Tình Yêu Đến Muộn - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:07:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm , Minh Ý xe của Phó Thời Lễ cùng về.
Cả đoạn đường, cô nghĩ mãi mà vẫn hiểu nổi, tối nay Phó Thời Lễ mà hành xử kỳ lạ như .
Dù ban đầu chuyện giấu hôn nhân là do cô đề xuất, nhưng Phó Thời Lễ cũng hề phản đối mà đồng ý luôn. Minh Ý cứ tưởng rằng Phó Thời Lễ cũng ngoài chuyện kết hôn.
hôm nay đột nhiên công khai chuyện , còn nhiều điều mập mờ, cô nhất thời hiểu nổi lý do .
Minh Ý nghĩ kỹ một chút, lúc ở phòng riêng, những lời Phó Thời Lễ khi đó cô chỉ mải hổ, nghĩ sâu xa. Nhớ những lời tối nay, nhiều, nhưng thực chẳng gì cả, từ đầu đến cuối cũng chẳng đề cập gì đến cô, hình như cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cô.
Ban đầu cô còn định về nhà chất vấn một trận, nhưng giờ nghĩ kỹ cũng chẳng gì để hỏi. Hỏi nhiều giống như cô tự đa tình , dù từ đầu tới cuối Phó Thời Lễ cũng chẳng nhắc tới nửa chữ nào liên quan tới cô.
Cùng lắm là hôm nay, tổng giám đốc tập đoàn Phó thị kết hôn sớm, thêm một Phó phu nhân tồn tại mà thôi.
Phó phu nhân thì liên quan gì tới nữ diễn viên Minh Ý cơ chứ? QWQ
Nghĩ , Minh Ý cũng thấy nhẹ nhõm hơn.
Về đến Tây Ngọc Nhạc Đình, Minh Ý gì nhiều với Phó Thời Lễ, cô phòng tắm thư thái ngâm chuẩn ngủ.
Thế nhưng, đúng lúc Minh Ý xong cả bộ skincare đêm, định lên giường ngủ thì cái bụng đói cồn cào bắt đầu kêu réo.
Minh Ý đưa tay sờ bụng đang réo vang, ngẩng đầu đồng hồ, mười một giờ đêm .
Bữa tối ngoài mười hai miếng sườn , cô cũng chẳng ăn gì mấy, giờ chắc tiêu hóa sạch , bảo bây giờ đói đến thế.
Minh Ý từ nhỏ một tật , đói bụng thì dù muộn buồn ngủ thế nào cũng chẳng ngủ nổi.
Do dự vài giây, Minh Ý khoác áo ngủ mở cửa xuống tầng, định bụng xem trong tủ lạnh gì ăn .
Xuống tới nhà, Minh Ý mở cửa tủ lạnh thì điện thoại sáng lên. Cô cúi đầu , màn hình đúng lúc hiện hai tin nhắn mới từ Chu Dạng.
Minh Ý cau mày, giờ Chu Dạng nhắn cho cô gì?
Cô nghi hoặc mở xem, nhưng giây tiếp theo, rõ nội dung tin nhắn, Minh Ý suýt nữa thì ngất xỉu.
[Chu Dạng: Chị Minh Ý!! Người mà tối nay Phó tổng là thanh mai trúc mã, chính là chị đúng !!]
[Chu Dạng: về nhà mới nhớ tại thấy chiếc nhẫn của Phó tổng quen mắt như , vì sáng nay thấy một chiếc giống hệt!!]
Minh Ý cạn lời, cô thấy giọng điệu vẻ hào hứng thế?
Ngừng mấy giây, Minh Ý cúi đầu trả lời.
[Minh Ý: ……]
[Minh Ý: Nếu phát hiện thì phủ nhận nữa, nhưng nhớ giữ bí mật nhé.]
Nhắn xong, Minh Ý trực tiếp tắt màn hình, lấy từ tủ lạnh một cái xúc xích ngô và một hộp sữa , định bỏ lò vi sóng nóng ăn tạm.
Thế nhưng, mới đóng cửa tủ lạnh , cô liền va một bức tường .
