Tình Yêu Đến Muộn - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:22:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Ý ngây mất một lúc, chăm chú dòng chữ màn hình thêm mấy nữa, đến nỗi gần như nhận nổi mấy chữ “Coi như tạ với em” là gì.
Một hồi , Minh Ý mới ngẩng đầu đầy nghi ngờ, liếc về phía đối diện, nơi Phó Thời Lễ đang với vẻ mặt lơ đãng, đạo diễn Trần chuyện lúc lúc .
Trong phòng nhiều , Minh Ý sợ ai đó điều gì khác thường, ánh mắt cũng dám dừng lâu, chỉ ngừng hai giây vội vàng thu hồi .
trong lòng cô vẫn khỏi thấp thỏm.
Nhìn bàn ăn đầy những món tinh tế, cô thầm lẩm bẩm, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây , tên xa tiếng ?
Nghĩ đến đây, Minh Ý khẽ mím môi, thôi , nể mặt bàn đồ ăn ngon lành , cô đành cố gắng rộng lượng, miễn cưỡng tha thứ cho Phó Thời Lễ một , so đo với nữa.
Lòng Minh Ý lúc cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, bàn đồ ăn càng thấy ngon mắt hơn. Trong khi khác đang nâng ly chúc tụng trò chuyện, Minh Ý âm thầm xử lý gần xong một đĩa sườn xào chua ngọt.
Phải công nhận đầu bếp của khách sạn Ritz Carlton nấu ăn hợp khẩu vị cô, cô thậm chí còn thuê hẳn vị đầu bếp về đầu bếp riêng cho nhà .
Thấy Minh Ý im lặng bên cạnh, sức xử lý đĩa sườn bàn, Thịnh An Ninh nhịn , khẽ nghiêng nhắc nhở: “Ăn thôi, em để ý cân nặng một chút ? Có nữ minh tinh nào như em , bình thường để ý ăn uống đành, hôm nay còn ăn ác hơn?”
Vừa , ánh mắt Thịnh An Ninh liếc qua đống xương nhỏ bên cạnh đĩa của Minh Ý, “Em xem , một hai ba bốn năm… chín mười mười một, chị ăn mười một miếng đấy! Không ăn nữa.”
Minh Ý c.ắ.n nhỏ từng chút thịt miếng sườn đang ăn dở, đó bỏ mẩu xương đống xương bên cạnh, : “Vừa , đủ chẵn.”
“…”
Thịnh An Ninh cạn lời: “Em chị ?”
“Có chứ.”
Minh Ý đầu cô , chớp chớp mắt đầy vẻ vô tội: “Không chị cho em ăn sườn nữa ? Em lời chị, đổi món khác là chứ gì.”
Dù đĩa cũng chẳng còn mấy miếng, Thịnh An Ninh nhắc thì cô cũng chỉ định ăn nốt miếng dừng . Tuy thích món sườn chua ngọt ở đây, nhưng ăn sạch miếng cuối cùng thì mất mặt, ở nhà thì chứ ngoài vẫn giữ chút thể diện.
“Biết thì !” Thịnh An Ninh lấy điện thoại trong túi , “Chị ngoài điện thoại một lát, ngay đây.”
Trước khi rời , Thịnh An Ninh vẫn quên nhắc Minh Ý nữa: “Không ăn nữa, rõ .”
Minh Ý liên tục gật đầu, cam đoan: “Chị yên tâm, em tuyệt đối lời chị!”
“Thế còn tạm .”
Nói xong, Thịnh An Ninh nhẹ nhàng rời khỏi phòng riêng.
Thịnh An Ninh rời , chỗ ở giữa liền trống, vô tình tạo cơ hội cho Chu Dạng nữa.
Chu Dạng tận dụng cơ hội, Thịnh An Ninh đầy hai phút, xoay đĩa sườn trở mặt Minh Ý, lấy đũa chung gắp một miếng đặt đĩa cô.
“Chị Minh Ý ăn thêm , nãy thấy chị vẻ thích món .”
Thấy , Minh Ý đầu tiên ngẩn , chẳng vì vô thức ngẩng đầu liếc Phó Thời Lễ ở phía đối diện. Thấy đang cúi đầu Kỳ Chu chuyện, cô mới thu hồi ánh mắt.
Cô mím môi: “Cảm ơn .”
Tuy định ăn nữa, nhưng lòng gắp cho, phép lịch sự cơ bản cô vẫn .
Chu Dạng nhẹ: “Chị Minh Ý cần khách sáo, giờ còn ý nghĩ gì khác với chị nữa, chỉ coi chị như chị gái thôi.”
Minh Ý khan một tiếng, thầm nghĩ, dù ý nghĩ khác cũng còn kịp nữa .
Minh Ý ngờ rằng, cảnh tượng trong mắt khác thành một kiểu hiểu lầm khác.
