Tình Yêu Đến Muộn - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:42:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Minh Ý một cuộc điện thoại đ.á.n.h thức.

Dạo cô đang trong kỳ nghỉ, lịch trình gì. Cộng thêm việc lạ giường, cả đêm trằn trọc lăn qua lăn khiến cô chẳng ngủ bao nhiêu. Giờ gọi dậy đột ngột, mắt cay xè, đầu đau như nổ tung.

Ban đầu Minh Ý định máy, nhưng đầu dây bên cứ kiên trì gọi mãi. Do dự một lúc lâu, cô mới mơ màng với tay lấy điện thoại táp đầu giường, bấm một cách đại khái áp tai: “Alo?”

Vì còn ngái ngủ nên giọng cô lười biếng, mềm dính, đuôi âm lộ rõ vẻ bực bội.

Bên , Thịnh An Ninh sững mất một giây, đó thoáng qua đồng hồ: “Giờ mà em còn ngủ ?”

Minh Ý mơ màng “ừm” một tiếng, khẽ ngáp: “Có chuyện gì , chị An Ninh?”

Giọng cô mềm đến mức như tan , như mèo con nũng, khiến một từng trải bao sóng to gió lớn như Thịnh An Ninh cũng suýt nữa cuốn theo.

Thấy , Thịnh An Ninh đặt kịch bản trong tay xuống, bật trêu: “Xem trận chiến tối qua khá kịch liệt lắm nhỉ!”

“Gì cơ?”

Có lẽ vì tỉnh dậy, não bộ còn tỉnh táo, lúc đầu Minh Ý kịp phản ứng. Vài giây , cô mới kịp hiểu .

Mặt cô “soạt” một cái đỏ ửng, cơn buồn ngủ lập tức tan biến một nửa: “Chị linh tinh gì đấy, chị An Ninh!”

Nghe , Thịnh An Ninh bật , vẻ mặt như kiểu “chị hết ”: “Ôi giời, còn ngại gì nữa, vợ chồng hợp pháp chuyện đó thì bình thường? Mà cái giờ em thức dậy hôm nay, xem thể lực của Phó tổng cũng tệ .”

“…”

Minh Ý: “Thật sự như chị nghĩ , em chỉ là lạ giường, ngủ ngon thôi.”

Cô giãy giụa một cách yếu ớt để giữ lấy sự trong sạch của , nhưng cũng thêm gì về mối quan hệ giả tạo giữa cô và Phó Thời Lễ.

Thịnh An Ninh vốn kiểu thích đào sâu chuyện đời tư nghệ sĩ, chỉ là trêu chọc một chút. Hai qua loa vài câu liền chuyển sang việc chính.

“Lần em xuất hiện ở lễ trao giải Danh Kịch và nhận giải Nghệ sĩ quan tâm nhất, dù so với những giải khác thì giá trị cao bằng, nhưng dù cũng là giải chính thống. Hôm qua công ty mua cho em hai lượt hot search, sáng nay chị xem vẫn còn trong top 10, khá đấy.”

“Cũng vì mà sáng nay là chị nhận hai kịch bản, với một hợp đồng quảng cáo. Lát nữa em tranh thủ qua xem nhé. Cái quảng cáo đó ban đầu bên họ định mời Mạnh Trân Trân, nhưng vì hôm qua cô đoạt giải nào nên họ đổi . Thế là liên hệ với chị. Nếu em bận gì thì sang ký hợp đồng sớm luôn, chậm ngày nào phát sinh chuyện thì phiền.”

Minh Ý gật đầu: “Vâng, em chị An Ninh. Vậy chiều em qua.”

“Được, chị chờ em ở văn phòng.”

Nói , Thịnh An Ninh như chợt nhớ điều gì, bật thành tiếng: “À đúng , nhắc tới Mạnh Trân Trân, chị kể em , hôm qua lúc em lên xe của Phó tổng rời .”

“Em , sắc mặt của Mạnh Trân Trân lúc đó… trời ơi, chị c.h.ế.t mất. Em bảo cô ngày thường cao ngạo thế cơ mà, Phó tổng tạt thẳng một bụng khói xe mặt cũng chẳng dám hó hé gì. Nếu đổi khác, cô phát tác từ lâu .”

Câu chuyện thực nguồn cơn. Gia cảnh Mạnh Trân Trân thuộc hàng trung lưu, từ lúc bước chân giới giải trí nỗ lực hết mức để tìm đường giới hào môn.

