Tình Yêu Đến Muộn - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:02:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thịnh An Ninh lén lấy khuỷu tay huých nhẹ Minh Ý, thì thầm: “Chồng em đặc biệt đến đón mà em chẳng với chị một câu?”

“……”

Minh Ý ngẩng đầu thoáng qua Phó Thời Lễ: “Vì em cũng mà.”

“Được , .” Thịnh An Ninh : “Xem hôm nay kế hoạch ăn thịt nướng của chị tong . Thôi em mau , chồng em chắc chờ em lâu đấy, chị cũng về nhà đây.”

Vì sự xuất hiện đột ngột của Phó Thời Lễ, Minh Ý ăn thịt nướng cùng Thịnh An Ninh. Để bù đắp cho Thịnh An Ninh, Minh Ý nợ chị thêm một bữa nữa.

Lên xe , Minh Ý mới ngẩng đầu Phó Thời Lễ, nhỏ giọng trách móc: “Sao đột nhiên đến mà chẳng báo em một tiếng?”

Nghe , Phó Thời Lễ nâng mắt, ánh mắt lạnh nhạt rơi mặt cô, bình thản đáp: “Chiều nay ông nội gọi điện bảo đưa em về nhà ăn cơm.”

“Còn vì báo cho em—”

Anh ngừng hai giây, ánh mắt từ từ di chuyển, rơi thẳng đôi mắt hạnh xinh linh động của Minh Ý, chăm chú chớp.

Anh nhẹ nhàng cất giọng: “Phó phu nhân nên giải thích với một chút, tại cho danh sách đen WeChat nữa hả?”

“……”

Minh Ý chột mím môi, cô cũng chẳng hiểu tại lúc nãy đột nhiên chặn Phó Thời Lễ, giờ nghĩ quả thực vô lý.

Nghĩ tới đây, Minh Ý do dự vài giây, đầu óc nhanh ch.óng nghĩ cách đối phó. Cô thể với Phó Thời Lễ rằng: tại giới thiệu bạn bè của với em nên em vui mới chặn

Phó Thời Lễ mà thấy chắc sẽ nghĩ cô thần kinh. Với , dù là thật nữa thì cô cũng thể , mặt mũi cô còn để !

Nghĩ tới nghĩ lui một hồi lâu, Minh Ý dứt khoát tìm đại một cái cớ: “À… chắc em ấn nhầm đấy, khi nào tâm trạng sẽ bỏ chặn .”

Lý do vốn đáng tin, còn thêm câu càng chẳng tin nổi.

Phó Thời Lễ khẽ nheo mắt : “Thế ?”

Minh Ý chột , theo bản năng tránh ánh mắt : “Cùng lắm bây giờ em bỏ chặn chứ gì.”

Nói Minh Ý cúi đầu lục điện thoại trong túi xách , vài động tác nhanh gọn mở WeChat, bỏ chặn Phó Thời Lễ.

Cô ngẩng đầu: “Được ?!”

Phó Thời Lễ gì, cúi đầu mở khung trò chuyện với Minh Ý, tiện tay gửi một dấu chấm câu.

Cùng lúc đó, màn hình điện thoại của Minh Ý sáng lên, hiển thị một tin nhắn WeChat . Cô vô thức mở xem.

[Phó Thời Lễ: .]

“…………”

Minh Ý tức tối nhấn mạnh điện thoại tắt màn hình: “Vô vị!”

Thấy , Phó Thời Lễ khẽ nhướng mày, khóe môi thoáng hiện lên nụ dễ nhận , thu hồi ánh mắt.

Suốt đường đó, cả hai đều gì. Khoang xe im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

Trong khí thoảng nhẹ hương Tuyết Tùng, hòa quyện với mùi hương hậu vị của dòng nước hoa Tự Do mà Minh Ý dùng.

Rất thơm, dễ chịu.

Bốn mươi phút , chiếc Bentley đen chậm rãi chạy biệt thự nhà họ Phó.

Nhà họ Phó ở lưng chừng núi ngoại ô Lệ thành, là một khu trang viên kiến trúc cổ kính, đặc biệt mùa càng thêm cuốn hút.

Xuống xe, Minh Ý tự nhiên tới bên cạnh Phó Thời Lễ, tay khoác lấy cánh tay trong. Phó Thời Lễ cũng phối hợp tự nhiên, như thể chuyện lúc nãy trong xe từng xảy .

việc thể hiện tình cảm mặt nhà hai bên cũng là chuyện mà cả hai thống nhất từ lâu .

Vừa tới cửa, quản gia Lưu đón: “Thời Lễ, Tiểu Ý, hai cháu về ! Mau , ông nội đợi hai đứa lâu đấy.”

Nghe , Minh Ý mỉm chào quản gia Lưu: “Cháu chào chú Lưu ạ, gần đây ông nội thế nào ạ?”

