Tình Yêu Đến Muộn - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-02-06 15:56:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón tay Minh Ý trượt một cái, suýt nữa bấm nhầm chọn d.a.o rừng.
Đầu dây bên vẫn tiếp tục vang lên tiếng : “Không thể nào? Minh Sở Sở, hai kết hôn một năm đấy!!! Phó Thời Lễ chẳng lẽ là… “bất lực”?”
“……”
Minh Ý theo phản xạ c.ắ.n nhẹ môi, nhịn phản bác : “Kết hôn một năm thì ? Trong giới vẫn còn ít những hôn nhân danh nghĩa ? Chẳng ai cũng tự chơi theo kiểu của .”
“Trời ơi!”
Tạ Vân Đường nhịn bật một tiếng cảm thán: “Tớ chỉ là buột miệng hỏi chơi thôi mà, ai ngờ hai thật sự từng gì luôn ?”
Nghĩ đến đây, Tạ Vân Đường : “Thế mỗi tối hai đắp chăn tâm sự ? Phó Thời Lễ đúng là nhịn giỏi thật đấy!”
Gương mặt Minh Ý, cả Lệ thành cũng chẳng tìm thứ hai thể sánh bằng. Dù đặt trong showbiz , cô cũng vẫn thuộc top nổi bật.
Một đàn ông bình thường, mỗi ngày ngủ cùng giường với một “tiên nữ hạ phàm” thế mà vẫn thể nhịn ?
Minh Ý dứt khoát ăn xong bùa xanh bên địch, chỉnh lời: “Không, bọn tớ vốn dĩ ngủ chung phòng.”
Chứ đừng đến chuyện đắp chăn tâm sự gì cả.
đến đây, cô vô thức nhớ đến mấy hôm cùng Phó Thời Lễ ở Giang Thành, hai tối đó… cũng thể coi là “đắp chăn tâm sự”?
Mà hình như… cũng chẳng gì mấy.
Đang mải nghĩ, trong tai vang lên giọng đầy kinh ngạc của Tạ Vân Đường: “Không chứ, hai ngủ riêng phòng thật á?”
Minh Ý điều khiển nhân vật lên đường gank một pha, hờ hững trả lời: “Chuyện bình thường mà, ngủ riêng phòng thì ai cũng thoải mái hơn. Với chẳng còn gì, tớ và Phó Thời Lễ kết hôn là để thực hiện tâm nguyện của ông nội, hai nhà Phó – Diệp liên hôn, đôi bên cùng lợi, thuận tiện mở rộng các lĩnh vực hợp tác, một mũi tên trúng hai đích.”
“Ơ? Tớ cứ tưởng Phó Thời Lễ đồng ý cưới là ít nhiều cũng chút tình cảm.”
Nghe , Minh Ý bật lạnh: “Tình cảm? Cậu mơ ! Cậu ở nước ngoài mấy năm nên quên chuyện giữa tớ với Phó Thời Lễ đúng .”
Hồi đó chốt chuyện hôn nhân, hai bọn họ chán ghét đến mức sắp tràn ngoài màn hình, chỉ mặt ngoài là còn chịu khó diễn một chút. Sau lưng thì thẳng thắn đến mức chẳng buồn , đến giấy đăng ký kết hôn cũng là do hai bên gia đình hẹn sẵn ngày giờ, họ mới tranh thủ thủ tục.
Minh Ý đến giờ vẫn còn nhớ hôm đó nhân viên lúc chụp hình gì.
Tạ Vân Đường hỏi: “Nói gì cơ?”
Minh Ý hừ một tiếng, đòn c.h.é.m gọn xạ thủ bên địch, miễn cưỡng trả lời: “Còn gì nữa, bảo nếu tờ giấy trong tay bọn tớ thì cứ tưởng đến đây để ly hôn.”
“Phụt—”
Tạ Vân Đường nhịn bật thành tiếng: “Không đùa đấy chứ? Từng năm mà vẫn còn căng luôn hả?”
Nghe , Minh Ý khỏi nhớ tới hôm cô chuyển về sống ở Tây Ngọc Nhạc Đình, đúng ngày thứ ba, lúc về đến nhà thấy Phó Thời Lễ sai mang hành lý của cô đặt thẳng phòng ngủ phụ đối diện.
Chỉ là… công chúa Minh Ý tất nhiên sẽ bao giờ với ai, kể cả bạn nhất, rằng từng Phó Thời Lễ ghét bỏ như . Cô còn giữ thể diện nữa chứ!
Cô khẽ khẩy: “Cậu hiểu .”
“Ừ, tớ hiểu.” Tạ Vân Đường bật khẽ, “Nếu thực sự là như , chiều nay còn mua quà cho Phó Thời Lễ?”
Nghe , Minh Ý thoáng chột , do dự vài giây mím môi đáp: “Lễ nghĩa qua thôi. Chẳng tớ với , mấy hôm Phó Thời Lễ giúp tớ một việc lớn, quản lý của tớ bảo nên mua quà cảm ơn.”