Hồi mới mắt lâu, cô từng quen một vị “tổng giám đốc” trong một bữa tiệc xã giao. Hai yêu đương mặn nồng một thời gian, thỉnh thoảng Mạnh Trân Trân còn đăng ảnh khoe tình cảm Weibo. Ai ngờ về phát hiện cái gọi là “tổng giám đốc” đó chỉ là quản lý một công ty nhỏ. Lúc đầu khoe yêu đương ngọt ngào bao nhiêu, chia tay ồn ào bẽ bàng bấy nhiêu.

còn mượn chuyện đó để bán t.h.ả.m, dựng lên hình tượng “gái ngoan lừa”. Còn cái “tổng giám đốc” thì fan não tàn của Mạnh Trân Trân công kích mạng suốt hai tháng trời.

Chưa đợi Minh Ý mở miệng, Thịnh An Ninh khẽ hừ mũi khẩy, hiển nhiên cũng nhớ chuyện đó.

“Cũng đúng, cầm quyền của cả Tập đoàn Phó thị, đừng là tạt khói xe, cho dù tát cho cô hai cái giữa chốn đông , cô cũng tươi đón nhận thôi.”

 

Nghe , Minh Ý khẽ , bình luận gì. theo những gì cô về Phó Thời Lễ, tình huống giả định đó chắc chắn bao giờ xảy .

Lý do đơn giản, kiểu như Phó Thời Lễ chẳng bao giờ thèm để tâm tới mấy diễn viên hạng xoàng. Dù chuyện gì thật sự khiến hài lòng, cũng chẳng đến mức tự tay.

Nghĩ đến đây, Minh Ý bất giác tưởng tượng cảnh tượng đó, khoé môi nhịn mà cong lên, hình ảnh quả thật khá buồn .

Thịnh An Ninh: “Mà chuyện hôm qua Phó tổng tới đón em, em với chị? Nếu thì chị cho em về sớm , đỡ bối rối. Chị còn tưởng Phó tổng là kim chủ của Mạnh Trân Trân nữa cơ, ngại c.h.ế.t!”

Minh Ý khan hai tiếng: “Thật em cũng Phó Thời Lễ sẽ đến.”

Nghe , Thịnh An Ninh bất giác cảm thấy như nhét một vốc “cẩu lương”, bật đáp : “Vừa nãy còn ngại ngùng, giờ bắt đầu phát cơm ch.ó . ngờ Phó tổng cũng tạo bất ngờ, đúng là chu đáo thật đấy.”

Minh Ý: “?”

Còn kịp phản ứng, giọng Thịnh An Ninh bên điện thoại vang lên: “Cũng chuyện gì nữa, nếu em buồn ngủ thì ngủ thêm chút , đừng quên chiều nay đến công ty nhé.”

Minh Ý đáp : “Vâng, chị An Ninh, em .”

Cúp máy xong, Minh Ý càng nghĩ càng thấy câu cuối cùng của Thịnh An Ninh gì đó .

Phát cơm ch.ó?

Vừa cô phát cơm ch.ó ?

Còn “chu đáo”——

Minh Ý khẽ lạnh. Từ cả đời cũng chẳng thể liên quan gì đến Phó Thời Lễ.

Đặt điện thoại xuống, cô ngẩng đầu đồng hồ treo tường, thấy trời còn sớm, liền dứt khoát lật chăn xuống giường. Sau cú điện thoại , cô cũng chẳng còn buồn ngủ nữa, chi bằng dậy sửa soạn, ăn chút gì đó, , là ăn trưa mới đúng, vì tối nay sẽ “chịu trận” ở nhà cũ bên nhà họ Diệp bao lâu nữa.

Sau khi rửa mặt chải đầu, Minh Ý gương tỉ mẩn trang điểm. Lối *trang điểm “nước lọc” đang thịnh hành dạo gần đây khiến gương mặt vốn nhỏ nhắn của cô càng thêm vẻ mong manh đáng thương.

*Trang điểm “nước lọc” ( còn gọi là trang điểm glowy hoặc no-makeup makeup) là một phong cách trang điểm tập trung việc tạo một làn da căng bóng, khỏe mạnh tự nhiên như trang điểm.

Cuối cùng, cô lấy từ trong ngăn kéo một cây son bóng màu sữa còn bóc tem, chấm nhẹ lên môi dùng cọ tán đều, đợi đến khi son khô và lên lớp bóng mỏng nhẹ, tạo hiệu ứng trong veo.

Nhìn chính trong gương, Minh Ý chẳng còn nét nào của một minh tinh sáng bừng thường ngày, mà giống hệt một cô gái ngoan ngoãn nhà bên, thuần khiết và dễ khiến mềm lòng.

Cô ngắm thêm chốc lát, khẽ cong môi nhạt. Với dáng vẻ , về nhà họ Diệp ăn cơm là .

Chuẩn xong xuôi, Minh Ý thảnh thơi xuống lầu. Mới nửa cầu thang, cô ngửi thấy hương sữa thơm nhẹ thoang thoảng từ bếp truyền tới.