Cả cô theo quán tính ngả , còn kịp hét lên thì eo cô một cánh tay vững vàng ôm lấy, kéo cô lòng, tiện thể còn dự đoán hành động tiếp theo của cô, nhanh ch.óng đưa tay bịt miệng cô .
Minh Ý giật , theo bản năng giãy giụa hai , tới khi thấy rõ mặt, cô mới phát hai tiếng ậm ừ, trừng mắt : “Còn mau buông em ?”
Phó Thời Lễ cúi xuống cô một cái, lập tức buông tay.
Vừa buông , Minh Ý vội bật xa khỏi lòng , cô bắt đầu nghiêm túc hoài nghi hôm nay quả tạ chiếu , chuyện vô lý cứ liên tục xảy .
Cơn tức giận nhịn cả tối cuối cùng bộc phát: “Phó Thời Lễ, đấy? Tự dưng xuất hiện, định dọa c.h.ế.t ?”
Phó Thời Lễ bình thản đáp: “Biệt thự an .”
Ý là, trong nhà ngoài dì Lan thì chỉ còn , cô sợ cái gì chứ.
Minh Ý trợn mắt xem thường, thèm lời giải thích: “Đêm hôm khuya khoắt lưng, xem sợ ?”
Phó Thời Lễ thản nhiên nhận cãi , chỉ thoáng qua đồ trong tay cô, ánh mắt dừng mặt cô: “Đói ?”
Minh Ý mím môi, theo phản xạ giấu đồ ăn lưng, hậm hực đáp: “Không liên quan tới .”
Nói xong, Minh Ý xoay định bếp, nhưng kịp bước thì cổ tay nhẹ nhàng giữ .
Ngay đó, một giọng trầm thấp, nhẹ nhàng xen lẫn chút bất lực thở dài vang lên bên tai cô: “Khoan .”
Minh Ý đầu: “Làm gì?”
Phó Thời Lễ cúi đầu, ánh mắt dừng mặt Minh Ý, cô mấy giây, như nhận thua, thở dài một . Dù về chuyện dỗ , quả thật nhiều kinh nghiệm.
Một lát , giọng khẽ khàng vang lên: “Là của , nên lưng em.”
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, giọng dịu dàng đầy cưng chiều: “Đừng giận nữa, ? Công chúa.”
Minh Ý ngẩn , hàng mi cô run nhẹ. Phó Thời Lễ đang… đang dỗ cô ? Không cô đang mơ đấy chứ?
thấy chân thành thế , tha thứ cũng .
Ngừng một lúc, Minh Ý cong môi, dù lòng vui như hoa nở nhưng mặt vẫn tỏ vẻ cao quý lạnh lùng: “Muốn em tha thứ cũng , nhưng còn tùy biểu hiện của .”
Nghe , Phó Thời Lễ nhẹ, ánh mắt ung dung cô: “Công chúa biểu hiện thế nào?”
Minh Ý nâng cằm, đầy kiêu hãnh chỉ về phía bếp: “Trước tiên gì đó cho em ăn . Em ăn no, tâm trạng sẽ giận nữa.”
Chuyện Phó Thời Lễ nấu ăn, Minh Ý cũng chỉ ông nội Phó nhắc qua. Hôm nay cô thể tranh thủ cơ hội thử tài , bình thường dễ gì dịp.
“Được.” Phó Thời Lễ đáp, đưa tay thong thả lấy đồ ăn từ tay Minh Ý, nghiêng đầu hỏi: “Vừa định hâm nóng mấy thứ ?”
Minh Ý mím môi khẽ gật đầu.
Thấy thế, Phó Thời Lễ nhẹ, xoay bước bếp.
Minh Ý: ???
Cái kiểu đó của là ý gì? Khinh thường ai đấy? Biết nấu ăn thì giỏi lắm ?
Thế nhưng, mười lăm phút , Minh Ý bát mì nước trong vắt, thơm ngon, màu sắc hấp dẫn bày bàn, bất giác nuốt nước bọt.
Ừ thì, nấu ăn đúng là giỏi thật.
