Tình Yêu Đến Muộn - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:05:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh thế là ý gì đây?

Định trả đũa việc đây ở nhà họ Diệp cô bắt ngủ sofa ? mà nhà sofa cơ chứ?

Nghĩ tới đây, Minh Ý nhỏ giọng lầm bầm: “Đồ keo kiệt!”

Nói xong, còn đợi Phó Thời Lễ lên tiếng, Minh Ý bỗng nhiên nghĩ điều gì, lập tức hất nhẹ cằm, ánh mắt ngang ngạnh sang: “Nếu cho em ngủ giường, em sẽ mách ông nội, bắt nạt em!”

Phó Thời Lễ bất giác thấy đau đầu, khẽ nhíu mày, nhấc mí mắt, thẳng cô: “Em thể đổi chiêu mới mẻ hơn một chút ?”

Minh Ý kiêu kỳ ngẩng cằm lên, bỏ ngoài tai lời của : “Anh cứ đồng ý thôi!”

Nghe , Phó Thời Lễ lời nào, chỉ tại chỗ chằm chằm gương mặt cô vài giây, đó đáp tiếng nào về phía phòng tắm.

“?”

Anh ý gì đây?

Minh Ý cau mày: “Anh thực sự sợ em mách ông nội ?!”

Bước chân Phó Thời Lễ dừng hai giây, đó đầu bình thản đáp: “Nếu em ngại ông nội hai chúng bắt tay diễn kịch, thì cứ mách .”

 

Dứt lời, Phó Thời Lễ đẩy cửa phòng tắm, hề ngoảnh bước trong.

Ở nguyên tại chỗ, Minh Ý tức tới mức giậm chân: “Cái đồ khốn ! Dám uy h.i.ế.p chị đây á á á!!!”

mà ban nãy cô cũng chỉ dọa dọa Phó Thời Lễ một chút thôi, chẳng thể nào chỉ vì chuyện cỏn con thế mà thật sự chạy tới phiền ông nội nghỉ ngơi.

Nghe tiếng nước từ phòng tắm truyền tới, Minh Ý khẽ thở dài, đó miễn cưỡng về phía giường. Chiếc giường của Phó Thời Lễ trông khá lớn, chắc hơn hai mét.

Cũng chỉ ở tạm một đêm thôi, cô đành miễn cưỡng chịu đựng, chen chúc với Phó Thời Lễ một chút .

Đợi tới khi Phó Thời Lễ từ phòng tắm , Minh Ý chiếm tới hai phần ba chiếc giường.

Cô ngủ vốn chẳng ngoan ngoãn, lăn qua lộn . Lần ở Giang Thành, Minh Ý kê hai cái gối ở giữa, khiến cô thể nào xoay trở, sáng hôm tỉnh dậy ê ẩm đau nhức.

Nghe thấy động tĩnh, Minh Ý ngẩng đầu sang, Phó Thời Lễ đang tại chỗ, ánh mắt khéo chạm mắt cô.

Thấy , Minh Ý lườm một cái: “Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy tiên nữ bao giờ ?”

Phó Thời Lễ khẽ bật , bước tới gần đáp chẳng : “Sao thế? Lần ông nội giúp em ?”

Sắc mặt Minh Ý thoáng mất tự nhiên, phản bác theo bản năng: “Làm gì ! Là em nửa đêm khuya khoắt quấy rầy ông nghỉ ngơi, nên mới miễn cưỡng ngủ tạm với một đêm thôi!”

Phó Thời Lễ lạnh, vén chăn lên giường: “Em cũng thể trải chiếu đất.”

Minh Ý: “……?”

Mẹ nó chứ???

Nơi đây chẳng giống khách sạn ở Giang Thành, phòng ngủ của Phó Thời Lễ chỉ đúng một cái chăn, mắt thấy sắp sửa xuống, Minh Ý nhịn cảnh cáo: “Ban đêm phép giành chăn của em, ?”

Phó Thời Lễ ngẩng đầu sang, đôi mắt đen nhánh đối diện cô hai giây: “Nếu nhớ lầm, cái chăn là của mà.”

Ngừng một chút, Phó Thời Lễ thong thả lên tiếng: “Phải là Phó phu nhân đừng giành chăn của chứ nhỉ?”

Minh Ý: “?”

Tên keo kiệt!!!

Nghe thế, Minh Ý dứt khoát ăn vạ: “Anh còn em là Phó phu nhân cơ ?!”