Cô tăng tốc bước xuống, chỉ thấy bàn ăn dọn sẵn bữa sáng quen thuộc của : sữa nóng, trứng rán, cùng sandwich ức gà giảm cân.

Nghe tiếng động, dì Lan từ bếp : “Cô chủ dậy , mau qua ăn chút gì .”

“Dì Lan?” Minh Ý phần bất ngờ: “Sao dì ở đây ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-3.html.]

Dì Lan mỉm kéo ghế cho cô: “Là chủ dặn dò . Nói cô sẽ ở luôn tại Tây Ngọc Nhạc Đình, bảo qua đây chăm sóc cho cô chủ.”

Vừa , dì chỉ bàn ăn chuẩn chu đáo: “Tất cả đều là chủ dặn dò khi ngoài, còn dặn đừng phiền giấc ngủ của cô.”

Nghe , Minh Ý nhất thời thấy chút khó tin. Đây là việc mà Phó Thời Lễ sẽ ?

Theo như hiểu của cô về giờ, chuyện thật khó mà tưởng tượng nổi… Thế nhưng việc mắt là sự thật, khiến cô cũng đắn đo nên tin đến .

Sực nhớ , Minh Ý mới hỏi lời dì Lan : “Vừa nãy dì gì cơ? Phó Thời Lễ bảo cháu sẽ ở Tây Ngọc Nhạc Đình luôn ?”

Dì Lan gật đầu: “Vâng, sáng nay chủ mà.”

“???”

Biểu cảm mặt Minh Ý gần như sắp sụp đổ. Hôm qua cô còn bảo kiếp nào mới gặp , thế mà hôm nay vả mặt liền ??

Lấy tinh thần, Minh Ý vẫn nhịn mà xác nhận nữa: “Phó Thời Lễ thật sự thế ạ?”

Dì Lan mỉm : “Tất nhiên , chuyện dám sai với cô chủ chứ.”

“……”

Minh Ý chấp nhận hiện thực, gương mặt tràn đầy tuyệt vọng: “Được ạ.”

Thấy , dì Lan cũng thêm, chỉ dịu dàng bảo: “Vậy cô ăn nhé, bếp nấu nướng thêm. Có việc gì cứ gọi .”

Minh Ý gật đầu: “Vâng.”

Quay lưng , dì Lan về phía bếp lẩm bẩm: “Giới trẻ bây giờ thế nhỉ? Không lẽ mấy đôi trẻ bây giờ đều thịnh hành kiểu sống riêng mỗi một nơi ?”

Vừa lắc đầu, dì tặc lưỡi: “Không hiểu nổi, thật chẳng hiểu nổi.”

Còn một trong phòng ăn, Minh Ý – xong cái “hung tin” đống đồ ăn thơm phức mặt, thấy đầy bụng mà chẳng động đũa.

Hu hu, chẳng lẽ từ giờ cô thật sự ngày ngày mặt đối mặt với Phó Thời Lễ ?

Ăn trưa xong, Minh Ý phòng đồ, đổi sang một bộ đồ tweed màu xanh da trời nhạt. Áo khoác lửng cạp cao cùng chân váy b.út chì đồng màu, kết hợp với đôi bốt trắng tới gối cao sáu phân. Mái tóc dài uốn nhẹ buộc nửa cao kiểu đuôi ngựa, khiến khí chất tổng thể trẻ trung thanh lịch, nếu còn tưởng cô là sinh viên đại học nào đó.

Thay đồ xong, Minh Ý nhắn WeChat cho Thịnh An Ninh, báo rằng đang xuất phát sang chỗ cô , đó tắt máy, tiện tay lấy chiếc túi xách đen treo ở ngoài cùng trong phòng đồ, đeo lên vai cửa.

Nửa tiếng , một chiếc Porsche Taycan màu hồng phấn dừng toà Tinh Nghệ Truyền Thông.

Minh Ý đeo kính râm, mang đôi giày cao gót sáu phân đại sảnh, thuận lợi thẳng lên tầng mười sáu, văn phòng của Thịnh An Ninh.

Cô đẩy cửa bước , tay xách hai ly latte hạt dẻ mà Thịnh An Ninh thích nhất, đặt cà phê lên bàn việc mặt cô , đó thoải mái phịch xuống chiếc ghế đối diện: “Sao đường tới công ty nhiều xe thế , một đoạn mà mệt bở tai!”

Tay lái của Minh Ý chỉ ở mức trung bình, bằng lái cô thi từ thời đại học. Bình thường ngoài là xe bảo mẫu đưa đón hoặc tài xế lái, hầu như bao giờ tự lái xe.

Thấy , Thịnh An Ninh bật , lấy cà phê từ trong túi , mở nắp đẩy một ly đến mặt Minh Ý: “Em tự lái xe tới ?”