Phó Thời Lễ từ bếp , đặt đôi đũa lên bàn: “Nếm thử xem hợp khẩu vị của em .”
Minh Ý giơ tay cầm đũa lên, khi ăn còn ngẩng đầu : “Anh học nấu ăn từ bao giờ ?”
Phó Thời Lễ kéo ghế đối diện với cô, mỉm đáp: “Đợi em ăn xong .”
Thấy vẻ bí hiểm, Minh Ý cũng hỏi thêm, cúi đầu nếm thử luôn cho . Phải là dày cô kén ăn thế nào. Từ nhỏ cô biếng ăn, để chứng đau dày, vì thế bà Minh thuê riêng mấy đầu bếp tư nhân chỉ để chiều theo khẩu vị tiểu công chúa .
Minh Ý gắp vài sợi mì, thổi nhẹ dè dặt đưa miệng.
Dù chỉ ngửi mùi cũng kiểu “món ăn kỳ quặc”, nhưng cô thật sự ngờ NGON đến thế! Ngon hơn cả mấy bát mì hải sản trăm nghìn trong nhà hàng cao cấp gấp vạn !!!
“Thế nào? Ngon ?”
Dù trong lòng thốt lên là ngon lắm , nhưng sợ Phó Thời Lễ đắc ý quá, Minh Ý vẫn kìm nén cảm xúc, ngẩng đầu gật đầu một cái, đ.á.n.h giá công tâm: “Ừm, cũng .”
Phó Thời Lễ biểu cảm cô, rõ nhưng vạch trần, chỉ khẽ bật chậm rãi : “Được.”
Anh ngừng vài giây, đó hỏi tiếp: “Vậy công chúa, giờ tâm trạng hơn ?”
Động tác gắp mì của Minh Ý khựng , cô mím môi, ngẩng đầu , ngập ngừng vài giây mới : “Nể mặt bát mì , coi như chấp nữa.”
Vừa dứt lời, còn kịp để Phó Thời Lễ phản ứng, điện thoại để bàn của Minh Ý bỗng sáng lên.
Phó Thời Lễ theo phản xạ sang.
Dù chỉ hiện lên trong chớp mắt, nhưng vẫn kịp thấy hai chữ “Chu Dạng”, sắc mặt lập tức trầm xuống, nhíu mày.
Mà Minh Ý nhận sự đổi đó, ăn mì tiện tay mở khung chat WeChat.
[Chu Dạng: Minh Ý, chị yên tâm, sẽ với ai .]
Thấy tin nhắn đó, Minh Ý khẽ thở phào, khoé môi cong lên, cúi đầu gõ chữ.
còn kịp bấm gửi, cô thấy đối diện vang lên tiếng ghế dịch cực kỳ khó chịu.
Phó Thời Lễ dậy, chỉ để một câu: “Em ăn , lên tầng .”
Rồi bỏ .
Tại chỗ, Minh Ý ngơ ngác: “Hả?”
Gì trời? Vừa còn bình thường, giờ lật mặt còn nhanh hơn lật sách??
—
Hôm cảnh của Minh Ý. Đến hôm nữa khi cô tới phim trường, tin đồn Phó Thời Lễ kết hôn từ sớm lan khắp đoàn phim.
“Nghe gì ? Phó tổng cưới vợ đấy.”
“Phó tổng nào cơ?”
“Trí nhớ kém thế? Còn ai ngoài Phó tổng hôm đến phim trường nữa chứ!”
“Thật á? Tin từ ?”
“Cậu còn , hôm qua cả đoàn truyền tai . Hôm Phó tổng mời ăn cơm, đạo diễn Trần với ảnh đế Kỳ đều mặt. Nghe Phó tổng uống quá chén lỡ miệng .”
“Trời ơi? Thật ? Cưới cơ á?!”
“Thật chứ còn gì nữa? Hôm đó trong phòng bao nhiêu thấy mà.”
Vừa , trong đoàn liếc Minh Ý đang ở khu nghỉ kịch bản, “Không tin thì hỏi cô Minh xem.”
