Tình Yêu Đến Muộn - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:17:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái gì cơ? Cậu theo đuổi em á?”

Vẻ mặt Thịnh An Ninh đầy khó tin, ngẩn một lúc lâu mới lên tiếng: “Cậu cứ thế thẳng ?”

Minh Ý mím môi, khẽ gật đầu.

Thịnh An Ninh hỏi: “Thế còn em? Em trả lời thế nào?”

“Còn thế nào nữa, dĩ nhiên là từ chối .” Minh Ý giơ bàn tay trái lên lắc lắc: “Em tìm ngay chiếc nhẫn kim cương đeo , bảo em kết hôn , mong giữ kín giúp.”

“…”

Dù chẳng đầu tiên thấy quả trứng chim bồ câu của Minh Ý, nhưng nào cũng kích thước của viên kim cương cho choáng ngợp.

Chiếc nhẫn tay Minh Ý là chiếc nhẫn kim cương lớn nhất mà Thịnh An Ninh từng thấy, một cách dễ hiểu, thì chính là đang đeo cả một căn hộ cao cấp ở khu trung tâm lên tay cũng chẳng hề phóng đại.

Ngoài Phó Thời Lễ , chắc chẳng ai đủ sức mua nổi chiếc nhẫn lớn như thế cho Minh Ý.

Hoàn hồn trở , Thịnh An Ninh nhịn mà thắc mắc: “ Chu Dạng đột nhiên tỏ tình với em nhỉ?”

“Em ?”

Minh Ý tháo chiếc nhẫn xuống tiện tay ném trong túi xách: “Ban đầu bảo đến fan xin em vụ lên hot search, ai ngờ xin xong thì bất ngờ theo đuổi em, em cũng giật cả .”

Nói xong, Minh Ý gương chỉnh mấy sợi tóc bên tai: “Có lẽ đây chính là phiền não của tiên nữ chăng.”

Thịnh An Ninh: “…”

Lại nữa

mà dù em từ chối , lúc thường ngày ở đoàn phim vẫn giữ cách đấy nhé. Bộ phim của em yên tí nào, mới đoàn tới một tháng lên hot search hai . Em bình thường cũng chú ý một chút, ?”

Minh Ý gật đầu: “Chị yên tâm, em mà. Ngoài lúc phim, em sẽ giữ cách với Chu Dạng.”

Nói tới đây, Minh Ý chợt nhớ điều gì, ngẩng đầu Thịnh An Ninh hỏi: “Chu Dạng kém em mấy tuổi nhỉ?”

Thịnh An Ninh suy nghĩ một lát: “Hình như là hai, ba tuổi gì đó, cụ thể chị nhớ rõ lắm, thế?”

Minh Ý lắc đầu: “Không gì. Chỉ là ngờ thôi, mấy cô fan suốt ngày gọi ơi , kết quả thích gu chị gái.”

Nói Minh Ý bĩu môi: “Nếu để mấy cô fan nhỏ , chắc đau lòng c.h.ế.t mất.”

Thịnh An Ninh liếc cô một cái gì, cúi đầu tin nhắn điện thoại.

Một lát , Thịnh An Ninh dậy: “Nếu em còn việc gì nữa thì chị ngoài một chuyến. Chị sẽ bảo trợ lý qua đây với em, chiều xong chị đến đón.”

Minh Ý gật đầu: “Vâng, chị định đấy?”

“Về công ty một lát. Trước đây chị bàn cho em một show tạp kỹ, nhưng bên mãi chịu xác nhận, chị sợ em thất vọng nên . Vừa bên đó bỗng dưng liên lạc , hẹn chiều nay gặp mặt trực tiếp ở công ty.”

“Tạp kỹ ?” Minh Ý tò mò: “Loại chương trình gì thế chị?”

Thịnh An Ninh đáp: “Một chương trình kiểu show thực tế , ghi hình cuộc sống hằng ngày của các nữ minh tinh. Đây là show mới của Đài Táo, đây bạn chị bên đài truyền hình kể cho , chị thấy khá hợp với em nên chủ động liên hệ thử xem.”

Nói xong, Thịnh An Ninh giơ điện thoại lên: “Đây , phụ trách trả lời chị , chị sang đó xem thế nào, tin gì sẽ báo em .”

Trước đây khi mới Tinh Nghệ, Thịnh An Ninh từng đề cập sẽ đưa cô tham gia các show thực tế để tạo dựng hình tượng, nhưng khi tìm hiểu sơ qua về quá khứ thị phi của cô, kế hoạch tạm thời gác .

Minh Ý mỉm , miệng nhỏ như bôi mật: “Vâng, chị An Ninh vất vả ~”

Thịnh An Ninh cô, bật : “Có gì mà vất vả, thôi em đóng phim cho nhé, chị đây.”

