Tình Yêu Đến Muộn - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:56:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , tim Minh Ý khẽ trùng xuống. Tuy rõ vì đạo diễn Trần bất ngờ hỏi như thế, nhưng sắc mặt cô vẫn giữ nguyên như cũ, thậm chí còn khéo léo phát huy chút sở trường diễn xuất, khuôn mặt xinh dịu dàng thoáng nét hoang mang và nghi hoặc.
Cô ngập ngừng hai giây, trả lời thẳng câu hỏi: “Phó tổng là ông chủ lớn của Tinh Nghệ, còn là nghệ sĩ trực thuộc Tinh Nghệ, nhân viên thì đương nhiên mặt sếp .”
Là , nhưng chỉ là kiểu nhân viên mặt sếp mà thôi.
Minh Ý mỉm đạo diễn Trần: “Anh chuyện gì c.ầ.n s.ao? Nếu thật sự việc thì thể với chị An Ninh, đó chị sẽ báo lên từng cấp, cuối cùng lẽ sẽ giúp chuyển lời đến Phó tổng.”
Nghe thế, đạo diễn Trần ngừng hai giây, đó bật : “Không gì, cô chuẩn cho nhé, còn chút việc, ngoài đây.”
Minh Ý gật đầu: “Vâng, thong thả.”
Thịnh An Ninh tiễn đạo diễn Trần cửa, mỉm phụ họa: “Anh cẩn thận nhé, đạo diễn Trần.”
Đạo diễn Trần xua tay : “Không cần tiễn, cần tiễn.”
Tiễn đạo diễn Trần xong, Thịnh An Ninh đóng cửa phòng hoá trang, khoá trái ngẩng đầu hỏi Minh Ý: “Vừa đạo diễn Trần là ý gì? Ông phát hiện chuyện gì ?”
Minh Ý lắc đầu: “Em cũng , dạo gần đây em xuất hiện chung khung hình với Phó Thời Lễ .”
Thịnh An Ninh: “Thế tự nhiên ông hỏi ? Có vì vụ hot search mấy hôm , trợ lý của chồng em tìm đến đạo diễn Trần gì đó ?”
Minh Ý chớp mắt: “Ý chị là gì cơ?”
“Mấy hôm , chuyện em và Chu Dạng lên hot search . Trợ lý của chồng em chẳng tìm khá nhiều bằng chứng giúp em ? Thực ban đầu chị cũng định liên hệ với mấy hôm đó cùng kịch bản trong lớp để rõ, còn kịp gọi cho đạo diễn Trần thì thấy ông cùng Kỳ Chu và mấy khác đăng bài sáng tỏ .”
Minh Ý: “Ý chị là Phó Thời Lễ cử tìm đạo diễn Trần? Cho nên ông mới chịu lên tiếng giúp em?”
Thịnh An Ninh gật đầu: “Rất khả năng đấy. Có lẽ đạo diễn Trần vẫn dám chắc mối quan hệ giữa em với Phó Thời Lễ, nên mới hỏi thẳng em như .”
Minh Ý khẽ gật đầu, thản nhiên : “Không , dù gì thì nghi ngờ em và Phó Thời Lễ gì đó cũng chỉ đạo diễn Trần. Em tin phận của Phó Thời Lễ như , cho dù họ đoán gì nữa, cũng chẳng ai dám .”
Thịnh An Ninh ngẩng đầu cô, nét mặt mang theo chút mập mờ: “Cũng đúng, nhưng mà xem em và Phó tổng lành ?”
Nghe , vẻ mặt Minh Ý mất tự nhiên trong thoáng chốc: “Làm lành gì chứ ạ?”
Thịnh An Ninh cô bằng ánh mắt “ hiểu chuyện cần nhiều”, chỉ mà vạch trần.
Hôm đó bay về Lệ Thành, Minh Ý vẫn còn sức tỏ vẻ ghét cay ghét đắng Phó Thời Lễ, mà bây giờ yên tâm dựa thế của . Về chuyện , chị chỉ thể thở dài: phụ nữ đúng là sinh vật khó lường, nhất là những xinh như Minh Ý.
Chẳng bao lâu , chuyên viên trang điểm gõ cửa bước để trang điểm cho Minh Ý.
Trong lúc đ.á.n.h mắt, chuyên viên trang điểm trò chuyện: “Cô Minh, tối qua cô nghỉ ngơi đủ ? Sao hôm nay quầng thâm mắt nặng thế?”
Nghe , Minh Ý giơ tay lấy chiếc gương bàn trang điểm, cúi đầu soi thử:
“Rõ đến thế cơ ? che một lớp lúc ở xe mà.”
Chuyên viên trang điểm vội vàng : “Không rõ lắm ạ, chỉ là gần như thì mới . Hơn nữa thấy cô che nên mới hỏi. Mà cô Minh che khuyết điểm khéo thật đấy, chẳng thua gì thợ chuyên nghiệp cả.”