Bị gọi bất ngờ, Minh Ý khựng , giả vờ thấy gì, ngẩng đầu:
“Có chuyện gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-38.html.]
“Cô Minh, hôm đó cô cũng ăn cùng bàn với đạo diễn Trần và Phó tổng ?”
Minh Ý: “…”
Ba lượt mời trong cùng một phòng bao với đạo diễn và nhà sản xuất, chuyện đó là quyết định từ buổi ăn .
Cô thể phủ nhận, đành gật đầu cứng ngắc: “Ừ… đúng.”
Nghe , nhân viên lập tức hớn hở mặt: “Vậy thì chắc cô cũng mấy tin đồn nhỉ? Cô thật cho bọn , là thật ?”
“…”
Sau hai giây, Minh Ý gượng: “Thật lúc họ chuyện đó ngoài , cũng chỉ mới tin sáng nay thôi.”
“Ồ, thế .”
Nghe , nhân viên chút tiếc nuối, lẩm bẩm: “ thấy chắc là thật đấy, dù gì cũng nhiều thấy, chính miệng Phó tổng thừa nhận cơ mà.”
“…”
Minh Ý cạn lời, tự dưng lôi cô mớ lùm xùm ?
Thế nhưng, cô ngờ , chuyện mới chỉ bắt đầu.
Sáng nay cảnh của cô nhiều, thời gian chờ máy cũng đủ để cả chục phiên bản khác của cái tin đồn .
Có cô với Phó Thời Lễ là hôn nhân thương mại, ngoài mặt thì t.ử tế, lưng ai lo việc nấy. Có bảo hai là thanh mai trúc mã, từ áo đồng phục tới váy cưới. Thậm chí còn bịa rằng cô theo đuổi Phó Thời Lễ từ nhỏ…
Nghe đến mức Minh Ý chỉ co ngón chân đào một căn hộ cao cấp để chui xuống, tiện thể trong đầu ghi thêm món nợ sổ của Phó Thời Lễ. Dù ai cô là Phó phu nhân, nhưng nếu hôm đó năng linh tinh trong bữa tiệc, thì gì chuyện hôm nay!
Cùng lúc đó, group công việc của Tập đoàn Phó thị cũng đang xôn xao kém.
[Nghe gì , Phó tổng cưới đấy!!]
[Hả? Thật ? Cưới hồi nào ? Cậu tin từ thế?]
[ đứa bạn học, bạn nó đang thực tập ở đoàn phim, mấy hôm Phó tổng uống nhiều ở tiệc đoàn nên lỡ lời.]
[Tin chắc đấy? tưởng tượng cảnh Phó tổng uống say mà mấy chuyện .]
[ cũng thấy đáng tin lắm, văn phòng tổng giám đốc từ thư ký tới trợ lý là nam, mới còn tưởng sếp sợ phụ nữ nữa cơ.]
[Thế thì… bọn cá cược một ván nhé?]
[Cược gì cơ?]
[Hôm nay là lễ Giáng Sinh, bình thường Phó tổng luôn là cuối cùng rời công ty. Nếu hôm nay tan sớm, chắc chắn là để về đón lễ cùng vợ . Sao nào, cá một bữa cá nướng nhé, dám ?]
[Cược thì cược! cá là hôm nay Phó tổng vẫn tan đúng giờ như thường lệ!]
[Được, là chốt nhé!]
[Ê khoan , hai đừng vội cược, chuyện thế hỏi trợ lý Tần cho chắc?]
[Cũng đúng. @Trợ lý Tần @Trợ lý Tần]
[@Trợ lý Tần mau đây , giải đáp tò mò giúp chúng với! Phó tổng thật sự kết hôn ?]
[@Trợ lý Tần @Trợ lý Tần @Trợ lý Tần]
Trong văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất, điện thoại của Tần Xuyên cứ reo mãi ngừng.
Phó Thời Lễ nhíu mày, khẽ ngẩng mắt liếc sang: “Có việc gấp thì ngoài điện .”
Tần Xuyên liếc qua tin nhắn trong nhóm, lập tức tắt chuông: “Xin Phó tổng, chuyển sang chế độ im lặng .”
