Tình Yêu Đến Muộn - Chuong 30

Cập nhật lúc: 2026-02-06 16:00:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tầng cao nhất của tập đoàn Phó thị, văn phòng Tổng giám đốc.

Tần Xuyên cùng mấy vị trưởng phòng đang mỗi cầm một xấp tài liệu, chuẩn báo cáo công việc với Phó Thời Lễ.

Sắp đến đêm Giao thừa , Tết vẫn còn nhiều việc trong công ty cần xử lý.

“Khoản thanh toán giai đoạn một cho công trình Công viên Vòng Đảo, phòng tài vụ bàn giao xong, thời gian thi công dự kiến từ ba đến năm tháng, ngoài …”

Lúc , màn hình điện thoại bàn của Phó Thời Lễ bất chợt sáng lên.

Anh vô thức ngẩng đầu, liếc mắt qua nhàn nhạt lên tiếng: “Dừng một chút.”

Nói xong, Phó Thời Lễ đưa tay cầm điện thoại lên, cúi đầu mở WeChat.

[Minh Ý: Anh đang bận ?]

Ánh mắt Phó Thời Lễ dừng màn hình vài giây, đó ngón tay thon dài khẽ gõ lên bàn phím.

[Phó Thời Lễ: Không bận, việc gì ?]

[Minh Ý: Ồ, gì quan trọng , chỉ hỏi quen ảnh đế Kỳ ?]

Thấy , lông mày Phó Thời Lễ khẽ nhíu , sắc mặt cũng tối đôi chút. Cô đặc biệt gửi tin nhắn tới … chỉ để hỏi chuyện Kỳ Chu?

Cùng lúc đó, mấy nhân viên đang trong phòng, kể cả trợ lý đặc biệt Tần Xuyên, đều lén khi thấy nhíu mày, ai dám thở mạnh, sợ lỡ gây tiếng động đúng lúc mà rước họa .

Vài giây , Phó Thời Lễ cúi đầu nhắn tin: [Ai?]

Nhìn dòng tin nhắn trả lời, Minh Ý sững . Chẳng lẽ Phó Thời Lễ quen Kỳ Chu? Không thể nào!

[Minh Ý: Kỳ Chu, ảnh đế của giới giải trí , nam chính trong bộ phim em đóng, ?]

[Phó Thời Lễ: Không quen.]

[Minh Ý: ?]

[Minh Ý: Không quen?]

[Minh Ý: Vậy vợ của Kỳ Chu, tức nữ chính của phim – Khương Du, đột nhiên nếu em cần giúp đỡ thì thể tìm chị , hoặc nhờ tìm Kỳ Chu giúp em?]

[Phó Thời Lễ: À.]

[Minh Ý: ? “À” là ?]

[Phó Thời Lễ: Thế thì quen .]

[Minh Ý: ?]

[Minh Ý: Vừa nãy còn bảo quen cơ mà?]

[Phó Thời Lễ: Có thể là quan trọng nên nhớ , lục từ góc xó nào đó thôi.]

[Phó Thời Lễ: Em ý kiến gì?]

[Minh Ý: ……]

Thấy thế, Minh Ý nhịn âm thầm c.h.ử.i một tiếng “đồ thần kinh”, chẳng hiểu hôm nay Phó Thời Lễ phát bệnh kiểu gì mà cứ chuyện vòng vo.

thái độ của , chắc chắn là quen ảnh đế Kỳ, hơn nữa vẻ còn khá .

[Phó Thời Lễ: Sao tự nhiên em hỏi về ?]

Minh Ý trả lời trực tiếp: [Vậy em với Diệp Trác lên hotsearch, nhờ ảnh đế Kỳ giúp nên đoàn phim mới công bố , để phân tán sự chú ý khỏi em với Diệp Trác ?]

Phó Thời Lễ chằm chằm màn hình điện thoại, trả lời.

Vài giây , đầu bên gửi đến một loạt tin nhắn.

[Minh Ý: Còn chuyện hotsearch mấy hôm nữa, chắc cũng là bảo Tần Xuyên mặt giúp em, nên đạo diễn Trần và ảnh đế Kỳ mới chịu đăng weibo đính chính chuyện đó đúng ?]

[Minh Ý: Còn lúc em gặp rắc rối ở Giang Thành, ảnh đế Kỳ cũng là nể mặt nên mới tay giúp em ? giờ từng nhắc đến với em?]

Phó Thời Lễ khẽ lướt qua đoạn tin nhắn, cụp mắt xuống, gõ vài chữ.

[Phó Thời Lễ: Không việc gì thì nhắc đến với em gì?]

[Minh Ý: ……]

Cũng đúng. Cô với Phó Thời Lễ vốn chẳng thiết gì, càng cần thiết đến bạn của với cô.

Nghĩ tới đây, hiểu Minh Ý bỗng nhiên chẳng chuyện với Phó Thời Lễ nữa.

Cô cúi đầu điện thoại mấy giây, đó bấm ảnh đại diện của Phó Thời Lễ, bấm ba chấm ở góc bên , một nữa đưa danh sách đen.