Tạ Vân Đường : “Lạ nhỉ, từ bao giờ lời quản lý như thế?”
“……”
Minh Ý nghẹn họng. Hôm nay gì thế?!!
Vài giây , Minh Ý : “Trận chơi nữa, tớ ngủ.”
“Ê, đừng mà!”
Thấy thế, Tạ Vân Đường vội vã lên tiếng: “Cậu gì cũng đúng, công chúa Minh đúng là ngoan nhất!”
Nghe xong, Minh Ý khẽ nhướn mày, nhẹ nhàng mím môi: “Thế còn .”
Dù Tạ Vân Đường vẫn cảm thấy phản ứng của Minh Ý mỗi khi nhắc đến Phó Thời Lễ kỳ lạ, nhưng cũng tinh tế mà nhắc thêm gì nữa, phát huy triệt để nguyên tắc “ mà ”.
Sau đó, Minh Ý chơi game cùng Tạ Vân Đường đến tận mười một giờ đêm, gắng sức giúp cô lên hẳn năm Vương giả mới nghỉ.
Đăng xuất khỏi game, Minh Ý phòng tắm ngâm , chơi điện thoại vô tình mở WeChat, mới phát hiện hai tiếng nhóm chat đoàn phim Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy gửi một thông báo — sáng mai bắt đầu phần nhân vật trưởng thành.
Chỉ là vì ban nãy cô chơi game bật chế độ “Không phiền” nên mới nhận .
Cô thời gian ghi trong thông báo, còn kịp trả lời thì ngay lập tức màn hình hiện thêm một tin nhắn mới.
[Thịnh An Ninh: Minh Ý, em thấy thông báo trong nhóm đoàn phim , sáng mai bảy giờ chị sẽ đến Tây Ngọc Nhạc Đình đón em.]
[Minh Ý: ……]
[Minh Ý: Em thấy , mới thấy, còn kịp trả lời thì chị nhắn tới.]
[Thịnh An Ninh: Vậy là , chị thấy em trả lời nên cứ tưởng em , em nghỉ sớm nhé, mai chị qua đón.]
[Minh Ý: Vâng chị An Ninh, em , chúc chị ngủ ngon.]
[Thịnh An Ninh: Ngủ ngon.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-yeu-den-muon-jszu/chuong-28.html.]
Thoát khỏi cửa sổ trò chuyện, Minh Ý nhóm chat Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy , gõ hai chữ “Đã nhận” khung thoại, nhấn gửi.
Nhìn dòng thông báo nhóm “8 giờ sáng mai”, Minh Ý đưa tay lên vò tóc mạnh một cái. Biết thế tối nay chơi game với Tạ Vân Đường lâu đến .
—
Sáng hôm , Minh Ý chuông báo thức đ.á.n.h thức.
Cô lơ mơ mở mắt, với tay tắt chuông, nhịn ngáp một cái.
Chuông báo cô đặt lúc sáu giờ rưỡi. Tối qua khi khỏi phòng tắm, xong mấy bước dưỡng da buổi tối cũng hơn mười hai giờ. Tính , tổng cộng cô chỉ ngủ sáu tiếng rưỡi.
Sau đó, chuông báo thức còn kêu thêm mấy nữa, Minh Ý mới vật vã bò dậy khỏi giường, kéo chăn bước phòng tắm rửa mặt.
Rửa mặt xong, Minh Ý nhanh ch.óng xuống lầu, một bộ đồ thể thao thoải mái. Vừa bước khỏi phòng đồ thì thấy xe bảo mẫu đỗ sẵn ngoài cửa.
Cô về phía phòng ăn, gọi với sang dặn dò Dì Lan một câu, xách theo chiếc túi đeo dây xích quen thuộc ngoài.
Vì tối qua ngủ ngon, lúc quầng thâm mắt của Minh Ý đậm đến mức sắp đuổi kịp gấu trúc. Lên xe , cô cứ cầm gương che quầng thâm mãi buông. Nếu để khác thấy, chừng thêm một màn dựng chuyện linh tinh mạng nữa.
Thấy Minh Ý lên xe liên tục dặm kem che khuyết điểm từng lớp một, Thịnh An Ninh nhịn : “Em yêu quý của chị, tối qua mấy giờ em mới ngủ đấy? Quầng mắt thâm thế cơ mà!”
Minh Ý tranh thủ liếc cô một cái: “Cũng muộn lắm, chắc tầm mười hai giờ hơn thôi.”
“……”
Thịnh An Ninh: “Bảy tám giờ mà tận mười hai giờ hơn em mới ngủ?”
“……”
Minh Ý gì.
Thịnh An Ninh: “Chị còn tưởng lúc nhắn tin cho em thì em ngủ cơ!”
“Chưa.” Minh Ý đáp, “Lúc đó em đang ngâm bồn, mới mười phút.”
“……”
Thịnh An Ninh: “Thôi .”
Nói , Thịnh An Ninh ngẩng đầu cô một cái: “Đừng dặm dày quá, lát nữa trang điểm dễ mốc nền đấy.”