Từ hôm qua đến giờ cảm nhận rõ tâm trạng Phó Thời Lễ . Hôm qua họp suốt cả ngày đủ, bây giờ chỉ cách ba mét mà vẫn cảm nhận luồng áp suất thấp toả quanh sếp. Anh chẳng dám đùa với lửa chỉ vì cái điện thoại.
Nghe , Phó Thời Lễ gì, thu ánh mắt cúi đầu tiếp tục xem bảng báo cáo tài chính bàn.
Chớp mắt nửa tiếng trôi qua, thấy hàng chân mày của Phó Thời Lễ cau , Tần Xuyên càng thấy khí trong phòng việc gì đó sai sai.
Bình thường gần đây tâm trạng của “Đại ma vương” trông khá mà, ít nhất đêm đó là … Lẽ nào tối hôm đó về nhà xảy chuyện gì với bà xã?
Tần Xuyên càng nghĩ càng thấy khả năng đó cao. lúc , điện thoại bất chợt hiện thông báo tin nhắn — là từ ông cụ Phó.
Thấy , Tần Xuyên như vớ cọng rơm cứu mạng, vội mở máy dè dặt cất tiếng: “Phó tổng.”
Phó Thời Lễ nhấc mắt: “Sao?”
Tần Xuyên cẩn thận đưa điện thoại qua: “Ông Phó hỏi… chuẩn quà Giáng Sinh cho Phó phu nhân .”
Nói đến đây, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ướt cả lưng áo sơ mi của Tần Xuyên. Bởi vì thừa , giờ phút mà phiền là đang mạo hiểm với nguy cơ sa thải.
Nghe , Phó Thời Lễ chỉ lạnh lùng liếc một cái, gì.
Tim Tần Xuyên thắt .
lúc đang âm thầm tiếc nuối cho sự nghiệp của thì Phó Thời Lễ lên tiếng, giọng nhàn nhạt: “Căn hộ ở Tinh Lan Loan bảo sắp xếp sửa sang thế nào ?”
Nghe hỏi, Tần Xuyên lập tức đáp: “Nhà thiết kế chỉnh bản thiết kế đúng như yêu cầu của . Nếu xem thấy thì thể bắt đầu thi công luôn.”
“Ừm.” Phó Thời Lễ gật đầu: “Lát nữa đem bản thiết kế qua đây.”
“Vâng.” – Tần Xuyên đáp.
Phó Thời Lễ gập tập tài liệu tay : “Còn nữa, giúp đặt bàn ở một nhà hàng Âu.”
Nghe đến đây, Tần Xuyên dè dặt hỏi: “Là nhà hàng mà phu nhân thích ạ?”
Phó Thời Lễ trả lời, coi như ngầm thừa nhận.
Thấy , Tần Xuyên lập tức : “Rõ Phó tổng, ngay đây.”
Nói xong, nhanh ch.óng rời khỏi văn phòng. Đến khi cánh cửa phòng khép , mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngừng vài giây, Tần Xuyên nhịn mà cảm thán: Làm thư ký đúng là nghề độ nguy hiểm cao thật.
Buổi chiều hôm đó, việc Phó Thời Lễ tan sớm một nữa gây chấn động cả group nội bộ của Tập đoàn Phó thị.
[Sốc! Đại ma vương tan sớm !!]
[Trời ơi! là chuyện hiếm ! Phó tổng tan sớm á??]
[Không thể tin nổi! ở Phó thị 4 năm mà đầu tiên thấy Phó tổng về giờ việc! Lẽ nào tin đồn sáng nay là thật?]
[Phó tổng thực sự về sớm để đón lễ với vợ ?]
[Cứu với! Trụ cột tinh thần của ở công ty đổ , Phó tổng kết hôn thật !]
[ bảo tin của chính xác mà. Người sáng nay cược với , nợ một bữa cá nướng đấy nhé!]
[ cũng chắc là về đón lễ , còn việc gì khác thì ?]
[Thôi đừng đoán mò nữa, tag trợ lý Tần hỏi thẳng cho nhanh. @Trợ lý Tần]
[Sáng nay tag mấy mà, chắc bận.]