Nói , Minh Ý chỉ tay về phía tố cáo: “Anh ! Anh đối xử với vợ mà keo kiệt thế ? Chỉ là cái chăn thôi mà, nhường vợ một chút thì c.h.ế.t cóng chắc?!!”

“C.h.ế.t cóng thật đấy.”

Phó Thời Lễ cực kỳ vô tình, thản nhiên kéo chăn đắp lên , ngừng hai giây Minh Ý, hỏi đầy thản nhiên: “Anh keo kiệt ?”

Nói xong, Phó Thời Lễ khẽ liếc cô một cái: “Tám trăm triệu đem cho ch.ó ăn ?”

Minh Ý: “???”

Đồ khốn còn lôi chuyện cũ ?

Minh Ý buột miệng: “Anh chơi đấy ?! Em ép tặng ?!”

Phó Thời Lễ thế chậm rãi thu tầm mắt, nhàn nhạt : “Vậy em trả ?”

“Phó Thời Lễ!”

Minh Ý tức phát điên: “Anh đường đường là Tổng giám đốc tập đoàn Phó thị còn hổ thế hả? Quà tặng còn đòi ?”

Phó Thời Lễ vẫn đổi nét mặt, dáng vẻ như ăn chắc cô, thong dong lên tiếng: “Thế còn keo kiệt nữa ?”

“……”

Anh keo tự trong lòng rõ chắc?

Một hồi lâu, Minh Ý nghiến răng: “Thôi , coi như nể tám trăm triệu đó, hôm nay chị đây thèm chấp !”

Đằng nào ngày mai còn ở đây cả buổi sáng, tới lúc đó cô sẽ thong thả tìm cơ hội tính sổ với Phó Thời Lễ!

đấu , nhưng sẽ khác đấu !

Nghĩ , tâm trạng Minh Ý chút vui vẻ trở , nhưng khi xuống vẫn cố giành lấy thêm chăn cho . Ai mà nửa đêm Phó Thời Lễ nổi cơn , kéo hết chăn của cô chứ.

Thấy , khoé môi Phó Thời Lễ cong lên, khẽ nhấc chăn xuống, giơ tay tắt đèn đầu giường.

Một đêm yên tĩnh trôi qua.

Sáng sớm hôm , Minh Ý còn đang mơ mơ màng màng thì ánh nắng ngoài cửa sổ cho tỉnh giấc.

Rèm cửa phòng Phó Thời Lễ vốn là rèm đôi, một lớp chắn sáng và một lớp rèm voan mỏng. Tối qua trời tối, cộng thêm việc cãi với Phó Thời Lễ khiến cô quên kéo lớp rèm chắn sáng .

Minh Ý vô thức đưa tay lên che ánh sáng đầu, đôi mắt nheo thành một đường chỉ, gương mặt vốn xinh rạng ngời lúc nhăn nhó, bực bội thấy rõ.

xoay , vùi mặt chỗ ánh nắng chiếu tới.

Vài giây , khi nhận đầu đang vùi ở , Minh Ý lập tức tỉnh hẳn, vội vàng ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy, những vùi mặt n.g.ự.c Phó Thời Lễ, mà giờ phút cả còn đang quấn lấy như một con bạch tuộc!!!

Không sai! Chính xác là “quấn”!

Phó Thời Lễ nghiêng đối diện cô, một chân cô quấn c.h.ặ.t lấy , chân còn cũng đè lên chân . Hai cánh tay còn quá đáng hơn nữa, thể vòng qua lưng . Nói chung, cả cô bây giờ giống như một cái móc treo điện thoại bám .

“……”

Trời đất ơi, nếu thể, cô thật vứt luôn đôi tay chân vô tích sự cho xong…

Sau một hồi hồn, Minh Ý len lén lên, thấy Phó Thời Lễ vẫn đang ngủ say mới cẩn thận rút chân khỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-32.html.]

Nhân lúc Phó Thời Lễ còn ngủ, cô nhanh ch.óng rút tay chân , coi như chuyện từng xảy .

Ngay khi Minh Ý đang nhẹ nhàng rút cánh tay đang vòng lưng và chân đang đè , chỉ còn chút nữa là thành công mỹ mãn——

Chân cô nhấc khỏi Phó Thời Lễ thì cổ chân bất ngờ một bàn tay túm giữa trung.

Xong đời !