“Vâng, chị thong thả, lát gặp nhé.”

Sau bữa trưa, một giờ chiều đoàn phim đúng giờ khai máy, buổi chiều khi , trạng thái của Chu Dạng rõ ràng khá hơn buổi sáng nhiều.

ngược , trạng thái của Tống Ninh lắm.

“Cắt—”

“Tống Ninh, em đang ? Cảm xúc của em ? Ánh mắt em ? Động tác ? Quay bao nhiêu ?”

Liên tiếp NG năm , cuối cùng đạo diễn cũng nhịn nổi nữa: “Cảm xúc của em đúng chút nào, lúc ánh mắt của em thể như , tình cảm, đờ đẫn!”

Nghe đạo diễn trách móc, Tống Ninh mím môi, liên tục cúi đầu xin : “Xin đạo diễn, xin , cho em thêm cơ hội nữa, em nhất định sẽ .”

Dạo vì chuyện Weibo, Tống Ninh ăn ngủ yên, chẳng những để mất cơ hội duy nhất giải ước với công ty mà còn đắc tội phía Minh Ý. Hôm nay cô vốn định tìm cơ hội xin Minh Ý nhưng mãi vẫn dịp.

Thêm nữa, buổi trưa cô còn nhận cuộc điện thoại uy h.i.ế.p của Mạnh Trân Trân, nên trạng thái càng tệ hơn.

Đạo diễn tuy khó chịu nhưng biểu hiện khá đây của Tống Ninh nên cũng gì thêm, chỉnh máy , mới lên tiếng nữa:

“Cảnh thứ 51, thứ năm, Action—”

Lần , Tống Ninh cố gắng nhập vai, cô lấy hết dũng khí ngẩng đầu Chu Dạng.

Tóc mai bên tai khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ, cô đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ : “ định sẽ nước ngoài.”

Cảm xúc và lời thoại của Chu Dạng vô cùng tự nhiên: “Ra nước ngoài?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-35.html.]

Cậu rõ ràng sững một lúc: “Sao… đột ngột ?”

Trong phim, nhân vật nữ ba Sở Nguyệt do Tống Ninh thủ vai và nhân vật nam thứ do Chu Dạng đóng một chút dây dưa tình cảm, nhưng chỉ là yêu đơn phương từ phía nữ phụ.

Nhân vật Tống Ninh xây dựng với nội tâm khá phức tạp. Gia cảnh cô , từ nhỏ sống nương tựa bà nội. Sau , cô thích nhân vật nam phụ Từ Nghiễn do Chu Dạng đóng, cố gắng hòa nhập vòng bạn bè của , nhưng nhận Từ Nghiễn thích là Lục Thính Vãn.

Sau khi nghiệp đại học, vài họ mỗi một ngả, tản mác khắp nơi. Lúc gặp thời gian dài xa cách, thấy bốn còn đều đôi cặp, cô càng thêm cảm giác bản là kẻ dư thừa.

Hốc mắt Tống Ninh đỏ lên, cô nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm, công ty giao nhiệm vụ, sang chi nhánh bên Anh việc. Nếu đổi, chắc về sẽ ở bên luôn .”

Dẫu , từ khi bà nội mất, trong nước cũng còn ai khiến cô vương vấn nữa.

Người duy nhất cô còn vương vấn chính là Từ Nghiễn, nhưng bây giờ xem cũng cần cô bận lòng nữa .

Đang chuyện, Lục Thính Vãn từ phía bước tới khoác tay Sở Nguyệt, mỉm họ: “Hai đang chuyện gì lén lút lưng bọn tớ đấy?”

Sở Nguyệt giấu cảm xúc , từng thể hiện mặt ai. Nếu bà nội mất, cô thể khống chế cảm xúc, thì chắc cả đời Từ Nghiễn cũng chẳng thể chuyện .

Thấy , đợi Từ Nghiễn mở lời, Sở Nguyệt thu cảm xúc, nhẹ nhàng : “Vãn Vãn, tớ định nước ngoài.”

“Tốt, cắt—”

Đạo diễn ngẩng đầu qua, sắc mặt dịu ít: “Lần Tống Ninh diễn khá đấy. Thợ trang điểm mau dặm lớp trang điểm, chúng tranh thủ lúc hoàng hôn , thêm nữa.”

“Vâng, đạo diễn.”

“Tất cả nghỉ mười phút! Sau mười phút cảnh tiếp theo.”

Nghe lệnh đạo diễn, Minh Ý thu biểu cảm, về phía ghế nghỉ. Còn bao xa, Chu Dạng từ phía theo.

Cậu bước ngang hàng với cô về phía khu nghỉ, hạ giọng chỉ đủ hai : “Chị Minh Ý, chị thật sự kết hôn ? Không chị bịa để từ chối đấy chứ?”