Chú Lưu là trợ thủ đắc lực của ông nội Phó, ba đời nhà chú đều phục vụ nhà họ Phó. Hồi nhỏ nhà họ Diệp và nhà họ Phó là hàng xóm, Minh Ý thường sang nhà họ Phó chơi, chú Lưu luôn chăm sóc cô chu đáo.

“Sức khỏe ông nội lắm, chỉ là nhắc đến hai đứa thôi!”

Nói chú Lưu đưa tay định nhận đồ từ tay Phó Thời Lễ: “Thời Lễ, đưa đồ chú cầm cho.”

Phó Thời Lễ đưa, giọng ôn hòa nhưng cho từ chối: “Cháu .”

Chú Lưu Phó Thời Lễ lớn lên từ nhỏ, hiểu rõ tính khí nên cũng khách khí nữa, nhanh ch.óng dẫn hai nhà.

Vào trong , ông nội Phó trực tiếp bỏ qua Phó Thời Lễ: “Sở Sở về , mau đây , mặc ít thế , ngoài lạnh lắm!”

Minh Ý : “Ông nội, lạnh ạ, áo khoác cháu dày lắm, còn quàng cả khăn nữa mà!”

Ông nội Phó liếc Phó Thời Lễ một cái: “Còn cháu thì mặc rõ lắm, quan tâm vợ một chút ?”

Phó Thời Lễ: “……”

Anh mặc thêm cái áo thôi cũng mắng…

Nghe , Minh Ý cố nhịn , ngoan ngoãn : “Không mà ông, cháu thực sự lạnh.”

Vừa , cô đưa tay : “Ông tin thì sờ thử , dày lắm đấy ạ!”

Ông nội Phó đưa tay bóp nhẹ cổ tay áo cô gật đầu: “Ừ đúng là dày thật, lạnh là , cháu từ nhỏ thể trạng yếu, để ốm !”

Minh Ý tươi: “Cháu ông nội!”

Hai ông cháu về phía ghế sofa phòng khách, Phó Thời Lễ đưa đồ cho chú Lưu mới theo.

Phó Thời Lễ tới, thấy Minh Ý đang trò chuyện cho ông nội Phó khép miệng, hai chuyện vui vẻ.

Thấy thế, Phó Thời Lễ cũng ngắt lời, trực tiếp xuống ghế sofa bên cạnh Minh Ý, lặng yên lắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-31.html.]

Minh Ý: “Ông nội, chân ông khỏe, giờ là mùa đông , ông nhớ ngoài ít thôi nhé, nếu thì giữ ấm thật .”

“Trước cháu mua cho ông một đôi đệm giữ ấm đầu gối, hôm nay tới cháu mang theo luôn . Sau nếu ông ngoài, nhớ bảo chú Lưu tìm để ông đeo nhé.”

Ông nội Phó , ngớt miệng, liên tục khen Minh Ý hiếu thảo.

Minh Ý tuy hoà hợp với Phó Thời Lễ cho lắm, nhưng đối với ông nội Phó thì thật lòng hiếu kính. Không chỉ bởi ông và ông nội Minh Ý là bạn già, mà còn bởi nhà họ Phó cháu gái, ông lão từ nhỏ thương yêu cô như cháu ruột.

Ngày bé, cô và Phó Thời Lễ suốt ngày đấu đá , chẳng ít nhờ ông thương mà quậy phá. Có mấy suýt nữa gây họa, nhưng ông nội Phó luôn thiên vị cô, nào cũng phạt Phó Thời Lễ.

Hồi thấy Phó Thời Lễ phạt, cô vui cả ngày. giờ nghĩ , cũng chẳng phạt nghiêm trọng gì, cùng lắm chỉ phạt bài tập mà thôi.

Chú Lưu thu xếp xong đồ đạc trở phòng khách, tình cờ thấy cuộc trò chuyện của Minh Ý và ông nội Phó, cũng góp lời: “Tiểu Ý đúng là hiếu thảo, gặp ngoài sân hỏi ngay tình hình sức khỏe của ông thế nào .”

ông nội Phó : “Hôm nay ông bảo dì món cháu thích ăn, tối nay ăn thật nhiều nhé, xem cháu gầy thế kìa!”

Minh Ý ngoan ngoãn đáp: “Ông nội, cháu gầy, cân nặng của cháu chuẩn lắm, béo thêm chút nữa lên hình sẽ ạ!”

“Rồi , thế ăn ít trái cây cũng chứ? Trước khi các cháu tới, ông dặn dì chuẩn sẵn cherry và dâu tây cháu thích đấy.”

Nói xong, ông nội Phó cuối cùng cũng ngẩng đầu Phó Thời Lễ một cái: “Phó Thời Lễ, lấy trái cây cho Sở Sở .”

Phó Thời Lễ nhướng mày, cam chịu dậy khỏi sofa, chậm rãi đáp: “Vâng.”

