phó Thời Lễ.
Vì lúc đầu thang máy đông, Minh Ý chen cùng, may mà Phó Thời Lễ kịp chắn phía , giúp cô giữ một gian nhỏ, ép sát góc.
Khi Minh Ý đang âm thầm nghĩ, nên nhân hôm nay thể hiện mà mềm lòng với một chút thì—
Thang máy đột nhiên rung mạnh một cái, con màn hình nhảy từ mười xuống tám, ngay đó là một tiếng “rầm”, mấy bóng đèn trong thang lập tức tắt ngúm.
Tim Minh Ý cũng run lên dữ dội, bóng tối và sợ hãi nhanh ch.óng tràn ngập khắp cơ thể.
Không gian chật hẹp tối om chẳng thấy gì, Minh Ý như nghẹt thở, và cùng lúc đó, những ký ức chôn vùi từ lâu ồ ạt ùa về.
Cô nhớ đến đêm năm tuổi, căn phòng chứa đồ ẩm thấp đầy mạng nhện, nhớ đến khuôn mặt đáng sợ âm u của giúp việc, sự sợ hãi và ngột ngạt phủ chụp đến mức khiến cô gần như ngạt thở.
Hơi thở Minh Ý càng lúc càng dồn dập, thấp giọng lẩm bẩm: “Đừng, đừng khoá cửa… đừng… đừng… cho em … cho em …”
Hồi đó, mùa hè năm cô năm tuổi, cả nhà họ Diệp đến Giang Thành mừng thọ ông ngoại, chỉ Minh Ý vì thuỷ đậu bất ngờ nên ở , trong nhà chỉ còn một bảo mẫu việc hai năm chăm sóc.
Không ai ngờ bảo mẫu bề ngoài hiền lành liên quan đến đối thủ từng đối đầu với nhà họ Diệp. Trước đó vài năm, công ty của đối thủ vì thủ đoạn cạnh tranh chính đáng mà phá sản, từ đó hận thù chất chồng. Người bảo mẫu nhà họ Diệp cũng là để tìm cơ hội báo thù.
Mà cô “công chúa nhỏ” luôn nâng niu trong lòng bàn tay nhà họ Diệp – Minh Ý, trở thành mục tiêu đầu tiên. Nhân lúc cả nhà vắng, bảo mẫu nhốt cô bé đang sốt cao kho chứa đồ tầng hầm bỏ trốn, mãi ba ngày nhà mới tìm cô.
Từ đó, Minh Ý để di chứng, y học gọi là chứng sợ gian kín.
Phó Thời Lễ nhấn chuông báo động, liên hệ với nhân viên trung tâm xong mới nhận sự bất thường của Minh Ý.
“Minh Ý?”
Thấy cô mặt mày tái nhợt xổm ở góc, tim Phó Thời Lễ như thắt . Anh cúi bật đèn pin, khẽ gọi: “Minh Ý?”
Lúc , Minh Ý vẫn bao trùm bởi bóng tối thời thơ ấu, như thấy chính khi – nhốt tầng hầm, đến khản giọng, đến kiệt sức mà chẳng ai đến cứu.
Trong mơ hồ, cô chợt thấy gọi tên .
Hàng mi khẽ run, khi từ từ mở mắt, mặt cô dần hiện một vệt sáng, sáng dịu và ấm áp.
Rồi vệt sáng dần hoà một gương mặt quen thuộc. Hàng mi Minh Ý khẽ run, còn kịp gọi tên đó, lòng bàn tay một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Trong bóng tối, nhiệt độ từ lòng bàn tay liên tục truyền tới, như một nguồn sưởi ấm, như một ánh sáng bất ngờ xuất hiện giữa đêm đen.
Cô theo bản năng siết c.h.ặ.t t.a.y , như kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ chiếc phao, nỗi sợ hãi rối loạn trong tim dần lắng xuống.
Thấy , Phó Thời Lễ khẽ cúi đầu, cẩn trọng ôm trọn lấy cô lòng.
Lông mày đàn ông cau c.h.ặ.t, thở nặng nề, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khoé mắt cô, giọng trầm thấp, cẩn thận: “Minh Ý, đừng sợ, ở đây.”