Minh Ý cạn lời. Trông cô giống rảnh rỗi thế ?

Nghĩ , Minh Ý nghiêng đầu , thuận miệng đáp: “Tất nhiên , chẳng cho xem nhẫn cưới , nhớ giữ bí mật giúp đấy nhé.”

Biết Minh Ý chồng, Chu Dạng cũng kiểu thích dây dưa. Cậu tươi vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Chị cứ yên tâm, đảm bảo ngoài! Đã cơ hội theo đuổi chị nữa, thì sẽ coi chị như chị gái ruột .”

Nghe xong câu , Minh Ý giật khóe môi. Chàng trai trẻ cũng thú vị thật, nãy còn theo đuổi cô, giờ coi cô là chị ruột ?

Còn kịp gì, Chu Dạng nhích gần cô hơn: “À đúng chị Minh Ý, chồng chị trai ?”

Minh Ý còn kịp phản ứng, phía cửa phim trường vang lên một trận xôn xao.

“Trời ơi trai quá! Ai nhỉ? Đẹp chẳng thua gì ảnh đế Kỳ Chu !”

“Kỳ Chu cùng một kiểu bà. Theo thấy, còn hơn cả Kỳ Chu đấy!”

“Thôi , sáng nay chẳng bà còn mê cp vũ trụ c.h.ế.t sống , nhanh thế đổi gu ?”

“Khác mà! Ai mà chẳng thích trai kiểu cấm d.ụ.c chứ! Không mới công ty nào ký nhỉ? dám chắc gương mặt kiểu gì cũng nổi đình nổi đám. Hay giờ tranh thủ nổi tiếng, xin chữ ký nhỉ? Biết còn bán tiền chứ!”

Một vài nhân viên nhỏ giọng bàn tán: “Thôi, mơ thôi, thấy , xe Bentley tới đấy.”

Nói xong, cô còn chỉ tay về phía chiếc xe đỗ ngoài cửa: “Kia kìa, biển tám tám oách , riêng cái biển cũng bảy chữ trở lên , gì cái xe.”

“Người như thể là trong giới giải trí , chắc là bên đầu tư tới xem tiến độ thôi, các bà bỏ ý nghĩ đó .”

“Bên đầu tư , thế thì thôi , trèo cao nổi , còn tưởng mới nào mới ký hợp đồng, tham gia khách mời gì đó chứ. Tan hàng thôi.”

Minh Ý , nghi hoặc ngẩng đầu về phía cửa.

Xuyên qua đám đông, ánh mắt cô chuẩn xác rơi đàn ông cao lớn đang đám vây quanh .

Người đàn ông mặc bộ âu phục đen cắt may tinh tế, dáng cao ráo, vai rộng chân dài. Đường nét khuôn mặt sáng rõ, sống mũi cao thẳng, sống mũi đeo cặp kính viền bạc, toát lên vẻ lạnh lùng, cấm d.ụ.c.

Phó Thời Lễ quen với những cảnh , mặt biểu cảm gì đặc biệt, chỉ gật đầu đáp lễ, đó thong thả bước chân trong sự vây quanh của .

Minh Ý nhíu mày, Phó Thời Lễ? Sao đột nhiên đến đây?

Còn đang mải nghĩ, lẽ cảm nhận ánh của cô, Phó Thời Lễ đầu, ánh mắt bình thản hướng về phía cô.

Bốn mắt chạm , đôi mắt đào hoa tinh tế của khẽ ánh lên, trong khoảnh khắc ánh mắt giao , tim Minh Ý vô thức lỡ mất một nhịp.

Ánh mắt Phó Thời Lễ chỉ dừng mặt Minh Ý một giây, đó lạnh nhạt lướt qua Chu Dạng bên cạnh cô, dừng thêm hai giây, thu về như chuyện gì.

Đợi Minh Ý hồn , Phó Thời Lễ sớm dời mắt, lúc đang bình thản trò chuyện cùng đạo diễn Trần, như thể chỉ là ảo giác của riêng cô.

“Chị Minh Ý?”

Tiếng Chu Dạng bên tai kéo cô về thực tại, Minh Ý thu hồi ánh mắt, : “Gì cơ?”

Chu Dạng nhỏ giọng hỏi : “ hỏi là chồng chị trai ?”

Nghe , Minh Ý nghiêng đầu liếc về phía đàn ông đang nghiêm chỉnh xa, nhẹ nhướng mày đáp: “Đẹp.”

Cô khẽ cong môi, hất cằm về phía Phó Thời Lễ: “Đẹp trai như .”

Tác giả lời :

Chu Dạng: Sao tự nhiên lưng thấy lạnh sống lưng thế ?

Loading...