Trái tim Minh Ý giật thót lên tận cổ, vô thức ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy đàn ông vốn đang ngủ say, lúc từ tốn mở mắt , thong thả cô: “Định chạy ?”

Dừng hai giây, uể oải tiếp: “Vậy chẳng là cả đêm qua để em chiếm tiện nghi vô ích ?”

Gương mặt Minh Ý lập tức đỏ bừng, cô ngượng ngùng mặt dám thẳng : “Ai… ai chiếm tiện nghi của chứ, đừng lung tung!”

“Không thừa nhận cũng chẳng .”

Phó Thời Lễ khẽ một tiếng, ánh mắt từ từ dừng cổ chân đang nắm c.h.ặ.t: “Dù cũng bằng chứng.”

“Anh——”

Mặt Minh Ý lúc đỏ như cua hấp chín, cô sang lườm Phó Thời Lễ: “Anh nắm đau c.h.ế.t , mau buông em !!!”

Nghe , Phó Thời Lễ nhíu mày: “Anh dùng sức .”

Nói , bàn tay đang nắm cổ chân cô cũng nới lỏng , Minh Ý nhanh ch.óng rụt chân về, còn thuận tiện hung hăng đạp lên chân một cái.

Không ngờ Minh Ý bất ngờ hành động như thế, Phó Thời Lễ đau hừ nhẹ một tiếng, giọng nửa thật nửa đùa: “Em định mưu sát chồng ?”

Minh Ý mặt càng đỏ hơn, bực bội trừng mắt : “Phó Thời Lễ, còn hổ ?!”

Sao mặt càng ngày càng dày thế nhỉ, diễn kịch đến nghiện ? Đến cả những lời như thế cũng !

Thấy phản ứng của cô, Phó Thời Lễ giận mà còn bật vui vẻ, thong thả hỏi: “Sao hôm nay dậy sớm thế?”

Minh Ý đang tức điên, gì còn tâm trạng đáp lời, trực tiếp coi như khí, hất chăn xuống giường, nghiến răng bỏ một câu: “Không liên quan đến !!”

giường, Phó Thời Lễ khẽ , dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay, một lúc mới ung dung vén chăn bước xuống.

Vì chuyện lúc sáng mà cả buổi Minh Ý chẳng thèm để ý đến Phó Thời Lễ, ngay cả xuống nhà ăn sáng cũng cố ý riêng.

Trên bàn ăn, cô cũng đặc biệt cạnh đối diện, tự ăn phần của , một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho .

Nhìn thấy , ông nội Phó đang đầu bàn lập tức nhận vấn đề.

Ông thử dò hỏi: “Hôm nay Sở Sở cạnh Thời Lễ thế?”

Minh Ý tất nhiên thể trực tiếp “méc” ông, lập tức ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngoan ngoãn, cái miệng nhỏ ngọt ngào như quét mật: “Cháu dành nhiều thời gian hơn ở bên ông thôi ạ.”

Ông nội Phó lập tức rạng rỡ: “Ông ngay Sở Sở của chúng là hiếu thuận nhất mà!”

Nói , ông nội Phó ngẩng đầu sang Phó Thời Lễ, nghiêm giọng dặn dò: “Đàn ông đàn ang thì chăm sóc vợ một chút, ! Mau bóc cho Sở Sở một quả trứng .”

Phó Thời Lễ bỗng dưng gọi tên: ?

Anh im lặng giây lát, cuối cùng đành chấp nhận phận, giơ tay cầm một quả trứng luộc trong đĩa lên, thong thả bóc vỏ.

Minh Ý vô thức ngẩng đầu sang. Làn da của đàn ông trắng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, ngay cả việc bóc trứng cũng tới mức thể rời mắt. Với mê bàn tay như Minh Ý thì đúng là khó mà cưỡng nổi.

Chẳng qua cô tới mức sắc mờ mắt, vẫn nhớ rõ sáng nay Phó Thời Lễ trêu chọc thế nào!

Phong thủy xoay vần, giờ đến lượt !

Chờ đến khi Phó Thời Lễ bóc xong quả trứng, Minh Ý mới ngoan ngoãn lên tiếng: “Ông nội, cháu nhớ gần đây cháu đang ăn kiêng, thể ăn trứng ạ.”

“À, .” Ông cụ Phó vui vẻ xua tay: “Vậy thì để Phó Thời Lễ tự ăn .”