Động tác liền mạch, dứt khoát, còn thuần thục hơn cả .

Cùng lúc đó, trong văn phòng, Phó Thời Lễ cúi đầu chằm chằm dấu ba chấm màn hình, cầm điện thoại đợi thêm một lúc, thấy bên nhắn gì thêm mới đặt máy xuống.

Anh ngẩng đầu trở , ánh mắt nhàn nhạt quét qua: “Tiếp tục.”

Buổi báo cáo nhanh ch.óng kết thúc.

“Nếu Phó tổng còn vấn đề gì nữa, chúng xin phép ngoài việc.”

Tâm trạng của Phó Thời Lễ lúc vui lúc , bọn họ thật sự đoán nổi, cuối cùng cũng hiểu thế nào là “bầu bạn với vua như bầu bạn với hổ”.

Cho nên, khi báo cáo xong, ai nấy đều chỉ nhanh ch.óng rút lui.

Nghe , Phó Thời Lễ khẽ gật đầu hai cái: “Ừ, .”

Ngừng một lát, tiếp: “Tần Xuyên ở .”

Trong lòng Tần Xuyên chợt rùng .

Cùng lúc đó, các đồng nghiệp khác đồng loạt bằng ánh mắt đầy cảm thông.

Đợi rời hết, Tần Xuyên mới đầu , cung kính hỏi: “Phó tổng gì cần dặn dò ạ?”

Phó Thời Lễ: “Chiếc Lamborghini trong gara, tranh thủ cho mang tới chỗ Kỳ Chu, tiện thể nhắn một câu.”

Tần Xuyên: “Dạ, nhắn gì ạ?”

Phó Thời Lễ thu ánh , thong thả dậy: “Bảo là nể tình giúp vợ giải vây, chuyện tính toán nữa.”

“…”

Tuy rõ Phó Thời Lễ đến chuyện gì, nhưng với tư cách là một thư ký đạt chuẩn, Tần Xuyên vẫn gật đầu, kính cẩn đáp: “Vâng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-30.html.]

Phó Thời Lễ gật đầu một cái, còn kịp mở miệng thì điện thoại bàn vang lên một tiếng.

Anh cúi đầu liếc , dừng hai giây mới với tay cầm điện thoại lên.

Thấy , Tần Xuyên : “Vậy cứ việc, xin phép ngoài.”

Phó Thời Lễ gật đầu vuốt màn hình bấm máy: “Ông ạ.”

Đầu dây bên , ông nội Phó khí thế vẫn như xưa: “A lô? Cháu còn nhớ ông là ông nội cháu đấy ! Về nước cũng lâu , định bao giờ dẫn Sở Sở về nhà đây? Ông đợi mãi đấy!”

“Phó Thời Lễ! Cháu mọc cánh nên cứng cáp đúng , coi lời ông gì nữa nhỉ!”

Nghe , Phó Thời Lễ bật : “Ông ơi, oan cho cháu quá!”

“Oan cái gì mà oan?!” Ông nội Phó quát: “Cháu xem! Khi nào mới đưa cháu dâu về cho ông? Có cháu lén bắt nạt Sở Sở, sợ nó gặp ông méc nên mới dám đưa về đúng ?”

“Ông cho cháu , Phó Thời Lễ! Cháu mà dám bắt nạt Sở Sở—”

Lời ông nội Phó còn hết Phó Thời Lễ bật ngắt lời: “Cháu nào dám chứ ông, Sở Sở dạo phim ở Giang Thành, mấy hôm nay mới về Lệ Thành, nếu ông gặp cô thì chiều nay cháu sẽ qua đón Sở Sở về gặp ông.”

Ông nội Phó rõ ràng là tin: “Thật đấy?”

Phó Thời Lễ là do ông nội Phó đích nuôi lớn, tính tình thằng cháu thế nào ông còn lạ gì, giả vờ lời nhưng lưng thì theo ý , chuyện như thế ông từng chứng kiến ít.

“Đương nhiên là thật ạ.” Phó Thời Lễ nhẹ: “Cháu còn dám lừa ông chắc?”

“Thôi !” Ông nội Phó :

“Lần ông tin cháu! Tối nay ông sẽ bảo dì giúp việc nấu một bàn các món Sở Sở thích ăn, cháu nhớ dẫn con bé về ăn cơm đấy!”

Phó Thời Lễ dịu giọng đáp: “Vâng, ông yên tâm, tối nay cháu nhất định đưa cháu dâu bảo bối của ông về.”

Nghe , ông nội Phó : “Thế thì còn tạm ! Không việc gì nữa, ông cúp máy đây!”

“Vâng ạ.”

Cúp điện thoại, Phó Thời Lễ mở WeChat, tìm đến ảnh đại diện của Minh Ý.

Anh dừng hai giây, đầu ngón tay với những khớp xương rõ ràng khẽ vuốt một cái, ghim ảnh đại diện của Minh Ý lên đầu.