Kỳ Chu ngước mắt liếc hai , hạ giọng trêu chọc: “Anh xem chủ động kìa.”
Phó Thời Lễ nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy nụ của Minh Ý lúc phần ch.ói mắt quá mức. Ánh mắt thoáng lướt qua mặt Chu Dạng, cảm giác quen, nhưng nhất thời nhớ là ai.
Ngừng vài giây, Phó Thời Lễ thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt hỏi: “Ai cơ?”
Kỳ Chu ngước lên đầy bất lực, nhướng mày nhẹ: “Bạn trai tin đồn của vợ đấy.”
Phó Thời Lễ: “?”
Anh còn kịp gì, đạo diễn Trần bên cạnh nhanh ch.óng bắt từ khóa: “Vợ ?”
“Phó tổng kết hôn ?”
Vừa dứt lời, phòng riêng lập tức yên lặng hẳn. Mọi , khó giấu nổi vẻ kinh ngạc, chỉ thiếu điều luôn chữ “Ối giời” lên mặt.
Sau đó, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về nhân vật chính của câu chuyện.
Mà ngay lúc , Minh Ý trong vai nữ chính scandal, đang cúi đầu cố hết sức để giảm sự hiện diện của , chỉ ước cúi đầu luôn xuống gầm bàn.
Thậm chí Chu Dạng còn chuyện với cô, cũng nhịn scandal cực lớn hấp dẫn, hóng chuyện còn sang gọi cô: “Chị Minh Ý, ăn dưa hóng drama thôi.”
“…”
Minh Ý khan, chậm rãi ngẩng đầu, quả dưa thật sự chẳng ăn chút nào…
Nhìn thấy trong phòng đều đang chăm chú hướng ánh mắt về phía Phó Thời Lễ, Minh Ý mới nhận dáng vẻ chột của dễ gây chú ý thế nào, chỉ là lúc ai cũng đang mải hóng drama, chẳng ai để ý tới cô thôi.
Nghĩ đến đây, Minh Ý ho nhẹ một tiếng, nhanh ch.óng điều chỉnh vẻ mặt, cũng như về phía với vẻ hào hứng vô cùng. Chỉ là khác thì hào hứng thật sự, còn cô chỉ diễn để khỏi lộ tẩy.
Giây phút , cô nữa cảm thấy ơn vì nghề diễn viên.
Bên , đối diện với ánh chăm chú của , Phó Thời Lễ lên tiếng, chỉ thong thả dùng ngón tay gõ nhẹ từng nhịp xuống mặt bàn. Một lúc , ánh mắt khẽ nâng lên, nhẹ nhàng lướt qua gương mặt Minh Ý vài giây lặng lẽ thu về.
Ngay đó, thong thả giơ bàn tay trái lên, để lộ chiếc nhẫn kim cương ngón áp út, thản nhiên đáp ngắn gọn: “Ừm, kết hôn .”
Cùng lúc , Minh Ý gần như rõ tiếng trong phòng đều đồng loạt hít sâu một đầy kinh ngạc.
Người khác còn đang sốc độ lớn của viên kim cương và tin kết hôn của Phó Thời Lễ, còn Minh Ý lúc ngoài sốc thì chỉ hoang mang, ngơ ngác, .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-37.html.]
Phó Thời Lễ mà đeo nhẫn cưới???
Sao cô Phó Thời Lễ từ khi nào cái thói quen thích đeo nhẫn thế ?
Cô còn kịp hồn khỏi trạng thái ngơ ngẩn, bên tai vang lên giọng Chu Dạng cố hạ thấp xuống: “Chị Minh Ý, chị thấy chiếc nhẫn tay Phó tổng trông quen ?”
“!!!”
Minh Ý giật thót, theo phản xạ lập tức dấu nhanh bàn tay lưng, ngẩng đầu lên gượng gạo: “Thế ? Bình thường mà, kim cương cái nào cũng na ná ?”
Miệng , tay cô nhanh như chớp tháo chiếc nhẫn cùng kiểu dáng tay xuống, tiện tay ném luôn túi, động tác liền mạch lưu loát vô cùng.
“Thật ạ?”
Chu Dạng cố suy nghĩ mãi cũng nhớ nổi từng thấy cái nhẫn tương tự ở , cuối cùng đành thuận theo lời giải thích của Minh Ý, : “Chị Minh Ý lý.”
Dù là đàn ông, cũng chẳng mấy khi để ý tới trang sức kim cương, chắc chắn Minh Ý hiểu hơn nhiều.
Thấy Chu Dạng nhận điều gì, Minh Ý mới khẽ thở phào một .
Muộn màng phát hiện , Minh Ý khỏi thấy may mắn vì động tác của đủ nhanh. Quả nhiên trong thiên hạ, võ công nào cũng lấy nhanh đầu!