Nghe , Minh Ý mới yên tâm, đặt gương lên bàn, : “Cảm ơn nhé.”
Trang điểm xong, Minh Ý cầm kịch bản rời khỏi phòng hoá trang, đến ở chiếc ghế gần chỗ , xem kịch bản chờ đến lượt.
Hôm nay cảnh của Minh Ý nhiều, chỉ hai phân đoạn, mà cũng cảnh đối diễn với nam phụ. Điều đó khiến cô thở phào nhẹ nhõm—nếu giờ mà cảnh tình cảm với Chu Dạng, chắc cô sẽ thấy buồn nôn mất, diễn xuất cũng vì thế mà đạt.
“Cảnh mười lăm, đầu gặp , diễn!”
Chỉ đạo phó hô vang ở xa, Minh Ý theo phản xạ ngẩng đầu sang.
Cảnh hiện tại là phân đoạn nam nữ chính tái ngộ. Kỳ Chu và Khương Du đều nhập vai , từ hành động lớn đến ánh mắt nhỏ nhất đều toát lên thứ tình cảm yêu thương đè nén, khó diễn tả thành lời.
Khi còn phần trong trường ở Giang Thành, Minh Ý thích đóng chung với Khương Du và Kỳ Chu. Những lúc cảnh của , cô cũng một bên xem hai họ diễn. Cô thực sự thích cách thể hiện của họ—tự nhiên, thoải mái, chút cảm giác gượng gạo nào, giống như họ chính là nhân vật thật, đang diễn mà là đang sống thật với chính .
Mỗi xem Khương Du và Kỳ Chu diễn, Minh Ý đều thể lĩnh hội thêm vài điều mà đây cô từng để ý tới. Có lẽ đây chính là lợi ích khi xem cặp đôi thật diễn cùng ?
Bỗng nhiên, cô bắt đầu hiểu cảm giác của những thích “đẩy thuyền” — fan couple của vũ trụ đúng là quá hạnh phúc! Chính chủ phát đường liên tục, quan trọng nhất là thật sự yêu , đăng ký kết hôn hẳn hoi, tính là thắng ngay từ vạch xuất phát . Cứ thế mãi, cô cũng nhập hội “đẩy thuyền” mất thôi.
Hơn nữa, diễn xuất của Khương Du xuất sắc, mỗi diễn cùng cô , Minh Ý đều vô thức cuốn cảm xúc.
“Rồi, cắt!”
“Hai diễn lắm! Nghỉ năm phút, chuẩn cảnh tiếp theo!”
Minh Ý lúc cũng hồn , cúi đầu xem kịch bản nữa.
Cảnh tiếp theo là phân đoạn của Minh Ý và Khương Du. Trong ngày nữ chính gặp nam chính, tâm trạng cô tệ, ban đầu định về nhà uống vài ly, nhưng đường tan tình cờ gặp nữ phụ do Minh Ý thủ vai – Lục Thính Vãn. Sau đó, hai cùng tìm một quán bar yên tĩnh để uống rượu. Cảnh sắp là phân cảnh hai tình cờ gặp .
Minh Ý đang cúi đầu xem kịch bản thì bất ngờ một ly cà phê đặt mặt.
Cô theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Nhìn rõ tới, Minh Ý ngẩn : “Chị Khương!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-29.html.]
Khương Du mặt cô, tay cầm hai ly cà phê. Cô đưa một ly cho Minh Ý: “Uống cà phê ? Không đường.”
Minh Ý ngẩn mất hai giây mới đặt kịch bản xuống, đưa tay đón lấy ly cà phê mặt: “Cảm ơn chị Khương.”
Khương Du cúi đầu : “Không cần khách sáo, cứ gọi là Khương Du.”
Minh Ý chớp chớp mắt: “Thật ạ?”
Khương Du mỉm : “Tất nhiên .”
Minh Ý đặt kịch bản sang một bên, tiện tay dọn chiếc bàn nhỏ mặt, : “Chị Khương Du, chị đừng nữa, mau .”
“Cảm ơn em.”
Khương Du xuống đối diện Minh Ý, liếc kịch bản bàn: “Em đang học thoại ?”
Minh Ý gật đầu. Có lẽ vì trong lòng cô vẫn còn âm thầm ngưỡng mộ Khương Du, nên giờ đột nhiên chính thần tượng chú ý, cảm giác thật sự… phần bất ngờ và khó đối diện.
Hoàn hồn , Minh Ý khẽ gật đầu: “Vâng, em sợ lát nữa thể hiện nên tranh thủ xem thêm mấy , kẻo phiền chị Khương Du.”
Khương Du thu hồi ánh , nhẹ giọng : “Em cần quá căng thẳng, em diễn , cũng năng khiếu. Trước đây lúc kịch bản ở Giang Thành, chị cảm thấy khả năng biểu đạt và sự lĩnh hội của em đều mạnh.”
Minh Ý : “Cảm ơn chị Khương Du.”