“Vâng.” Minh Ý đáp, “Chị yên tâm, em che nhiều , chỉ dặm nhẹ một chút thôi. Em sợ trang điểm che như em tự che.”
Cũng cô quá. Từ nhỏ bà Minh cố tình rèn cho cô gu thẩm mỹ và khiếu thời trang. Gu thẩm mỹ và kỹ thuật trang điểm của cô là điều ai cũng công nhận. Hồi còn học, phong cách trang điểm và ăn mặc của cô luôn là hình mẫu thi bắt chước.
Thậm chí trong trường còn truyền tai rằng, năm nay mốt gì, cứ cách phối đồ của Minh Ý là chuẩn khỏi chỉnh.
Ban đầu cũng phục, nhưng hiện thực vả liên tục, cuối cùng cũng chỉ thể im lặng học theo. Dù cái tên Minh Ý cũng gắn liền với từ thời trang.
Cảnh hôm nay sắp xếp tại một tòa nhà văn phòng cao cấp ở trung tâm Lệ thành. Mãi đến khi xuống xe, Minh Ý mới phát hiện, tòa nhà cô phim chỉ cách trụ sở của Tập đoàn Phó thị một con phố. Hai tòa nhà đối diện , sang cũng thấy.
Thu ánh mắt , Minh Ý cùng Thịnh An Ninh thang máy lên lầu.
Phần đô thị trong Nhìn thấy Pháo Hoa, thấy kể về câu chuyện tái ngộ nhiều năm của nam nữ chính. Vì nữ phụ là bạn của nữ chính, nên phần Minh Ý nhiều đất diễn.
Trong phần , nhân vật của Minh Ý chỉ tuyến tình cảm riêng, mà còn chất xúc tác đẩy mạnh cảm xúc giữa nam nữ chính — đúng nghĩa mang trọng trách nặng nề.
Minh Ý đến cũng khá sớm, lúc cô lên lầu mới bảy giờ hai mươi. Lúc , nhà sản xuất và đạo diễn cũng tới. Minh Ý chào thẳng phòng trang điểm.
Vốn định tranh thủ lúc chuyên viên trang điểm đến thì gục một lát bàn hóa trang ngủ bù, nhưng cô và Thịnh An Ninh mới vài phút, đạo diễn Trần gõ cửa bước .
“Minh Ý.”
Minh Ý theo phản xạ ngẩng đầu lên: “Sao thế ạ, đạo diễn?”
Thấy trong phòng ngoài Minh Ý còn quản lý Thịnh An Ninh, đạo diễn Trần mới yên tâm đẩy cửa bước hẳn : “Không gì to tát , chỉ là qua xem tình hình của em thế nào, mấy bình luận mạng ảnh hưởng .”
Dù thì giữa đạo diễn và nữ diễn viên vẫn nên giữ chút cách thì hơn. “Một rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng” — chính là đạo diễn Trần.
Trần Đào là nổi tiếng từ khi còn trẻ, là đạo diễn tiếng trong giới. Hồi mới nghề, chỉ một lòng phim nên cũng để ý đến thị phi. Sau kẻ khác bắt điểm yếu, suýt nữa sự nghiệp sụp đổ, từ đó về gì cũng cẩn trọng hơn .
Nghe , Minh Ý lắc đầu: “Không ạ, đạo diễn yên tâm, sẽ để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn .”
Nghe , đạo diễn Trần khỏi gật đầu hài lòng. Quả nhiên là thông minh, hiểu chuyện ngay. Bảo bao gặp chuyện, vẫn luôn tìm cách để giữ cô .
Nghĩ , ông liếc Thịnh An Ninh, ánh mắt về phía Minh Ý, mở lời: “Nhân lúc bây giờ còn sớm, cũng đông, quản lý của cô cũng mặt, hỏi trư côớc vài chuyện.”
Dù hiểu rõ lắm nhưng Minh Ý vẫn dịu giọng đáp: “Đạo diễn cứ ạ.”
Đạo diễn Trần suy nghĩ mấy giây mới lên tiếng: “Cô quen với Ảnh đế Kỳ Chu ?”
Nghe , Minh Ý ngẩn , lắc đầu: “Không quen ạ. Sao thế ạ?”
“Không quen ?”
Đạo diễn Trần bất ngờ. Lần , lúc scandal giữa Minh Ý và Diệp Trác lên hotsearch, đáng phía đoàn phim cần mặt sớm như , nhưng chính Kỳ Chu là gọi điện cho ông lúc nửa đêm, thúc giục công bố sớm danh sách diễn viên và lịch khai máy.
Lúc đó ông còn tưởng hai mối quan hệ gì, nhưng tra một hồi cũng thấy giao điểm nào. Hơn nữa, chuyện giữa Kỳ Chu và Khương Du từng rầm rộ khắp mạng, khi hai kết hôn thì tình cảm gắn bó, từng là chuyện tình trong giới. Cho nên khả năng khác càng hợp lý.
Cho đến —
Ông ngừng mấy giây, dò xét mở lời: “Thế… cô quen Tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị – Phó Thời Lễ ?”