Minh Ý cầm lấy ly cà phê, nhấp một ngụm nửa đùa nửa thật : “Chứ còn gì nữa, chiếc xe bé nhỏ màu hồng của em giờ vẫn còn run rẩy đỗ lầu kìa!”

Biết cô nhăng cuội, Thịnh An Ninh chỉ , đáp, nhẹ giơ ly cà phê lên: “Cảm ơn cà phê của em nhé.”

“Ôi trời.” Minh Ý xua tay: “Khách sáo với em gì!”

Thịnh An Ninh khẽ, đưa tay đẩy hai tập hồ sơ màu xanh bàn về phía Minh Ý: “Em xem hợp đồng , nếu vấn đề gì thì mai chị sắp xếp ký luôn.”

Minh Ý gật đầu: “Được.”

Nói cô cúi đầu liếc qua trang đầu hợp đồng: “Đại diện cho dòng mỹ phẩm hả chị?”

Thịnh An Ninh gật đầu: “Đây là một thương hiệu nội địa mới nổi gần đây, nhờ thiết kế đậm chất Trung Hoa nên công chúng đến và ưa chuộng.”

“Bên phía thương hiệu tạo hình cổ trang của em trong [Quỳnh Thuỷ Dao] thu hút nên mới tìm tới em gương mặt đại diện.”

Minh Ý gật đầu, tiện thể lướt qua mấy điều khoản quan trọng trong hợp đồng: “Em nhớ thương hiệu mấy KOL giới thiệu Weibo , mấy màu son bóng khá xinh, em từng mua hai cây. Màu em đang dùng chắc là một trong đó.”

Thịnh An Ninh liếc màu son môi Minh Ý: “Thật sự khá , chỉ là thấy giống với phong cách thường ngày của em cho lắm?”

Nghe , Minh Ý khẽ nhướng mày, gì, thái độ lơ đãng.

Thịnh An Ninh thu ánh mắt: “Trùng hợp đấy. Hợp đồng em xem xong ?”

Minh Ý gật đầu: “Xem xong , em thấy vấn đề gì.”

“Vậy để mai chị liên hệ với bên thương hiệu, sắp xếp ký hợp đồng.”

Thịnh An Ninh tiếp: “Còn là chuyện kịch bản. Em xem thử hai kịch bản xem thích cái nào hơn? Một cái là vai nữ phụ trong phim chuyển thể, cái còn là nữ chính trong phim tiên hiệp chiếu mạng.”

Minh Ý mở hai kịch bản mặt, lật sơ vài trang, khi chủ ý trong lòng mới ngẩng đầu hỏi Thịnh An Ninh: “Chị An Ninh, chị thấy em nên chọn cái nào?”

Thịnh An Ninh đặt ly cà phê xuống, nghiêm túc : “Phim chiếu mạng nội dung tương tự như [Quỳnh Thuỷ Dao] – bộ phim nổi tiếng mùa hè của em – nên diễn sẽ dễ hơn, nhưng gì đột phá. Phim là thể loại hiện đại đô thị chiếu truyền hình, dù chỉ là nữ phụ nhưng nhân vật khá đáng yêu, là kiểu tiểu thư nhà giàu ngây thơ, tuyến tình cảm cũng thú vị, em thể cân nhắc thêm.”

Minh Ý gật đầu, ngẩng lên Thịnh An Ninh , ánh mắt hai gặp , tâm ý tương thông.

Sau khi quyết định nhận phim nào, Minh Ý cúi đầu xem tiếp kịch bản mặt, lúc mới bộ phim đô thị tên là [Nhìn thấy pháo hoa, thấy ].

Thịnh An Ninh : “Bộ phim là phim chuyển thể từ tiểu thuyết, tổng thể là dòng ngôn tình hiện đại ngọt ngào. Dạo nếu em rảnh thì thể lên mạng thử nguyên tác cùng tên để tìm cảm hứng. Sáng mai chị sẽ liên hệ với bên sản xuất để chốt vai, nếu vấn đề gì sẽ gọi điện báo em qua ký hợp đồng.”

Minh Ý gật đầu: “Vâng, phiền chị , chị An Ninh.”

Thịnh An Ninh : “Phiền gì chứ, còn khách sáo với chị . Em cứ từ từ xem , chị ngoài gọi cuộc điện thoại.”

“Vâng.”

Sau khi Thịnh An Ninh rời , Minh Ý cúi đầu lật thêm mấy trang kịch bản, đang say sưa thì điện thoại bàn bất ngờ rung lên một tiếng.

Minh Ý cầm máy lên liếc qua, là hình đại diện nền trắng quen thuộc. Cô đưa ngón tay chạm , cửa sổ trò chuyện lâu mở bỗng hiện hai tin nhắn mới.

[Ông chồng Plastic: Định vị: Tinh Nghệ Truyền Thông.]

[Ông chồng Plastic: Xuống .]

Loading...