Bên , hóng quả drama chấn động, ai cũng tò mò tiếp. Vốn dĩ đều nghĩ rằng Phó Thời Lễ là một quý ông độc hoàng kim, ngờ kết hôn sớm như , ai cũng bắt đầu đoán già đoán non xem vị Phó phu nhân rốt cuộc là thiên kim tiểu thư nhà nào.
Đặc biệt là đạo diễn Trần, mặt ông gần như rõ hai chữ “tám chuyện”.
“Phó tổng kết hôn từ lúc nào thế? Sao bên ngoài chút tiếng gió nào ?”
Nghe , Minh Ý giả vờ quan tâm, cúi đầu chơi điện thoại, nhưng tai kìm mà dựng thẳng lên ngóng.
Thấy thế, Phó Thời Lễ khẽ một tiếng, thong thả đáp: “Ở nhà bà xã cho tiết lộ.”
Một câu khiến trí tưởng tượng của dịp bay xa hơn.
Minh Ý rõ đại diện của Tống Ninh bên cạnh nhỏ giọng thì thầm: “Không ngờ Phó tổng quyền lực mạnh mẽ bên ngoài, là kiểu sợ vợ thế .”
Minh Ý: “……”
Sợ vợ cái đầu cô ! Ba chữ với Phó Thời Lễ chẳng liên quan một chút nào hết !!
Minh Ý còn kịp hồn thì đạo diễn Trần chen thêm một câu: “Xem Phó tổng và bà xã tình cảm chắc chắn .”
Ban đầu, Phó Thời Lễ vốn thích đem chuyện tình cảm cá nhân mặt khác, nhưng thấy Minh Ý phía đối diện sắp nhịn mà hóa thành đà điểu vùi đầu xuống đất, nổi hứng trêu cô thêm mấy câu.
Anh nhẹ nhàng thu tầm mắt, đáp lời bằng giọng điệu bình thản: “Ừm, cũng tệ.”
Thấy Phó Thời Lễ hôm nay tâm trạng , đạo diễn Trần cẩn thận dò hỏi thêm: “Nghe những thế như Phó tổng thường chọn liên hôn gia tộc, Phó tổng và bà xã là…”
Ngay lập tức, Phó Thời Lễ thản nhiên bốn chữ: “Là thanh mai trúc mã.”
“????”
Minh Ý cảm giác như sắp khoét thủng đế giày đến nơi , Phó Thời Lễ hôm nay ? Sao tâm trạng đến mức hỏi gì đáp nấy, chẳng lẽ thật sự nhập hồn ?
Lời , ai nấy bàn đều mang vẻ mặt như ăn “cẩu lương”. Tất nhiên ngoại trừ Minh Ý, cũng ngoại trừ Kỳ Chu đang hóng chuyện vui chê chuyện lớn.
Thấy Minh Ý lúc chỉ thiếu nước xông tới may luôn cái miệng của Phó Thời Lễ , Kỳ Chu nhẹ ghé sát tai Khương Du nhỏ giọng thì thầm: “Hôm nay về nhà chắc Phó Thời Lễ sẽ quỳ ván giặt mất thôi.”
“……”
Khương Du liếc mắt lườm một cái đáp.
Những khác thì đang hào hứng “ăn dưa”, ngay cả Chu Dạng cũng phấn khích : “Không ngờ Phó tổng và vợ là thanh mai trúc mã.”
Minh Ý: “……”
Thật cũng chẳng trách tò mò, dù drama nhà giàu cứ ăn là ăn . Nay chính trong cuộc công khai tung drama về chuyện tình cảm, kích động cũng là dễ hiểu.
Dù là , Minh Ý vẫn thể nào hiểu nổi hành động của Phó Thời Lễ hôm nay.
???
Rốt cuộc đang linh tinh cái gì trời?!!
Ngừng một chút, cuối cùng Minh Ý cũng nhịn nổi nữa.
Cô ngẩng đầu trừng mắt với Phó Thời Lễ đầy hung dữ, biểu cảm nghiến răng nghiến lợi, mặt như rõ mấy chữ: “Anh ngậm miệng ngay cho em!”
Phó Thời Lễ thấy chỉ khẽ, thu ánh mắt, nửa đùa nửa thật: “Hôm nay nhiều quá , thể thêm nữa.”
Mọi đùa trêu chọc: “Phó tổng sợ bà xã thật ? Chẳng lẽ thật sự sợ vợ đến thế?”
Ai ngờ, Phó Thời Lễ nhẹ nhàng bật .
Ánh mắt lặng lẽ dừng mặt Minh Ý một lát mới thu về, giọng trầm thấp bình thản vang lên trong phòng:
“Họ Phó quả thật sợ vợ.”
Tác giả lời :
Minh Ý lúng túng như gà mắc tóc.