Minh Ý vẫn giữ nguyên nụ ngoan hiền, nhẹ nhàng gật đầu.

Nếu cô nhớ lầm, Phó Thời Lễ cực kỳ ghét ăn trứng luộc, chính xác hơn là cực kỳ ghét ăn lòng đỏ trứng.

Nghĩ đến đây, cô mỉm đầy đắc ý, nhẹ nhàng chớp mắt .

Phía đối diện, Phó Thời Lễ khẽ cau mày, đầu ngón tay cầm quả trứng bóc xong, ăn cũng mà bỏ xuống cũng chẳng xong.

Ông cụ Phó nhận cơn sóng ngầm giữa Minh Ý và Phó Thời Lễ, một nữa: “Sở Sở ăn thì cháu ăn , đừng để phí.”

Không đợi Phó Thời Lễ mở miệng, ông cụ tiếp luôn: “Cháu đừng với ông là cháu lớn bằng ngần mà vẫn còn kén ăn đấy nhé! Mất mặt lắm!”

“……”

Nghe thế, Minh Ý còn cạnh phụ họa thêm : “ đấy, đúng đấy, kén ăn nhé.”

Phó Thời Lễ lạnh nhạt thu ánh mắt , đặt quả trứng đĩa của , một lời.

Sau đó, Minh Ý trò chuyện với ông cụ Phó hưởng thụ cảnh ông sai Phó Thời Lễ hết việc nọ đến việc giúp cô, thuận tiện ngắm luôn vẻ mặt âm u của khi miễn cưỡng ăn quả trứng luộc . Suốt bữa sáng hôm nay, ngoài việc ăn thì cô chẳng động tay động chân gì, cảm giác thật sự quá tuyệt.

mà đó chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là thấy Phó Thời Lễ chịu thiệt!

Ăn xong bữa sáng, Minh Ý và Phó Thời Lễ cùng ông cụ phòng khách xem tivi.

Vừa bật tivi lên thấy ngay bộ phim Quỳnh Thủy Dao mà Minh Ý đóng hồi nghỉ lễ đang phát sóng.

Nhìn cảnh tượng , Minh Ý hổ vô cùng, chỉ đào một cái hố để chui xuống.

ông cụ Phó vui vẻ khen ngợi: “Sở Sở nhà diễn xuất quá! Ông ở nhà xem bộ mấy lượt đấy.”

Được ông cụ khen, Minh Ý ngượng ngùng, cô mím nhẹ môi, ngoan ngoãn đáp: “Cháu cảm ơn ông nội.”

Thấy ông cụ hứng thú như , Minh Ý cũng tiện ông mất vui, đành xuống xem cùng.

Đây là đầu tiên cô cùng xem phim đóng, cảm giác quả thật kỳ diệu. Xem một hồi cô nhập tâm lúc nào chẳng , thậm chí chẳng ông cụ rời từ lúc nào.

Sáng nay Minh Ý uống khá nhiều cháo thịt nạc trứng muối, cháo hôm nay mặn nên lúc khát nước.

Cả buổi sáng, cô chỉ Phó Thời Lễ đ.á.n.h đấy, cáo mượn oai hùm quen , giờ cũng tiện miệng lệnh: “Phó Thời Lễ, em uống nước.”

Vừa dứt lời, Minh Ý rõ ràng thấy Phó Thời Lễ khẽ động đậy. Thấy , khóe môi cô khẽ cong lên đầy đắc ý.

Quả nhiên, chỗ nào ông nội, Phó Thời Lễ đều ngoan ngoãn cô sai bảo!

Cáo mượn oai hùm thật là sung sướng!

vài giây , Minh Ý thấy Phó Thời Lễ tiếp tục hành động gì, cô nghi hoặc đầu , biểu cảm đầy khó hiểu.

lúc , Phó Thời Lễ cũng ngẩng đầu sang cô.

Bốn mắt vài giây, Phó Thời Lễ thu ánh mắt , thản nhiên hỏi ngược: “Em gãy tay ?”

Minh Ý: “?”

Tên khốn c.h.ế.t ? Trước mặt ông nội mà dám với cô kiểu đấy !?

Cho ba giây để xin en!!!

còn kịp định thần, Minh Ý thấy giọng ung dung đầy chế giễu của Phó Thời Lễ vang lên: “Tỉnh , ông nội ngoài , giờ chẳng còn ai chống lưng cho em .”

Loading...