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, Tần Xuyên — cả ngày im lặng tiếng — bất ngờ xuất hiện. Anh chẳng gì, chỉ gửi một biểu tượng: [✔️]
Ngay lập tức, group của Tập đoàn Phó thị như bùng nổ.
Cùng lúc đó, do Thịnh An Ninh sắp xếp lịch trình Giáng Sinh của Minh Ý từ sớm, nên hôm nay Minh Ý chỉ một phân cảnh buổi sáng. Trưa xong, Thịnh An Ninh đến phim trường đón Minh Ý về.
Trên xe, Thịnh An Ninh lấy từ túi một quả táo gói cẩn thận, đưa cho Minh Ý: “Giáng Sinh vui vẻ nhé. Táo lẽ nên đưa em đêm Giáng Sinh, nhưng hôm qua em nghỉ nên đành để hôm nay.”
Minh Ý nhận lấy: “Cảm ơn chị An Ninh.”
“À .” – Thịnh An Ninh , giọng trêu chọc: “Hôm nay là lễ mà, em định đón thế nào? Cùng Phó tổng tận hưởng thế giới hai chứ?”
Minh Ý bỏ quả táo túi, bĩu môi: “Làm gì thế giới hai nào .”
“Hả? Không thể nào. Chẳng lẽ chồng em động thái gì ?”
Minh Ý lắc đầu: “Không nữa. Em quen Phó Thời Lễ bao năm mà từng thấy đón Giáng Sinh bao giờ.”
Thịnh An Ninh sững , khó tin: “Không thể nào, Phó tổng thiếu tinh tế thế á?”
Nghe , Minh Ý bật : “Bốn chữ đó miêu tả Phó Thời Lễ thì đúng lắm.”
“ mà , chị trong đoàn phim đồn nhiều tin về em với Phó tổng đấy.”
“Dừng!” – Minh Ý cắt lời: “Đó là chuyện của Phó Thời Lễ với vợ , với em.”
“…”
Thịnh An Ninh hỏi : “Thế khác chỗ nào?”
Minh Ý chớp mắt: “Khác nhiều lắm chị ạ.”
“ mà, em với Phó tổng là thanh mai trúc mã thật ?”
Nghe , Minh Ý gượng, nghĩ ngợi một lúc mới : “Thanh mai trúc mã thì… tạm coi là , nhưng hai vô tư vướng bận thì chắc là .”
Với mối quan hệ “từ bé chuyên giăng bẫy ” giữa cô và Phó Thời Lễ, đ.á.n.h long trời lở đất thì là may lắm , còn bảo là “thanh mai trúc mã”? Giờ phút , Minh Ý thật sự chỉ ném luôn định nghĩa “thanh mai trúc mã” Baidu mặt đám đang đồn nhảm .
Thấy Minh Ý thêm chuyện giữa cô và Phó Thời Lễ, Thịnh An Ninh cũng hỏi tiếp. Sau đó, hai cứ thế tán gẫu vài câu linh tinh, bao lâu thì xe dừng cổng Tây Ngọc Nhạc Đình.
Vừa bước xuống xe, Minh Ý lập tức thấy chiếc Bentley màu đen đỗ ngay cửa biệt thự.
Hôm nay Phó Thời Lễ về nhà sớm thế?
Mang theo sự nghi hoặc, Minh Ý nhập mật khẩu cửa bước nhà. Thay xong giày, cô khỏi khu vực huyền quan thì trông thấy Phó Thời Lễ mặc áo sơ mi đen đang ghế sofa.
Cùng lúc đó, thấy tiếng động, Phó Thời Lễ cũng ngẩng đầu sang phía cô.
Bắt gặp ánh mắt , Minh Ý khựng một chút, lúng túng chào hỏi một câu: “Trùng hợp ghê, hôm nay cũng tan sớm ?”
Ánh mắt Phó Thời Lễ dừng gương mặt cô vài giây, đó đặt tập tài liệu trong tay xuống, dậy, giọng trầm thấp mà dứt khoát: “Không trùng hợp, đang đợi em.”