Khoé môi Phó Thời Lễ khẽ cong, gần như nhận , đó mở khung trò chuyện với Minh Ý, gõ chữ.

[Phó Thời Lễ: Ông bảo tối nay đưa em về nhà, đợi em xong cảnh, qua đón.]

Soạn xong tin nhắn, kiểm tra kỹ chính tả một lượt mới ấn gửi .

Thế nhưng ngay giây , ngay dòng tin gửi liền hiện một dấu chấm than đỏ quen thuộc.

Bên còn hiện dòng chữ nhỏ: [Tin nhắn gửi , nhưng đối phương từ chối nhận.]

Phó Thời Lễ: “?”

Mãi đến năm giờ chiều đoàn phim mới tan .

Vì mấy cảnh khá suôn sẻ nên đạo diễn tạm thời giao thêm cho Minh Ý một phân cảnh. Cảnh vốn sắp xếp mấy ngày , nhưng vì hôm nay thời gian trống, địa điểm tiện lợi nên đoàn quyết định chuyển sang chiều nay luôn.

Cảnh thêm quá gấp gáp, khiến Minh Ý chuẩn kịp nên diễn như , liên tiếp NG ( hỏng) ba , mãi đến hơn năm giờ mới xong việc.

Tan xong, Minh Ý trở phòng nghỉ đồ. Vừa bước khỏi phòng đồ phía trong, Thịnh An Ninh gõ cửa bước .

“Hôm nay diễn đấy, chị thấy đạo diễn Trần cũng khá hài lòng với em.”

“…”

Minh Ý bĩu môi: “Em NG nhiều thế mà vẫn hài lòng …”

Thịnh An Ninh : “Thì cũng là cảnh thêm đột xuất mà, với cả mấy cảnh em diễn một là qua còn gì!”

Minh Ý mím môi, gượng một tiếng: “Miễn là đạo diễn hài lòng là …”

Mặc dù ép thêm một cảnh về khiến cô trở tay kịp, nhưng thật là cô cũng thấy bất lực.

Thịnh An Ninh hỏi: “Lát nữa em bận gì ? Chị gần đây một quán nướng mới mở, khá đấy. Lần chị với bạn, mà cô dắt theo một trai nên chị dám ăn thoải mái. Bây giờ thèm , cùng chị nhé?”

Nghe , mắt Minh Ý sáng lên: “Được đó! Dạo em cũng đang thèm đồ nướng. Quán đấy ở ạ?”

Thịnh An Ninh đáp: “Ngay tầng bốn trung tâm thương mại gần đây, quán nướng Hàn Quốc, bảo ông chủ là con lai Trung – Hàn.”

“…”

Minh Ý khan một tiếng: “Trung… Hàn thì gì mà lai, chẳng đều là châu Á .”

“Thôi mà.”

Thịnh An Ninh bật : “Lo ăn ngon là , lai gì kệ họ!”

“Cũng .” Minh Ý gật đầu: “Chị đợi em một chút nhé, em lấy áo khoác. Hôm nay lạnh thật đấy.”

Thịnh An Ninh gật đầu: “Ừ em . Dạo đúng là lạnh ghê, hôm qua chị xem dự báo thời tiết, bảo mấy hôm tới còn lạnh hơn. Ra đường nhớ mặc ấm , đừng để ốm đấy.”

“Vâng ạ.”

Minh Ý đáp: “Em cũng xem , chắc do sắp đến Giáng sinh .”

“Thật ? Vậy là tuần Giáng sinh .”

Vừa , Thịnh An Ninh cúi đầu xem lịch điện thoại: “Bảo mấy hôm nay lạnh thế, còn sắp rét thêm nữa. Chị nhớ Giáng sinh năm ngoái còn tuyết rơi cơ.”

“Em cũng nhớ là vài bông tuyết bay lất phất, năm nay rơi nữa .”

Vừa , Minh Ý mặc một chiếc áo dáng dài màu xanh lam khói, cổ quấn khăn trắng, đôi bốt cao đến gối, gót sáu phân, từ bên trong bước .

Minh Ý: “Đi thôi ạ.”

Hai trò chuyện thang máy xuống .

Vừa bước khỏi thang máy, một cơn gió lạnh ập tới, Minh Ý nhịn liền rụt cổ khăn quàng.

Ra khỏi cửa xoay, hai định gọi xe ăn thì Thịnh An Ninh bất chợt thấy chiếc Bentley màu đen đỗ ngay cửa, biển xe ngông nghênh cực kỳ.

bậc thềm, vô thức chọc chọc Minh Ý: “Này, xe ông chồng em đúng ?”

Vừa , hai bước xuống bậc thang. Minh Ý theo ánh mắt của Thịnh An Ninh sang.

Chỉ một giây , cửa kính ghế từ từ hạ xuống, lộ nửa khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng quen thuộc của đàn ông.

Một lát , đầu , ánh mắt lặng lẽ dừng gương mặt Minh Ý hai giây, mím môi khẽ : “Minh Ý, về nhà thôi.”

Loading...