Đến bếp, Phó Thời Lễ mới phát hiện chuẩn sẵn hai đĩa trái cây, một đĩa là trái cây tổng hợp dùng tiếp khách, đĩa còn là cherry cao cấp rửa sạch cùng dâu tây đỏ mọng.

Thấy , Phó Thời Lễ khẽ , bưng cả hai đĩa trái cây về phòng khách.

Anh đặt hai đĩa trái cây xuống bàn, vắt chân sofa, cúi đầu tin tức tài chính, thờ ơ ông nội Phó và Minh Ý chuyện.

Chưa bao lâu, ông nội Phó nghiêm giọng: “Phó Thời Lễ, cháu đặt ở đây mà đưa trái cây cho Sở Sở ăn thế? Làm chồng kiểu gì ?”

Nghe , Phó Thời Lễ vô thức ngẩng đầu Minh Ý.

Minh Ý bên cạnh đầy đoan trang, nghiêng đầu chớp chớp mắt, bộ dạng vui vẻ chờ phục vụ. Dù cơ hội sai khiến Phó Thời Lễ lúc nào cũng , mượn oai hùm chính là sở trường của cô.

Ngừng hai giây, Phó Thời Lễ một tay cầm điện thoại, tay đưa đĩa trái cây lấy một quả cherry to đỏ, đưa cho Minh Ý: “Ăn trái cây .”

Nói xong, sợ ông nội Phó gì, dừng một chút, bổ sung hai từ: “Bà xã.”

Minh Ý hai chữ , cả đều khó chịu.

Cô khựng hai giây, mới đưa tay nhận lấy, miễn cưỡng gượng phối hợp với : “Cảm… cảm ơn .”

Hai từ “ông xã” , đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng thể gọi .

Trước đây Minh Ý ngờ, Phó Thời Lễ gọi “bà xã” thể khó chịu và kỳ quái đến

Thấy , cuối cùng ông nội Phó cũng tha cho hai , ép họ tương tác nữa.

Sau bữa tối, Phó Thời Lễ ông nội gọi thư phòng bàn chuyện công ty, Minh Ý việc gì, bèn về phòng ngủ .

Phòng ngủ ở nhà cũ là nơi Phó Thời Lễ ở từ nhỏ, phong cách trang trí giống hệt phòng ngủ ở Tây Ngọc Nhạc Đình, màu sắc lạnh lẽo đen trắng xám, tuy sang trọng nhưng u ám.

Vừa phòng, Minh Ý thấy giường hai bộ đồ ngủ khác biệt với phong cách căn phòng.

Hẳn là do ông nội Phó chuẩn .

Minh Ý bước tới, cầm lên một bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, sờ thấy chất liệu tơ tằm, mềm mại dễ chịu.

Nhìn tiếp bộ còn , cùng chất liệu nhưng màu sắc khác biệt, một hồng một xanh, rõ ràng là đồ ngủ đôi.

Minh Ý cũng nghĩ nhiều, cầm một bộ phòng tắm, vì là phòng tắm của Phó Thời Lễ nên cô dám ở lâu, một tiếng bước .

Tắm xong cô mới nhớ, phòng chỉ một chiếc giường, hai ngủ thế nào đây?

Quá đáng hơn là phòng còn ghế sofa. Lần ở nhà họ Diệp, để Phó Thời Lễ chịu ngủ sofa, cô khen lên tận mây xanh. Lần ngủ đất, chẳng sẽ mòn hết cả miệng ?

Đang nghĩ, Phó Thời Lễ đẩy cửa bước .

Minh Ý ngẩng đầu : “Anh về ?”

Phó Thời Lễ “Ừ” một tiếng, cô hỏi: “Em dùng xong phòng tắm ?”

Minh Ý gật đầu: “Xong .”

Phó Thời Lễ đáp nhẹ một tiếng: “Thế đây.”

Minh Ý: “…”

Thấy định , Minh Ý vội vàng gọi : “Khoan !”

Phó Thời Lễ dừng chân, đầu cô: “Có chuyện gì ?”

Minh Ý mím môi, quyết định hỏi khéo : “Ông gì với thế?”

Phó Thời Lễ tuy khó hiểu nhưng vẫn đáp: “Chuyện công ty thôi, ?”

“À .” Minh Ý đáp: “Không gì.”

Phó Thời Lễ : “Vậy đây.”

“Khoan!”

Phó Thời Lễ: “Lại gì nữa?”

Minh Ý: “Cái đó… phòng chỉ một giường, em quen ngủ chung với khác, nên thể chịu khó chút…”

Còn hết, Phó Thời Lễ cắt ngang: “Không thể.”

Giọng điệu vô cùng dứt khoát, lạnh nhạt.

“….”

Ngừng một lát, Phó Thời Lễ chậm rãi tháo cà vạt, ánh mắt dừng mặt cô: “Hôm nay ở nhà , chẳng nên ngủ giường ?”

Loading...