Do dự một lát, Khương Du nhẹ giọng : “Chuyện mạng dạo gần đây chị cũng thấy. Hy vọng em đừng ảnh hưởng. Nếu gì cần giúp, cứ liên hệ với chị.”
Nụ của Khương Du dịu dàng, cô hạ thấp giọng: “Hoặc thể nhờ Phó tổng liên hệ với thầy Kỳ Chu.”
Nghe , Minh Ý ngẩn hai giây. Còn kịp phản ứng xem câu đó ý gì thì cơ thể hành động nhanh hơn não, cô khẽ gật đầu: “Cảm ơn chị Khương Du.”
Khương Du mỉm : “Vậy em chuẩn kỹ nhé, chị dặm lớp trang điểm chút.”
Minh Ý: “Vâng ạ.”
Khương Du khỏi, Thịnh An Ninh bước tới xuống đối diện Minh Ý: “Sao thế? Vừa ảnh hậu gì với em ?”
Minh Ý: “Cũng gì, bảo em đừng để mấy chuyện mạng ảnh hưởng, còn …”
Nói đến đây, Minh Ý khựng một chút.
“Còn gì nữa?”
Minh Ý: “Nói nếu gì cần giúp thì cứ tìm chị , hoặc bảo Phó Thời Lễ liên hệ với thầy Kỳ Chu.”
Thịnh An Ninh: “? Chồng quen ảnh đế Kỳ ?”
“Em cũng rõ.” Minh Ý lắc đầu, “Bạn bè của Phó Thời Lễ đông lắm, quen những ai em mà .”
Nói xong thấy bất lịch sự, cô vội vàng thêm: “Em ý thầy Kỳ là kiểu bạn bè đó nhé.”
Nghe , Thịnh An Ninh buồn bất lực: “Giờ em kín kẽ hơn hồi mới giới nhiều đấy.”
Minh Ý hiểu chút cảm xúc như đang an ủi trong giọng chị .
“…”
Minh Ý xong nhịn trợn mắt: “Ngã bao nhiêu , chẳng lẽ em nên rút kinh nghiệm ?”
Hồi mới bước chân giới giải trí, cô từng ôm mộng nên chuyện lớn, nổi bật trong giới để cha ở nhà thấy mà nở mày nở mặt. liên tiếp những vấp ngã vì Mạnh Trân Trân, cô mà khôn hơn cho .
Chỉ là, giờ cô cũng hiểu rõ, hiền lành thì dễ bắt nạt. Trước cô luôn nhường nhịn, so đo, kết quả là đối phương liên tục khiêu khích. Đối phó với loại như Mạnh Trân Trân thì nhất định tính kế lâu dài, nhất là một cho cô ngóc đầu lên nữa.
Thịnh An Ninh: “ chuyện , chị vẫn nghĩ em nên về nhà hỏi chồng em cho rõ. Trước mấy Kỳ Chu mặt giúp em, chị thấy kỳ lạ .”
“Một là vụ hot search với Diệp Trác. Khi đó chị bàn với quản lý của Diệp Trác tìm cách giải quyết, cũng từng tính đến chuyện để đoàn phim công bố . chẳng khác nào lôi Kỳ Chu và Khương Du đỡ đạn. Đạo diễn chắc chắn đồng ý, mà hai đó thì chúng cũng thể đắc tội. Cuối cùng tính bỏ qua, ai ngờ đó đạo diễn tự công khai, chuyện của em cũng nhờ thế mà lắng xuống.”
“Lần cũng , chị còn kịp liên hệ với ảnh đế Kỳ đạo diễn, thì họ lượt lên tiếng. Còn cả ở trong phòng học nữa, cũng là ảnh đế Kỳ phản ứng đầu tiên.”
Ban đầu Minh Ý cũng nghĩ nhiều, nhưng Thịnh An Ninh , đúng là lý. Theo lý, cô và Kỳ Chu từng giao tình gì, nhà họ Diệp tuy hợp tác ăn với Kỳ thị, nhưng cũng đến mức khiến Kỳ Chu nhiều mặt giúp cô như . Khả năng lớn nhất là xuất phát từ Phó Thời Lễ.
Phó Thời Lễ… thật sự sẽ bụng giúp cô nhiều thế ?
Nghĩ tới đây, Minh Ý gật đầu: “Vậy tối nay cơ hội em sẽ hỏi Phó Thời Lễ.”
Thịnh An Ninh: “Ừ, thế chị việc đây.”
Minh Ý gật đầu: “Ừm, chị cứ .”
Thịnh An Ninh , Minh Ý ghế, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy gì đó , trong lòng như thứ gì đó đang gào thét, gấp gáp đáp án.
Một lúc , Minh Ý cầm điện thoại lên mở WeChat, tìm đến biểu tượng của Phó Thời Lễ, cúi đầu gõ chữ.
Cô xóa xóa gõ gõ cả buổi, cuối cùng dứt khoát “liều thì liều”, gõ ba chữ đơn giản nhất gửi .
[Minh Ý: Anh bận ?]